Sự đồng cảm - cảm thông (Empathy - The 5th Sorrow of Mary)

Bắt đầu bởi Beatificus, Th5 16, 2019, 12:14 PM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

Beatificus

The 3 models of Self (Self-awareness, Self-fulfillment, Selflessness), understanding past life karma, and defining the true meaning of faith – all of these creates the foundation of "I." We must understand and evaluate ourselves first before we can open our minds to be able to go a step further towards Enlightenment, which is the ability to be empathetic.

3 khái niệm của Ta (nhận thức, hỷ lạc, sự quên mình), là sự hiểu biết về nghiệp quả, và xác định ý nghĩa thực sự của niềm tin – sẽ tạo nên nền tảng của "Ta". Chúng ta phải hiểu biết và nhận xét chính mình trước khi mình có thể mở rộng tâm của mình ra để đi thêm một bước gần đến Chân Lý hơn - đó là khả năng đồng cảm.

Empathy - the concept of understanding others - plays a significant role in how we maintain our ability to change our karma and continually be self-aware of our spiritual journey. Without empathy, we are unable to attain the level of self-awareness and selflessness to remove ourselves from negative karma situations that could deter us in our journey to Enlightenment.

Sự đồng cảm – là tìm hiểu về tâm trạng của người khác - một khả năng quan trọng để mình duy chuyển được ác nghiệp của mình và tiếp tục tiến lên con đường đến Chân Lý. Nếu không có sự đồng cảm, mình sẽ không thể bỏ được cái Tôi và đạt được sự quên mình để gỡ bỏ nghiệp quả mà có thể ngăn chặn mình trong cuộc hành trình đến Chân Lý.

In the fifth sorrow of Mother Mary, she had to witness the cruel and grueling death of her son, Jesus Christ. She had to stand by helplessly as soldiers stuck large nails through Jesus' hands and feet, blood dripping from the wounds caused by the crown of thorns they placed on his head. She had to listen as the crowd mocked her son, laughing and hurling hurtful words at him up until his very last breath.  A situation as harsh as this can easily drive a person to forget all about forgiveness and living a righteous life – why should she when everyone around her has shown the opposite of kindness and mercy? The answer is empathy – the ability to look beyond herself and understand others, to change her anger into pity for them. Her empathy allowed her to see the helplessness of some of the soldiers who felt they had no choice. And, the fear of the crowd as they thought if they did not openly defy Jesus' teachings, they would meet the same fate of death upon the cross as He did. She was able to understand the lack of self-control many of these people felt, as they were heavily ruled by merciless religious leaders at the time.  Her sorrow in this situation was not just for the death of her son, but also for how helpless and lost these people were. And within this empathetic sorrow, she also witnessed hope that her son's teaching and humbled example in life and in death, others would find their own way to Enlightenment in the future.

Trong sự thương khó thứ năm của Đức Mẹ, Mẹ phải chứng kiến cái chết của con trai Mẹ, Chúa Giêsu, qua những hành động tàn ác của dân Do Thái. Mẹ đã phải đứng xem quân lính đóng đinh vào bàn tay và bàn chân của Chúa Giêsu trên thập giá, máu nhỏ giọt từ các vết thương gây ra bởi vương miện bằng  gai do quân lính đặt trên đầu của Ngài. Mẹ còn phải nghe dân chúng chê cười và chửi bới con trai của Mẹ, cho đến hơi thở cuối cùng của Chúa Giêsu. Tình hình ác độc, và đớn đau như thế này, có thể dễ dàng làm cho một người quên đi tất cả về sự tha thứ và ý định để sống một cuộc sống công bình - tại sao Đức Mẹ lại có thể tha thứ cho họ trong khi tất cả mọi người xung quanh Mẹ đâu có lòng thương xót đối với Mẹ và Chúa Giêsu đâu? Câu trả lời là sự đồng cảm - cái khả năng để quên đi tình trạng của chính mình để hiểu biết tình trạng của người khác, để thay đổi sự tức giận của mình để thành sự thương hại cho họ. Đồng cảm của Mẹ cho Mẹ nhìn thấy được sự bất lực của một số quân lính, là họ cảm thấy họ không có sự lựa chọn vì đây là mệnh lệnh của vua. Và, nỗi sợ của một số đám đông dân chúng, vì họ nghĩ rằng nếu họ không chứng minh là họ ghét Chúa Giêsu và phản đối lời dạy của Ngài, số phận của họ sẽ cũng như Chúa Giêsu, là bị xử chết trên cây thánh giá. Mẹ đã có thể hiểu sự không thể tự chủ và sợ hãi của người dân xuất phát từ chính cái luật pháp tàn nhẫn của những ông thầy Do Thái trong thời điểm đó.  Nỗi buồn của Mẹ trong tình hình này không phải chỉ vì cái chết của con trai Mẹ không, mà cũng vì những thất vọng của dân chúng mà làm cho chính họ bị lạc đường đến Chân Lý. Nhưng, trong vòng đồng cảm này, Mẹ cũng nhận ra được sự hy vọng rằng những lời dạy và ví dụ của con trai Mẹ, trong cuộc sống và cái chết của Chúa Giêsu, sẽ giúp cho những người trên thế gian mai này tìm được con đường dẫn đến Chân Lý.

Empathy begins with the ability to ask the question"why?" – this cognizant questioning, allows us to understand the situation not as it appears, but the substance as to what created this situation to begin with (past life karma, personal issues, misunderstanding). It is being self-aware enough to ask ourselves when met a conflict "why is he acting this way?" instead of solely focusing on ourselves at that moment. Being empathetic allows us to consciously react to situations appropriately so that we do not in turn make ourselves indebted to others through negative karma, whilst strengthening our resolve to go forth towards Enlightenment. It does not create an excuse, but rather a reason and opportunity for us to guide others into Enlightenment; by understanding their situation, we can better help them. Or, we can simply lead by example by not falling into the trap of negative karma, which may cause them to question their actions through our reaction.

Bước đầu của sự đồng cảm là cái khả năng để ngưng lại, và đặt câu hỏi "tại sao?" – làm vậy, mình có thể hiểu tình hình không phải chỉ là cái ngay hiện tại trước mặt mình, nhưng là cái suy nghĩ, cảm xúc đã tạo ra tình trạng này (ác nghiệp, vấn đề cá nhân, sự hiểu lầm). Mình phải nhận thức để có thể tự đặt câu hỏi khi gặp chuyện – "tại sao anh ta lại có hành động như vậy?" thay vì theo cái cảm xúc, suy nghĩ của riêng mình về hành động ngay trước mặt mình thôi. Đồng cảm cho mình ý thức để phản ứng một cách êm diệu và nhẹ nhàng để chúng ta không mắc nợ người khác những kiếp sau, và giữ cái quyết định để tập trung vào Chân Lý.  Đồng cảm không phải là cái cớ, nhưng là một cơ hội giúp mình hiểu thêm về người khác để mình có cơ hội giúp người đó hướng đến Chân Lý chung với mình. Hoặc, mình đơn giản chỉ là một ví dụ trong cuộc sống hằng ngày mà họ có thể nhìn thấy, để không rơi vào cái bẫy của ác nghiệp, điều này có thể giúp họ tự đặt ra câu hỏi cho chính họ về những hành động xấu mà họ đã làm xuyên qua những biểu hiện của chính mình.

Empathy is the crossroad between humanity and spirituality – it allows us look beyond our own physical existence so that can open our minds even further into the world of spiritual Enlightenment. And so it is said, that the opposite of negativity and chaos is not just simply calmness, but it is empathy.

Đồng cảm là nơi giao nhau giữa thế giới con người và thế giới tâm linh - nó cho mình con đường để vượt qua cái hành động của thể xác này để mình có thể mở rộng tâm hồn của mình ra để tiến gần hơn đến Chân Lý. Và do đó, sự khác biệt với tiêu cực và hỗn loạn không đơn giản chỉ là sự điềm tỉnh, nhưng là sự đồng cảm.


TrieuTuLong

Xin lỗi, hơi ngoài lề với bài viết...

Tui có thắc mắc sau, nhìn dưới góc độ thuần túy của Nghiệp (hầu như rất ít được nói đến trong Thiên Chúa Giáo), hoàn toàn không có ý gì khác xin đừng hiểu lầm ?...

Thầy/Đức Phật Sakya Muni, theo kinh sách Nguyên Thuỷ, dù là Bồ Tát hàng triệu kiếp, được 24 vị Phật quá khứ thọ ký, đến kiếp cuối cùng  thành tựu quả vị cao nhất (Đức Phật Chánh Đẳng Giác), nhưng vẫn bị Nghiệp Quả (ác nghiệp quá khứ) chi phối như sau:

1. Hành khổ hạnh suốt 6 năm trường, tu sai phương pháp, không có kết quả.

Do nghiệp quá khứ là Bà La Môn đã xúc phạm Đức Phật Kassapa nói rằng "Samôn trọc đầu ấy, đâu có dễ dàng chứng đắc thành Đức Phật Chánh Đẳng Giác. Chứng đắc thành Đức Phật Chánh Đẳng Giác là điều khó lắm"...

2. Bị nàng Ciñcamāṇavikā vu khống giữa tứ chúng về có bầu...

Nguyên nhân nghiệp ác cũ mà Ngài cũng đã nói :

'Trong tiền kiếp quá khứ, Như Lai đã từng vu khống Đại đức Nanda; bậc Thánh Thanh Văn đệ tử của Đức Phật, sau khi chết, do nghiệp ác khẩu ấy cho quả tái sinh trong cõi địa ngục, chịu quả khổ suốt thời gian lâu dài hằng ngàn năm, cho đến khi mãn nghiệp ác ấy, mới được thoát ra khỏi cõi địa ngục.

Mỗi khi được tái sinh làm người, Như Lai thường bị vu khống những điều xấu không có thật, bởi do năng lực của nghiệp ác khẩu mà Như Lai đã tạo trong thời quá khứ ấy.

Do năng lực của nghiệp ác cũ ấy còn dư sót chút đỉnh, kiếp chót này bị nàng Cincāmānavikā vu khống Như Lai những điều không có thật, giữa tứ chúng đệ tử."

3. Đức Phật và chư Tỳ khưu Tăng bị vu khống giết tu nữ Sundarī để giấu tội lỗi...

Đức Phật dạy về nghiệp ác cũ của Ngài:

"Đức Bồ Tát, tiền kiếp của Như Lai, là Bàlamôn học xong các bộ sách Bàlamôn, làm Thầy dạy nhóm 500 đệ tử trong khu rừng lớn gần núi Himavanta.

Một vị Đạo sĩ chứng đắc bát thiền và ngũ thông có nhiều oai lực đến tu viện, Như Lai nhìn thấy vị Đạo sĩ ấy phát sinh tâm ganh tỵ đã nói xấu vị Đạo sĩ ấy; Như Lai còn nói với nhóm đệ tử rằng: "Đạo sĩ này lừa dối, Đạo sĩ này thích hưởng dục lạc ngũ trần". Khi Như Lai nói như vậy, nhóm đệ tử tin theo lời của Như Lai, chúng đi khất thực đến mọi gia đình nói với mọi người rằng: "Đạo sĩ ấy lừa dối, vị Đạo sĩ ấy là người thích hưởng dục lạc ngũ trần", sau khi chết, do nghiệp ác khẩu ấy cho quả tái sinh trong cõi địa ngục, chịu quả khổ suốt thời gian lâu dài, cho đến khi mãn nghiệp ác ấy.

Do năng lực nghiệp ác cũ ấy còn dư sót chút đỉnh, nên kiếp hiện tại Như Lai và nhóm 500 Tỳ khưu đều bị vu khống, về cái chết của cô tu nữ Sundarī."

4. Đức Phật bị lửa phỏng da bàn chân

Trong quá khứ, Đức Bồ Tát, tiền kiếp của Đức Phật Gotama, là đứa trẻ nghịch ngợm đang chơi ở ngoài đường, nhìn thấy Đức Phật Độc Giác đang đi khất thực, Đức Bồ Tát đốt lửa vây quanh Ngài.

Đức Bồ Tát sau khi chết, do nghiệp ác ấy cho quả tái sinh trong 4 cõi ác giới, chịu quả khổ cho đến khi mãn nghiệp ác ấy, mới được thoát khỏi cõi địa ngục.

Kiếp hiện tại là kiếp chót, Đức Bồ Tát Siddhattha trở thành Đức Phật Chánh Đẳng Giác, do năng lực của nghiệp ác ấy còn dư sót chút đỉnh, nên Đức Phật bị lửa phỏng da bàn chân.

5. Nhóm xạ thủ bắn Đức Phật

Trong quá khư, Đức Bồ Tát tiền kiếp của Đức Phật Gotama, là một tướng lĩnh giết hại nhiều kẻ thù.

Đức Bồ Tát sau khi chết, do nghiệp ác sát sanh cho quả tái sinh trong cõi địa ngục, chịu quả khổ cho đến khi mãn nghiệp ác ấy, mới được thoát ra khỏi cõi địa ngục.

Kiếp hiện tại là kiếp chót, Đức Bồ Tát Siddhattha trở thành Đức Phật Chánh Đẳng Giác, do năng lực của nghiệp ác cũ ấy còn dư sót chút đỉnh, khiến Tỳ khưu Devadatta tuyển chọn nhóm xạ thủ cung nỏ bắn tên, để giết hại Đức Phật. Nhóm xạ thủ không thể bắn mũi tên ra được, đến đảnh lễ sám hối; Đức Phật thuyết pháp tế độ, họ đều trở thành bậc Thánh Nhập Lưu.

6. Đức Phật bị đụng mảnh đá nơi ngón chân cái (Silāvedho)

Đức Bồ Tát, tiền kiếp của Đức Phật Gotama, sinh trong gia đình giàu sang, có một người em trai cùng cha khác mẹ. Khi cha mẹ qua đời, để lại một gia tài lớn. Hai anh em mỗi người có một đám gia nhân tùy tùng riêng; vì nghe lời xúi giục của đám gia nhân ấy, nên hai anh em gây gỗ, sát hại lẫn nhau, để chiếm đoạt toàn bộ tài sản của cải về mình. Đức Bồ Tát là anh có sức mạnh hơn người em, xô đẩy người em té xuống hốc đá, rồi dùng đá lăn đè chết người em trai.

Đức Bồ Tát sau khi chết, do nghiệp ác sát sanh cho quả tái sinh trong cõi địa ngục, chịu quả khổ suốt thời gian lâu dài nhiều ngàn năm, cho đến khi mãn nghiệp ác ấy, mới được thoát ra khỏi cõi địa ngục.

Kiếp hiện tại là kiếp chót, Đức Bồ Tát Siddhattha trở thành Đức Phật Chánh Đẳng Giác, còn Tỳ khưu Devadatta cùng trong dòng dõi là con trai bà cô và ông cậu, cũng là hoàng huynh của Công chúa Yasodharā.

- Đức Phật bị mảnh đá đụng ngón chân cái làm bầm máu (Sakalikāvedha)

Đức Bồ Tát, tiền kiếp của Đức Phật Gotama, sinh trong một gia đình bình thường; khi còn nhỏ rất tinh nghịch, cậu bé đang chơi giữa đường lớn, nhìn thấy Đức Phật Độc Giác đang đi khất thực, cậu bé nghĩ: "Samôn trọc đầu đi đâu?", rồi cầm một mảnh đá ném vào sau lưng Đức Phật Độc Giác, đụng phải gót chân của Ngài làm trầy da, chảy máu.

Đức Bồ Tát sau khi chết, do nghiệp ác ấy cho quả tái sinh trong cõi địa ngục, chịu quả khổ suốt thời gian lâu dài hằng ngàn năm, cho đến khi mãn nghiệp ấy, mới được thoát ra khỏi cõi địa ngục.

Kiếp hiện tại là kiếp chót, Đức Bồ Tát Siddhattha trở thành Đức Phật Chánh Đẳng Giác. Khi Đức Phật đang đi kinh hành tại núi Gijjhakūṭa, do năng lực của nghiệp ác cũ trong quá khứ còn dư sót chút đỉnh, khiến Tỳ khưu Devadatta xô tảng đá lăn xuống, tuy tảng đá bị cản lại, nhưng một mảnh đá nhỏ vỡ văng ra đụng vào ngón chân cái của Đức Phật, làm cho bầm máu.

7. Đức Phật bị mổ vết thương bằng dao (Satthaccheda)

Kiếp hiện tại là kiếp chót, Đức Bồ Tát Siddhattha trở thành Đức Phật Chánh Đẳng Giác. Do năng lực của nghiệp ác cũ trong quá khứ còn dư sót chút đỉnh, khiến Tỳ khưu Devadatta xô tảng đá lăn xuống, một mảnh đá nhỏ văng đụng, làm ngón chân cái của Ngài bị bầm máu.

Về sau, thái y Jīvaka dùng con dao bén mổ vết thương lấy máu bầm ra với tâm từ; đó là nghiệp thiện, để chữa trị vết thương ở đầu ngón chân cái của Đức Phật.

Đức Phật dạy về nghiệp cũ của Ngài:

Trong tiền kiếp quá khứ, Như Lai là Đức vua đi chân trần cầm gươm vào thành giết người vô tội. Sau khi chết, do nghiệp ác ấy cho quả tái sinh trong cõi địa ngục, chịu quả khổ bị hành hạ thiêu đốt trong địa ngục suốt thời gian lâu dài, cho đến mãn nghiệp ác ấy, mới thoát ra khỏi cõi địa ngục.

Do quả của nghiệp ác cũ còn dư sót chút đỉnh, kiếp hiện tại, kiếp chót này, Như lai bị mổ lấy máu bầm ở vết thương đầu ngón chân cái của Như Lai; bởi vì nghiệp cũ còn năng lực cho quả.

8. Đức Phật bị voi Nāḷāgiri rượt đuổi

Đức Bồ Tát, tiền kiếp của Đức Phật Gotama, là người nài voi, đang cỡi voi đi, nhìn thấy Đức Phật Độc Giác đang đi trên đường, Đức Bồ Tát nài voi liền nghĩ rằng: "Samôn đầu trọc này từ đâu đến đây?". Y phát sinh tâm sân làm cho con voi nổi giận rượt theo Đức Phật Độc Giác.

Đức Bồ Tát sau khi chết, do nghiệp ác ấy cho quả tái sinh trong cõi địa ngục, chịu quả khổ suốt thời gian lâu dài, cho đến khi mãn nghiệp ác ấy, mới được thoát ra khỏi cõi địa ngục.

Kiếp hiện tại là kiếp chót, Đức Bồ Tát Siddhattha trở thành Đức Phật Chánh Đẳng Giác. Do năng lực của nghiệp ác cũ trong quá khứ còn dư sót chút đỉnh, khiến Tỳ khưu Devadatta đến gặp Vua Ajātasattu trình tâu âm mưu dùng voi Nāḷāgiri hung dữ để sát hại Đức Phật; Đức vua chấp thuận.

9. Đức Phật bị bệnh đau đầu (sīsadukkha)

Đức Bồ Tát, tiền kiếp của Đức Phật Gotama, sinh trong gia đình ngư dân, Đức Bồ Tát cùng đám ngư dân đến chỗ bắt cá, nhìn thấy đám ngư dân bắt được cá rất nhiều gom thành đống lớn, Đức Bồ Tát cùng tất cả đám ngư dân liền phát sinh tâm hoan hỷ về sự sát sanh ấy.

Đức Bồ Tát sau khi chết, do nghiệp ác ấy cho quả tái sinh trong cõi ác giới: địa ngục, atula, ngạ quỷ, súc sanh cho đến khi mãn nghiệp ác ấy, mới được thoát ra khỏi cõi ác giới.

Kiếp hiện Đức Phật dạy về nghiệp cũ của Ngài:

Tiền kiếp của Như Lai sinh trong xóm ngư dân. Nhìn thấy đám ngư dân bắt được cá rất nhiều, Như Lai phát sinh tâm hoan hỷ.

Do năng lực của nghiệp ác cũ còn dư sót chút đỉnh đôi khi cho quả bệnh đau đầu phát sinh trong kiếp chót của Như Lai, còn đám ngư dân trong quá khứ, nay là dòng họ Sakya bị Đức vua Viḍaḍūbha tàn sát tất cả.

10. Đức Phật và tăng đoàn độ cơm gạo đỏ, thức ăn của ngựa trong ba tháng.

Đức Bồ Tát, tiền kiếp của Đức Phật Gotama, sinh trong gia đình thuộc giai cấp thấp, kém học thức, là kẻ si mê (andhabāla). Đức Bồ Tát nhìn thấy chư Tỳ khưu Thanh Văn đệ tử của Đức Phật độ vật thực ngon lành, cơm gạo sāli, nên Đức Bồ Tát đã xúc phạm rằng: "Các Samôn đầu trọc này hãy dùng cơm gạo đỏ, đừng dùng cơm gạo sāli...".

Đức Bồ Tát sau khi chết, do nghiệp ác khẩu ấy cho quả tái sinh trong 4 cõi ác giới, chịu quả khổ suốt thời gian lâu dài, cho đến khi mãn nghiệp ác ấy, mới được thoát ra khỏi 4 cõi ác giới.

Khi ấy tại xứ Verañjā đang gặp phải hạn hán mất mùa, nạn đói phát sinh, dân chúng bị chết đói rất đông; bởi do thiếu thốn vật thực, cho nên Đức Phật cùng nhóm 500 Tỳ khưu Tăng đi khất thực, không có một ai cúng dường để bát.

Đoàn người lái buôn từ xứ Uttarāpatha cùng với 500 cỗ xe ngựa vừa đến xứ Verañjā gặp mùa mưa, nên đành phải trú lại. Họ nhìn thấy chư Tỳ khưu đi khất thực nhưng không được gì, họ phát sinh thiện tâm làm phước thiện bố thí cúng dường phần lúa đem theo làm vật thực cho ngựa, giã ra thành gạo đỏ, nấu cơm, chư thiên bỏ thêm vào hương vị trời, rồi cúng dường để bát đến Đức Phật cùng nhóm 500 chư Tỳ khưu Tăng đệ tử của Ngài.

Như vậy, Đức Phật cùng nhóm 500 Tỳ khưu Tăng độ cơm gạo đỏ suốt 3 tháng trong mùa an cư nhập hạ năm ấy. Thật ra, đó là nghiệp ác cũ mà Đức Bồ Tát, tiền kiếp của Đức Phật Gotama. Nghiệp ác cũ ấy cho quả không những một mình Đức Phật phải chịu quả khổ, mà nhóm 500 Tỳ khưu Tăng đệ tử của Ngài cũng bị ảnh hưởng quả của nghiệp ác ấy.

11. Đức Phật bị bệnh đau lưng (piṭṭhidukkha)

Đức Bồ Tát, tiền kiếp của Đức Phật Gotama, sinh trong gia đình giàu sang, Đức Bồ Tát có dáng vóc lùn, nhưng có sức mạnh phi thường.

Thời ấy, có một võ sĩ đô vật thân hình vạm vỡ, qua những trận đọ sức với các đối thủ từ khắp tỉnh thành cho đến thủ đô, y đều toàn thắng, y tự cho mình là người vô địch. Một hôm, võ sĩ này đến quê hương của Đức Bồ Tát, cũng như các nơi khác, không có một đối thủ nào có thể đọ sức nổi với y; cho nên, y huyênh hoang tự đắc cho mình là người vô địch, rồi hãnh diện lên đường đi đến nơi khác.

Khi ấy, Đức Bồ Tát nghĩ rằng:

"Người võ sĩ này đã thắng tất cả các võ sĩ đô vật trên quê hương của ta, rồi ra đi với vẻ tự cao ngã mạn như vậy".

Đức Bồ Tát liền đến gặp y vỗ tay bảo rằng:

- Ngươi hãy đến đây, đọ sức với ta rồi đi!

Võ sĩ đô vật cười khanh khách và nghĩ rằng:

- Các địch thủ to lớn, ta còn thắng một cách dễ dàng, huống gì dáng người thấp lùn này, ta chỉ cần dùng một tay là đủ.

Y vỗ tay đi đến gặp Đức Bồ Tát. Hai người bắt tay lẫn nhau trước khi đọ sức.

Đức Bồ Tát vồ đến ôm gọn thân hình vạm vỡ của y, nhấc hỏng chân lên, đưa lên hư không, quay vòng tròn, rồi dộng vai mạnh xuống mặt đất làm y sụn cột xương sống, rồi để y nằm dài trên mặt đất, không còn cựa quậy được nữa.

Đức Bồ Tát chữa trị lại phần xương vai, xương cột sống cho võ sĩ, rồi đỡ y đứng dậy và dạy bảo y, từ nay về sau không nên đọ sức so tài với ai nữa.

Mỗi khi Đức Bồ Tát được tái sinh làm người, nghiệp ác làm khổ võ sĩ đô vật ấy, nếu có cơ hội cho quả, thì Đức Bồ Tát thường bị đau lưng, đau mình nhức mỏi.

Kiếp hiện tại là kiếp chót, Đức Bồ Tát Siddhattha trở thành Đức Phật Chánh Đẳng Giác, hoàn toàn không còn khổ tâm do phiền não nữa; nhưng Đức Phật vẫn còn khổ thân tứ đại, thường mắc bệnh đau lưng... Cho nên, đôi khi Đức Phật đang thuyết pháp, bệnh đau lưng phát sinh, Ngài truyền dạy Đại đức Sāriputta hoặc Đại đức Mahāmoggallāna thay thế Ngài tiếp tục thuyết pháp; còn Ngài cho đệ tử trải y nằm nghỉ, để giảm bớt cơn đau lưng. Đó là quả của nghiệp cũ.

Đức Phật dạy về nghiệp ác cũ của Ngài:

Trận đô vật, Như Lai đã làm khổ võ sĩ đô vật trong thời quá khứ; nay kiếp hiện tại, do quả của nghiệp cũ ấy, nên bệnh đau lưng phát sinh đến cho Như Lai.

12. Đức Phật bị bệnh đại tiện ra máu (atisāra: bệnh kiết lỵ)

Đức Bồ Tát, tiền kiếp của Đức Phật Gotama, sinh trong gia đình thầy thuốc. Đức Bồ Tát trưởng thành sinh sống bằng nghề làm thầy hốt thuốc chữa bệnh cho mọi người. Khi Đức Bồ Tát chữa bệnh cho con trai một phú hộ; người con trai phú hộ trả tiền công hốt thuốc không xứng đáng. Vì không hài lòng nên Đức Bồ Tát đã hốt thuốc xổ cho con trai phú hộ uống.

Khi Đức Bồ Tát được tái sinh làm người, do nghiệp ác cho uống thuốc xổ ấy, nếu có cơ hội cho quả, thì Đức Bồ Tát bị bệnh kiết lỵ, đi đại tiện ra máu.

Kiếp hiện tại là kiếp chót, Đức Bồ Tát Siddhattha trở thành Đức Phật Chánh Đẳng Giác vào năm 35 tuổi. Từ đó về sau, suốt 45 năm thuyết pháp. Lúc Đức Phật tròn 80 tuổi, đúng vào ngày rằm tháng tư âm lịch, ngày cuối cùng Ngài tịch diệt Niết Bàn. Sau khi, độ món ăn đặc biệt bổ dưỡng sūkuramaddava của ông Cunda kammāraputta, và có thêm phần hương vị của chư thiên ở các cõi trời bỏ vào món ăn ấy, để bồi bổ tăng thêm sức mạnh trong cơ thể của Ngài. Trên đường đến khu rừng Kusinārā, Đức Phật cùng chư Tỳ khưu Tăng trên đường ngự đến khu rừng Kusinārā, Ngài bị lâm bệnh kiết lỵ đi đại tiện ra máu, làm cho cơ thể mệt nhoài, lại thêm khát nước, Ngài phải ngừng lại nằm nghỉ ngơi một lúc, rồi mới tiếp tục ngự đến khu rừng Kusinārā, Đức Phật tịch diệt Niết Bàn vào canh chót đêm rằm tháng tư (âm lịch).

Đức Phật dạy về nghiệp ác cũ của Ngài:

Tiền kiếp Như Lai làm nghề thầy thuốc, làm vị thầy chữa bệnh cho con phú hộ; do không hài lòng, vị thầy đã hốt thuốc xổ cho con trai phú hộ uống. Do quả của nghiệp ác ấy cho quả, nên bệnh đại tiện ra máu phát sinh đến Như Lai.

13. Đức Phật khát nước

Đức Bồ Tát, tiền kiếp của Đức Phật Gotama, là người chăn bò, dẫn đàn bò ra đồng ăn cỏ, Đức Bồ Tát nhìn thấy con bò mẹ đang uống nước đục, nên ngăn cấm không cho nó uống theo ý muốn.

Do quả của nghiệp ác ấy, Đức Bồ Tát Siddhattha kiếp chót trở thành Đức Phật Chánh Đẳng Giác, trước khi Đức Phật tịch diệt Niết Bàn, trên đường từ thành phố Pāvā đến khu rừng Kusinārā, Đức Phật bị lâm bệnh kiết lỵ đi đại tiện ra máu, mệt nhoài và khát nước. Ngài truyền dạy Đại đức Ānanda đi lấy nước. Ngài Đại đức Ānanda đi đến con sông còn ít nước, vả lại vừa có 500 chiếc xe bò băng qua sông làm nước sông đục ngầu, nên Ngài Đại đức Ānanda không muốn lấy nước ấy. Về phần Đức Phật vì khát nước quá không chịu đựng nổi, nên Ngài truyền dạy Đại đức Ānanda phải lấy nước đem về độ cho qua cơn khát. Ngài Đại đức Ānanda bước xuống sông, thật phi thường thay!, dòng nước sông đang đục ngầu liền trở nên trong xanh sạch sẽ. Ngài lấy nước ấy đem về dâng cho Đức Phật độ.

Đó là do quả của nghiệp ác cũ ngăn cấm con bò mẹ đang uống nước, trong tiền kiếp của Ngài.

Đức Phật đã thuyết những nghiệp ác cũ đã tạo trong những tiền kiếp quá khứ của Ngài đến chư Tỳ khưu Tăng tại ven rừng gần hồ Anotatta.

Đức Phật dạy về nghiệp rằng:

"Ta có nghiệp là của riêng, ta là người thừa hưởng quả của nghiệp, nghiệp là nhân sinh ta ra, nghiệp là bà con thân quyến, nghiệp là nơi nương nhờ của ta. Ta tạo nghiệp nào: là thiện nghiệp, hoặc ác nghiệp, ta sẽ là người thừa hưởng quả của thiện nghiệp, hoặc ác nghiệp ấy"

==========
Đức Phật là một trong số những bậc cao thượng nhất trong tam giới, thế mà vẫn không sao tránh khỏi nghiệp ác cũ.

Kết: Vậy không hiểu Ngài Jesu, do nguyên nhân gì, vì sao, hay trong quá khứ đã tạo ra Nghiệp gì, mà Ngài phải chịu khổ đau đến nổi trở thành biểu tượng (Cây Thánh Giá) như có đề cập trong bài viết trên?!?...
Karma Yoga, con đường của Hành Động không có tự ngã.

Tibu

#2
Cái này lại phạm vào điều cấm kỵ của bất cứ tu sĩ nào mà chỉ dùng lý luận thuân túy để nghiên cứu về "Nhân Quả, hoặc là Nghiệp Quả".
Ngắn gọn tu sẽ không có nghề này sẽ bị điên.
========
Cho nên câu hỏi của Triệu Tử Long là câu hỏi về thực hành 100%.

Không có cách nào làm sáng tỏ câu trả lời chỉ thông qua bằng bằng sự so sánh lý luận qua kinh sách. Lý luận qua kinh nghiệm của rất nhiều lý thuyết gia. Lý luận theo sự cảm nhận...
========
Ví như khi lắp ghép một hình, gồm nhiều mảnh với nhau lại.
Ý là cái hình loại này:

https://video.search.yahoo.com/yhs/search;_ylt=AwrWmjYp2uBcCEEAfwIPxQt.;_ylu=X3oDMTB0NjZjZzZhBGNvbG8DZ3ExBHBvcwMxBHZ0aWQDBHNlYwNwaXZz?p=put+together+a+puzzle&type=d6pr_5056_CHW_US&hspart=iba&hsimp=yhs-1&param2=eyJ1YSI6Ik1vemlsbGFcLzUuMCAoV2luZG93cyBOVCAxMC4wOyBXaW42NDsgeDY0KSBBcHBsZVdlYktpdFwvNTM3LjM2IChLSFRNTCwgbGlrZSBHZWNrbykgQ2hyb21lXC83NC4wLjM3MjkuMTU3IFNhZmFyaVwvNTM3LjM2IiwiaXAiOiI2NS4xMzAuMTc5LjEzNiIsImdlbyI6InVzIn0%3D&param3=eyJ2ZXJ0aWNhbCI6InNlYXJjaCIsInlpZCI6ImQ2cHIiLCJjdGFnIjoiNTA1NiJ9&param4=eyJjIjoxLCJxIjpmYWxzZX0%3D&ei=UTF-8&fr=yhs-iba-1#id=14&vid=c4010d53badbfa8a31ea1594a47b0432&action=view

Mà người lắp ráp chỉ có tìm kiếm trong một căn phòng "duy nhất"... thì không thể nào lắp ghép được cho đúng được.

Là vì ngoài căn phòng hiện đang sinh hoạt, còn rất nhiều căn phòng khác nữa!
Ý là mỗi căn phòng là một kiếp sống.

Vì lý do không thể ráp được tất cả nhân quả, tất cả nghiệp quả một cách rõ ràng thì người ráp chỉ được một cái hình gần đúng.

Do tình trạng gần đúng này lôi kéo người ráp: Sau một thời gian thì người ráp bị trở ngại, bị khó hiểu, cuối cùng... bị tức và sau cùng... bị điên.

========
Bàn về kinh Phật:
Coi vậy chớ nhiều lúc khi đọc kinh Phật tibu lại phát hiện ra sự tối nghĩa của kinh:
Như lời kinh sau đây:

"Ta có nghiệp là của riêng, ta là người thừa hưởng quả của nghiệp, nghiệp là nhân sinh ta ra, nghiệp là bà con thân quyến, nghiệp là nơi nương nhờ của ta. Ta tạo nghiệp nào: là thiện nghiệp, hoặc ác nghiệp, ta sẽ là người thừa hưởng quả của thiện nghiệp, hoặc ác nghiệp ấy"

Câu trên chưa rõ nghĩa nếu so vơi Bé Hạt Tiêu khi BHT bàn về nghiệp:
"Mình phải chịu trách nhiệm về các hành động của chính mình"

Trong khi đó, Ông Bà mình lại có nhận xét:

"Không Có Lửa, Sao Có Khói?


bongsen

Trích dẫn từ: Tibu trên Th5 18, 2019, 10:41 PM
Cái này lại phạm vào điều cấm kỵ của bất cứ tu sĩ nào mà chỉ dùng lý luận thuân túy để nghiên cứu về "Nhân Quả, hoặc là Nghiệp Quả".
Ngắn gọn tu sẽ không có nghề này sẽ bị điên.
========
Cho nên câu hỏi của Triệu Tử Long là câu hỏi về thực hành 100%.

Không có cách nào làm sáng tỏ câu trả lời chỉ thông qua bằng bằng sự so sánh lý luận qua kinh sách. Lý luận qua kinh nghiệm của rất nhiều lý thuyết gia. Lý luận theo sự cảm nhận...
========
Ví như khi lắp ghép một hình, gồm nhiều mảnh với nhau lại.
Ý là cái hình loại này:

https://video.search.yahoo.com/yhs/search;_ylt=AwrWmjYp2uBcCEEAfwIPxQt.;_ylu=X3oDMTB0NjZjZzZhBGNvbG8DZ3ExBHBvcwMxBHZ0aWQDBHNlYwNwaXZz?p=put+together+a+puzzle&type=d6pr_5056_CHW_US&hspart=iba&hsimp=yhs-1&param2=eyJ1YSI6Ik1vemlsbGFcLzUuMCAoV2luZG93cyBOVCAxMC4wOyBXaW42NDsgeDY0KSBBcHBsZVdlYktpdFwvNTM3LjM2IChLSFRNTCwgbGlrZSBHZWNrbykgQ2hyb21lXC83NC4wLjM3MjkuMTU3IFNhZmFyaVwvNTM3LjM2IiwiaXAiOiI2NS4xMzAuMTc5LjEzNiIsImdlbyI6InVzIn0%3D&param3=eyJ2ZXJ0aWNhbCI6InNlYXJjaCIsInlpZCI6ImQ2cHIiLCJjdGFnIjoiNTA1NiJ9&param4=eyJjIjoxLCJxIjpmYWxzZX0%3D&ei=UTF-8&fr=yhs-iba-1#id=14&vid=c4010d53badbfa8a31ea1594a47b0432&action=view

Mà người lắp ráp chỉ có tìm kiếm trong một căn phòng "duy nhất"... thì không thể nào lắp ghép được cho đúng được.

Là vì ngoài căn phòng hiện đang sinh hoạt, còn rất nhiều căn phòng khác nữa!
Ý là mỗi căn phòng là một kiếp sống.

Vì lý do không thể ráp được tất cả nhân quả, tất cả nghiệp quả một cách rõ ràng thì người ráp chỉ được một cái hình gần đúng.

Do tình trạng gần đúng này lôi kéo người ráp: Sau một thời gian thì người ráp bị trở ngại, bị khó hiểu, cuối cùng... bị tức và sau cùng... bị điên.



Kiến thức tâm linh thì đụng cái gì cũng vô lượng; vô cùng...
Mà chỉ một kiếp sống con người thì nhỏ bé; và giới hạn đủ thứ chuyện...
Nam mô A Di Đà Phật..
:D

TrieuTuLong

Vâng kính thưa Thầy Tibu,

Trích đoạn này (lại tiếp tục trích dẫn so sánh kinh sách ?):
"Ngoài Đức Phật và một số chư bậc Thánh Arahán ra, còn lại tất cả chúng sinh khác, không một ai có khả năng biết rõ nghiệp của mình đã tạo trong những tiền kiếp quá khứ.

Thật vậy, bởi vì nghiệp và quả của nghiệp là một trong bốn điều bất khả tư nghì (acinteyya); không nên tư duy suy nghĩ về nghiệp và quả của nghiệp; mà chỉ nên có đức tin nơi nghiệp và quả của nghiệp mà thôi. Nếu người nào tư duy suy nghĩ về nghiệp và quả của nghiệp thì người ấy có thể bị loạn trí." - Phật giáo nguyên thủy (Theravada), Nền Tảng Phật Giáo (Mulabuddahasasana), quyển 1: Tam bảo (Ratanattaya), Tỳ khưu Hộ Pháp (Dhammarakkhita Bhikkhu)
Karma Yoga, con đường của Hành Động không có tự ngã.

bongsen

Trích dẫn từ: TrieuTuLong trên Th5 19, 2019, 03:30 PM
Vâng kính thưa Thầy Tibu,

Trích đoạn này (lại tiếp tục trích dẫn so sánh kinh sách ?):
"Ngoài Đức Phật và một số chư bậc Thánh Arahán ra, còn lại tất cả chúng sinh khác, không một ai có khả năng biết rõ nghiệp của mình đã tạo trong những tiền kiếp quá khứ.

Thật vậy, bởi vì nghiệp và quả của nghiệp là một trong bốn điều bất khả tư nghì (acinteyya); không nên tư duy suy nghĩ về nghiệp và quả của nghiệp; mà chỉ nên có đức tin nơi nghiệp và quả của nghiệp mà thôi. Nếu người nào tư duy suy nghĩ về nghiệp và quả của nghiệp thì người ấy có thể bị loạn trí." - Phật giáo nguyên thủy (Theravada), Nền Tảng Phật Giáo (Mulabuddahasasana), quyển 1: Tam bảo (Ratanattaya), Tỳ khưu Hộ Pháp (Dhammarakkhita Bhikkhu)

Chào huynh TTL; thiết nghĩ huynh có thể tìm hiểu và học thêm bên đông y... vì bên ngành này mọi chứng, mọi thứ đều bắt mình phải lý luận; suy luận để tìm cho ra nguyên nhân... chắc cũng hợp tính của Huynh..
Hiện tại em cũng đang theo học đây...hihi