Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Những câu hỏi của con - Người mới tu tập

Bắt đầu bởi Happy Life, Th12 24, 2010, 08:58 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

brightmoon000

Trích dẫnNhưng lúc này, trong đầu em hình dung ông Phật rất rõ, sáng, ngồi trên hoa sen 5 cánh. Lúc em nhắm mắt, cái không gian trước mặt nó rộng, sâu, đen. Em nhìn ông Phật rồi cảm thấy như chỉ có em với ổng.

Sám hối như thế là tốt đấy. Cái mường tượng là ở trước mặt và cũng ở góc chếch tầm từ 30 độ trở lên so với giữa lông mày nhé.  ;D ;D ;D

tuephuong5

                         Tp tui xin được chúc mừng sự tiến bộ của Happy lie .Đã tu tập theo thầy tụi mình nên cố giắng hết sức đễ nhìn rỏ sự chi phối của nghiệp ,thầy nói nó đã từng tru di cả dòng cả họ chúng mình (thầy viết cho lang thang 9).

                         Tp nói thật không bán than đâu ,cuộc sống tp thảm lắm nhưng tp phải tô màu hồng ,phải tạo một lý tưởng ,một hướng để phấn đấu để có lý do mà bò tới .

                         Lúc này càng ngày tp nói năng càng vô duyên nên hạn chế nói ...happy lie hiểu rồi chứ ,tập thôi một ngày qua là một ngày sắp gặp vô thường ...có ai biết được ngày nào thằng vô thường gõ cửa...ADIĐAPHẬT... ??? ???




                                 
Thưa thầy :Con tin thầy ,và tập theo thầy. Con nguyện dù tái sanh bất cứ nơi đâu đều được làm trò ĐẠO SƯ TI BU .

Happy Life

Thầy ơi,

Đêm qua con tập sau khi con uống thuốc (Uống xong con sẽ ngủ sau 30 phút do tác dụng của thuốc). Đầu tiên con để ý hơi thở, xã từ từ bắt đầu ở ngón chân. Sau đó con quán số điện tử 1 tí rồi con bắt đầu vào đề mục Chấm đỏ. Lúc con tập trung cao hơn mà không còn bị chóng mặt nhiều. Khi chấm đỏ xuất hiện phía sau đầu con nóng lên dữ dội lắm ạ.

Dạ hết.
Kiên trì, bền bỉ. Không có tính chuyện nghỉ xả hơi.

Happy Life

Thầy ơi,

Trong suốt thời gian qua, con tập đều lại. Có cả phần kiểm soát tư tưởng liên tục. Con làm để ý hơi thở, tập trung lái xe, niệm Phật, tưởng tượng, nghĩ về chấm đỏ phía trước mặt để tập trung không nghĩ linh tinh. Con làm mà không biết cái nào tốt nhất và cho hiệu quả ạ. Con chỉ thấy sau 1 thời gian, tới bây giờ. Tuy vẫn còn bị những suy nghĩ linh tinh, nhưng ít hơn trước rất nhiều.

Thầy có nói con là bắt cái tâm làm theo ý mình. Con áp dụng như sau. Xin thầy xem xét. Mỗi lần ra đường, khi con bắt đầu nghĩ linh tinh. Con mở miệng nói (thành tiếng): "Tui không muốn thấy những suy nghĩ này nữa", "tui không muốn thấy những hình ảnh huyễn hoặc bản thân này nữa", "tui không muốn thấy suy nghĩ này nữa, còn suy nghĩ cao hơn đang chờ tui", "Lơ nó đi, tập trung cái khác (niệm phật, hoặc để ý hơi thở".

Làm 1 thời gian con thấy bây giờ mỗi khi con nói dứt câu nói trên. Thì lập tức tâm con chuyển về hơi thở, niệm phật hoặc đề mục. Rồi 1 lúc lâu sau suy nghĩ linh tinh lại xuất hiện, con lại làm như thế cả  ngày. Nó giúp con tránh được cái tâm trạng ray rứt, hay tự dằn vặt vì 1 chuyện gì đó.

Thầy xem giúp con trong những phương pháp để ý hơi thở thì con nên tập trung dùng cái nào ạ ?

Trong lúc tập con có thấy cái này. Khi chấm đỏ xuất hiện, con nhìn lâu rồi tự nhiên cái đầu nó sao sao (con không diễn tả được cảm giác này bằng từ) sau đó thì bắt đầu cái ngực con nó có cái gì đó con cảm thấy thanh thản hay vui gì đó. Rồi con vào không gian 3D. Dần dần quên mất cảm giác cơ thể. Nhưng chưa quên hoàn toàn. Rồi sau đó chấm đỏ biến mất. Buổi tập khoảng 30p ạ.

Thầy xem giúp con.

Con cám ơn Thầy
Kiên trì, bền bỉ. Không có tính chuyện nghỉ xả hơi.

tuephuong5

                          Ô dzeee cố lên..không phụ ơn thầy tổ...
Thưa thầy :Con tin thầy ,và tập theo thầy. Con nguyện dù tái sanh bất cứ nơi đâu đều được làm trò ĐẠO SƯ TI BU .

Happy Life

Thầy ơi,

Đêm qua con tập, lúc con niệm lớn thành tiếng trong đầu. Được 1 lúc, con vào lại được không gian 3D. Nhưng chấm đỏ thì chưa hiện rõ. Con chợt nhớ là mình chưa uống thuốc. Sau đó con từ từ thư giãn và từ từ mở mắt động đậy người.

Lúc ngồi dậy tự nhiên con chóng mặt kinh khủng. Đi loạng choạng. Uống thuốc xong con nằm xuống thì lại nhức đầu, khó ngủ. Một lúc lâu con mới ngủ được. Con không biết tại sao mình lại bị vậy nữa. Dù lúc thả lỏng từ từ để ngồi dậy thì con biết mình còn sức tập tiếp.

Thầy xem giúp con. Con cám ơn thầy
Kiên trì, bền bỉ. Không có tính chuyện nghỉ xả hơi.

Tibu

Trích dẫn từ: Happy Life trên Th9 24, 2014, 08:21 PM
Thầy ơi,

Đêm qua con tập, lúc con niệm lớn thành tiếng trong đầu. Được 1 lúc, con vào lại được không gian 3D. Nhưng chấm đỏ thì chưa hiện rõ. Con chợt nhớ là mình chưa uống thuốc. Sau đó con từ từ thư giãn và từ từ mở mắt động đậy người.

Lúc ngồi dậy tự nhiên con chóng mặt kinh khủng. Đi loạng choạng. Uống thuốc xong con nằm xuống thì lại nhức đầu, khó ngủ. Một lúc lâu con mới ngủ được. Con không biết tại sao mình lại bị vậy nữa. Dù lúc thả lỏng từ từ để ngồi dậy thì con biết mình còn sức tập tiếp.

Thầy xem giúp con. Con cám ơn thầy
Hệ thần kinh của con chưa có đủ mạnh cho nên khi tập năng quá thì nó khó ở như vậy đó.
Con nên biết cái sức của mình.

Trong trường hợp của con: Con chỉ tập cho nó khỏe mà thôi.
Có nghĩa là con chỉ nên chú ý vào hơi thở.
Theo kiểu:
Khi hít vào thì có một chỗ nó phồng lên. Và con niệm là "phồng"
Khi thở ra thì con chú ý tờ chỗ đang xẹp xuống và con niệm là "xẹp"

Sau một thời gian dài thực tập như vậy, con di chuyển xuống cái bụng.
Có nghiã là:
Khi hít vào thì cái bụng nó phồng lên, con vẫn niệm là "phồng"
Khi thở ra thì cái bụng nó xẹp xuống, con niệm là "xẹp"

Hiện giờ thì chỉ như vậy thôi.


Happy Life

Trích dẫn từ: Tibu trên Th9 25, 2014, 04:20 AM
Trích dẫn từ: Happy Life trên Th9 24, 2014, 08:21 PM
Thầy ơi,

Đêm qua con tập, lúc con niệm lớn thành tiếng trong đầu. Được 1 lúc, con vào lại được không gian 3D. Nhưng chấm đỏ thì chưa hiện rõ. Con chợt nhớ là mình chưa uống thuốc. Sau đó con từ từ thư giãn và từ từ mở mắt động đậy người.

Lúc ngồi dậy tự nhiên con chóng mặt kinh khủng. Đi loạng choạng. Uống thuốc xong con nằm xuống thì lại nhức đầu, khó ngủ. Một lúc lâu con mới ngủ được. Con không biết tại sao mình lại bị vậy nữa. Dù lúc thả lỏng từ từ để ngồi dậy thì con biết mình còn sức tập tiếp.

Thầy xem giúp con. Con cám ơn thầy
Hệ thần kinh của con chưa có đủ mạnh cho nên khi tập năng quá thì nó khó ở như vậy đó.
Con nên biết cái sức của mình.

Trong trường hợp của con: Con chỉ tập cho nó khỏe mà thôi.
Có nghĩa là con chỉ nên chú ý vào hơi thở.
Theo kiểu:
Khi hít vào thì có một chỗ nó phồng lên. Và con niệm là "phồng"
Khi thở ra thì con chú ý tờ chỗ đang xẹp xuống và con niệm là "xẹp"

Sau một thời gian dài thực tập như vậy, con di chuyển xuống cái bụng.
Có nghiã là:
Khi hít vào thì cái bụng nó phồng lên, con vẫn niệm là "phồng"
Khi thở ra thì cái bụng nó xẹp xuống, con niệm là "xẹp"

Hiện giờ thì chỉ như vậy thôi.


Thầy ơi, vậy là con chỉ tập cái để ý hơi thở phồng, xẹp thôi hở thầy. Còn sám hối và ATTNDTM với đề mục niệm Phật quán chấm đỏ dừng lại luôn phải không ạ? Hay là con để ý hơi thở cho tâm nó lắng xuống rồi con vào đề mục ạ ?

Tập cho nó khỏe tức là chỉ dùng cái để ý hơi thở. Ngoài công năng làm cho tâm lắng xuống nó còn có ích lợi gì cho sức khỏe hả thầy ?

Sau 1 thời gian dài là bao lâu ạ ? Khi nào con biết mình đã đủ thời gian tập để làm bước tiếp theo vậy thầy

Xin thầy giải đáp để con làm theo ạ. Con cám ơn thầy
Kiên trì, bền bỉ. Không có tính chuyện nghỉ xả hơi.

Happy Life

Thầy ơi,

Con làm như thầy chỉ. Cả ngày chỉ chú ý với hơi thở kèm theo niệm phồng xẹp theo từng hơi thở. Con có học Yoga, con áp dụng cái cách thở của em bé mà con học được từ Yoga vào cái này thì con thấy như sau. Thầy xem giúp con.

Con cố hít sâu vô. Rồi thấy vùng bụng, kèm cả eo nó phình lên. Con niệm phồng. Rồi con thở ra, cố gắng đẩy hết hơi thở ra, song song đó con niệm xẹp. Con được biết cái hơi thở kiểu này nó là tự nhiên không cần gò bó, o ép. Con làm như trên thì có 1 chút o ép. Không biết có sao không ạ.

Đó là lúc bình thường, con nhớ lúc nào thì con niệm phồng xẹp lúc đó. Cứ như vậy cả ngày.

Còn lúc con vào chỗ nằm và tập. Con cũng làm y chang như vậy, nhưng nhắm mắt. Con thấy đầu nó cũng hơi đau. Nhưng đỡ hơn khi quán chấm đỏ. Và khi làm như thầy chỉ con hay ngủ quên, hoặc rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê ấy ạ.

Có 1 lần con nhắm mắt và làm, thấy cái đầu nó căng. Con muốn thử xem tới tí xíu thì có gì không, và con làm tiếp thì cái đầu nó đau. Sau đó con chỉ tập tới lúc mệt đầu là con nghỉ.

À, khi nằm tập con có dùng 1 quyển sách khá dày đặt lên bụng để thấy rõ hơn cái phồng-xẹp. Không biết như thế có sao không thầy.

Ngoài tập cái hơi thở, con có thể sám hối thêm được không ạ. Và sau mỗi buổi tập để ý hơi thở con có nhìn vào tấm hình hoa dụ rồng. Có được xem như là 1 buổi công phu không thầy.

Thầy xem giúp con. Con cám ơn Thầy.
Kiên trì, bền bỉ. Không có tính chuyện nghỉ xả hơi.

Happy Life

Con chào Thầy,

Đến nay, con vẫn nghe lời Thầy và làm cái đề mục Phồng-xẹp thầy đưa. Con có thấy một số chuyện. Nên con ghi lại.

Con tập Yoga, vô tình nghe được câu khẩu quyết trong chuỗi 12 tư thế Chào Mặt Trời - "Luyện tập theo hơi thở". Trong Yoga, khi tập 12 tư thế đó 7 vòng (14 lần) mà đi kèm theo hơi thở thì con không bị mệt nhiều. Giáo viên có nói với con, phải kiểm soát hơi thở, nhanh, chậm cũng phải theo ý mình.

Với câu trên, con làm nó trong việc điều đình với cái rối loạn cảm xúc và rối loạn lo âu tự sinh trong con. Mỗi lần sự rối loạn tới (gồm cả hưng - trầm cảm) con để ý tới hơi thở, điều chỉnh nó lại theo nhịp. Hít vào bụng phình ra, thở ra bụng xẹp xuống - con niệm trong đầu "Phồng" - "Xẹp". Và cảm xúc con trở lại bình thường.

Ngoài ra, con còn thấy nó ứng dụng trong Yoga. Khi con tập các tư thế đòi hỏi sự dẻo dai mà con chưa làm được, phải cố ép. Hơi đau. Con để ý hơi thở thì con tạm quên cái đau. Nhưng con không để ý liên tục để quên cơn đau được mà chỉ làm được một lúc thôi ạ.

Con có 1 khúc mắt ở chỗ này. Lúc nằm ngủ tập, con hơi mau mệt cái đầu, nên con nghỉ và con có chút khó ngủ. Còn trong cách tập của Yoga - Thở luân phiên. Con làm theo, có thêm 1 bước nữa là đếm trong đầu:

- Hít vào: Om 1, Om 2, Om 3, Om 4.

- Thở ra: Om 1, Om 2, Om 3, Om 4, Om 5, Om 6, Om 7, Om 8


Cùng lúc để tay phải và tay trái như hình.




Con cảm thấy nó không mệt nhiều.

Con có làm sai chỗ nào xin Thầy nhắc con. Cảm ơn Thầy.
Kiên trì, bền bỉ. Không có tính chuyện nghỉ xả hơi.

Tibu

Trích dẫn từ: Happy Life trên Th11 10, 2014, 03:35 AM
Con chào Thầy,

Đến nay, con vẫn nghe lời Thầy và làm cái đề mục Phồng-xẹp thầy đưa. Con có thấy một số chuyện. Nên con ghi lại.

Con tập Yoga, vô tình nghe được câu khẩu quyết trong chuỗi 12 tư thế Chào Mặt Trời - "Luyện tập theo hơi thở". Trong Yoga, khi tập 12 tư thế đó 7 vòng (14 lần) mà đi kèm theo hơi thở thì con không bị mệt nhiều. Giáo viên có nói với con, phải kiểm soát hơi thở, nhanh, chậm cũng phải theo ý mình.

Với câu trên, con làm nó trong việc điều đình với cái rối loạn cảm xúc và rối loạn lo âu tự sinh trong con. Mỗi lần sự rối loạn tới (gồm cả hưng - trầm cảm) con để ý tới hơi thở, điều chỉnh nó lại theo nhịp. Hít vào bụng phình ra, thở ra bụng xẹp xuống - con niệm trong đầu "Phồng" - "Xẹp". Và cảm xúc con trở lại bình thường.

Ngoài ra, con còn thấy nó ứng dụng trong Yoga. Khi con tập các tư thế đòi hỏi sự dẻo dai mà con chưa làm được, phải cố ép. Hơi đau. Con để ý hơi thở thì con tạm quên cái đau. Nhưng con không để ý liên tục để quên cơn đau được mà chỉ làm được một lúc thôi ạ.

Con có 1 khúc mắt ở chỗ này. Lúc nằm ngủ tập, con hơi mau mệt cái đầu, nên con nghỉ và con có chút khó ngủ. Còn trong cách tập của Yoga - Thở luân phiên. Con làm theo, có thêm 1 bước nữa là đếm trong đầu:

- Hít vào: Om 1, Om 2, Om 3, Om 4.

- Thở ra: Om 1, Om 2, Om 3, Om 4, Om 5, Om 6, Om 7, Om 8


Cùng lúc để tay phải và tay trái như hình.




Con cảm thấy nó không mệt nhiều.

Con có làm sai chỗ nào xin Thầy nhắc con. Cảm ơn Thầy.
Chỉ làm theo công thức phồng xẹp (3-2-5-2) mà thôi.

Happy Life

#131
Con chào thầy

Con làm theo công thức phồng - xẹp của thầy. Con thấy nó hiệu quả với cái đầu của con.

Mỗi khi con có gì lo lắng hay bồn chồn thì con tự nói với mình. Cứ để ý hơi thở, tập trung vào nó thì những cái ý muốn hay cái gì linh tinh xuất hiện sẽ biến mất từ trong trứng nước (Còn đọc ý này trong quyển Hoa Thơm Cỏ Lạ II). Sau đó con lại nói thêm trong cơn lo lắng hay trầm cảm rằng một lát sau là nó hết ngay. Và con cứ thế mà tập, một lúc sau những thứ gây hại cho cái đầu con biến mất.

Con làm đi làm lại như vậy cả ngày. Kể cả lúc đi làm, con đều để ý vào hơi thở. Hình như con dần dần quen. Lúc đầu thì nó không có tiếng tự nhắc nhở "quay về hơi thở" trong đầu nhiều. Nhưng càng làm thì gần như cả ngày con chỉ chú ý vào hơi thở, và con cũng không đánh giá một cái gì như lời thầy dạy con. Nhờ vậy khi ra đường hay gặp cái gì, con cũng không để ý hay phán xét nó đúng hay sai. Nên con không bị cái cảm giác bực mình đeo bám.

Tới nay thời gian con tập 1 buổi là khoảng 40 phút trong giới hạn của đầu con. Còn lại, ban ngày lúc nào rãnh là con tập. Con cảm thấy về cơ bản thì tốt hơn trước. Nhưng khi cơn trầm cảm dạng bệnh lý tới thì con vẫn không làm được gì. Lúc đó lý trí con như tê liệt vậy. Lúc đó con cũng để ý hơi thở nhưng cảm giác lúc đó chả khác nào địa ngục trần gian. Một lúc sau thuốc chống trầm cảm tác dụng thì con hết bị. Và con lại để ý hơi thở tiếp.


Còn cái 3-2-5-2. Con thấy mình chưa làm được. Nên hiện giờ con chỉ để ý phồng-xẹp. Con nghĩ 1 thời gian nữa con quen rồi thì con tập theo 3-2-5-2.

Con có làm gì sai xin thầy nhắc con. Con cảm ơn thầy.
Kiên trì, bền bỉ. Không có tính chuyện nghỉ xả hơi.

Happy Life

Thầy ơi,

Hôm nay đầu con chịu được trong 50 phút tập trung theo dõi hơi thở. Con có để ý càng về sau, con càng quên dần cái thân thể. Lúc đó giống như con chỉ còn là hơi thở vào ra vậy. Con quên hoàn toàn mọi việc xung quanh mình mà lúc đó chỉ có hơi thở ra và vào. Và con niệm phồng - xẹp.

Con có được cảm giác đó một lúc thì con thấy mệt. Sau đó con nhẹ nhàng từ từ run lắc 2 tay 2 chân, mở mắt từ từ ra. Con không mở nhanh được. Cũng không di chuyển cơ thể liền được mà phải rất chậm rất chậm.

Con chỉ tập được tốt khi nằm thôi ạ. Con mấy khi ngồi thì con mở mắt ra con theo dõi hơi thở được. Nhưng khi nhắm mắt vào, con làm chưa tới 10 phút (ngồi trên ghế) thì đầu con phải tập trung dữ dội tới mức nhức đầu phải mở mắt. Còn khi nằm thì con không bị như thế.

Trong sinh hoạt hàng ngày, nhiều lúc xung quanh là chuyện và chuyện. Lúc đó nó khó tập trung vào hơi thở lắm thầy. Con lại tự nói với mình là con phải tập cái thói quen theo dõi hơi thở để không bị ảnh hưởng bên ngoài. Thì con ráng làm được.

Con đọc trong tập sách của diễn đàn. Có nói về cơ thể được tạo thành bởi thiện nghiệp và ác nghiệp. Và không có gì tình cờ, nếu đã cố hết sức mà vẫn vậy thì là nghiệp. Nên con mỗi khi có chuyện đều bảo với con ráng chịu ác nghiệp đi, vay rồi phải trả. Nên con cũng cố được 1 chút nữa.

Dù vậy nhưng khi cơ thể con rơi vào tình trạng quá sức 1 tí là cái đầu con nó loạn lên. Con rất vất vã mới điều đình từ từ lại được ạ.

Dạ hết, con làm trật chỗ nào thầy chỉ giúp con.

Cảm ơn thầy.
Kiên trì, bền bỉ. Không có tính chuyện nghỉ xả hơi.

Happy Life

Mấy nay con tập cũng với thời gian trên. Nhưng khác 1 tí là con cảm thấy thời gian trôi qua rất nhanh.

Gần như cả ngày con đều theo dõi hơi thở, chắc nhờ vậy nên khi vào buổi tập con nhanh chóng tập trung được và cái cảm giác quên cơ thể xuất hiện rất nhanh. Con càng làm, được một lúc thì con thấy cái vui xuất phát ở ngực, nhưng rất nhỏ. Rồi nó lan ra cơ thể. Rồi lúc sau thì thanh tịnh lắm ạ. Con cũng không biết phải diễn tả ra làm sao nữa. Nhưng con rất thích cái cảm giác đó.

Một buổi tập, con hay bị giật, và giữa buổi tập tự dưng cái xương sống lưng con nó ráp lại giống như có ai đẩy người con cho thẳng vậy đó thầy.

Dạ hết.
Kiên trì, bền bỉ. Không có tính chuyện nghỉ xả hơi.

Tibu

Trích dẫn từ: Happy Life trên Th12 19, 2014, 08:40 AM
Mấy nay con tập cũng với thời gian trên. Nhưng khác 1 tí là con cảm thấy thời gian trôi qua rất nhanh.
Do độ chú tâm đã được nâng cao đó con.
Trích dẫn
Gần như cả ngày con đều theo dõi hơi thở, chắc nhờ vậy nên khi vào buổi tập con nhanh chóng tập trung được và cái cảm giác quên cơ thể xuất hiện rất nhanh. Con càng làm, được một lúc thì con thấy cái vui xuất phát ở ngực, nhưng rất nhỏ.
Những cảm giác ngay ngực sẽ tự động xuất hiện khi con làm đúng cách.

Vì lý do đó, con không nên tự ý chú ý đến bất cứ bộ phận nào trên thân thể của con. Mà chỉ lo chú ý vào cái hơi thở mà thôi.
=================
Cũng như khi có một tư tưởng xuất hiện thì con không nên phê bình nó (Khó làm đó nghe con) mà chỉ phát hiện ra nó mà thôi.
Do con không làm theo tư tưởng mới xuất hiện này, mà nó không có lý do để tồn tại. Và như thế nó tự động lặng lẻ ra đi.

Con được yên thân.

Làm được như vậy thì sự chú tâm của con càng mạnh mẻ hơn.
Trích dẫn
Rồi nó lan ra cơ thể. Rồi lúc sau thì thanh tịnh lắm ạ. Con cũng không biết phải diễn tả ra làm sao nữa. Nhưng con rất thích cái cảm giác đó.

Một buổi tập, con hay bị giật, và giữa buổi tập tự dưng cái xương sống lưng con nó ráp lại giống như có ai đẩy người con cho thẳng vậy đó thầy.

Dạ hết.
Nhưng ghi nhận của con trong buổi công phu này chứng tỏ con đang cố gắng tinh tấn đó.