Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Giấc mơ của Rắn con

Bắt đầu bởi rancon, Th7 29, 2011, 11:39 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

Tibu

Trích dẫn từ: Rắn Con trên Th12 26, 2011, 01:36 PM
Tối qua con mơ lung tung xèng. Con cắt một khúc "là lạ" vô đây thôi.

Anh con bảo con vô phòng khám gặp bác sĩ lấy toa thuốc. Mục đích là để chuyển trường hay làm gì cho con đó, vì cái phòng khám này là trong 1 cái trường tiểu học :( con sửa lại, trong trường cấp II của con, hehehe.

Con đi vào gặp cô y tá. Cô bảo bác sĩ sắp vô. Con quay ra  thì đụng bác sĩ. Đáng lẽ phải khám mắt cho con (trong mơ con biết vậy), thì bác sĩ nhìn nhìn con xong ghi vô toa thuốc gì đó rồi đưa cho con. Con cũng không nhìn kĩ mà cầm về đưa cho anh. Lúc đó anh đang ngồi trong 1 văn phòng trong trường đợi con.

Quay qua quay lại.

Con thấy có một bác sĩ khác lớn hơn bác sĩ kia vô xin đổi hộp thuốc. Ông ấy bảo là bác sĩ kia kê sai rồi. Ông ấy đang nói chuyện với anh con thì con nhìn vào đơn thuốc, con thấy nó ghi cả tiếng anh lẫn tiếng việt, con chỉ nhớ mang máng

"depression, thuốc vui, Octixyn, 1000 IU"

Khi con thấy vậy thì trong đầu con hiện ra diễn đàn ;D và thấy một bài viết của Thầy, nhưng nó cắt ngang chỉ còn khúc là "Ocixyn là chất mà não mình tiết ra làm mình vui, chất này nó ra khi mình tập, nó là chất hạnh phúc đó". Khi con thấy như vậy thì trong đầu con nghĩ là "ôi vậy tập thôi uống thuốc chi".

Sau đó con nghe ông bác sĩ nói là ông kia kê đơn thuốc này mạnh quá, uống vô chết, nên ổng mang hộp thuốc khác đến đổi. Còn cười hì hì rất gớm. Anh con mới đổi. Mở ra xem thì thấy nó là những viên thuốc màu xanh turquoise. Nhưng mà sao ổng lấy ra hết, chỉ bỏ lại hai viên vô thôi à. Xong ổng đòi 800,000  vì ổng nói thuốc này mắc hơn. Con mới nói là "anh ơi, anh kia kê đơn cho em vậy dáng lẽ em phải kiện mấy anh chứ, em uống vô là em chết mà, giờ anh đòi tiền nữa hả". Thế là ổng biến mất luôn. Xong anh con kêu con uống thuốc đi để còn đi nữa. Và dặn con đem túi quần áo cho chị Hải.

hai anh con ra xe đợi con. Lúc này một mình con. Con nhìn hai viên thuốc 1 lát rồi con uống đại, còn nhai cộp cộp nữa. Xong thì con lại thấy mình ở trong căn phòng của ba con, có 1 tủ quần áo bằng gỗ rất to (cái tủ đó hồi nhỏ con hay trốn vô nằm mỗi lần con buồn, vì nó tối và ấm, và không ai tìm ra hết trơn hehehe). Con mở tủ ra thì cách bài trí vẫn như cũ, và toàn đồ hồi nhỏ. Có một bịch đồ toàn là găng tay và áo len. Con vác bịch đó ra gửi cô y tá, gửi cho chị Hải. Xong con khôngg yên tâm, sợ họ lấy luôn, nên con lên micro để ngay sảnh trường và nhắn chị Hải có người gửi đồ. Con không nói ai gửi vì sợ những người khác ganh tị. Rồi con thấy một đám công nhân nhao nhao lên, moi cái túi đồ ra, và xin chị Hải đó vài món. Xong con ra xe anh con và xe khởi hành.

------------------------------------------------

con nghĩ chỉ có khúc này là có tí xíu gì đó công phu thôi Thầy hả? Còn lại con thấy nó đảo lộn y như cuộc sống con vậy hehehe.

Con search bài diễn đàn thì thấy có chất "Hốc Môn Hạnh Phúc Oxytocin" ;D. Không chính xác lắm với cái con nhớ, nhưng khi đọc lên thì gần lắm. hehehe.

Tức là nó kêu con phải tập nhiều hơn nữa để vượt qua hả thầy?
Đúng vậy đó con  ;D ;D ;D

Rancon

hehehe, con đuối rồi, mệt rồi.

Rancon

Con có một giấc mơ như vầy:

Con đi vào cái toilet. Nó chia ra hai bên: nam và nữ. rõ ràng là con coi kĩ rồi con mới bước vào bên nữ. Nhưng bước vào trong thì nó chả giống toilet tí nào.

Nó như là một khu trò chơi vậy. Không có cửa, không thấy buồng toilet đâu, mà là những máy trò chơi. hành lang thì nhỏ mà nó cứ vòng vèo, cứ đi theo hành lang đó đến cuối thì cũng không thấy một buồng toilet đàng hoàng. Mà lại có con trai ngồi chơi game trong đó.

Xong rồi có những cái bathtub. mà nó không có yên một chỗ. Y như là 1 cái mechanism của tró chơi vậy, cứ vài giây là cái tub nó hất sang bên trái, nước văng ra hết, nên làm sao chui vào đó nằm tắm? Khi con sờ thử vào cái viền của cái bathtub thì con cảm giác thấy những cái răng cưa rất nhọn cứa vào làm con đau. Nhưng nhìn kĩ thì nó vẫn chỉ là cái tub bình thường.

Rồi thì con cũng tìm được 1 cái toilet. Nó chật và bức bí dễ sợ, lại sát hành lanh. Khi con chui vào tiểu thì lại trong một tư thế kì cục. Tức là gần như là đứng, Cái cửa toilet thì chỉ che được từ mặt đến bụng, và cái mặt con phải áp sát vào cửa vì không có không gian. Lại còn có một người dẫn đứa con nít đi ngoài hành lang nữa. Nói chung là con rất khổ sở mới tiểu được.

Hết.

---
Thường mà mơ thấy toilet thì là phản ánh việc sám hối của mình. Nhưng chưa lần nào con thấy một cái toilet chật chội như vậy. Con nghĩ tới cái tâm con nó cũng chật hẹp và bức bối lắm. Giống như mình nằm dưới đất rồi ai đó đổ mấy tấn đất lên vậy. Như vậy đây là ngược lại với sám hối hay là sao vậy thầy?

Tibu

Trích dẫn từ: Rắn Con trên Th1 11, 2012, 10:46 PM
Con có một giấc mơ như vầy:

Con đi vào cái toilet. Nó chia ra hai bên: nam và nữ. rõ ràng là con coi kĩ rồi con mới bước vào bên nữ. Nhưng bước vào trong thì nó chả giống toilet tí nào.

Nó như là một khu trò chơi vậy. Không có cửa, không thấy buồng toilet đâu, mà là những máy trò chơi. hành lang thì nhỏ mà nó cứ vòng vèo, cứ đi theo hành lang đó đến cuối thì cũng không thấy một buồng toilet đàng hoàng. Mà lại có con trai ngồi chơi game trong đó.

Xong rồi có những cái bathtub. mà nó không có yên một chỗ. Y như là 1 cái mechanism của tró chơi vậy, cứ vài giây là cái tub nó hất sang bên trái, nước văng ra hết, nên làm sao chui vào đó nằm tắm? Khi con sờ thử vào cái viền của cái bathtub thì con cảm giác thấy những cái răng cưa rất nhọn cứa vào làm con đau. Nhưng nhìn kĩ thì nó vẫn chỉ là cái tub bình thường.
Tưởng rằng đây là đúng chỗ để xả rồi nhưng nó lại không phải! Đây là cái khó chịu nhất. Y như là mình sám hối mà lại chẳng biết tác pháp ra làm sao!
Trích dẫn
Rồi thì con cũng tìm được 1 cái toilet. Nó chật và bức bí dễ sợ, lại sát hành lanh. Khi con chui vào tiểu thì lại trong một tư thế kì cục. Tức là gần như là đứng, Cái cửa toilet thì chỉ che được từ mặt đến bụng, và cái mặt con phải áp sát vào cửa vì không có không gian. Lại còn có một người dẫn đứa con nít đi ngoài hành lang nữa. Nói chung là con rất khổ sở mới tiểu được.

Hết.
Thông thường thì trong căn phòng này thì ít khi gặp khó khăn. Nhưng do biệt nghiệp thì vẫn bị như thường! Đây là sụ biểu hiện của câu "Nam Mô Cầu Sám Hối Bồ Tát Ma Ha Tát đó!
Một khi, ngay cả sự sám hối mà chằng có ai thèm nghe! Thì nó thê thảm đến như vậy đó!
Trích dẫn
---
Thường mà mơ thấy toilet thì là phản ánh việc sám hối của mình. Nhưng chưa lần nào con thấy một cái toilet chật chội như vậy. Con nghĩ tới cái tâm con nó cũng chật hẹp và bức bối lắm. Giống như mình nằm dưới đất rồi ai đó đổ mấy tấn đất lên vậy. Như vậy đây là ngược lại với sám hối hay là sao vậy thầy?
Như thầy đã nói là: Mình cầu xin... cái chót bẹt nhất là cái cầu xin cho mình được sám hối mà còn không được nữa thì nó thê thảm đến chừng nào!

Thầy bị như vậy nhiều lần, nó bí đến độ mà trong giấc mơ: Nó xì ra thì ngoài này, nó cũng làm y như vậy luôn! Và chuyện xảy ra ở lứa tuổi... 30 cho tới 40!

Kết luận:
Thành thử từ đó, khi nghe ai trình bày bất cứ chuyện gì của họ thì tibu lắng nghe bằng nguyên cả tâm hồn... Cho dù đó là những chuyện của nhóc, của nhô...

Nên trao dồi nghệ thuật lắng nghe!

Để khi, chỉ cần nghe người ta trình bày xong câu chuyện,
thì tâm thức của nạn nhân nó nhẹ nhàng và mọi áp lực bị tiêu tan hết.
Nghệ thuật nghe này là một phần của thần thông giáo hóa.

Giấc mơ cao cấp và hay ghê luôn vậy đo con ;D ;D ;D

Rancon

Con không hiểu lắm.

Cách đây mấy tuần con có giấc mơ con đi toilet mà rất nhiều người nhìn chăm chăm. Thầy có nói với con là đó là người ta chứng cho sự sám hối của mình.

Còn bây giờ là cầu xin cho mình được sám hối thôi mà người ta cũng không thèm nghe.

Tại sao chưa đầy 1 tháng mà nó phản phúc như vậy luôn hả Thầy?

Thầy muốn con trau dồi nghệ thuật lắng nghe hả Thầy?

Giấc mơ này của con nặng nề và buồn quá trời luôn. Con không hiểu là nó cao cấp ở chỗ nào hết.

Tibu

#20
Trích dẫn từ: Rắn Con trên Th1 12, 2012, 12:34 AM
Con không hiểu lắm.
Thì cũng đâu có gì lạ đâu nè ;D ;D ;D
Trích dẫn
Cách đây mấy tuần con có giấc mơ con đi toilet mà rất nhiều người nhìn chăm chăm. Thầy có nói với con là đó là người ta chứng cho sự sám hối của mình.
Không có gì là khó khăng hết: Tâm của một ngưới chưa ổn định mạnh thì ba hồi nó như vầy, bốn hồi nó như kia! Do chưa ổn định mà câu chuyện nó lại thay đổi chủ đề hoài thôi.
Tuy rằng một đôi khi, giấc mơ lại có tập một, tập hai. Nhưng nó không được thường xuyên.
Từ đó nó mới xảy ra câu chuyện mấy tuần trước thì giấc mơ nó thông báo là như vầy, như kia.
Và nay cững do câu kinh nghiệm này là: Cảnh tùy tâm hiện cho nên, cái tâm do chưa được ổn định cho lắm nên lần này nó hiện ra một giấc mơ công phu có kèm theo hiện tượng buồn thê thảm.

Khi thầy dùng trí óc mà coi thì nó ra cài câu chuyện là: Do tâm lý bị bế tắt mà nó lôi theo tình trạng cô đơn và bí rị y như là muốn ị mà lại gặp khó khăn và không có thoải mái cho lắm.

Nhưng khi dùng Pháp Nhãn thì lại cái Pháp Nhãn nó lột ra được cái buồn thê thảm trên, và lòi ra được cái nồng cốt của vấn đề là nên luyên cái tính biết lắng nghe.
Trích dẫn
Còn bây giờ là cầu xin cho mình được sám hối thôi mà người ta cũng không thèm nghe.
Tại sao chưa đầy 1 tháng mà nó phản phúc như vậy luôn hả Thầy?
Thầy muốn con trau dồi nghệ thuật lắng nghe hả Thầy?

Giấc mơ này của con nặng nề và buồn quá trời luôn. Con không hiểu là nó cao cấp ở chỗ nào hết.

Thần thông giáo hóa là một thần thông cao cấp nhất là vì nó dùng phương tiện để thay đổi phàm tâm hữu duyên thành ra một Thánh Tăng. Thần thông này vô giá...

Ga con

Hay quá là hay, xin cảm ơn 2 thầy trò đã trao qua đổi lại để ra cái bài học quý giá "Luyện cái tính biết lắng nghe" này. hì hì.  ;D

Cứ rình rập để ăn theo thế này mà gặt hái được quá trời luôn.
Gacon xin cố gắng học và làm theo .

Rancon

 ;D

Con mơ thấy có 1 ông Thầy nào đó chỉ cho con cách chích 1 loại thuốc chữa 1 loại bệnh. Con không biết bệnh đó là bệnh gì và cũng không biết thuốc đó là thuốc gì. Con chỉ biết cái chỗ đó nó rất là đông người bệnh. Hễ mà người ta lên cơn bệnh mà ko chích là người ta sẽ chết. Còn bình thường nhìn mặt họ tỉnh như ruồi không ai biết bệnh gì. Có đủ thứ người lớn, bé, nam nữ. Từ bà già ho hem đến chàng trai vai u  thịt bắp. Nhưng họ đều rất vui vẻ dễ gần, và đa số nghèo (tức là đủ ăn đủ sống chứ ko dư dã). Hehehe, con mơ mà mơ ra hoàn cảnh cuộc sống người ta luôn, đúng là cái đồ chuyên nói xạo há Thầy ;D ;D ;D

Cách chích là vầy: Trên bắp tay mình, phần phía trong, ngay giữa, có 1 sợi gân (màu xanh). Tìm được sợi gân đó, dùng ngón tay trỏ hay ngón giữa cũng được đè lên nó. Thì ngay sát bên sẽ thấy mạch máu nổi lên rất là rõ - rõ y như là mình nhìn xuyên da luôn - túc là thấy mạch máu màu đỏ có máu chạy. Mà mạch máu đó rất là nhỏ. Chích vô đúng chỗ đó là cứu được người.

Ổng làm cho con coi 2 lần. Xong đến con làm. Thì 2 lần con làm con cũng lấy ngón tay đè lên sợi gân, nhưng con lại ko thấy mạch máu. Ổng la con sao mà ngu quá rồi ổng bỏ đi đâu  mất. Chỉ còn con và mấy người hàng xóm trong đó. Một người mới nói là "Tại sao không lấy cái gì cột cái bắp tay lại cho mạch máu nó nổi lên" Tức là giống như kiểu chích thuốc ở ngoài mình hay thấy đó. Thì con nghe tiếng ông thầy đó nạt lại là "Nếu cột lại thì lúc ko có sợi dây thì sao?" Con thấy cũng có lý, nên con ko làm vậy.

Xong có 1 anh bị bệnh. Thì bắt buộc con phải chích rồi vì ko có ông thầy mà. Bà con xúm lại coi con làm sao. Mới đầu con ko dám nhưng mà thấy người ta có thể chết nên con cầm kim lên làm đại. Thì khi con đè ngón tay lên sợi gân thì mạch máu nổi lên thiệt.

Vấn đề là, con  thấy mạch máu chạy rõ y như là con nhìn xuyên qua da của người ta luôn. Nhưng mà khi ông thầy làm, thì mạch máu và sợi gân nằm song song theo đường thẳng. Còn khi con làm, thì mạch máu lại cong. Thầy nhìn cái hình con attach nha vì con hết chữ để diễn tả rồi.  

COn thấy vậy thì con làm đi làm lại. Mà mạch máu vẫn như vậy. Con sợ sai. MÀ ko ai  chỉ bảo gì hết. Ko chích thì nó chết. Nên con nghĩ là con làm đại, chích luôn. vừia suy  nghĩ xong thì đen thui. Con vẫn ngủ nhưng giấc mơ kết thúc ;D.


Rancon

Thầy ơi,

Sau khi đi chơi về thì con sám hối. Sau khi sám hối con có giấc mơ như sau:

Con mơ thấy bạn rủ con đi chơi mà lại rủ đi xuống hầm. Cái kiểu là mình đi xuống cầu thang và nó dẫn đến các con đường dưới hầm vậy đó thầy. Ban đầu con hơi run vì nó làm con nhớ đến những giấc mơ bị xuống hầm và mê cung hồi lúc trước. Nhưng mà sau khi đi hết đoạn cầu thang thì con đi vào một quán bán chè. Tất cả  quán đều lát gạch đá trắng rất đẹp. Nhưng con không thấy lối ra? Giống như là trong một cái hộp. Con ăn và nói chuyện với người bán hàng về chỗ đó. Con biết là sẽ ra được nên con không sợ nữa.
Sau khi dậy thì con hiểu đây là kết quả sự sám hối của con. Có phải không thầy?

Rancon

Thầy ơi con có  giấc mơ này nó liên quan đến hỷ lạc công phu nè Thầy ơi hehehe:

Con mơ thấy con đi chạy trốn một việc cũng vô duyên lắm vì con giúp người ta mang thuốc trường sinh bất lão đi dấu không cho kẻ xấu lấy đi. Sau đó con đi vào một căn nhà hoang thì con...đau bụng đẻ hehehe. Và một cách không khó khăn chi cả con sinh ra một em bé trai mà nó to đùng như là mấy tháng rồi. Khi nó ra đời con đặt tên nó là lạc lạc. Khi ấy trong mơ con mới hỏi là "Ủa sao không kêu hỷ lạc mà lại kêu lạc lạc?" Rồi con tự trả lời luôn: "Lạc lạc hay hơn." Xong là đứa bé ấy nó lớn như thổi, lớn từng giây và nó bự to đùng hehehe. Sau đó con còn đi về nhà, khỏe mạnh y như là chưa có gì xảy ra. Chỉ khi con đi tắm thì con mới thấy là mình mới sinh em bé hehehe.

Sau đó cái chữ lạc lạc này nó gần như ám ảnh con hoài đó Thầy hehehe.

Tibu

Trích dẫn từ: rancon trên Th9 30, 2012, 01:44 AM
Thầy ơi con có  giấc mơ này nó liên quan đến hỷ lạc công phu nè Thầy ơi hehehe:

Con mơ thấy con đi chạy trốn một việc cũng vô duyên lắm vì con giúp người ta mang thuốc trường sinh bất lão đi dấu không cho kẻ xấu lấy đi.
Không có gì là ầm ỷ ;D ;D ;D Chuyện trường sinh bất tử không bao giờ có! Vì đâu đâu cũng là Vô Thường! Chi tiết người xấu mà con đề cập đến được diễn giải như sau:

Tà Kiến:
Chỉ có người không có tu theo Đạo giải thoát thì mới tìm cách và sống theo tiêu chuẩn:
1. Mong rằng sự êm đềm này, nó có và còn dài dài như vậy!
2. Ai thì Vô Thường chớ riêng tui thì cũng... còn lâu mới chết mà! Cho nên cứ tà tà, tới đâu hay tới đó!

Trích dẫnSau đó con đi vào một căn nhà hoang
Đi vào nhà hoang mà không bị cái cảm giác ghê ghê thì chỉ là trú xứ của tu sĩ mà thôi. ;D ;D ;D
Nếu để ý, chuyện con khởi tu bằng:
1. Cận Định:
Tức là tình trạng "lung tung beng", "Không có thứ tự", theo kiểu "tập cái này, nhưng nó ra cái kia", "không có trong chương trình tu tập", "không thể lập lại y chang lần thứ hai", "bất ngờ không báo trước"...

2. Hữu Sắc:
Tập cái gì nó ra cái đó, rõ ràng, đẹp đẻ, sạch sẻ, thanh tịnh, cao đẹp, không gian bao la, yên lặng và bên trong tâm hồn thì vui vẻ, nhẹ nhàng.

3. Vô Sắc: Không gian bao la, trong sáng, không có ngăn mé, chắc chắn... và bên trong tâm thức chỉ còn hai cái đó là Lạc và Nhất Tâm.

Nhà hoang của con (rắn con) là Vô Sắc đó. ;D ;D ;D Hoan hô rắn con! ;D ;D ;D
Trích dẫn
thì con...đau bụng đẻ hehehe. Và một cách không khó khăn chi cả con sinh ra một em bé trai mà nó to đùng như là mấy tháng rồi. Khi nó ra đời con đặt tên nó là lạc lạc. Khi ấy trong mơ con mới hỏi là "Ủa sao không kêu hỷ lạc mà lại kêu lạc lạc?" Rồi con tự trả lời luôn: "Lạc lạc hay hơn." Xong là đứa bé ấy nó lớn như thổi, lớn từng giây và nó bự to đùng hehehe. Sau đó con còn đi về nhà, khỏe mạnh y như là chưa có gì xảy ra. Chỉ khi con đi tắm thì con mới thấy là mình mới sinh em bé hehehe.

Sau đó cái chữ lạc lạc này nó gần như ám ảnh con hoài đó Thầy hehehe.
Thì con có đẻ ra đứa con tên là Lạc là phải Đạo rồi còn muốn gì nữa! ;D ;D ;D Có nghĩa là con đang ở Vô Sắc! Tâm thức chỉ còn là Lạc và Nhất Tâm

Chi tiết "đẻ ra" thì ở đây nó báo động cho con nên "giử gìn sức khỏe": Không nên ra nắng, ra mưa nhiều quá.

Tại sao có chuyện không nên này nọ?
Tu theo hoasentrenda, y như là học đánh võ vậy! ;D ;D ;D Có hai cách học võ:

A. Là học từ căn bản như đứng tấn, đấm, đở rồi đá, đá bay, khóa tay, khóa chân, bẻ tay, bẻ chân, công phá, rồi mới tới gươm dao, đao, chùy... sau cùng mới tới cách cắn xé,...
Khỏi nói đây là cách tu hành từ trường ốc, có Thầy, có học trò, với bản bục, với loa phóng thanh, qua bài bản, sô1, số2...

B. Là học theo cách "Tự Vệ" có nghĩa là không có căn bản, và chỉ học để đối phó với hoàn cảnh thực tế, như là:
Phải phản ứng ra sao khi bị tấn công đằng sau, đằng trước,... tóm lại là những cú đấm, đá này là những đòn của bậc võ sư từ đai đen trở lên! Nhưng vì tình hình đặc biệt cho nên mới được trao truyền lại cho những người không có căn bản võ thuật để... mưu sinh thoát hiểm!

Khỏi nói, đây là đặc sản của HSTD ;D ;D ;D Nhào vô là dậm vá, là làm liền theo tình trạng đột của cái nhà của mình... cho nên nó,... Vô Chiêu! ;D ;D ;Dyếu tố siêng năng là căn bản.

cũng cực kỳ nguy hiểm cho những ai nhận cách này về rồi... âm thầm xào nấu một mình mà không thèm theo dõi diễn đàn!!!

Diễn tiến tất nhiên là:
Khi đã học đánh theo các thế tự vệ đó thì sẽ có ngày người học võ tự nhiên là võ sư, sự việc nó xảy ra lẹ còn hơn vận tốc ánh sáng!

Tuy là mới đầu là ba rọi, nhưng chỉ cần một thời gian ngắn, làm theo cho đúng bài bản ;D ;D ;D thì HSTD cũng đã sản xuất ra những võ sư cũng có tầm cở trong giới giang hồ!

HSTD áp dụng triệt để "Thuốc phải được hốt (hay gia giảm) theo người bệnh" chớ không phải người bệnh phải uống thuốc được điều chế sẳn.

Le Le

Chúc mừng chị Rắn nhà mình có nhà mới xịn, không còn ở hang hốc nữa  ;D ;D  ;D
Mun:
Tóm lại:
Tâm Chánh đưa người ta đến Nẻo Chánh.
Tập hiền rồi mới tập Thiền.
Đề mục chỉ là phương tiện.