Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Nỗi Đau Tuổi Già

Bắt đầu bởi Tibu, Th10 28, 2010, 10:23 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

GiacTanh

Trích dẫn từ: ticien trên Th11 03, 2010, 05:55 AM
Trích dẫn từ: GiacTanh trên Th11 02, 2010, 11:34 AM
Chào huynh Tibu :D ,


Vui thay có lão lên tiếng lại! :)

Phải chăng, tuổi già đang đến dần nên lão Tibu cũng hơi lo hen hehehee... cái "Nổi Đau Tuổi Già" í hí hí hí ...

Không sao, còn có phu nhân của lão mà: Giáp Ngọ (lão) - Đinh Dậu (vợ) thì là Giáp Mộc "tuyệt" ở Thân như lại "thai" ở Dậu cưu mang; thành ra, vợ lão sẽ nuôi lão thôi.  Thứ đến, vợ Đinh đặng kiến "Lộc" Tồn ở Ngọ thì ở nơi lão đặng phước báo dễ kiếm tiền mà lo cho lão hén hehehe ...

Don't worry - Be happy!!!


Giác Tánh

Tý Mẹo Ngọ Dậu, tứ hành xung
Giáp Ngọ, Đinh Dậu, khó sống cùng
Nếu không biệt ly, thời tuyệt mạng
Thằng Phước... chẳng nên lấy con Nhung!!!

Căn Duyên Tiền Định, sách đã ghi
Khổ thân già cứ phải nghĩ suy
Nhà còn mỗi một thằng con út
Cứ sợ lỡ ra, có bề gì!!!

Bất chấp lời của Má cản ngăn
Ngựa cõng em Gà chạy tung tăng
Chạy từ năm Một Chín Bảy Sáu
Đến Hai Ngàn Mười ...vẫn sống nhăn!!!

                    15/10/2010

Tí với Ngọ, mới thật hành xung
Ngọ, Dậu - phải đâu khó sống cùng
Thế nên chẳng có: ly, tuyệt mạng
Dặn lòng lão Phước dớt bà Nhung :D

Căn Duyên Tiền Định, một sách ghi
Cao Ly Đầu Hình, đã khỏi suy
Sinh gái đầu lòng, con trai út
Ôm con, nhịn vợ có chuyện gì  hì hì hì ...

Yêu nhau cứ lấy há cản ngăn
Thương mà ... nên cứ phải ráng tăng
Từ nẩm hồi Một Chín Bảy Sáu
Đến Hai Ngàn Mười ... chẳng dám nhăn :D


Thương cho lão Tibu!

Giác Tánh

ticien

  ;D ;D ;D Bác sĩ có khác! Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ há.

Ga con

Gửi HHĐL.
mẹ ở trong nhà con, con ko nói chuyện, có nói thì không nhẹ nhàng... nghe lời Thầy dạy con biết con bất hiếu nhưng giờ con vẫn...chưa hết giận hờn mẹ con..
Tui nghĩ ông cũng không phải bất hiếu, vì ông cũng đang nghĩ cách làm sao cho có hiếu đây mà tự ông chưa thoát ra khỏi cái đường hầm u ám của mình thôi. Biết trăn trở và sám hối là ghê lắm rồi đó.
mẹ con nghe lời anh con, bán nhà bán đất, nên con hờn giận mẹ con, nhiều lần con khó chịu với mẹ, con biết như vậy là bất hiếu nhưng con vẫn giận ...con đưa anh con vào làm cơ quan với con (ổng thất nghiệp, ly dị vợ 2 lần, chẳng lo được cho đứa con nào! mẹ hai nhí biết rõ nhất)...nhưng khi bán đất bán nhà không ai thèm hỏi con một câu, miếng đất chia 5 xẻ 7 bán bao nhiêu lần, con đều không được ký một chử vào giấy bán, 2 con trai con ko có một cây kẹo..thế là con giận...

Tui có đầu óc tưởng tưởng hơi bị nhìu về vụ tiền kiếp này nọ nên tui hay tự ra kịch bản cho mình về những chuyện bực bội cỡ vậy để tìm cách giải quyết, tui chia xẻ với ông như sau:
ví dụ như
Mẹ ông và ông là oan gia trái chủ về tiền bạc, đất đai, mẹ ông là chủ nợ, ông là con nợ. Thảm họa ông gây ra ông chắc cũng ghê gớm nhưng ông đã nhận ra và xin lỗi Bà nhưng chắc lỗi lớn lắm nên cứ luẩn quẩn quanh Bà để chuộc tội đến độ hút vào và làm con luôn.
Mẹ ông đã tha thứ cho ông rồi, cho nên ông không chết yểu, đã được mẹ ông sinh ra lành lặn, không dị tật, không bệnh hoạn, đầu óc và người ngợm bình thường, được ăn uống no đủ và học hành đến nơi đến chốn. (nhà có người giúp việc thì đỡ rồi, chứ không thì mẹ phải làm hết, phải đi làm kiếm tiền cùng cha nuôi con, nhà cửa quần áo tự động sạch sẽ, cơm đủ nước đầy, con cái được chăm sóc tự động lớn lên, khi ốm khi đau mẹ kề bên lo lắng, trưởng thành có vợ chồng con cái như ai khác). Nếu mẹ ông mà ghét ông thì đời ông khốn nạn lắm, liệu có phải đi ăn mày hay lê la bán vé số rồi không.
Còn ông là con nợ rồi thì quên cái chuyện có quyền thừa kế đi cho vui vẻ.  Đất đai có chia 5, xẻ 7, có bán đi bán lại cũng là không có phần. Phải cảm ơn là đã không chia phần. Phải tự nói với mình là con từ chối quyền thừa kế để đỡ tức. (hà hà, không phải mình ông đâu, nhiều người như vậy lắm).
không có vợ con chăm sóc cho mẹ và an ủi mẹ con thì con không đạt tiêu chuẩn để tu tiếp...nhiều lần con biết con làm vậy là bất hiếu nhưng nói ngược với trong lòng đang suy nghỉ thì con ko làm được nên con thường im lặng , ít nói chuyện với mẹ. có lúc con thương mẹ con lắm nhưng lúc mở miệng thì cơn giận hờn lại tới nên im, con giao mẹ con cho vợ con lo nên...con lại tiếp tục không nói chuyện.
Ông còn may mắn lắm vì nhờ có sám hối mà nay gặp Thầy TIBU rồi đó, gặp đúng chánh pháp, tu tập có kết quả dù tàm tạm và đã được Thầy và Nhí kiểm chứng. Còn gì hơn. Có Vợ ông- vị Hộ pháp tích cực kề cận mỗi ngày dọp dẹp rác rến dùm cho ông nữa. Ông chưa thể nói chuyện thì cũng chẳng sao, vì nói ra lại nghẹn họng thì nói làm gì, nói được rồi thì hiểu lầm lại càng tăng lên thì rối rắm thêm

Tui chỉ trao đổi cách làm để cải thiện tình hình, chỉ là bài hồi hướng mà thôi. Ông phát nguyện 1 đợt công phu, sám hối và  hồi hướng đến chư phật chư bồ tát chư vị hộ pháp mười phương rồi hồi hướng cho 1 mình mẹ ông mà thôi. Nội dung ông tự nghĩ ra để nguyện xin oan gia nghiệp chướng giữa ông và mẹ được tiêu trừ. Ông muốn Mẹ ông được gì thì nguyện như vậy nhưng cao nhất vẫn là Bà sẽ tu đúng chánh pháp và đạt quả vị cao nhất là Niết bàn.

Gửi các bạn đồng tu như ANHAO và các bạn đã mồ côi rồi.
Các bạn cũng làm vậy đi, chỉ có cách hồi hướng âm thầm vậy mà giải quyết được nhiều lắm đó. Mỗi người 1 hoàn cảnh, mỗi khó khăn khác nhau nên bài nguyện cũng khác nhau. Thời gian qua đi, kết qủa thực tế sẽ cho các bạn thấy câu trả lời.
Nguyện xin đồng tu hành đồng thành tựu. Cho Dzui.

GiacTanh

Gửi chung,

Đọc qua những gì Ga Con "Gửi HHĐL" thì đó cũng là một phương pháp khả thi và Giác Tánh xin kể sơ về chuyện thằng con nhà mình khi nó bất hiếu với Mẹ nó ra sao ...

Ví dụ, có lần nó đang MÊ đọc cuốn sách truyện mấy tiếng rồi và Ba Mẹ nó đã thay đồ xong chuẩn bị đi shopping mua áo lạnh cho nó.  Kêu nó đi thay đồ để đi chung để mua áo, thử áo thì nó tỏ thái độ:

.. Mệt quá, đi nữa (nhăn) ... thôi Ba Mẹ đi đi (châu mày) .. con chưa thấy lạnh đâu, khỏi mua (lý luận) ... mà mắt vẫn không rời sách

__ Không có nói nhiều, đi thay đồ! (Giác Tánh ra lệnh)

.. Vừa đi (dùng dằng), than mệt (trách móc) ... Mẹ ép con (léo nhéo) ... thay đồ (ầm ỉ) trong phòng xong, hỏng thèm đợi ai cùng đi, mở cửa (dậm chân nặng ình) bỏ ra ngoài trước rồi đóng sập lại cái RẦM!

__ Chết mày chưa, hỏng phải .. mà là chết con chưa :) (Giác Tánh thầm nghĩ trong lòng vì biết rằng đại họa sắp giáng xuống cho nó)


Y như rằng, Mẹ nó đi lại mở cửa kêu nó vô nằm cuối xuống trên ghế và đi lấy cây roi để hành hình bằng "gia pháp."  Thằng nhỏ bị đòn, bị nghe giảng đạo đức và bao nhiêu tội trước đó tạm giam đem ra xử một lượt!  Hình pháp này XÀI được ít lâu, rồi lâu lâu lại bị một trận nữa về vấn đề khác nhưng tựu chung vẫn không thoát khỏi 3 chữ:

THAM - SÂN - SI

Lần nào cũng vậy, khóc lóc rồi xin lỗi và Giác Tánh cũng đã nhắc nó chừng ấy chuyện về Tham Sân Si.

__ Con thấy rồi đó, THAM (đọc sách, chơi game, lại nhà bạn chơi chưa muốn về, thích cái món đồ nào đó quá v.v...) mà không được thì SÂN lên bất kể quân thần, phụ-mẫu tử để trả treo, hỗn hào, bất hiếu v.v... rồi bị "gia pháp hành hình" xót đau thân thể vì đâu?  Vì SI thôi! Vô Minh, Si Mê mà ...


Chúng ta đã bao đời lăn trôi trong sinh tử cũng chỉ có bấy nhiêu ...
   
mẹ con nghe lời anh con, bán nhà bán đất, nên con hờn giận mẹ con, nhiều lần con khó chịu với mẹ, con biết như vậy là bất hiếu nhưng con vẫn giận ...con đưa anh con vào làm cơ quan với con (ổng thất nghiệp, ly dị vợ 2 lần, chẳng lo được cho đứa con nào! mẹ hai nhí biết rõ nhất)...nhưng khi bán đất bán nhà không ai thèm hỏi con một câu, miếng đất chia 5 xẻ 7 bán bao nhiêu lần, con đều không được ký một chử vào giấy bán, 2 con trai con ko có một cây kẹo..thế là con giận...

Cũng là bắt đầu từ THAM vậy đó ... rồi GIẬN CHA HỜN MẸ OÁN NGƯỜI TRÁCH THÂN v.v...

Lý đương nhiên, khi có khả năng như lão Tibu hay các Nhí có thể xem lại nguyên ủy về nhân duyên nghiệp quả giữa mình và người hay nhìn ra được vấn đề ở đâu, do Nhân như thế nào mà Quả như thế ấy v.v... thì take it easy (chấp nhận nhẹ nhàng) rồi và pray - cầu sám hối bồ tát ma ha tát - hoặc quán ra được mối liên quan để giải oán!

Xét ra, chỉ có thường tinh tấn tu tập kiểu lão Hai Lúa hay phương pháp nào đó trong bao nhiêu pháp môn mà Kinh Phật đã giảng dạy để thấm nhuần tỉnh thức trước Tham Sân Si.

Viết ra vầy cũng là một hình thức tự nhắc bản thân Giác Tánh thường tinh tấn nha ông thường tinh tấn bồ tát ma ha tát tác đại chứng minh.

:)

Giác Tánh

Ga con

e hèm.
Cái chuyện nhân duyên nghiệp qủa của vị này chắc chắn Thầy biết và các Nhí cũng biết. Tuy nhiên có cần nói ra không???
Có chuyện nói ra xong, oải lắm lận.
Như Thầy có trả lời cho Sờ-te-lit ở bài nào đó vài ngày trước khi bạn ấy hỏi về việc có cần thiết xem nhân duyên tiền kiếp hay không , các bạn tìm đọc lại.
Tui cũng đã được nghe Cô Vân, Cô Trang kể vài chuyện nhân duyên tiền kiếp của các bạn đồng tu thân thiết của tui ở đời này, cộng lại cũng khá nhiều, nhưng các cô ấy rất chọn lọc khi kể, nghĩa là chỉ kể những chuyện, những phần, những chi tiết có lợi để khích lệ anh em tinh tấn tu hành mà thôi.   
Những chuyện tệ hại mình đã làm thì nay nó trổ quả xấu, ta hãy coi các lỗi đó như là "tai nạn" mà thôi (Thầy đã nói vậy).
Chuyện của tui tưởng tượng theo kiểu như vậy là để mình điều đình với cái tâm thức của mình cho nó nói yên ổn mà tiến tu, chứ moi hết mọi chuyện cho rành rẽ ra thì có khi chả lợi ích gì cho chuyện tập nữa thì ốm đòn.
Việc nghe bạn bè góp ý và làm theo hay không thì tùy các bạn.
Vì "chấp" cũng là 1 ý mà đời người cần canh chừng và sám hối. Hix.

Còn chuyện cu con của bác Giác Tánh, tui nhận thấy 2 bác coi nó là như là thầy của 2 bác đi, nó đang ép 2 vị đang phải tiến tu thì mới học được cách dạy nó, cách dạy phải cương quyết nhưng hài hước, vui vẻ và khéo léo. Vì các bác có thể cho mình rất giỏi rồi nên thử dạy nó đi xem có giỏi thật không. hì hì. Biết đâu đấy. Sợ đi là vừa.
Tui cũng đang sợ mỗi ngày vì phải lo dạy con, vì thấy mình còn dở quá. Chúng ta thông cảm với nhau nên trao đổi, học hỏi với nhau. Chúc mọi người thân tâm bình an.
 
 

hstn

Sao chưa nghe N Tibu của tui nói về "nổi đau tuổi trẻ" vậy kìa? Tuổi trẻ cũng có nổi đau chứ fải k?

Hstn.

GiacTanh

Trích dẫn từ: ticien trên Th11 03, 2010, 06:07 PM
  ;D ;D ;D Bác sĩ có khác! Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ há.


Chào lão bà Ticien,

Đâu phải cứ làm người ta cười là bác sĩ chứ lị! :D

Lão bà làm thơ có vần điệu hơn lão Tibu nhiều và hay hơn chắc ... nên chớ để mai một đi nhé. :)

Giác Tánh

GiacTanh

Chào Gacon,

Trích dẫn từ: Ga con trên Th11 06, 2010, 01:10 AM
e hèm.
Cái chuyện nhân duyên nghiệp qủa của vị này chắc chắn Thầy biết và các Nhí cũng biết. Tuy nhiên có cần nói ra không???
Có chuyện nói ra xong, oải lắm lận.

Vì "privacy policy" - luật tư ẩn - nên lão Tibu hay Nhí cũng khó lòng soi cùng xét cạn chuyện nhân duyên nghiệp qủa của HHDL đặng đâu. :D

Trích dẫn từ: Ga con trên Th11 06, 2010, 01:10 AM
Như Thầy có trả lời cho Sờ-te-lit ở bài nào đó vài ngày trước khi bạn ấy hỏi về việc có cần thiết xem nhân duyên tiền kiếp hay không , các bạn tìm đọc lại.
Tui cũng đã được nghe Cô Vân, Cô Trang kể vài chuyện nhân duyên tiền kiếp của các bạn đồng tu thân thiết của tui ở đời này, cộng lại cũng khá nhiều, nhưng các cô ấy rất chọn lọc khi kể, nghĩa là chỉ kể những chuyện, những phần, những chi tiết có lợi để khích lệ anh em tinh tấn tu hành mà thôi.   

Tại sao?  Vì khích lệ chuyện tu hành không bao giờ là vô bổ! :)
Thế nhưng cũng phải có duyên mới khích tấn nhau thành công chứ không phải cứ ai ai mình cũng nói họ thấm được đâu nha ...

Trích dẫn từ: Ga con trên Th11 06, 2010, 01:10 AM
Những chuyện tệ hại mình đã làm thì nay nó trổ quả xấu, ta hãy coi các lỗi đó như là "tai nạn" mà thôi (Thầy đã nói vậy).

Đó cũng là một lối "chuyển đổi cách nhìn" để giảm bớt sự "không như ý : SÂN" vậy thôi!  Con người mà, không THAM hơn được nhưng mà "có qua có lại mới toại lòng nhau" thì OK cơ :D

Trích dẫn từ: Ga con trên Th11 06, 2010, 01:10 AM
Chuyện của tui tưởng tượng theo kiểu như vậy là để mình điều đình với cái tâm thức của mình cho nó nói yên ổn mà tiến tu, chứ moi hết mọi chuyện cho rành rẽ ra thì có khi chả lợi ích gì cho chuyện tập nữa thì ốm đòn.
Việc nghe bạn bè góp ý và làm theo hay không thì tùy các bạn.
Vì "chấp" cũng là 1 ý mà đời người cần canh chừng và sám hối. Hix.

Đương nhiên, có nhiều cách để "điều đình với cái tâm thức của mình" và nhiều bạn bè có nhiều góp ý cũng là tự nhiên. Hì! :)

Trích dẫn từ: Ga con trên Th11 06, 2010, 01:10 AM
Còn chuyện cu con của bác Giác Tánh, tui nhận thấy 2 bác coi nó là như là thầy của 2 bác đi, nó đang ép 2 vị đang phải tiến tu thì mới học được cách dạy nó, cách dạy phải cương quyết nhưng hài hước, vui vẻ và khéo léo. Vì các bác có thể cho mình rất giỏi rồi nên thử dạy nó đi xem có giỏi thật không. hì hì. Biết đâu đấy. Sợ đi là vừa.
Tui cũng đang sợ mỗi ngày vì phải lo dạy con, vì thấy mình còn dở quá. Chúng ta thông cảm với nhau nên trao đổi, học hỏi với nhau. Chúc mọi người thân tâm bình an.

Thế thì, con nó "bất hiếu" cũng là nó đang "dạy Cha Mẹ" điều gì để Cha Mẹ "học" phải không nà, Gacon?

Không sai! Có khi là phải trong một vấn đề nào đó và không đúng trong một việc gì khác chẳng hạn ... Do đó, cả nhà Cha Mẹ con cái đều tiến tu thì đỡ cho tâm bất bình an lắm đó nghen!

Cám ơn, Ga con có ý kiến trao đổi để cùng học hỏi ... không phải là để giỏi hơn cái gì, mà là mức độ tu tới đâu thì hành tới đó; :D có ráng, cũng không toại.


Giác Tánh

Ga con

ừ, thì thế.
Có nhiều việc GC biết thế mà làm vẫn rất ...kém. tức là có làm nhưng không siêng năng, tự nhận thấy mình nói hay mà làm chưa hay được. Nhưng kinh nghiệm có tí nào thì nêu tí đó để anh em ai giỏi hơn thì mừng mà mình cũng tự noi theo thêm.

Trong đời chúng ta gặp biết bao oan gia, càng oan gia thì càng gần và thân. càng cựa quậy thì càng động chạm, càng khó chịu. Làm gì được nào??. Đã nguyện là bất bạo động rồi thì im mà nhịn tìm cách giải quyết. Chỉ có cách đội họ lên để mà sửa mình: không học theo cái kiểu đó, góp ý từng nào hay từng đó, và không được thì sám hối và né, rồi thì con cảm ơn các sư phụ qua các buổi công phu.

Nhưng hay nhất vẫn là chăm tập bài tập của anh TIBU để cái linh hồn mình nó rũ bỏ thói quen vô minh, và nó cũng giúp mình né nghiệp hiệu quả siêu đẳng lắm. Ví dụ : chạy xe máy gặp trời mưa, gió to, có cành cây bằng ngón tay nó gãy rơi từ 15m xuống trúng đầu. nếu đội mũ bảo hiểm (có tập) thì nó sẽ choáng tí thôi, còn không thì.. gia tốc rơi sẽ làm cành cây nhỏ thành.....kiếm. Tui bị rồi.

HHDL

Thầy ơi...
Tự nhiên con hết giận mẹ con và anh con hồi nào mà con ko hay Thầy à...
sáng nay con gặp anh con tự nhiên con cười và gật đầu chào???ủa con đang giận ổng mà??? vậy là hết giận rồi à...mà hết hồi nào sao con ko biết....cái vui nó nhiều hơn cái giận nên con ko ý thức được mình hết giận từ hồi nào???
con HHDL