Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Phương Tiện Độ - Chiêu "Cáo tật thị chúng"

Bắt đầu bởi TDD, Th2 24, 2011, 09:58 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

TDD

Hì hì, tudieude học tới đâu thì "tào lao" tới đó. Mong rằng sẽ hiểu được nhiều thêm tự sự phân tích của thầy và các huynh đệ ;D
Hai ngày nay tudieude học kinh Duy Ma Cật (TDD có ý định là đọc trước rùi copy vô MS Word->in ra cho em xã chép kinh->Kiếm Nhí ;D), khi đọc đến chương II - Phẩm Phương Tiện thì có cảm giác êm ả, rất lạ, giống như khi ngồi bên chú Sơn hoặc khi đang lặng thinh tơ tưởng đến ông thầy vậy đó ;D (Hổng bik có nói quá hem nữa ??? ;D ;D)

Trong Phẩm Phương Tiện nói ông Duy Ma Cật dùng phương tiện khéo để làm cho thân mình lâm bệnh. Rồi khi mọi người đến thăm, ông nhân cơ hội này nói pháp về Thân Bất Tịnh và Vô Thường cho mọi người nghe. Tiếng Hán Việt gọi là "cáo tật thị chúng", nghĩa là có bệnh bảo mọi người. Trích dẫn:
http://www.buddhismtoday.com/viet/kinh/dt/Duy-ma-cat_thichhuehung2.htm
[...]
"Nầy các Nhân giả! Cái huyễn thân này thật là vô thường, nó không có sức, không mạnh không bền chắc, là vật mau hư hoại, thật không thể tin cậy. Nó là cái ổ chứa nhóm những thứ khổ não bịnh hoạn. Các Nhân giả! Người có trí sáng suốt không bao giờ nương cậy nó. Nếu xét cho kỹ, thì cái thân này như đống bọt không thể cầm nắm, thân này như bóng nổi không thể còn lâu; thân này như ánh nắng dợn giữa đồng, do lòng khát ái sanh, thân này như cây chuối không bền chắc; thân này như đồ huyễn thuật, do nơi điên đảo mà ra; thân này như cảnh chiêm bao, do hư vọng mà thấy có; thân này như bóng của hình, do nghiệp duyên hiện; thân này như vang của tiếng, do nhân duyên thành; thân này như mây nổi, trong giây phút tiêu tan; thân này như điện chớp sanh diệt rất mau lẹ, niệm niệm không dừng; thân này không chủ, như là đất; thân này không có ta, như là lửa; thân này không trường thọ, như là gió; thân này không có nhân, như là nước; thân này không thật, bởi tứ đại giả hợp mà thành; thân này vốn không, nếu lìa ngã và ngã sở; thân này là vô tri, như cây cỏ, ngói, đá; thân này không có làm ra (vô tác) (14), do gió nghiệp chuyển lay; thân này là bất tịnh, chứa đầy những thứ dơ bẩn; thân này là  giả dối, dầu có tắm rửa ăn mặc tử tế rốt cuộc nó cũng tan rã; thân này là tai họa, vì đủ các thứ bịnh hoạn khổ não; thân này như giếng khô trên gò, vì nó bị sự già yếu ép ngặt; thân  này không chắc chắn, vì thế nào nó cũng phải chết; thân này như rắn độc, như kẻ cướp giặc, như chốn không tụ (15) vì do ấm (16), giới (17), nhập (18) hợp thành.

Các Nhân giả! Hãy nên nhàm chán cái thân này, chớ tham tiếc nó. Phải nên ưa muốn thân Phật. Vì sao? - Vì thân Phật là Pháp thân (19), do vô lượng công đức trí tuệ sanh; do giới, định, tuệ, giải thoát, giải thoát tri kiến (20) sanh; do từ bi hỉ xả (21) sanh; do Bố thí, Trì giới, Nhẫn nhục, Nhu hòa, Cần  hành, Tinh tấn, Thiền định, Giải thoát tam muội (22), Đa văn,  Trí tuệ các Pháp Ba la mật (23) sanh; do Phương tiện sanh; do Lục thông (24), Tam minh (25) sanh; do 37 phẩm trợ đạo (26) sanh, do Chỉ quán (27) sanh; do Thập lực, Tứ vô sở úy, Thập  bát bất cộng (28) sanh; do đoạn tất cả pháp bất thiện, tu các pháp thiện sanh; do chơn thật sanh, do không buông lung sanh; do vô lượng pháp thanh tịnh như thế sanh ra thân Như Lai.
[...]
Khi đọc đi, đọc lại đoạn này thì tudieude chợt nhớ đến bài kệ "Cáo tật thị chúng" của ngài Mãn Giác Thiền Sư. Hồi còn đi học, đã đọc qua trong sách giáo khoa, nhưng chỉ hiểu qua loa, không hiểu được 2 câu cuối ngụ ý điều chi. Bài kệ như vầy ;D
Xuân qua trăm hoa rụng
Xuân đến trăm hoa cười
Trước mắt việc đi mãi
Trên đầu già đến rồi
Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước một nhành mai
.

TDD có đọc những phân tích từ trang tìm kiếm google nhưng thấy không thỏa mãn. Hai câu cuối không biết là Thiền Sư muốn nhắn gởi đến người đời điều gì? Phải chăng đây là một công án? Xin nhờ thầy và ace giảng giải ạ! TDD đang tu Tịnh Độ, có thắc mắc thì nêu ra chứ hem có dám luận thiền đâu ạ ;D
Khi đọc xong Phẩm Phương Tiện trong kinh Duy Ma Cật, tudieude tự hiểu rằng "Cáo tật thị chúng" là một trong Vô Lượng phương tiện độ của Chư Phật và Chư Bồ Tát. Con hiểu như vậy không biết có đúng hem nữa, thưa thầy và chư huynh đệ ??? ??? ???
(Những gì tudieude nói là thật lòng mong học hỏi, tuyệt đối không phải vì chữ Ngã mà nói đâu ạ!)




Phật Giáo tạo ra người hiền nếu và chỉ nếu người này hiểu rằng đời là Vô Thường. Không ngộ được điều này thì lúc nào cũng phát tâm hơn thua và sanh chuyện. (Tibu)

GiacTanh

Chào Tứ Diệu Đế :)

2 câu cuối với cái nhìn thực tế thì:

Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết - thì thực tế đã cho thấy:

Mùa xuân - thì có MAI
Mùa hạ - thì có SEN
Mùa thu - thì có CÚC
Mùa đông - thì có TRÚC

:D cho nên, chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết là chuyện tất nhiên.  Nếu như bảo "xuân tàn" thì họa chăng chỉ có hoa MAI rụng mà thôi hihihhi ...


Đêm qua sân trước một nhành mai - thực tế, còn trong mùa Xuân và Xuân chưa tàn thì còn MAI là chuyện bình thường chi sự hà tất nghi hoặc chuyện gì hè hehehe..
 
Thực tế cho thấy, hoa nở rồi hoa tàn rồi hoa rụng là hiện tượng tự nhiên trong trời đất và:

__ có khi còn ngay trong Mùa của Hoa đó nó cũng có thể bị rụng vì bất cứ lý do gì làm cho nó rụng, phải không!
__ có khi Mùa của Hoa đó tàn rồi mà hoa đó nó vẫn còn nở thêm một thời gian nữa ... rồi mới thật tàn!! :)

Đến khi Đông tới thì mới thiệt là đúng với câu: Đông phong vô lực bách hoa tàn như trong bài thơ "Vô Đề" của Lý Thương Ẩn.  Lúc này mới thật là "hoa rụng hết" và có ai lắt léo bảo rằng mùa Đông có "hoa tuyết" thì cũng là "tuyết rơi rơi" vậy thôi ...

Do đó, 2 câu trên đi liền với nhau:

Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước một nhành mai


lại có một ý nghĩa mang tính xác thực liên đới giữa những cụm từ liên quan: "xuân tàn" - "hoa rụng" - "nhành mai" rằng dù cho Xuân có tàn, hoa MAI có rụng hết hay chưa - hoặc bất cứ loại hoa nào chưa có rụng, sẽ nở hay đang nở và rồi rụng rơi cả thì MỘT SỰ THẬT về một "nhành mai" CÒN ĐÓ, có còn là điều gì làm cho Tứ Diệu Đế phải thắc mắc nữa chăng!?

Để rồi: Xuân đáo bách hoa khai :)


Giác Tánh





ThíchlắmKơ


...
Viết cho đủ là "Đình tiền tạc dạ nhất chi mai",
nghĩa là, đêm qua sân trước hãy còn một cành mai (nở nụ). Ý chỉ sự bất sinh bất diệt của bản thể.