Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Rắncon tập

Bắt đầu bởi rancon, Th9 04, 2011, 03:34 PM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

timchansu

cái câu nhập sơ thiền, xuất sơ thiền, nhập nhì thiền, xuất nhị thiền, nhập,,,,,,,,,, xuất,,,,,,,,,,,,  hì hì tới ngày nay mới hiểu nó là cái mô tê gì,,, ;D ;D ;D Cám ơn Rắn Con tập quá là hay.

COLONY

Trích dẫn từ: rancon trên Th7 13, 2012, 01:51 AM
Hehehe cám ơn mọi người. ;D

Chúc mừng rancon nhớ trợ lực cho colony trên con đường tu đến giải thoát nhé....hehehe

baothoho

Trích dẫn từ: rancon trên Th7 12, 2012, 09:10 PM
Con là bộ xương á chú hehehe. Khi con hộ thân bằng hột vịt thì là vậy đó. Con phải gặp chú vì có cáinày khoe với chúmà hehehe.

    Có cái gì hay mà chờ khoe với chú vậy  ;D Chú chờ để xem  ;D

TLT

Sao mà Bé Gái "điềm tĩnh,vững chãi" quá
Đọc vào thấy ...thích quá,Rắn"già" ui!  ;D ;D

Kính

Rancon

Trích dẫn từ: TLT trên Th7 17, 2012, 02:43 AM
Sao mà Bé Gái "điềm tĩnh,vững chãi" quá
Đọc vào thấy ...thích quá,Rắn"già" ui!  ;D ;D

Kính

ráng lên bà trẻ hehehe. ;D

Rancon

Thầy ơi con hỏi thầy nghe rõ trả lời hehehe ;D ;D ;D

Một thời gian dài nằm chèm bẹp con chịu không nổi nữa nên hôm nay con tập rô-đa một tí, con tập xong không có mệt, không có đói lắm (khi nó phát đói con kêu ăn hết bệnh cái nó no rồi hì hì), không có ho nên Thầy và các Chị yên tâm nha.

Con có mấy cái thắc mắc mà con tìm diễn đàn chưa được kĩ hay sao á, với lại sao con đọc con hông hiểu gì hết (dù là bài đã đọc rồi) nên con hỏi Thầy nha:

-Khi con làm đề mục đến lúc nó phát hào quang thì tự động con chuyển qua niệm Hỷ Lạc. Con không nhấn mạnh chữ nào hết, nhưng mình thì vẫn hiểu nó sẽ Hỷ trước. Ở đây thì vì sức khỏe nên độ lan ra của Hỷ Lạc này nó yếu xìu,  nó chỉ lan ra được một cái chân con ;D. Tức là cái chân đó nó rần rần y như là bị tê nhẹ. Nhưng mình lại thấy người mình ấm lên. Có điều con không hiểu tại sao Hormone Hạnh Phúc thì ở não tiết ra mà Hỷ Lạc lại lan ra từ giữa ngực mình (trung tâm năng lực Anahata)? Và tại sao khi nó lan ra nhiều hay cố gắng phát lực thì ngay chổ đó nó nặng xuống? Có phải là do mình ép nó phải lan ra thì nó trì xuống (nhưng con đâu có ép đâu)? Hay là tại mình không đủ sức khỏe để chịu cái sức của cơn Hỷ Lạc này?

-Sau đó con để ý thấy là khi nó tự đủ Hỷ thì nó chuyển sang bồi cho cái Lạc. Và con lại thích cái cảm giác này hơn. Nó lạ ở chỗ là cái ngực mình nó không có còn  bị nặng như hồi nãy mà nó lại nhẹ đi theo chiều hướng đi lên. Nhưng mức độ Hạnh Phúc lại lên cao rất là nhiều. Ở đây là Hạnh Phúc chứ không phải là Vui nữa. Con không biết mình có dùng đúng chữ không nữa. Nhưng con cảm thấy: Đủ, Tròn Đầy, Hạnh Phúc, không có yêu cầu gì hơn nữa tại thời điểm đó. Cái sự Hạnh Phúc đó nó như trái bong bóng căng phồng lên và nó nghẹt mình luôn, nó làm con loạng choạng với trạng thái kì lạ chưa gặp lần nào đó, nhưng nó lại không có nặng ở ngay  ngực? À, có cái lần khi con nhìn vô bàn chân ông A Di Đà và con cũng cảm thấy từa tựa Hạnh Phúc, đẹp đẽ như vậy (với tần số yếu hơn) và đã độ tử cho chúng hữu tình ở đó đó Thầy. Tại sao lại vậy hả Thầy?

-Song song với cảm giác đó là cái đề mục mình nó tự thành chấm trắng và nó sáng rõ lên nhiều lắm luôn.

Đến đây thì con xã  thôi tại con không muốn tập quá sức thì lại bệnh nặng hơn đâu hehehe.

Tibu

#201
Trích dẫn từ: rancon trên Th7 23, 2012, 01:02 AM
Thầy ơi con hỏi thầy nghe rõ trả lời hehehe ;D ;D ;D

Một thời gian dài nằm chèm bẹp con chịu không nổi nữa nên hôm nay con tập rô-đa một tí, con tập xong không có mệt, không có đói lắm (khi nó phát đói con kêu ăn hết bệnh cái nó no rồi hì hì), không có ho nên Thầy và các Chị yên tâm nha.

Con có mấy cái thắc mắc mà con tìm diễn đàn chưa được kĩ hay sao á, với lại sao con đọc con hông hiểu gì hết (dù là bài đã đọc rồi) nên con hỏi Thầy nha:

-Khi con làm đề mục đến lúc nó phát hào quang thì tự động con chuyển qua niệm Hỷ Lạc. Con không nhấn mạnh chữ nào hết, nhưng mình thì vẫn hiểu nó sẽ Hỷ trước. Ở đây thì vì sức khỏe nên độ lan ra của Hỷ Lạc này nó yếu xìu,  nó chỉ lan ra được một cái chân con ;D. Tức là cái chân đó nó rần rần y như là bị tê nhẹ. Nhưng mình lại thấy người mình ấm lên. Có điều con không hiểu tại sao Hormone Hạnh Phúc thì ở não tiết ra mà Hỷ Lạc lại lan ra từ giữa ngực mình (trung tâm năng lực Anahata)? Và tại sao khi nó lan ra nhiều hay cố gắng phát lực thì ngay chổ đó nó nặng xuống? Có phải là do mình ép nó phải lan ra thì nó trì xuống (nhưng con đâu có ép đâu)? Hay là tại mình không đủ sức khỏe để chịu cái sức của cơn Hỷ Lạc này?
Thứ nhất là không phải chỉ có cái óc mới được gọi là não đâu. Trong một vài trường hợp (nhất là nhập chánh định) cả thân hình của tu sĩ là cái óc luôn! ;D Thế mới kỳ chớ! Cho nên tuy là trên óc nó chế ra chất đó nhưng một đôi khi nó được chế ra ngay ngực! Sau khi nó đã có hiện tượng chạy rần rần khắp thân thể rồi thì chổ nào cũng có thể sản xuất ra được chất hạnh phúc này cả! Không tin thì con thử để ý tới cái tay của con thì con cũng thấy chỗ đó nó cũng vui nhẹ và hạnh phúc như thường!
Trích dẫn
-Sau đó con để ý thấy là khi nó tự đủ Hỷ thì nó chuyển sang bồi cho cái Lạc. Và con lại thích cái cảm giác này hơn. Nó lạ ở chỗ là cái ngực mình nó không có còn  bị nặng như hồi nãy mà nó lại nhẹ đi theo chiều hướng đi lên. Nhưng mức độ Hạnh Phúc lại lên cao rất là nhiều. Ở đây là Hạnh Phúc chứ không phải là Vui nữa. Con không biết mình có dùng đúng chữ không nữa. Nhưng con cảm thấy: Đủ, Tròn Đầy, Hạnh Phúc, không có yêu cầu gì hơn nữa tại thời điểm đó. Cái sự Hạnh Phúc đó nó như trái bong bóng căng phồng lên và nó nghẹt mình luôn, nó làm con loạng choạng với trạng thái kì lạ chưa gặp lần nào đó, nhưng nó lại không có nặng ở ngay  ngực? À, có cái lần khi con nhìn vô bàn chân ông A Di Đà và con cũng cảm thấy từa tựa Hạnh Phúc, đẹp đẽ như vậy (với tần số yếu hơn) và đã độ tử cho chúng hữu tình ở đó đó Thầy. Tại sao lại vậy hả Thầy?
Thì con dùng ăn ten (antenna) của linh ảnh của Ngài để liên lạc với A Tỳ và theo quán tính con tác y độ tử thì hệ thống làm việc thôi chớ có gì mà lạ đâu?
Trích dẫn
-Song song với cảm giác đó là cái đề mục mình nó tự thành chấm trắng và nó sáng rõ lên nhiều lắm luôn.

Đến đây thì con xã thôi tại con không muốn tập quá sức thì lại bệnh nặng hơn đâu hehehe.

Chỉ áp dụng cho rắn con mà thôi nghe bà con! Hoặc là cho những tu sĩ nào đã vào được Vô Sắc.

Đề mục biến thành chấm trắng là bước đầu tiên vào cõi Vô Sắc.

Khi con khỏe hơn thì con tiếp tục quán cho nó sáng lên luôn. Và nhớ là nhìn vào đề mục và tác ý làm cho nó sáng cho hết luôn cái phần không gian của tầm thấy.
Làm được như vậy thì con mới chính thức vào được cõi Vô Sắc.

Le Le

Trích dẫnDí dõm về: Diệu Pháp Liên Hoa--Rắn Con:

Tại sao bộ kinh này nó bự vậy?
Tất nhiên là hàng ngày bộ kinh nào cũng được cập nhật hóa.
Nhưng riêng Diệu Pháp Liên Hoa thì vận tốc cập nhật rất là kinh hoàng! Hôm nay như vậy, hôm sau đã xây thêm phòng chứa nữa rồi! Tibu đứng trợn mắt nhìn sự phát triển vượt bực này!

Dí dõm:
Nói cho dể hiểu, thật ra đây là hảng cho mướn xe hơi quốc tế.
Xe hơi này chuyên chở đủ thứ dân chúng đi khắp mọi nơi trong Liên Hoa Tạng Thề Giới.
Hoạt động không bao giờ ngưng nghỉ cho dù đó là ngày hay đêm (mà làm gì có ngày và đêm kia chớ!).

Đủ thứ chuyện buồn vui được lưu trử trong đây!
Vì là pháp cụ thông dụng nhất nên những sự cập nhật này rất là chi tiết.

Như chuyện chú tibu lang thang trên Liên Hoa Tạng bị con rồng nó nuốt ra làm sao, chú tibu bình tỉnh ra làm sao? Chú tibu suy nghỉ như thế nào và làm cái gì... tất cả đều ghi lại rất là chi tiết...

Chuyện Bé Hạt Tiêu một mình di chuyển với vận tốc tư tưởng và tưởng chừng như bị lạc trong các dải ngân hà đủ thứ màu sắc. Nhưng với dức tính "không biết sợ là gì" BHT đã làm một cuộc thám hiểm có một không hai! BHT đã tự một mình thám du từ Nam Thiện Bộ Châu (Trái Đất) tới đỉnh các núi Tu Di... Với một thời gian kỷ lục là trên 24 giờ!

Di chuyển với Vận Tốc Tư Tưởng thì tương truyền có Ngài Mục Kiền Liên di chuyển từ Trái Đất sang Tây Phương Tịnh Độ, nhưng Ngài bị đi lạc lên xứ Tu Di Đăng Vương Phật (Một xứ của những người Khổng Lồ).

Bé Hạt Tiêu của HSTD không đi lạc! YEAHHHH!

Trong khi di chuyển như vậy, BHT chọn con đường trung tính! Có nghĩa là BHT di chuyển với vận tốc tư tưởng, nhưng luôn luôn di chuyển giữa các hấp lực của tất cả các cục đá trong không gian trên đường đi.

Diệu Pháp Liên Hoa ghi lại không thiếu một chi tiết.
BHT nghiến răng, nghiến lợi ra làm sao! đồng thời lạng lách ra như thế nào!!! Tránh những Hố Đen (Black Hole) bất ngờ xuất hiện đằng trước mặt...
Hơi thở bị ép ra làm sao? ...

Con ngày nào cũng lên Đạo Tràng để học, mà ngày nào cũng ngộp vì lượng kiến thức khổng lồ mà HSTD đưa ra.
Phải chăng Diệu Pháp Liên Hoa Kinh là Hoa Sen Trên Đá, Hoa Sen Trên Đá là Diệu Pháp Liên Hoa Kinh?
Thầy đừng có phạt con vì cái tội không lo tập mà ngồi đón mò nha Thầy
;D ;D ;D
Mun:
Tóm lại:
Tâm Chánh đưa người ta đến Nẻo Chánh.
Tập hiền rồi mới tập Thiền.
Đề mục chỉ là phương tiện.

TCH

Trích dẫn từ: Le Le trên Th9 18, 2012, 10:00 AM
Trích dẫnDí dõm về: Diệu Pháp Liên Hoa--Rắn Con:

Tại sao bộ kinh này nó bự vậy?
Tất nhiên là hàng ngày bộ kinh nào cũng được cập nhật hóa.
Nhưng riêng Diệu Pháp Liên Hoa thì vận tốc cập nhật rất là kinh hoàng! Hôm nay như vậy, hôm sau đã xây thêm phòng chứa nữa rồi! Tibu đứng trợn mắt nhìn sự phát triển vượt bực này!

Dí dõm:
Nói cho dể hiểu, thật ra đây là hảng cho mướn xe hơi quốc tế.
Xe hơi này chuyên chở đủ thứ dân chúng đi khắp mọi nơi trong Liên Hoa Tạng Thề Giới.
Hoạt động không bao giờ ngưng nghỉ cho dù đó là ngày hay đêm (mà làm gì có ngày và đêm kia chớ!).

Đủ thứ chuyện buồn vui được lưu trử trong đây!
Vì là pháp cụ thông dụng nhất nên những sự cập nhật này rất là chi tiết.

Như chuyện chú tibu lang thang trên Liên Hoa Tạng bị con rồng nó nuốt ra làm sao, chú tibu bình tỉnh ra làm sao? Chú tibu suy nghỉ như thế nào và làm cái gì... tất cả đều ghi lại rất là chi tiết...

Chuyện Bé Hạt Tiêu một mình di chuyển với vận tốc tư tưởng và tưởng chừng như bị lạc trong các dải ngân hà đủ thứ màu sắc. Nhưng với dức tính "không biết sợ là gì" BHT đã làm một cuộc thám hiểm có một không hai! BHT đã tự một mình thám du từ Nam Thiện Bộ Châu (Trái Đất) tới đỉnh các núi Tu Di... Với một thời gian kỷ lục là trên 24 giờ!

Di chuyển với Vận Tốc Tư Tưởng thì tương truyền có Ngài Mục Kiền Liên di chuyển từ Trái Đất sang Tây Phương Tịnh Độ, nhưng Ngài bị đi lạc lên xứ Tu Di Đăng Vương Phật (Một xứ của những người Khổng Lồ).

Bé Hạt Tiêu của HSTD không đi lạc! YEAHHHH!

Trong khi di chuyển như vậy, BHT chọn con đường trung tính! Có nghĩa là BHT di chuyển với vận tốc tư tưởng, nhưng luôn luôn di chuyển giữa các hấp lực của tất cả các cục đá trong không gian trên đường đi.

Diệu Pháp Liên Hoa ghi lại không thiếu một chi tiết.
BHT nghiến răng, nghiến lợi ra làm sao! đồng thời lạng lách ra như thế nào!!! Tránh những Hố Đen (Black Hole) bất ngờ xuất hiện đằng trước mặt...
Hơi thở bị ép ra làm sao? ...

Con ngày nào cũng lên Đạo Tràng để học, mà ngày nào cũng ngộp vì lượng kiến thức khổng lồ mà HSTD đưa ra.
Phải chăng Diệu Pháp Liên Hoa Kinh là Hoa Sen Trên Đá, Hoa Sen Trên Đá là Diệu Pháp Liên Hoa Kinh?
Thầy đừng có phạt con vì cái tội không lo tập mà ngồi đón mò nha Thầy
;D ;D ;D
Không phải Thầy, nhưng đệ xin có ý kiến. Hoa Sen Trên Đá chỉ là Đạo Tràng để chia sẻ kinh nghiệm tu tập, không thể nào mà nói  Diệu Pháp Liên Hoa Kinh là Hoa Sen Trên Đá, Hoa Sen Trên Đá là Diệu Pháp Liên Hoa Kinh. Vì Diệu Pháp Liên Hoa Kinh rất là to lớn, vậy cái trang web HSTD này chứa được bao nhiêu, chỉ có thể nói 1 số kiến thức của HSTD sẽ được góp nhặt về  Diệu Pháp Liên Hoa Kinh mà thôi.

Rancon

#204
Hehe Thầy ơi hôm bữa con bắt chước được một bài quán hột vịt để bơm hỷ lạc nên con làm theo mỗi khi uống thuốc, để cho cơ thể mình vui lên và tiếp thu chất bổ.

Khi con uống thuốc con quán một bộ xương ngồi xếp bằng trong cái hột vịt có hai đầu bằng nhau và tác ý hỷ lạc cho nó zui lên. Con hiểu bộ xương là mình và hột vịt là hào quang nên con làm cho cái hột vịt vàng và bóng hehe. Như thế cái vui nó vào dễ hơn.

Một vài ngày sau con lại lò mò quậy và quán bộ xương trắng ngồi trên hoa sen vàng trong cái hột vịt vàn. Tuy là rất đã nhưng như thế có đúng không thầy? Có lúc nó to cỡ đầu ngón cái nhưng có lúc nó nhỏ như đàu ngón út hoặc nhỏ lun nhỏ xíu xiu à. Khi đó phải tập trung dữ lắm mới thấy còn không chỉ thấy một đốm sáng thôi. Nên con lại làm nó to ra.

Khi con đang ngồi chơi chơi canh nồi thuốc con cũng làm như thế luôn. Và con thấy có sự thay đổi màu của cái hột vit này. Bộ xương nó vẫn màu trắng rồi ha. Nhưng hột vịt nó đỏi màu từ vàng sang trắng sang cam. Ban đầu là nó đỏi theo lớp y như cái đèn sau lưng tượng phật người ta để bàn thờ á. Tức là lớp gần bộ xương nhất sẽ màu vàng, ra xí nữa màu trắng, ra xí nữa mau cam, xong nó thay đỏi như thế. Nhưng sau đó mấy màu này lại trộn lẫn lại càng giống một cái ánh gì đó. À, như là khi người ta hàn sắt vậy đó. Màu sắc nó trộn như vậy và có chiều hướng tóe ra ngoài. Con cảm giác lực tóe càng mạnh thì nó sinh ra nhiều màu hơn á. Nhưng con dừng lại để hỏi Thầy. Mặc dù khi con thấy thì con lại cảm giác vui lắm ạ.

Thầy chỉ con với nha.

Tibu

Trích dẫn từ: rancon trên Th7 23, 2012, 01:02 AM
Thầy ơi con hỏi thầy nghe rõ trả lời hehehe ;D ;D ;D

Một thời gian dài nằm chèm bẹp con chịu không nổi nữa nên hôm nay con tập rô-đa một tí, con tập xong không có mệt, không có đói lắm (khi nó phát đói con kêu ăn hết bệnh cái nó no rồi hì hì), không có ho nên Thầy và các Chị yên tâm nha.

Con có mấy cái thắc mắc mà con tìm diễn đàn chưa được kĩ hay sao á, với lại sao con đọc con hông hiểu gì hết (dù là bài đã đọc rồi) nên con hỏi Thầy nha:

-Khi con làm đề mục đến lúc nó phát hào quang thì tự động con chuyển qua niệm Hỷ Lạc. Con không nhấn mạnh chữ nào hết, nhưng mình thì vẫn hiểu nó sẽ Hỷ trước. Ở đây thì vì sức khỏe nên độ lan ra của Hỷ Lạc này nó yếu xìu,  nó chỉ lan ra được một cái chân con ;D. Tức là cái chân đó nó rần rần y như là bị tê nhẹ. Nhưng mình lại thấy người mình ấm lên.
Khi ở Hữu Sắc mà con tác ý thì:
Hỷ nó ra trước. Sau đó Lạc mới theo sau. Đó là con mới tới đó lần đầu. Những lần sau thì hỷ lạc nó hiện ra cùng một lúc. Lý do là
1. Hệ thần kinh của con nó mạnh hơn.
2. Do khi hết công phu, con còn thấy hỷ lạc nó còn dư chấn qua sinh hoạt hằng ngày.
3. Nhất là dư chấn của Hỷ Lạc từ trong công phu nó hiện tiền: Làm gì cũng vui, cũng cảm thấy nhẹ nhàng lân lân.
Trích dẫnCó điều con không hiểu tại sao Hormone Hạnh Phúc thì ở não tiết ra mà Hỷ Lạc lại lan ra từ giữa ngực mình (trung tâm năng lực Anahata)? Và tại sao khi nó lan ra nhiều hay cố gắng phát lực thì ngay chổ đó nó nặng xuống?
Chà con lại ăn trúng cái gì nữa rồi, mà sao hỏi hay quá vậy ta? ;D ;D ;D

Trong vần đề Hỷ Lạc nó có hai phần.

Đường trở nên trơn trợt, bà con giảm vận tốc đọc lại nghe ;D ;D ;D

Phần 1: Hỷ Lạc xuất hiện trong công phu, ngay khi con tập với cái đề mục: Cảm giác hỷ lạc nó xuất hiện ở cõi Hữu Sắc! Điều này chỉ làm cho hào quang của con nó đổi màu (màu vàng hao quỳ, sau này do tâm lục mạnh hơn, nó chuyển sang màu vàng kim khí: Vàng 24 karat).

Phần 2: Sau khi màu vàng đã xuất hiện trên hào quang xong đâu vào đấy rồi (tức là "em nó" hay là phần linh hồn). Thì dư chấn nó truỳên xuống thân thể là phần của Con Người.
Mà chỗ ngực (ngay trung tâm năng lực Anahata) đại diện cho trinh độ tâm linh Con Người. Cho nên nó phảt ra ngay vị trí tâm linh này là đúng 100%.
Trích dẫn
Có phải là do mình ép nó phải lan ra thì nó trì xuống (nhưng con đâu có ép đâu)? Hay là tại mình không đủ sức khỏe để chịu cái sức của cơn Hỷ Lạc này?
Phần chữ đen đậm đúng 100% ;D ;D ;D
Trích dẫn
-Sau đó con để ý thấy là khi nó tự đủ Hỷ thì nó chuyển sang bồi cho cái Lạc.
Đọc tới đây và cảm giác là Lạc nó mạnh mẻ thật luôn, cho nên chắc chắn với cảm giác rõ ràng như vật thì con đang ở Vô Sắc!
Trích dẫnVà con lại thích cái cảm giác này hơn. Nó lạ ở chỗ là cái ngực mình nó không có còn  bị nặng như hồi nãy mà nó lại nhẹ đi theo chiều hướng đi lên. Nhưng mức độ Hạnh Phúc lại lên cao rất là nhiều. Ở đây là Hạnh Phúc chứ không phải là Vui nữa. Con không biết mình có dùng đúng chữ không nữa. Nhưng con cảm thấy: Đủ, Tròn Đầy, Hạnh Phúc, không có yêu cầu gì hơn nữa tại thời điểm đó. Cái sự Hạnh Phúc đó nó như trái bong bóng căng phồng lên và nó nghẹt mình luôn
Chính cái phép lạ này làm cho thân thể con nó căng phòng ra luôn đó! Thực tế, thân thể của con nó phòng lên luôn đó.
Trích dẫnnó làm con loạng choạng với trạng thái kì lạ chưa gặp lần nào đó, nhưng nó lại không có nặng ở ngay  ngực?
Tất nhiên là do Lạc (thân thể nhẹ nhàng ra) cho nên cảm giác nặng nề ở ngực nó biến mất là phải đạo rồi! ;D ;D ;D
Trích dẫnÀ, có cái lần khi con nhìn vô bàn chân ông A Di Đà và con cũng cảm thấy từa tựa Hạnh Phúc, đẹp đẽ như vậy (với tần số yếu hơn) và đã độ tử cho chúng hữu tình ở đó đó Thầy. Tại sao lại vậy hả Thầy?
Cảm giác hạnh phúc này là cái tâm của con nó sắp được làm Phật Sự cho nên nó vui lên đó, vì nó không phải là cái Hạnh Phúc do công phu cho nên nó yếu hơn là... phải đạo luôn nữa rồi! ;D ;D ;D
Trích dẫn
-Song song với cảm giác đó là cái đề mục mình nó tự thành chấm trắng và nó sáng rõ lên nhiều lắm luôn.
Đó! Đó! Đó, đề mục thành chấm tráng là khởi sự vào cõi Vô Sắc! Và như vậy là cái hạnh phúc nó càng mạnh hơn là... phải đạo luôn nữa rồi! ;D ;D ;D
Trích dẫn
Đến đây thì con xã  thôi tại con không muốn tập quá sức thì lại bệnh nặng hơn đâu hehehe.
Ừ, cho dù là chánh hay là tà: Một khi mình nói nó dừng là nó phải dừng là... phải đạo 100%! ;D ;D ;D

Rancon

Ôi Thầy ơi con vui quá. Như vậy là đúng òi, cái thân con nó bắt đầu phồng lên ;D từ khi concảm nhận được cái Lạc đó ha Thầy ha. Điều này có thể lý giải cho việc mỗi khi con tác pháp xong hoặc là tập xong thì cái mặt con nó to ra một cách lạ kì luôn. Má con thì lại nói con giống tây hơn hehehehe.

Thầy ơi bài con mới viết gần đây trong topic này cũng có liên quan đến sự hỷ lạc này. Khi nào có thể Thầy giải đáp cho con lun hé hehehe. Con... rắn ;D

juicy

Trích dẫn từ: Tibu trên Th9 29, 2012, 10:10 AM
Trích dẫn từ: rancon trên Th7 23, 2012, 01:02 AM
Thầy ơi con hỏi thầy nghe rõ trả lời hehehe ;D ;D ;D

Một thời gian dài nằm chèm bẹp con chịu không nổi nữa nên hôm nay con tập rô-đa một tí, con tập xong không có mệt, không có đói lắm (khi nó phát đói con kêu ăn hết bệnh cái nó no rồi hì hì), không có ho nên Thầy và các Chị yên tâm nha.

Con có mấy cái thắc mắc mà con tìm diễn đàn chưa được kĩ hay sao á, với lại sao con đọc con hông hiểu gì hết (dù là bài đã đọc rồi) nên con hỏi Thầy nha:

-Khi con làm đề mục đến lúc nó phát hào quang thì tự động con chuyển qua niệm Hỷ Lạc. Con không nhấn mạnh chữ nào hết, nhưng mình thì vẫn hiểu nó sẽ Hỷ trước. Ở đây thì vì sức khỏe nên độ lan ra của Hỷ Lạc này nó yếu xìu,  nó chỉ lan ra được một cái chân con ;D. Tức là cái chân đó nó rần rần y như là bị tê nhẹ. Nhưng mình lại thấy người mình ấm lên.
Khi ở Hữu Sắc mà con tác ý thì:
Hỷ nó ra trước. Sau đó Lạc mới theo sau. Đó là con mới tới đó lần đầu. Những lần sau thì hỷ lạc nó hiện ra cùng một lúc. Lý do là
1. Hệ thần kinh của con nó mạnh hơn.
2. Do khi hết công phu, con còn thấy hỷ lạc nó còn dư chấn qua sinh hoạt hằng ngày.
3. Nhất là dư chấn của Hỷ Lạc từ trong công phu nó hiện tiền: Làm gì cũng vui, cũng cảm thấy nhẹ nhàng lân lân.
Trích dẫnCó điều con không hiểu tại sao Hormone Hạnh Phúc thì ở não tiết ra mà Hỷ Lạc lại lan ra từ giữa ngực mình (trung tâm năng lực Anahata)? Và tại sao khi nó lan ra nhiều hay cố gắng phát lực thì ngay chổ đó nó nặng xuống?
Chà con lại ăn trúng cái gì nữa rồi, mà sao hỏi hay quá vậy ta? ;D ;D ;D

Trong vần đề Hỷ Lạc nó có hai phần.

Đường trở nên trơn trợt, bà con giảm vận tốc đọc lại nghe ;D ;D ;D

Phần 1: Hỷ Lạc xuất hiện trong công phu, ngay khi con tập với cái đề mục: Cảm giác hỷ lạc nó xuất hiện ở cõi Hữu Sắc! Điều này chỉ làm cho hào quang của con nó đổi màu (màu vàng hao quỳ, sau này do tâm lục mạnh hơn, nó chuyển sang màu vàng kim khí: Vàng 24 karat).

Phần 2: Sau khi màu vàng đã xuất hiện trên hào quang xong đâu vào đấy rồi (tức là "em nó" hay là phần linh hồn). Thì dư chấn nó truỳên xuống thân thể là phần của Con Người.
Mà chỗ ngực (ngay trung tâm năng lực Anahata) đại diện cho trinh độ tâm linh Con Người. Cho nên nó phảt ra ngay vị trí tâm linh này là đúng 100%.
Trích dẫn
Có phải là do mình ép nó phải lan ra thì nó trì xuống (nhưng con đâu có ép đâu)? Hay là tại mình không đủ sức khỏe để chịu cái sức của cơn Hỷ Lạc này?
Phần chữ đen đậm đúng 100% ;D ;D ;D
Trích dẫn
-Sau đó con để ý thấy là khi nó tự đủ Hỷ thì nó chuyển sang bồi cho cái Lạc.
Đọc tới đây và cảm giác là Lạc nó mạnh mẻ thật luôn, cho nên chắc chắn với cảm giác rõ ràng như vật thì con đang ở Vô Sắc!
Trích dẫnVà con lại thích cái cảm giác này hơn. Nó lạ ở chỗ là cái ngực mình nó không có còn  bị nặng như hồi nãy mà nó lại nhẹ đi theo chiều hướng đi lên. Nhưng mức độ Hạnh Phúc lại lên cao rất là nhiều. Ở đây là Hạnh Phúc chứ không phải là Vui nữa. Con không biết mình có dùng đúng chữ không nữa. Nhưng con cảm thấy: Đủ, Tròn Đầy, Hạnh Phúc, không có yêu cầu gì hơn nữa tại thời điểm đó. Cái sự Hạnh Phúc đó nó như trái bong bóng căng phồng lên và nó nghẹt mình luôn
Chính cái phép lạ này làm cho thân thể con nó căng phòng ra luôn đó! Thực tế, thân thể của con nó phòng lên luôn đó.
Trích dẫnnó làm con loạng choạng với trạng thái kì lạ chưa gặp lần nào đó, nhưng nó lại không có nặng ở ngay  ngực?
Tất nhiên là do Lạc (thân thể nhẹ nhàng ra) cho nên cảm giác nặng nề ở ngực nó biến mất là phải đạo rồi! ;D ;D ;D
Trích dẫnÀ, có cái lần khi con nhìn vô bàn chân ông A Di Đà và con cũng cảm thấy từa tựa Hạnh Phúc, đẹp đẽ như vậy (với tần số yếu hơn) và đã độ tử cho chúng hữu tình ở đó đó Thầy. Tại sao lại vậy hả Thầy?
Cảm giác hạnh phúc này là cái tâm của con nó sắp được làm Phật Sự cho nên nó vui lên đó, vì nó không phải là cái Hạnh Phúc do công phu cho nên nó yếu hơn là... phải đạo luôn nữa rồi! ;D ;D ;D
Trích dẫn
-Song song với cảm giác đó là cái đề mục mình nó tự thành chấm trắng và nó sáng rõ lên nhiều lắm luôn.
Đó! Đó! Đó, đề mục thành chấm tráng là khởi sự vào cõi Vô Sắc! Và như vậy là cái hạnh phúc nó càng mạnh hơn là... phải đạo luôn nữa rồi! ;D ;D ;D
Trích dẫn
Đến đây thì con xã  thôi tại con không muốn tập quá sức thì lại bệnh nặng hơn đâu hehehe.
Ừ, cho dù là chánh hay là tà: Một khi mình nói nó dừng là nó phải dừng là... phải đạo 100%! ;D ;D ;D

Lâu nay đi lạc ít vào đọc bài :) Mà vào đọc đoạn này sao mà mình vui lây bây ;D
"Người ta cũng là người, người ta làm được thì mình cũng làm được" ;D ;D ;D

Rancon

Hehe Juicy, your turn soon

Tibu

Trích dẫn từ: rancon trên Th9 27, 2012, 10:36 AM
Hehe Thầy ơi hôm bữa con bắt chước được một bài quán hột vịt để bơm hỷ lạc nên con làm theo mỗi khi uống thuốc, để cho cơ thể mình vui lên và tiếp thu chất bổ.
Khỏi nói đây là cách chữa bệnh có hậu nhất, Sự hỷ lạc sẽ làm cho vách tế bào mềm lại (tươi trẻ lại) và do đó độ thẩm thấu sẽ rất là lý tưởng để nhận sự chữa bênh của các loại thuốc.
Trích dẫn
Khi con uống thuốc con quán một bộ xương ngồi xếp bằng trong cái hột vịt có hai đầu bằng nhau và tác ý hỷ lạc cho nó zui lên. Con hiểu bộ xương là mình và hột vịt là hào quang nên con làm cho cái hột vịt vàng và bóng hehe. Như thế cái vui nó vào dễ hơn.
Đây là Chư Thiên đang chữa bênh. Vì linh ảnh không có hoa sen.
Trích dẫn
Một vài ngày sau con lại lò mò quậy và quán bộ xương trắng ngồi trên hoa sen vàng trong cái hột vịt vàng. Tuy là rất đã nhưng như thế có đúng không thầy?
Tất nhiên đây là tu sĩ Phật Giáo đang chữa bệnh.
Trích dẫnCó lúc nó to cỡ đầu ngón cái nhưng có lúc nó nhỏ như đàu ngón út hoặc nhỏ lun nhỏ xíu xiu à. Khi đó phải tập trung dữ lắm mới thấy còn không chỉ thấy một đốm sáng thôi. Nên con lại làm nó to ra.
Trong quy trình chữa bệnh này nọ, chỉ cần tâm lực nó đủ mạnh (linh ảnh càng nhỏ thì tâm lực càng mạnh).

Nhưng cũng nên làm cho nó nhỏ lại từ từ, không nên làm cho nhỏ lại cái rụp, và sau đó là nó biến mất luôn. Vì sự trở ngại tâm lý này (linh ảnh nhỏ đột ngột) mà linh ảnh có thể biến mất hay là tuổi thọ của nó quá ngắn.

Hiện tượng này sẽ làm cho thân thể chưa có đủ thời gian để cảm nhận được sự Hỷ Lạc mà thiền định có thể đem lại.

Chuyện nên làm, dĩ nhiên là để cho đề mục nó hiện ra càng lâu càng tốt, và lý tưởng nhất là càng nhỏ càng hay!
Trích dẫn
Khi con đang ngồi chơi chơi canh nồi thuốc con cũng làm như thế luôn. Và con thấy có sự thay đổi màu của cái hột vit này. Bộ xương nó vẫn màu trắng rồi ha. Nhưng hột vịt nó đỏi màu từ vàng sang trắng sang cam. Ban đầu là nó đỏi theo lớp y như cái đèn sau lưng tượng phật người ta để bàn thờ á. Tức là lớp gần bộ xương nhất sẽ màu vàng, ra xí nữa màu trắng, ra xí nữa mau cam, xong nó thay đỏi như thế. Nhưng sau đó mấy màu này lại trộn lẫn lại càng giống một cái ánh gì đó. À, như là khi người ta hàn sắt vậy đó. Màu sắc nó trộn như vậy và có chiều hướng tóe ra ngoài. Con cảm giác lực tóe càng mạnh thì nó sinh ra nhiều màu hơn á. Nhưng con dừng lại để hỏi Thầy. Mặc dù khi con thấy thì con lại cảm giác vui lắm ạ.

Thầy chỉ con với nha.
Đây là khởi đầu của chuyện du hành tâm thức thiền định vào cõi Vô Sắc.

Hào quang của đề mục đi từ màu vàng là màu thiêng về Trí Tuệ, qua màu trắng (tức là màu tổng hợp của 7 màu) có nghĩa là tu sĩ này có mức nhận xét rất là chính xác trong việc tổng hợp này nọ về kiến thức, tới màu cam là một màu tuyệt vời mà Chư Phật ghi nhận rằng đây là màu hào quang của người Nhân Hậu với rất nhiều Đức Độ, màu của một Con Người có lý lịch tốt! Nó tốt ra làm sao, xin mời bà con đọc tiếp sang phần chiết tự sau đây.

Nói thêm về chữ Đức (trong phước đức):

Về chữ Đức, các nhà Nho đã viết chữ này gồm những bộ như sau:

Trên hết là chữ Thập (số mười). Dưới là chữ Mục (con mắt). Dưới cùng là chữ tâm (tâm thức).

Ý nghĩa thâm thúy như sau:
Một Con Người mà dùng tới 10 con mắt để quán xét vào bên trong cái tâm!

Có nghĩa là người này rất chú ý đến nét đẹp bên trong!
TẤt nhiên, tính tình của ai đó mà chuyển biến y boong theo chiều hướng này thì Người này... đẹp hết biết luôn.

Vì đức tính Nhân Hậu này mà Chư Phật rất là khen ngợi người có hào quang màu da cam.

Tóm lại:
Từ Hữu Sắc con chuẩn bị vào Vô Sắc bằng con đường bên ngoài là tổng hợp kiến thức, rồi con khéo léo hướng đến bên trong qua sự Nhân Hậu thì phải gọi đây là:

Không còn sự chuẩn bị nào kỹ hơn nữa! Có cả bên ngoài và bên trong thì khi nào khỏe hẳn thì con tà tà vào Vô Sắc và tìm cách tập cho thật là kỹ những cõi Vô Sắc này qua công thức sau đây, thì con đường vào Vô Dư coi như nằm trong bàn tay của con..

Công thức rèn luyện tâm thức như sau:
Gọi:
Không Vô Biên Xứ là (1)
Thức Vô Biên Xứ là (2)
Vô Sở Hữu Xứ là (3)
Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ là (4)

Rồi con trui luyện tâm lực của con theo công thức:
(1) ---> (2)
(1) ---> (3)
(1) ---> (4)

Xong rồi thì con dùng:

(2) ---> (1)
(2) ---> (3)
(2) ---> (4)

Kế tiếp:
(3) ---> (1)
(3) ---> (2)
(3) ---> (4)

Sau cùng:
(4) ---> (1)
(4) ---> (2)
(4) ---> (3)

Ghi chú:
---> có nghĩa là nhập vào cõi...

Con làm công thức này trước khi con dùng công thức vào Hữu Dư Niết Bàn và cũng có nghĩa là công thức Diệt Thọ Tưởng Định. ;D ;D ;D