Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Tịnh Độ mà Ngộ Đạo

Bắt đầu bởi Tibu, Th4 21, 2011, 10:43 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

tabàtầmsư

#30
Trích dẫnNhắc lại chuyện cũ:

Ttvi khi qua nhà của tibu vào 24 tháng 3 năm 2011 và dợt thữ chơi cho vui.
Thì trong cơn Đại Định, ttvi đã thấy tibu ở bên kia thế giới cùng với Đức Dược Sư. ttvi cảm kích như nhế nào đó, nên đã nói được câu:
- - Thưa Thầy, con nguyện xin bỏ xác thân này để theo học Chánh Pháp với Thầy!
Thế là ttvi bị hút vào vùng ánh sáng màu vàng mạnh mẻ và đã tự Ngô Đạo trong vòng 3 giờ.
kết quả là ttvi đã chóng mặt trọn ba ngày và loạng choạng cả tuần. (tibu nghi là quả vị là Tu Đà Hàm thiên về A Na Hàm). Vì sau đó thì ttvi ưa vào lại đó lắm!


Thật là một "Chấn động" không thể nghĩ bàn ...  :o :o :o !!!
Chúc Mừng Ttvi với Thánh Quả Tu Đà Hàm thiên về A Na Hàm ;D ;D ;D !!!
Nhân đây Ttvi hãy hoan hỷ ghi lại chi tiết cuộc hành trình vào Diệt Thọ Tưởng Định hi hữu này cho mọi người cùng học hỏi nhé!

Trích dẫnNhà Binh cũng đã Ngô Đạo theo Chân Như! Hehehehe!

Chúc Mừng Nhà Binh đã sắm được cho mình chữ Vạn trên ngực ;D ;D ;D !!!

cỏ dại

Trích dẫn từ: Chân Như trên Th4 22, 2011, 08:37 AM
;D ;D ;D ;D ;D ;D Chân Như đây ;D ;D ;D ;D ;D ;D

Cám ơn mọi người đã chia sẽ niềm vui với Chân Như  8) ;D
CN xin lỗi, cả ngày hôm nay, CN hơi bị đuối và nặng cái đầu, nên bây giờ mới lộ diện. ;D ;D  
CN nhận đề mục quán chấm đỏ ngày 18/4/2010.  Nhờ sự chỉ dẫn của chị bờm CN đã mò lên diễn đàn đăng ký nick là phuongtim (dạo gần đây mới đổi thành Chân Như). Có lẽ là vì bị gấu rượt nên mùa hè năm ngoái, CN đã giữ được chấm đỏ cũng khá lâu (nhất là trong lúc lái xe) ;D ;D Cũng có một thời gian sau đó, cái chấm đỏ nó lặng đâu mất tiêu á, cố gắng thế nào nó cũng không xuất hiện.  (Thầy từng nói CN là "tập nghệ sĩ lắm!"  vì hễ mệt một chút là CN tự cấp giấy phép cho mình nghĩ đưỡng...vài tuần luôn! ;D ;D)  Đến đầu năm nay thì bắt đầu tập lại được.  Đầu tháng 4, hình như cỡ ngày 2, 3 gì thì phải, là lần đầu tiên CN thấy được ông Phật, mà không phải chỉ có Phật A Di Đà thôi đâu nha, cả 3 Ông Phật luôn á.  Từ đó thì mỗi tối trước khi ngủ điều cố gắng nhưng các Ngài vẫn còn mờ lắm! ;D ;D  

Con cám ơn Tía Mẹ đã sinh thành và đặt cho con một cái tên mà có lẽ con phải theo đuổi cả đời mới đạt đến ý nghĩa thật sự của nó:  Chân Như

Con cám ơn Thầy nhiều lắm về tất cả những gì Thầy đã và đang làm cho chúng con.  Con cám ơn Thầy lúc nào cũng ở bên, lắng nghe, và giúp đỡ tụi con không chỉ trong từng bước đi trên đường Đạo mà cả những khúc mắt trong Đời thường!  

Con cám ơn Cô đã hiểu, thông cảm, yêu thương, ủng hộ, và lúc nào cũng bên Thầy.  Con đã từng nghĩ Cô là một người khó tín và...khó gần, nhưng từ lần đầu tiên được gặp Cô, con biết mình đã sai.  Càng ở gần Cô, con càng hiểu được sự hy sinh và tấm lòng bao dung của Cô đã giành cho cái tụi "lu bu" tụi con.  Con cảm ơn Cô!

Em cám ơn chị bờm đã dẫn dắt em những ngày đầu chập chững quán chấm đỏ! ;D ;D


Chuyện bên lề trước khi Ngộ Đạo...

Hôm nọ CN đi uống nước với mấy đứa bạn, chúng nó biết mình "đang tu", nên có hỏi vài câu hỏi mà vì bất ngờ quá, CN đã không biết trả lời thế nào:

--Tại sao CN lại quyết định tập theo cách của ông thầy đó vậy?
-- Uhmm... thì tại CN thấy cuộc sống này khổ, và đôi khi bế tắt quá, nên muốn tu tập để trước tiên mình có thể kiếm được niềm vui cho chính mình
--Khổ chuyện gì?  CN có gì mà khổ đâu chứ?  Nói ra thử xem!

Rồi thì chúng nó tiếp tục với những câu hỏi đại loại như
--Tập cái này rồi có bị khùng không?
-- Có khi nào bị tẩu hỏa nhập ma không?

Lúc ấy CN chỉ đành cười trừ cho qua.  Về nhà mà những câu hỏi ấy cứ quanh quẩn trong đầu, nhờ vậy mình đã nhìn lại và hiểu rõ hơn về cái mà mình cho là "khổ"

......

Ông Phật Thích Ca ngày xưa là một vị hoàng tử, từ nhỏ đã được sống trong nhung lụa.  Có ai lại nghĩ làm sao Ông lại biết thế nào là KHỔ?!  Nhưng Ông đã Đắc Đạo thành Phật vì thấy được cái KHỔ trong cuộc sống đời thường và muốn tìm ra con đường để Giải Thoát.  Thế nên, KHỔ đâu hẳn đựa trên sự giàu sang hay nghèo hèn.  Chưa hẳn một người đi xe hơi, ở biệt thự lại vui vẻ hơn người đi xe đạp, ở nhà tranh.  

Cái KHỔ theo CN nghĩ không phải chỉ được nhận xét bằng cái Thấy mà phải được cảm nhận bằng cái Tâm!

Ông Phật là vậy, còn CN, cái khổ mà CN cảm nhận được lần đầu tiên có lẽ là lần quì dưới tượng Đức Phật.  Từ nhỏ, mỗi lần theo Tía Mẹ vào chùa, CN thường hay cầu nguyện cho "Tía Mẹ lúc nào cũng có sức khỏe dồi dào, gia đình hạnh phúc, vui vẻ, bình an." Rồi một hôm, cái suy nghĩ "Thế còn bà con, bạn bè thì sao ta?  Gia đình mình đâu thể nào hạnh phúc, vui vẻ, bình an nếu những người xung quanh không hạnh phúc, vui vẻ, bình an!  À, mà còn cả thế giới này nữa, hàng ngày có biết bao chuyện buồn xảy ra, có biết bao người gặp chuyện bất hạnh?!  Họ cũng nên được cầu nguyện, cũng nên được ông Phật biết đến chứ!" lóe lên trong đầu.  Từ đấy, câu cầu nguyện đã được thay bằng: "Cầu cho thết giới hòa bình, không còn chiến tranh, không còn bệnh tật, đau đớn; cầu cho mọi người sống vui vẻ, hạnh phúc với nhau."  Rõ biết là lời cầu nguyện này sẽ không thành hiện thực được đâu, nhưng cầu như vậy thì cái TÂM nó chịu hơn, thích hơn.                              

Lớn lên một chút cái Khổ được cảm nhận rõ hơn qua "cái thấy" của sự đau đớn, mất mát trong những đám tang.  Không biết tự bao giờ, và như thế nào mà mình lại có cái thói quen niệm Phật và sau đó là quán chữ VẠN bay xung quanh cái quan tài trong những lần đi ngang qua từng cái đám tang?!

Cái Khổ cứ được cảm nhận rõ hơn từng ngày qua từng tiếng ho hàng đêm của Tía, tiếng rên nhứt mỏi hàng ngày của Mẹ....

Đấy, cái KHỔ nó ở khắp mọi nơi trong cuộc sống!

Vì vậy, cái chuyện mình phải tu tập là một chuyện đương nhiên.  Tu tập để cảm thấy cuộc sống vui vẻ và ý nghĩa hơn.  Tu tập để giải bớt nghiệp quả.  Tu tập để một lúc nào đó có thể "đồng dạng" với Thầy trong việc giúp người!

8) :D
;D ;D ;D ;D ;D ;D
Một tâm hồn trong sáng. Một bi nguyện rộng lớn. Và một vị Thầy Chân Chính Đã đưa hành giả về đích vượt thời gian.
NAM MÔ HOAN HỶ TẠNG BỒ TÁT






langnghiem

Trích dẫn từ: brightmoon00 trên Th4 22, 2011, 09:56 PM
Chúc mừng Nhà Binh.

Hm qua nghe anh ttvi bảo là anh nghĩ phải ít nhất 3/6 ngộ đạo. Y như rằng hôm nay nghe tin mừng...

Vui quá anh nha binh ạ, em vui quá run tay chân nên phải ăn sô cô la cho nó bình tĩnh lại đây  :-* Ha ha...



bà con mà cứ Nhập Lưu liên tục bảo đảm bac BM lên kí là cái chắc  ;D
Quý ông Don-ki-hô-tê!!

KCBT

Trích dẫn từ: langnghiem trên Th4 22, 2011, 10:26 PM
Trích dẫn từ: brightmoon00 trên Th4 22, 2011, 09:56 PM
Chúc mừng Nhà Binh.

Hm qua nghe anh ttvi bảo là anh nghĩ phải ít nhất 3/6 ngộ đạo. Y như rằng hôm nay nghe tin mừng...

Vui quá anh nha binh ạ, em vui quá run tay chân nên phải ăn sô cô la cho nó bình tĩnh lại đây  :-* Ha ha...



bà con mà cứ Nhập Lưu liên tục bảo đảm bac BM lên kí là cái chắc  ;D

Khi naò đến lượt LN để KCBT hưởng ké chút ;D
KCBT - KHOAN CẮT BÊ TÔNG

TLT

#34
Chúc mừng NhaBinh nữa ;D ;D
"Lây" cái gì chứ,cái này "lây" thì hay quá (Hello Codon -nhớ không ?"Lây" thiệt đấy)
Nhìu niềm vui quá
Kính

Liên Hương

Thưa Thầy ,Thầy cho con hỏi Chân Như và Nhà binh ngộ đạo (chứng quả Thánh ), vậy thì anh Hoa Hồng có ngộ đạo không Thầy?
Con không hiểu là trường hợp của Chân Như và Nhà Binh giống ,hay khác nhau với anh Hoa Hồng .Xin Thầy dạy cho con rỏ .Con cám ơn Thầy.

sutrămnăm

Chúc mừng  Chân như .Giỏi quá xá ! ;D ;D ;D
sutramnam

longkhau

Xin chúc mừng CN và NB, thật sung sướng quá  !!!!! sự thành công này của hai đạo hữu là nguồn động viên rất lớn cho những người mới tu tập như tôi. Hy vọng khi nào các đạo hữu có thời gian rảnh, post một vài kinh nghiệm tu tập để anh em mở mang thêm kiến thức.

lengoctao27

Không hiểu sao nữa.....nghe cái tên Nhà Binh là ưa liền à!Cáo chình Nhà Binh nghe! ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D

nhà binh

Hôm trước nb ăn theo cn nhập thánh, nay lại một lần nữa nb xin mượn tiêu đề của cn về câu hỏi "tại sao phải tu?" để tiếp thêm vài ý kiến. Nhưng trước hết cũng không quên cám ơn ace trên diễn đàn đã chung vui cùng nb và cn.
Chuyện thì cũng không gì ghê gúm lắm, một hôm nb và cn đi uống nước cùng bạn bè, trong lúc đang vui thì kể về chuyến đi qua Thầy, tập thì không nhiều, chơi thì không ít, cười thì cả ngày. Thấy vậy một người bạn hỏi:
----tập là tập cái gì?
----...là nhắm mắt lại và tưởng tượng đề mục .... (cn trả lời)
----đề mục là gì ... ? tại sao  hai người lại chọn tu tập? biết là tốt nhưng ...
----Thầy nói Như tập dc vì Như khổ lắm ... (nb trả lời)
Và sau đó thì như các bạn đã biết, cn đã suy nghỉ mãi về chuyện này. Còn nb? Hehehe thú thật thì nb không ngạc nhiên về phản ứng của những người bạn này, nb chỉ nghỉ một điều: "tại sao ai gặp ông Thầy mình họ đều ngồi im mà nghe pháp, hỏi pháp, còn ngoài ra thì không?" vậy là mình đã sai trong phương pháp "chiêu dụ" này rồi. Tất nhiên nb không có ý là muốn giống như Thầy đi giảng pháp, nb chỉ thắc mắc là tại sao một chữ "khổ" mà mình cũng không giải thích được cho bạn bè mình hiểu để họ tập theo.
Lúc đó nb nhớ lại điều Thầy nói: "cái gì sanh ra rồi cũng tới lúc diệt hết con à!". Vô thường quá, đi trên xe mà nb cứ nghỉ tới câu này. Suy nghỉ không xong, nb phóng to rồi thu nhỏ bức tranh của cuộc sống chung quanh mình đứng từ góc độ từ trên cao nhìn xuống, nb thấy đâu đâu cũng có sanh-lão-bệnh-tử, đâu cũng khổ, người thì khổ vì miếng cơm manh áo, kẻ thì se sua đua đòi, những cuộc nói chuyện thật là nghèo nàng về nội dung ....rồi lại hỏi "tại sao Phật tánh ở khắp mọi nơi mà mình lại không biết?" một câu hỏi mà nb đã hỏi với tất cả con người  mình, chỉ mong được câu trả lời thỏa đáng.
Vài ngày sau đó thì CN nhập thánh, rồi tới nb. Niềm vui bất tận. Nếu bây giờ nói nb nghỉ tới một người đẹp và nói là: " người này rồi sẽ già, da sẽ chảy xệ" thì nb vẩn làm không được. Vì trước kia, người đẹp là bằng da bằng thịt, nhìn vô tuy đẹp cỡ nào đi nưa thì nb cũng thấy có cái gì đó không bền. Nhưng bây giờ mà nghỉ tới người đẹp thì người đẹp này phải có một vẽ đẹp vô khuyết, đẹp hơn ngọn lửa của nb thì mới đẹp, và vẽ đẹp đó nb lại thấy được trong tất cả mọi người, những ai đang cười với tất cả tâm hồn từ trong ra ngoài.  Vẽ đẹp đó nb được thấy trên gương mặt của Mẹ nb vài lần hiếm hoi:  một lần khi đang làm đổ mồ hôi trong phòng lạnh của chợ mà nghe tin sẽ gặp và đoàn tụ cùng con mình sau những năm xa cách, hay một lần nghe tin mình sẽ có đứa cháu ngoại đầu tiên, và một lần nghe tin thằng con nó thi đậu bằng tóc.
Người ta nói: "đổi lấy trăm năm tiếng Mẹ cười" nhưng nb thì không có trăm năm, nhưng khi nghe Thầy giảng về cách hồi hướng thì nb chỉ biết hồi hướng và hồi hướng mà thôi, và có lẽ tới bây giờ thì nb mới trả lời được một phần của câu hỏi "tại sao tu?" "nb muốn mẹ mình  cười nhiều nên tu"
"nhà binh nhìn Ba, cạo đầu cầu đạo"

bờm

bờm cám ơn nhà binh nha.   :-* ;D ;D ;D
bờm : dạ ..
bờmmm : dạaaa ..
bờmmmmmmm : dạaaaaaaaaaaaa

Rancon

@Má: 2 má con mình giống nhau hén. "Đổi trăm năm lấy tiếng Mẹ cười."
thương Má quá!

lengoctao27

Cáo chình quý bạn!
Hình như có một trưởng lảo Ngộ Đạo đẹp như trong mơ mà sao Thầy chưa cho tụi mình biết để ...mừng ta? ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D!

DOMOC

Trích dẫn từ: lengoctao27 trên Th4 04, 2012, 08:32 PM
Cáo chình quý bạn!
Hình như có một trưởng lảo Ngộ Đạo đẹp như trong mơ mà sao Thầy chưa cho tụi mình biết để ...mừng ta? ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D!
;D :-* ;D Thánh tăng nào zậy Chú Tảo   ??? ??? ???  Zứa mà thầy chưa thông báo cho các ace chúc mừng!!!
a di đà phật

Thu Nga

TN cũng mới từ Đà Lạt về SG tối qua nên cũng hóng hớt được một tí, nghe nói vị Thánh Tăng này nằm mơ thấy mình ngộ đạo đến sáng ngủ dậy thì điện thoại kể cho Thầy nghe và được Thầy xác nhận là có chữ Vạn to đùng trước ngực. Nghe mà phát thèm!
Nhân đây cũng xin cảm ơn anh Thi đã nhiệt tình làm hướng dẫn viên cho TN trong hai ngày qua, cảm ơn anh Phước Nhỏ đã cho TN một bài pháp thấm tận xương tủy và cảm ơn tất cả các anh chị trên Đà Lạt đã mở rộng vòng tay đón nhận đứa em này.