Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

An Trú Chánh Niệm Đằng Trước Mặt

Bắt đầu bởi KhiemTinh, Th2 16, 2009, 01:54 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

KhiemTinh


An Trú chánh niệm đằng trước mặt là gì?
Tại sao chúng ta phải an trú chánh niệm đằng trước mặt?
Tứ niệm Xứ thiền có an trú chánh niệm đằng trước mặt không?
Mong anh HL trả lời cho. Thanks

Pháp danh Khiêm Tịnh là Thầy và Mun cho.

trigia

Cái bài có lẽ trả lời mọi thắc mắc về cái cung cách An Trú Chánh Niệm Đằng Trước Mặt.

18-Feb-09

Anh Hai,
- thông thường thì lubu tu tập với cung cách An Trú Chánh Niệm Đằng Trước Mặt. Nhưng khi các Pháp Thân xuất hiện thì lại là từ +45° đến +60° nếu tính góc độ đằng trước mặt là 0°
- thì tại sao mình lại không quán niệm không phải đằng trước mặt nữa mà vào các góc độ trên. Cho nó tiện việc. Em đang làm thử và rà soát. Nặng đầu vô cùng nhưng do đó độ tập trung lại sâu hơn.

HL: Nói về các trung tâm năng lực trên cột xương sống thì người tu về kundalini chỉ có thể khai mở đến số 6 là hết cỡ. Còn cái số 7 là chỉ khai mở khi các Thầy và Tổ xuất hiện, do đó mà mình phải hơi ngước lên để nhìn được các Ngài.
Từ ngoài nhìn vào thì các Ngài ở ngay trên đãnh của mình.
Trung tâm năng lực "Ngàn cánh Hoa Sen" là chỗ của các bậc Thầy và Chư Phật không hà.
Nên không thể khai mở được, do vậy mà mình chỉ có thể nhìn ngang mà thôi (để khai mở cái số 6 là Ajna). Cho tới khi các Ngài xuất hiện thì các Ngài tự động ở ngay vào cái trung tâm số 7. Không có ai có thể tự khai mở cái này.

Có thể nói một cách khác là trình độ tâm linh đã được các Chư Tổ ấn chứng khi mình có thể thấy linh ảnh các Ngài bằng cách hơi ngước lên (+45 độ hay là + 60 độ).

Tibu

#2
117. Ðại kinh Bốn mươi (Mahàcattàrìsaka sutta) Trong Trung Bộ Kinh tập 3.
Có ghi lại kỹ lưỡng như sau:
[...]
Ở đây, này các Tỷ-kheo chánh kiến đi hàng đầu. Và thế nào, này Tỷ-kheo, chánh kiến đi hàng đầu? Chánh tư duy, này các Tỷ-kheo, do chánh kiến được khởi lên. Chánh ngữ do chánh tư duy được khởi lên. Chánh nghiệp do chánh tư duy được khởi lên. Chánh mạng do chánh nghiệp được khởi lên. Chánh tinh tấn do chánh mạng được khởi lên. Chánh niệm do chánh tinh tấn được khởi lên. Chánh định do chánh niệm được khởi lên. Chánh trí do chánh định được khởi lên. Chánh giải thoát do chánh trí được khởi lên. Như vậy, này các Tỷ-kheo, đạo lộ của vị hữu học gồm có tám chi phần, và đạo lộ của vị A-la-hán gồm có mười chi phần.
[...]

Như vậy thì cái này, nó sanh ra cái kia! Theo quy trình trong kinh, có thể tóm tắt như sau:

Chánh Kiến (mà làm xong) thì ---> (sinh ra) Chánh Tư Duy (mà làm xong) thì  ---> (sinh ra) Chánh Ngữ ---> Chánh Nghiệp ---> Chánh Mạng ---> Chánh Tinh Tấn ---> Chánh Niệm ---> Chánh Định ---> Chánh Trí ---> Chánh Giải Thoát.

Trong mười bước này mà dừng ở Chánh Định (vào bước thứ tám) thì Đức Phật Thích Ca nói là: Đây là "Bậc Hữu Học" Có nghĩa là tu chưa xong và còn phải học tiếp.
Còn nếu đi mút chỉ đến "Chánh Giải Thoát" (cái thứ mười) thì Ngài lại gọi đó là "Bậc Vô Học" hay là A La Hán.

Dựa trên tiêu chuẩn này mà nhìn thiệt là kỹ, tất cả những kỹ thuật của những tu sĩ đã thực hiện cái mà những vị này gọi là "chánh niệm". Tụi mình thấy những tu sĩ này thực tập rập khuôn như nhau, đó là theo dõi và "để ý tới ngay cái hiện tại":

Nếu là đang thở, thì niệm: "phồng, xẹp" ... "phồng, xẹp" ...
Nếu đang đi, thì lại: "chân trái" ..."chân phải" ... (hay là "trái" ... "phải"...)
Nếu là đang ngồi, thì: "Ngồi" ... "ngồi" ...
Nếu đang ăn, thì: Nhai ... nhai ... nuốt ... gắp ... bỏ vào ... nhai ... nhai ... nuốt ...
Nếu ngồi quán mà uống ca phê, nghe nhạc và ngắm cảnh: Nhìn ... nhìn ... nhìn ... bưng ... uống ... nuốt ... để xuống ... nhìn ... nhìn ... nghe ... nghe

Khá hơn tí xíu: Tu sĩ lại trụ tâm vào chóp mũi: Tu sĩ chỉ để ý đến cái chóp mũi, ngoài ra lại không để ý tới cái gì khác hết.

Tóm lại:
Đây là cách thực tập theo cách: Thân ở đâu thì ... tâm cứ việc ở đó.

Kết quả:
Không thể nào chối cãi  rằng sau một thời gian thực tập thì tâm hành giả cũng được yên lặng phần nào.

Và rồi tất cả những tu sĩ này đều dừng lại ở đây! Chưa vị nào đi xa hơn chỗ này! Vì làm như vậy thì không cách gì mà tiến đến Chánh Định được!

Số tu sĩ này rất là nhiều.

Tại sao?
Là vì tất cả những bài thuyết pháp chỉ nói tới đây thôi (ý của đệ là: Thân ở đâu thì ... tâm cứ việc ở đó)! Chớ chưa có bài nào nói lên được rằng:
Từ cách này thì có thể bước tới cái "Chánh Định" bằng cách tập như thế này, như thế kia!
Vì không có với tới nổi cái "Chánh Định" nên các vị này ... chưa xong phần của "Bậc Hữu Học" (căn cứ theo Đại kinh Bốn Mươi).

Bế tắc! Bế tắc! Bế tắc!
Như vậy, cách tập: "Thân ở đâu thì ... tâm ở đó" không phải là "Chánh Niệm" vì nó không có thể nào dẫn đến cái trình độ kế tiếp là cái "Chánh Định"!

Mời các Bạn tự do đặt câu hỏi và đưa vào đây kinh nghiệm "Chánh Định" của mình (nếu có, qua cách tập "thân ở đâu thì ... tâm ở đó") để anh em mình học hỏi và sửa sai.

lotus123

Trích dẫntheo dõi và "để ý tới ngay cái hiện tại":

Nếu là đang thở, thì niệm: "phòng, xẹp" ... "phòng, xẹp" ...
Nếu đang đi, thì lại: "chân trái" ..."chân phải" ... (hay là "trái" ... "phải"...)
Nếu là đang ngồi, thì: "Ngồi" ... "ngồi" ...
Nếu đang ăn, thì: Nhai ... nhai ... nuốt ... gắp ... bỏ vào ... nhai ... nhai ... nuốt ...
Nếu ngồi quán mà uống ca phê, nghe nhạc và ngắm cảnh: Nhìn ... nhìn ... nhìn ... bưng ... uống ... nuốt ... để xuống ... nhìn ... nhìn ... nghe ... nghe

Trích dẫnThân ở đâu thì ... tâm cứ việc ở đó.
theo thiển ý của con những trường hợp này còn được gọi là "cố gắng chánh niệm", cố gắng quán sát các hành động, do vậy mà cột chặc tâm vào cho 1 hành động và chịu cho tâm bị lôi theo (theo dõi) 1 việc ấy mà tâm tạm yên lặng 1 chút. (gọi là cố gắng vì không được tự nhiện)
Nếu là đang thở, thì niệm: "phòng, xẹp" ... "phòng, xẹp" ... nhưng trong đầu nó cứ nghĩ ra chuyện khác - sure luôn (não người vốn có khả năng đa tác vụ mà - multi task) thì lại rán ép nó quay về "phòng, xẹp" ... "phòng, xẹp" ... ---> cố gắng theo cách này gây nên ức chế ---> tâm càng loạn ---> khó mà chánh niệm, chánh định. Các việc khác cũng tương tự.

Còn có niệm gì đi nữa mà để lấp cái niệm đang khởi kia đi, thì niệm nó cứ khởi, dù có cố gắng niệm Phật cũng không phải chánh niệm (trong đầu niệm Phật mà vọng niệm cứ khởi như thường). ---> Xác định đúng khái niệm chánh niệm rồi làm tiếp.

Trích dẫnDo tịnh nên tự nhiên thấy và biết tất cả, nhưng phải biết bỏ qua mọi sự, không đặt thành vấn đề phải quan tâm, chỉ chú ý vào đề mục hành công nên gọi là chánh niệm.

Để chắc chắn 1 việc là tâm không dính mắt ở thân thì:
kinh nghiệm: nhảy vào khúc giữa
ngay (Chánh Niệm) chưa được thì phải bắt đầu từ đầu quy trình: Chánh Kiến (tỉnh giác thấy biết mọi việc khởi lên trong tâm), ban đầu niệm nó nhiều, tự nhiên thấy biết rồi tự nó (niệm khởi, vọng khởi) biến mất - hê hê tự nhiên khởi rồi tự nhiên mất - hay lắm, không cần cố gắng, thử rồi sẽ biết, chỉ thấy biết niệm rồi tự nó sẽ ngừng khởi (chắc nó sợ cái thấy biết có cái lực chi đó lớn quá nên nó sợ quá mà lặng luôn  ::) ), đi đứng nằm ngồi mở con mắt thấy biết (chánh niệm tỉnh giác),  từ từ tâm nó yên lặng dần, khoảng thời gian không có niệm dần dần sẽ nhiều hơn. Không trụ tâm ở đâu cả, dần dần không trụ ở cái thấy biết luôn.

Trích dẫnHiện tượng xảy ra khi tu tập thì vô lượng vô biên nếu để ý tìm hiểu hoặc đặt thành vấn đề thì thất niệm và sẽ bị lạc. Khi các hiện tượng xảy ra, vấn đề quan trọng đối với người hành công là tỉnh giác hay mê muội, tâm tịnh hay bị lôi.

Khi thấy mình thất niệm hay bị lôi thì quay trở lại, tái lập trạng thái chánh niệm tỉnh giác. Luyện hoài, luyện hoài thì dần dần không bị lôi đi nữa.
Phương pháp này (dụng tâm quán tâm) là nâng cao, tương tự như tập quán hơi thở cơ bản: Sổ tức quán hồi mới tập (cột tâm vào hơi thở, không đặt ý ở đâu cả).

Để bắt đầu 1 buổi tập con tập sổ tức quán vài chu kỳ thì đạt trạng thái khinh an ngay. Còn vào công phu hoặc khi làm việc đời thì chánh niệm tỉnh giác.


trigia

Góp Nhặt
Có lẽ ngày xưa Phật Thich Ca có nói về việc này nhưng không nhấn mạnh vì hầu hết các đệ tử của ngài đều là những bậc thượng thủ, thượng căn. Có vị chỉ nghe vài câu kệ là đã chứng đắc vào các tầng Thánh. Nên ngài không khai triễn. Ngày nay chúng ta sanh vào thời mà cuộc sống phức tạp đủ kiểu nên dễ sanh tâm loạn động nên dù có đọc hay ngâm nga cả 1000 lần cũng chẳng đi tới đâu.

Sau này các kinh sách các tôn giáo lớn đều nói đến về cái Thấy: 1 cái gì đó hiện ra. Hiện ra thì phải đằng trước mặt không thể ở đâu khác. Khi thức Con Người phải nhìn tới trước mới đi được thì trong tâm linh cũng vậy (HL). Dù là bất cứ pháp môn gì thì cái việc đầu tiên là nhắm mắt lại. Đó là cái động tác đầu tiên để đóng lại cái cửa chính giao tiếp với trần cảnh. Rồi kế tiếp mở cái mắt kia ra với 1 cái thấy Tâm Linh đầu tiên là 1 giao diện đen đen mờ mờ đằng trước mặt

Thực tập kế tiếp trong  hầu hết tất cả các phép quán tưởng là vẽ, tưởng tượng cái gì đó đằng trước đằng trước mặt: linh ảnh 1 vị Phật, đề mục Thiền Định hay bất cứ cái gì. Không thể quán tưởng như vậy ở 1 điểm trên đầu, bên trái, bên phải hay sau lưng hay trên thân. Điều đó không hợp lý tuy là có 1 số hành giả bên Tiên Đạo hay làm. Bám luyến thân sắc là điều kiện của các cảnh giới cõi Dục, cõi của mấy ông Tiên bà Tiên. Các kỹ thuật tu tập và rèn luyện thân thể để cho đẹp hơn, tiên phong đạo cốt hơn, lâu bền hơn phát triễn rất mạnh mẽ ở những cõi này. Để ý là các kỹ thuật này thường hay an được tâm ở mức độ nào dó nhưng hướng đến Giải thoát thì chắc chắn là không.

Như vậy có thể kết luận:  cung cách đúng đắn để đi vào bất cứ con đường tu tập nào đều khởi đầu bằng: an trú cái thấy hay cái niệm vào 1 chỗ, 1 điểm đằng trước mặt. Thì mới có thể tiến tu rõ rệt được. Vì cung cách tu tập như trên là của các chư Thiên cõi Sắc nên Sơ Thiền là kết quả chót bẹt của việc An Trú Chánh Niệm Đằng Trước Mặt.

Trigia xin trích trong cuốn
"Uống Dòng Suối Núi "
Những Bài Ca của Milarepa
Lama Kung Rinpoche. Ai đó ở VN dịch trigia lại quên mất.
Chưong 7, tr. 111: Tôi nhìn thẳng phía trước với con mắt tỉnh giác quán xét....

lotus123

Trích dẫnCó lẽ ngày xưa Phật Thich Ca có nói về việc này nhưng không nhấn mạnh vì hầu hết các đệ tử của ngài đều là những bậc thượng thủ, thượng căn. Có vị chỉ nghe vài câu kệ là đã chứng đắc vào các tầng Thánh. Nên ngài không khai triễn. Ngày nay chúng ta sanh vào thời mà cuộc sống phức tạp đủ kiểu nên dễ sanh tâm loạn động nên dù có đọc hay ngâm nga cả 1000 lần cũng chẳng đi tới đâu.

Sau này các kinh sách các tôn giáo lớn đều nói đến về cái Thấy: 1 cái gì đó hiện ra. Hiện ra thì phải đằng trước mặt không thể ở đâu khác. Khi thức Con Người phải nhìn tới trước mới đi được thì trong tâm linh cũng vậy (HL). Dù là bất cứ pháp môn gì thì cái việc đầu tiên là nhắm mắt lại. Đó là cái động tác đầu tiên để đóng lại cái cửa chính giao tiếp với trần cảnh. Rồi kế tiếp mở cái mắt kia ra với 1 cái thấy Tâm Linh đầu tiên là 1 giao diện đen đen mờ mờ đằng trước mặt
Khi tác giả dùng từ "có lẽ" là để mô tả 1 phạm trù hay hiện tượng mà cái biết của tác giả chưa chắc chắn chính xác 100%.
Vấn đề này (tính thấy) Phật Thích Ca giảng giải rất rõ trong kinh Thủ Lăng Nghiêm:
http://www.thuvienhoasen.org/kinhthulangnghiem-tamminh-00.htm

Trích dẫnTrigia xin trích trong cuốn
"Uống Dòng Suối Núi " Những Bài Ca của Milarepa
Lama Kung Rinpoche. Ai đó ở VN dịch trigia lại quên mất.
Chưong 7, tr. 111: Tôi nhìn thẳng phía trước với con mắt tỉnh giác quán xét....
Cháu xem bản dịch tại trang này và không tìm thấy câu nói trên:
http://www.thuvienhoasen.org/uongdongsuoinui-04.htm#17
Trong sách này có đề cập đến "tỉnh giác" và được chú thích:

Trích dẫn48. Bài ca này là một tóm gọn "những giai đoạn của con đường" được dạy trong hình thức những nguyên tắc. Phần năm câu đầu nói về tiến trình khai triển định tĩnh. Năm lỗi và tám yếu tố để sửa chữa trong khi định : 1) lười biếng : được sửa bởi lòng tin, nguyện vọng, nỗ lực, mãnh liệt thực hành ; 2) quên (các nguyên tắc) : được sửa bởi tỉnh giác chánh niệm ; 3) hôn trầm và trạo cử : được sửa bởi tỉnh giác xem xét ; 4) không sanh ra những yếu tố sửa chữa : được sửa bởi phát sanh những yếu tố sửa chữa ; 5) sanh ra những yếu tố không cần thiết : được sửa bởi tập chú vào đối tượng.

Trích dẫnNhư vậy có thể kết luận:  cung cách đúng đắn để đi vào bất cứ con đường tu tập nào đều khởi đầu bằng: an trú cái thấy hay cái niệm vào 1 chỗ, 1 điểm đằng trước mặt. Thì mới có thể tiến tu rõ rệt được. Vì cung cách tu tập như trên là của các chư Thiên cõi Sắc nên Sơ Thiền là kết quả chót bẹt của việc An Trú Chánh Niệm Đằng Trước Mặt.
Đây chỉ là kết luận dựa trên quan điểm cá nhân.

Kỹ thuật thấy cái gì đó đằng trước mặt, theo cháu nghĩ chỉ là kỹ thuật ở 1 giai đoạn để đạt 1 khả năng nào đó, chưa thật sự dẫn đến cái thấy biết rốt ráo. Vì còn chấp ở trước mặt là còn chấp vào thân.
Dùng con mắt máu thịt thì khái niệm thấy là hạn chế, vì mắt chỉ thấy đằng trước trong tầm nhìn khả năng vật lý của nó.
Tánh thấy biết vốn không bị hạn chế đằng trước hay không đằng trước.


trigia

Bạn cũ,
- Đúng. Vì bản thân người viết chưa tự chứng được việc đó nên phải "Có Lẽ". Vẫn còn trên phạm trù giới hạn của kiến giải nhưng thông thường là Niềm Tin
- Với người viết thì Thủ Lăng Nghiêm chỉ là chữ. Vì nuốt không nỗi
- Chương 7 không phải 17
http://www.thuvienhoasen.org/uongdongsuoinui-02.htm#7
Bài ca Chứng Ngộ trong Hang Tịnh Quang 
Jetsušn Milarepa rời Động Răng Ngựa Đá Trắng và trở lại Hang Tịnh Quang ở Gungthang. Khi ở đó, sự chiếu sáng trong trẻo tiến triển mạnh mẽ trong tâm tập trung và ngài hát bài này :
Kính lễ lama thiêng liêng của con.
Tôi, thiền giả Milarepa,
Hiến tặng kinh nghiệm và chứng ngộ của tôi
Cho tất cả thiền giả khắp mười phương.
Tâm tôi thảnh thơi trong trạng thái tự nhiên của nó
Không cứng cỏi hay căng thẳng
Qua sự nuôi dưỡng dịu dàng, không phóng dật.
Tôi nhìn thẳng phía trước với con mắt của tỉnh giác quán xét,
Ở đàng sau người canh giữ của tỉnh giác tập trung,
Và giữ thân tâm thoải mái tỉnh thức.......
- Là những trạng thái của Tâm được ghi nhận
- Không phải con mắt thịt mà là con mắt kia
- Đúng như vậy. Xin trích dẫn lại: Như vậy có thể kết luận:  cung cách đúng đắn để đi vào bất cứ con đường tu tập nào đều khởi đầu bằng.....
- Tánh Thấy Biết khác với Suy nghĩ Mông Lung


Tibu

#7
Trở về lại vấn đề.
Đây là dùng cách "Thân ở đâu thì ... tâm cứ ở đó" và có nhiều vị tu sĩ cho đây là "chánh niệm".

Nhưng theo quy trình của "kinh bốn mươi" thì hễ mà có "Chánh Niệm" thì liền đó, nó sanh ra "Chánh Định". Tuy nhiên, chưa có ai đạt được "Chánh Định" khi tập theo cách này.

Phải thấy cái chỗ này: Tâm thức có yên lặng khi tập cái này.
Nhưng nó lại không im luôn mà nó chỉ ... đi ngủ một tí, rồi sau đó: Nó lại tỉnh dậy và quậy tiếp!

Như vậy thi phải làm sao đây?

Tình trạng ... kẹt xe này đã xảy ra lâu rồi! Vì hễ mà mình lơi là một tí là nó hiện ra lại và quậy liền (ý nói cái vọng tâm).  

lotus123

Trích dẫnPhải thấy cái chỗ này: Tâm thức có yên lặng khi tập cái này.
Nhưng nó lại không im luôn mà nó chỉ ... đi ngủ một tý, rồi sau đó: Nó lại tỉnh dậy và quậy tiếp!
Kệ nó, "Vọng" không thành vấn đề. Vấn đề là có phan duyên theo vọng hay không? Não luôn luôn phải có ý nghĩ hoặc không ý nghĩ. Tìm cách để diệt ý nghĩ thì lại lạc vào "không ý nghĩ". Như Lai gọi trạng thái này là "ngoan không"!. . .
Khi nhận biết đã tràn đầy thì tràn ra khỏi phạm trù nhỏ hẹp và phiến diện của cái tôi để thể nhập "tánh".

lotus123

Trích dẫnTôi nhìn thẳng phía trước với con mắt của tỉnh giác quán xét,
Ở đàng sau người canh giữ của tỉnh giác tập trung,
Và giữ thân tâm thoải mái tỉnh thức.......
Trước mặt, đằng sau, còn bên trái, bên phải, ở dưới, ở trên, xung quanh lấy cái gì để biết đây?
Cháu thiết nghĩ phải mở con mặt nhận biết toàn diện, thấy biết tất cả, mới thật sự là rốt ráo.

Theo cháu, ý tác giả ở đây muốn trình bày:
- Khi dùng con mặt máu thịt để nhìn thì hãy nhớ đừng quên còn có con mắt của tỉnh giác quán xét khi thấy, không những con mắt máu thịt mà còn có cái tai máu thịt, hãy nhớ đừng quên còn có con mắt của tỉnh giác quán xét khi nghe, không những con mắt máu thịt mà còn có cái mũi máu thịt, hãy nhớ đừng quên còn có con mắt của tỉnh giác quán xét khi ngửi, không những con mắt máu thịt mà còn có cái miệng máu thịt, hãy nhớ đừng quên còn có con mắt của tỉnh giác quán xét khi nếm - khi nói - khi cười,  không những con mắt máu thịt mà còn có cái thân máu thịt, hãy nhớ đừng quên còn có con mắt của tỉnh giác quán xét khi tiếp xúc, không những con mắt máu thịt mà còn có cái ý nghĩ, hãy nhớ đừng quên còn có con mắt của tỉnh giác quán xét khi suy nghĩ.

- và "đàng sau" có nghĩa là tâm phải trụ (tập trung) vào tỉnh giác.

Đây là thơ phải đồng cảm, nếu ta chấp ngữ nói rằng đấy là con mắt nhận biết chỉ nhìn về phía trước thì...
Giống như đọc thơ của cụ Nguyễn Du tả Thúy Kiều:

Khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang
Hoa cười ngọc thốt đoan trang
Mây thua nước tóc tuyết nhường màu da


Ta lại cho rằng :
"Khuôn trăng đầy đặn" nghĩa là khuôn mặt của Thuý Vân tròn như mặt trăng!
"Nét ngài nở nang"nghĩa là chân mày của Thuý Vân như con tằm!
"Hoa cười" nghĩa là miệng Thuý Vân như cái hoa!
"Ngọc thốt" nghĩa là mỗi lời nói của Thuý Vân có ngọc văng ra!
"Mây thua nước tóc"nghĩa là tóc Thuý Vân là đám mây đẹp nhất!
" Tuyết nhường màu da" nghĩa là da Thuý Vân trắng còn hơn tuyết trắng!

Xong ta kết luận là cụ Nguyễn Du tả như vậy là "không đáng tin" vì nếu đúng như vậy thì Thuý Vân là ác quỉ chứ không phải mỹ nhân.


Tibu

#10
Tình trạng "kẹt xe" và những phản ứng của tu sĩ:

Nhắc lại quy trình của Đức Phật: [...] Chánh Niệm ---> Chánh Định ---> Chánh Trí ---> Chánh Giải Thoát.

Và tình hình hiện nay là đang "kẹt xe" ở chỗ "Chánh Niệm". Do bị kẹt xe nên các tài xế có khuynh hướng quẹo trái, quẹo phải để tìm đường thoát thân. Và sau đây là những phản ứng:

1. Lotus 123 phản ứng là "Kệ Nó". Nhưng chiêu thức "Kệ Nó" có dẫn hành giả đến "Chánh Định" hay không?
Không - vì tâm nó vẫn cứ quậy.

2. Tu sĩ khác là dùng chiêu: Nhìn vào cái cảm giác khi có, khi không; khi còn, khi mất; mà chú ý đến "Tuệ Sinh Diệt". Điều này có dẫn đến "Chánh Định" không?
Cũng không luôn: Vì tâm nó vẫn cứ quậy.

Xin mời bà con đưa những chiêu thức khác (qua các bài giảng) Và coi những chiêu thức này có dẫn đến "Chánh Định" hay không?


lotus123

Mô Phật

Nên phận biệt giữa Chánh niệm, Chánh định, Ngoan không, Đại định - Samadi (Chánh giải thoát).

Không nên ép người đọc kết luận theo quan điểm của riêng mình. Hãy để người đọc tự do kết luận. Còn nếu đã khẳng định khái niệm đó như thế như thế là ok rồi thì không nên đưa ra thảo luận chi nữa, phí thời gian để rồi kết luận lại như cũ.

- Nhắc lại cách lotus123 thực hành là:
Giữ tâm rỗng không để mọi sự đến rồi đi.

Đầu tiên, để bàn về 1 vấn đề thì cần làm rõ khái niệm của vấn đề ấy trước khi đi sâu hơn, tránh mỗi nguời nói mỗi kiểu để mô tả vấn đề và lạc vào tranh luận.
- Quan điểm của lotus123 về Chánh niệm:
Do tịnh nên tự nhiên thấy và biết tất cả, nhưng phải biết bỏ qua mọi sự, không đặt thành vấn đề phải quan tâm, chỉ chú ý vào đề mục hành công nên gọi là chánh niệm.

Do Chánh niệm nên Chánh định
Giai đoạn này - Chánh định là giai đoạn vẫn phải thực hành Chánh niệm vì người tu chưa thực chứng Đại định, do chưa thực sự chứng đại định nên chắc chắn các hiện tượng xảy ra khi tu tập thì tâm thức vẫn còn có cái gọi là "quậy". Chính vì thế ta vẫn cần dùng đến chiêu nhận biết tỉnh giác - chánh niệm là vậy, để giử ở trạng thái Chánh định.

Còn cái Chánh niệm và Chánh định theo quan điểm của chú Tibu có phải là: trạng thái tâm tuyệt đối yên lặng, gọi là không quậy? hay chú muốn đề cập đến trạng thái Đại định - Samadi?

Samadhi: là đại định, là rời khỏi mọi sự dính mắc. Nó cũng có nghĩa là phi tâm trí. Thế nhưng có 2 con đường để rời khỏi tâm trí.
-Con đường của vô thức : dể tai nạn mà khó thành công, Vì cũng giống như người nhắm mắt dò dẫm tìm lối ra!. . .
-Con đường của nhận biết tỉnh giác: Đây là con đường do Như Lai chỉ dạy. Giống như mở to mắt để tìm lối ra, nên dể dàng hơn và không đụng chạm vật cản!. . .

Lúc đã Samadhi rồi thì thì đảm bảo 100% tâm nó không quậy. Người tu khi nhập trạng thái này thì ngồi yên. Chưa thấy ai vừa đi đứng ăn uống mà vẫn trong Samadhi cả?
Vậy khi đi đứng ăn uống ngủ nghỉ thì làm sao đây? Các bậc tiền bối mới dặn người tu giử Chánh niệm trong tu tập và cả khi làm việc đời, phút nào giây nào cũng tu Chánh định, chứ chẳng đợi đến lúc vào ngồi thiền mới Chánh định được.

Tại sao còn gọi là Chánh niệm, Chánh Định, Chánh trí, Chánh giải thoát?
Có Chánh tức nhiên không Chánh tức còn có Tà?
Vì người tu còn chấp ngã, vẫn phải trụ vào nhận biết đúng-sai, trái-phải, thành-bại, vinh-nhục, được-mất, có-không do vậy mà vẫn còn Chánh và Tà.
Gọi là Chánh giải thoát chỉ là mượn từ "Chánh", thực ra không cần dùng từ Chánh lúc này nữa, các bậc tiền bối dịch và giữ chữ Chánh cuối cùng như vậy để người tu thấy nhất quán và tin tưởng. Giải thoát vốn không tâm trí, không tâm trí thì không Chánh Tà, còn gọi là Bất Nhị.

lotus123 lấy thí dụ để mô tả vấn đề:
- Tâm sánh như gương hay mặt nước hồ
- Khi có sự vật hiện tượng đặt trước nó thì nó phản ảnh lại hình ảnh sự vật hiện tượng.
- Tâm bất định như nước mặt hồ còn dao động vì còn bị chi phối bởi tâm trí - khái niệm, do vậy mà sự vật hiện tượng phản ảnh không còn như thật (Như Lai gọi là Như Thị) nữa.
- Khi tâm chánh định như nước mặt hồ giử yên lặng đủ lâu thì cát, đá, bụi, bùn... lắng xuống đáy thì mặt hồ tỉnh lặng, nó phản ảnh Như Thật... như thật... như thật...
Nhưng vẫn chưa phải là cuối cùng vì khi có hòn đá ném xuống hồ thì lập tức mặt hồ nổi sóng, đá chìm xuống đấy thì bùn đất dưới đáy hồ nổi cặn dơ (gọi là Cấu trần) trở lại. Người tu do tinh tấn chánh niệm mà ngày càng tái lập trạng thái chánh định nhanh chóng hơn, và lọc bỏ dần lớp bụi dưới đáy.
- Đại định: như giọt nước tràn ly rơi vào đại dương.

Cuối cùng, nếu bà con nào đã tìm được cái hồ mà quăng đá xuống và nó không dao động thì chỉ cho cháu biết với.

Đấy là cháu nghĩ như thế, chưa chắc là như vậy, mong các chú, các huynh phát tâm chỉ bảo.

bt

#12
Trích dẫn từ: lotus123 trên Th2 26, 2009, 08:14 PM
Mô Phật

Nên phận biệt giữa Chánh niệm, Chánh định, Ngoan không, Đại định - Samadi (Chánh giải thoát).

Không nên ép người đọc kết luận theo quan điểm của riêng mình. Hãy để người đọc tự do kết luận. Còn nếu đã khẳng định khái niệm đó như thế như thế là ok rồi thì không nên đưa ra thảo luận chi nữa, phí thời gian để rồi kết luận lại như cũ.

- Nhắc lại cách lotus123 thực hành là:
Giữ tâm rỗng không để mọi sự đến rồi đi.

bt:  Vậy huynh để mọi sự đến rồi đi để được cái gì ???

Lotus123:
Đầu tiên, để bàn về 1 vấn đề thì cần làm rõ khái niệm của vấn đề ấy trước khi đi sâu hơn, tránh mỗi nguời nói mỗi kiểu để mô tả vấn đề và lạc vào tranh luận.
- Quan điểm của lotus123 về Chánh niệm:
Do tịnh nên tự nhiên thấy và biết tất cả, nhưng phải biết bỏ qua mọi sự, không đặt thành vấn đề phải quan tâm, chỉ chú ý vào đề mục hành công nên gọi là chánh niệm.

bt:  chánh niệm theo quan điểm của Lotus123?  Chánh Niệm tụi mình có được là do ông Phật mà ra.  Ổng chết rồi, kinh sách thì lờ mờ không rõ.  Bây giờ, với cặp mắt vô minh mà huynh cứ tự cho chánh niệm theo ý của huynh thì ... chết cả lủ và nó lại không có chánh ngữ tí nào vì nó vẫn là những cái gì mà huynh học được từ sách vở và của ai đó, chứ chưa bao giờ là của huynh cả :-)

Cái chánh định, tâm đại định, và chánh giải thoát của huynh có thể cứu được ba má tụi mình không?  Có nghĩa là những cái chánh gì mà huynh đã học của các bậc đại sư có hứa hẹn là sẽ cứu được ba má mình thoát khổ không, ít nhất là họ không bị đọa đường ác, và hay nhất là đưa họ vào thành A La Hán hay Tịnh Độ ?
:-) :-)


Do Chánh niệm nên Chánh định
Giai đoạn này - Chánh định là giai đoạn vẫn phải thực hành Chánh niệm vì người tu chưa thực chứng Đại định, do chưa thực sự chứng đại định nên chắc chắn các hiện tượng xảy ra khi tu tập thì tâm thức vẫn còn có cái gọi là "quậy". Chính vì thế ta vẫn cần dùng đến chiêu nhận biết tỉnh giác - chánh niệm là vậy, để giử ở trạng thái Chánh định.

Còn cái Chánh niệm và Chánh định theo quan điểm của chú Tibu có phải là: trạng thái tâm tuyệt đối yên lặng, gọi là không quậy? hay chú muốn đề cập đến trạng thái Đại định - Samadi?

Samadhi: là đại định, là rời khỏi mọi sự dính mắc. Nó cũng có nghĩa là phi tâm trí. Thế nhưng có 2 con đường để rời khỏi tâm trí.
-Con đường của vô thức : dể tai nạn mà khó thành công, Vì cũng giống như người nhắm mắt dò dẫm tìm lối ra!. . .
-Con đường của nhận biết tỉnh giác: Đây là con đường do Như Lai chỉ dạy. Giống như mở to mắt để tìm lối ra, nên dể dàng hơn và không đụng chạm vật cản!. . .

Lúc đã Samadhi rồi thì thì đảm bảo 100% tâm nó không quậy. Người tu khi nhập trạng thái này thì ngồi yên. Chưa thấy ai vừa đi đứng ăn uống mà vẫn trong Samadhi cả?
Vậy khi đi đứng ăn uống ngủ nghỉ thì làm sao đây? Các bậc tiền bối mới dặn người tu giử Chánh niệm trong tu tập và cả khi làm việc đời, phút nào giây nào cũng tu Chánh định, chứ chẳng đợi đến lúc vào ngồi thiền mới Chánh định được.

Tại sao còn gọi là Chánh niệm, Chánh Định, Chánh trí, Chánh giải thoát?
Có Chánh tức nhiên không Chánh tức còn có Tà?
Vì người tu còn chấp ngã, vẫn phải trụ vào nhận biết đúng-sai, trái-phải, thành-bại, vinh-nhục, được-mất, có-không do vậy mà vẫn còn Chánh và Tà.
Gọi là Chánh giải thoát chỉ là mượn từ "Chánh", thực ra không cần dùng từ Chánh lúc này nữa, các bậc tiền bối dịch và giữ chữ Chánh cuối cùng như vậy để người tu thấy nhất quán và tin tưởng. Giải thoát vốn không tâm trí, không tâm trí thì không Chánh Tà, còn gọi là Bất Nhị.

lotus123 lấy thí dụ để mô tả vấn đề:
- Tâm sánh như gương hay mặt nước hồ
- Khi có sự vật hiện tượng đặt trước nó thì nó phản ảnh lại hình ảnh sự vật hiện tượng.
- Tâm bất định như nước mặt hồ còn dao động vì còn bị chi phối bởi tâm trí - khái niệm, do vậy mà sự vật hiện tượng phản ảnh không còn như thật (Như Lai gọi là Như Thị) nữa.
- Khi tâm chánh định như nước mặt hồ giử yên lặng đủ lâu thì cát, đá, bụi, bùn... lắng xuống đáy thì mặt hồ tỉnh lặng, nó phản ảnh Như Thật... như thật... như thật...
Nhưng vẫn chưa phải là cuối cùng vì khi có hòn đá ném xuống hồ thì lập tức mặt hồ nổi sóng, đá chìm xuống đấy thì bùn đất dưới đáy hồ nổi cặn dơ (gọi là Cấu trần) trở lại. Người tu do tinh tấn chánh niệm mà ngày càng tái lập trạng thái chánh định nhanh chóng hơn, và lọc bỏ dần lớp bụi dưới đáy.
- Đại định: như giọt nước tràn ly rơi vào đại dương.

Cuối cùng, nếu bà con nào đã tìm được cái hồ mà quăng đá xuống và nó không dao động thì chỉ cho cháu biết với.

Đấy là cháu nghĩ như thế, chưa chắc là như vậy, mong các chú, các huynh phát tâm chỉ bảo.

bt

Trích dẫnbt:  Vậy huynh để mọi sự đến rồi đi để được cái gì

Lotus123: bầu trời rỗng không, có mây bay qua, rồi mây tự biến mất là tự nhiên của bầu trời rỗng không.  rỗng không là vứt bỏ bớt đi chứ đâu phải để được cái gì mới rỗng không?  rỗng không trả lại sự rỗng không làm sao sở hữu mà được cái gì?  cố gắng để biết, lưu lại hình ảnh của mây gọi là tâm trí không phải để đạt cái gì cả mà tự nhiên nó được không cần cố gắng.

bt: Như vậy mục đích học đạo Phật của huynh là để được cái rỗng không mà không cần cố gắng?  Đệ đọc mấy giòng này thì thấy nó sao sao đó hihi :-).  Quay trở về với ông Phật thì mình lại đụng đến tình trạng "Nắm lá trong rừng", và mình biết rằng ngài chẳng những không rỗng không mà ngài còn thấy biết vô lượng.  Có thể mục đích của huynh là CỐ GẮNG làm cho tâm RỖNG KHÔNG, để rồi sau đó thì cũng giống như ông Phật ngày xưa mà thấy biết tất cả ?  Như vậy cái Rỗng Không mà huynh nói đó, nó rơi vào cái nào 1 trong 8 cái Chánh của ngài?

Trích dẫnbt:  chánh niệm theo quan điểm của Lotus123?  Chánh Niệm tụi mình có được là do ông Phật mà ra.  Ổng chết rồi, kinh sách thì lờ mờ không rõ.  Bây giờ, với cặp mắt vô minh mà huynh cứ tự cho chánh niệm theo ý của huynh thì ... chết cả lủ :-)

Lotus123: vì thế cho nên cháu trình bày ở đây chỉ là những gì mà cháu cho nó là như vây, chưa chắc nó đã đúng nên cháu mới hỏi lại nhờ các chú và các huynh chỉ dạy. Thà có thắc mắc có hỏi còn hơn là cứ im re mà nghe theo rồi làm theo. Cháu nói là nói thế, ai nghe theo mà không dùng huệ thì chết ráng chịu. Hoặc diễn đàn "triệt quyền đạo" này cấm nói đúng cũng cấm nối sai thì cháu im không nói nữa. Khà khà khà...

bt:  Thì cháu cứ việc thắc mắc, chú bt (có lẻ nhỏ tuổi hơn cháu Lotus123 hihihi) biết cái gì thì la cái đó cho :-) :-)

Trích dẫn
Cái chánh định, tâm đại định, và chánh giải thoát của huynh có thể cứu được ba má tụi mình không?  Có nghĩa là những cái chánh gì mà huynh đã học của các bậc đại sư có hứa hẹn là sẽ cứu được ba má mình thoát khổ không, ít nhất là họ không bị đọa đường ác, và hay nhất là đưa họ vào thành A La Hán hay Tịnh Độ ?
:-) :-)

Lotus123: Chủ đề đang thảo về cái tâm nó quậy, còn việc ai cứu ai thì chắc cháu không rành bằng chú, nếu chú đã biết thì từ bi chỉ cháu với.

bt:  Tâm nó quậy, Thân hành, hay cứu ai cũng đều chung mục đích là tìm ra con đường của Chánh đạo.  Đệ cũng đang học hỏi, và riêng đệ vẫn có những tiêu chuẩn và cách nhìn về cái đạo mình đang học. 

Đệ thích nhất đạo Phật là cái chỗ nó hứa hẹn cho đệ rằng:  Nếu đệ tập ngon lành thì đệ có thể độ (cứu) được Ba Má, người thân, và bạn bè.  Nó hay là hay chỗ này.  Đọc cái gương của Mục Kiền Liên đã khoái, huống chi gặp được người có thể làm được việc này thì hạnh phúc nào bằng?  Thử nghĩ, nếu huynh là kỷ sư, mà Ba Má huynh đi xin, sống ở gầm cầu thì huynh có chịu không?  Huống chi là thằng tu giỏi (tâm hư vô, tâm rỗng không, tâm như mặt giương, v.v.v) mà không biết ba má mình có được độ hay không thì nó ... lãng xẹt dễ sợ luôn!!!! :-) :-)

lotus123

Trích dẫnbt:  Vậy huynh để mọi sự đến rồi đi để được cái gì
bầu trời rỗng không, có mây bay qua, rồi mây tự biến mất là tự nhiên của bầu trời rỗng không.
rỗng không là vứt bỏ bớt đi chứ đâu phải để được cái gì mới rỗng không?
rỗng không trả lại sự rỗng không làm sao sở hữu mà được cái gì?

cố gắng để biết, lưu lại hình ảnh của mây gọi là tâm trí

không phải để đạt cái gì cả mà tự nhiên nó được không cần cố gắng.
rỗng không thì hợp nhất với cái rỗng không

Trích dẫnbt:  chánh niệm theo quan điểm của Lotus123?  Chánh Niệm tụi mình có được là do ông Phật mà ra.  Ổng chết rồi, kinh sách thì lờ mờ không rõ.  Bây giờ, với cặp mắt vô minh mà huynh cứ tự cho chánh niệm theo ý của huynh thì ... chết cả lủ :-)

vì thế cho nên cháu trình bày ở đây chỉ là những gì mà cháu cho nó là như vây, chưa chắc nó đã đúng nên cháu mới hỏi lại nhờ các chú và các huynh chỉ dạy. Thà có thắc mắc có hỏi còn hơn là cứ im re mà nghe theo rồi làm theo. Cháu nói là nói thế, ai nghe theo mà không dùng huệ thì chết ráng chịu. Hoặc diễn đàn "triệt quyền đạo" này cấm nói đúng cũng cấm nối sai thì cháu im không nói nữa. Khà khà khà...

Trích dẫn
Cái chánh định, tâm đại định, và chánh giải thoát của huynh có thể cứu được ba má tụi mình không?  Có nghĩa là những cái chánh gì mà huynh đã học của các bậc đại sư có hứa hẹn là sẽ cứu được ba má mình thoát khổ không, ít nhất là họ không bị đọa đường ác, và hay nhất là đưa họ vào thành A La Hán hay Tịnh Độ ?
:-) :-)

Chủ đề đang thảo về cái tâm nó quậy, mình còn chưa cứu được mình thì cứu được ai? ai cứu ai thì chắc cháu không rành bằng chú, nếu chú đã biết thì từ bi chỉ cháu với.