Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Rắncon tập

Bắt đầu bởi rancon, Th9 04, 2011, 03:34 PM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

lengoctao27

Có được tâm lực đủ mạnh thì tác Pháp đã quá!
Phải la lên thật to:HAY QUÁ LÀ HAY!
Con cáo chình Thầy!
Cáo chình Rắn Con nghe!

chim sẻ

Rắn con ơi, đã ghê nghe  ;D ;D ;D

Rancon

Hehehe con mong mình cùng tu hành cùng thành tựu ha mọi người ha :)

Thầy ơi con hỏi tiếp:

Con hơi tham, hehehe. Từ ngày mình có nhập cốc online con hay báo là: "hôm nay tại đạo tràng hoa sen trên đá, con là Rancon, tu pháp môn an trú chánh niệm đằng trước mặt." Nhưng bây giờ con cũng muốn làm cái nhà con nó thanh tịnh và muốn cho nó an lành nên con đổi quá trình tập như sau:

Điều thân, hộ thân hột vịt, kiết giới, sau đó là báo cáo: "Hôm nay tại đạo tràng hoa sen trên đá VÀ nhà của con tại xxx, con là rancon, tu pháp môn an trú chánh niệm đằng trước mặt, nguyện xin chư bồ tát, chư hộ pháp hộ đạo tràng, hộ cho chốn tu hành thanh tịnh bình yên. Nguyện xin chư vị thanh tịnh, thanh tịnh, đại thanh tịnh."

Thì con thấy là nó hơi mệt và rườm rà hehehe vì làm tới ba công tác. Nhưng khi tập nó lại yên hơn. Đương nhiên những khi con đuối thì con chỉ hộ thân hột vịt mà thôi hà hehe. Con làm như vậy có chế độ không Thầy?

Còn một cái nữa ạ: Khi con tiếp tục quán bộ xương  trong hột vịt và niệm hỷ lạc thì con hơi giật mình: Khi tiếng niệm của con kết thúc ở chữ Lạc thì con nghe luôn chữ Thường. Và con cứ tiếp tục niệm và để ý thì thấy khi chính con niệm Hỷ Lạc thì có một chập tư tưởng nó niệm Vô Thường. Hai cái này song song với nhau luôn. Tiếng niệm Hỷ Lạc con niệm nên con nghe rất là rõ rồi, còn cái chữ Vô Thường nó lại chạy ra từ trong tư tưởng á Thầy, mình phải để ý thì mới thấy á, còn không mình chỉ biết là có một cái gì đó thôi hehehe. Nhưng khi mình tập trung mà làm thì mình có thể cảm thấy hai cái này xảy ra cùng một lúc và rất là tự nhiên luôn. Cái này có phải là cái hai bè cùng một lúc không Thầy? Con không có  tác ý làm hai bè đâu, hehe. Con chỉ tác ý là mình nên hiểu tính chất vô thường do mình đang quán bộ xương (cái này thầy dạy), và mình niệm hỷ lạc để bơm niềm vui và chữa bệnh. ;D ;D ;D Như vậy chắc nhờ cái sự vô tư tà tà tập chơi chơi này mà nó lại ra nhẹ nhàng há Thầy há. :D


Tibu

Trích dẫn từ: rancon trên Th10 02, 2012, 12:04 PM
Hehehe con mong mình cùng tu hành cùng thành tựu ha mọi người ha :)

Thầy ơi con hỏi tiếp:

Con hơi tham, hehehe. Từ ngày mình có nhập cốc online con hay báo là: "hôm nay tại đạo tràng hoa sen trên đá, con là Rancon, tu pháp môn an trú chánh niệm đằng trước mặt." Nhưng bây giờ con cũng muốn làm cái nhà con nó thanh tịnh và muốn cho nó an lành nên con đổi quá trình tập như sau:

Điều thân, hộ thân hột vịt, kiết giới, sau đó là báo cáo: "Hôm nay tại đạo tràng hoa sen trên đá VÀ nhà của con tại xxx, con là rancon, tu pháp môn an trú chánh niệm đằng trước mặt, nguyện xin chư bồ tát, chư hộ pháp hộ đạo tràng, hộ cho chốn tu hành thanh tịnh bình yên. Nguyện xin chư vị thanh tịnh, thanh tịnh, đại thanh tịnh."

Thì con thấy là nó hơi mệt và rườm rà hehehe vì làm tới ba công tác. Nhưng khi tập nó lại yên hơn. Đương nhiên những khi con đuối thì con chỉ hộ thân hột vịt mà thôi hà hehe. Con làm như vậy có chế độ không Thầy?
Không một mảy may. Tuy nhiên do cái vụ con tát ý cái vụ "Nhà của con tại XXX" nên trong tương lai sẽ có chuyện bà con đánh hơi được con và sẽ tìm tới để tu học. Lý do là cái hình ảnh quán tưởng của con nó có đủ thần lực và đã được con phóng lên không gian của Vô Sắc thì nó sẽ thông báo cho bà con thích tu tự động tìm ra con!!! ;D ;D ;D
Trích dẫn
Còn một cái nữa ạ: Khi con tiếp tục quán bộ xương  trong hột vịt và niệm hỷ lạc thì con hơi giật mình: Khi tiếng niệm của con kết thúc ở chữ Lạc thì con nghe luôn chữ Thường. Và con cứ tiếp tục niệm và để ý thì thấy khi chính con niệm Hỷ Lạc thì có một chập tư tưởng nó niệm Vô Thường. Hai cái này song song với nhau luôn. Tiếng niệm Hỷ Lạc con niệm nên con nghe rất là rõ rồi, còn cái chữ Vô Thường nó lại chạy ra từ trong tư tưởng á Thầy, mình phải để ý thì mới thấy á, còn không mình chỉ biết là có một cái gì đó thôi hehehe. Nhưng khi mình tập trung mà làm thì mình có thể cảm thấy hai cái này xảy ra cùng một lúc và rất là tự nhiên luôn. Cái này có phải là cái hai bè cùng một lúc không Thầy? Con không có  tác ý làm hai bè đâu, hehe. Con chỉ tác ý là mình nên hiểu tính chất vô thường do mình đang quán bộ xương (cái này thầy dạy), và mình niệm hỷ lạc để bơm niềm vui và chữa bệnh. ;D ;D ;D Như vậy chắc nhờ cái sự vô tư tà tà tập chơi chơi này mà nó lại ra nhẹ nhàng há Thầy há. :D
Thì do tai nạn nghề nghiệp này mà tibu làm luôn cái vụ niệm hai bè, tất nhiên là nó không được tự nhiên như là tâm lực của con là đang ở Vô Sắc.

Nhưng nó cũng tàm tạm trong việc hủy bỏ những vọng tâm này nọ ;D ;D ;D
Phải khen con một cái nữa mới được:

Hay quá đó con! ;D ;D ;D

Rancon

Thầy ơi,

Hôm nay con chả có gì để khoe cả. Nhưng mà tập mà giỏi hoài khoe hoài thì đâu phải là Rancon đâu ha. Con có mấy cái gút đành nhờ thầy giúp con với thầy ha hehe.

Hôm nay con vào cái hột vịt á Thầy. Con vẫn tập bình thường thì con thấy bộ xương nó màu trắng nhưng mà no có những bụi vàng trên đó. Y như đồ mình để lâu nó lấm bụi vậy. Bụi li ti trên khăp cơ thể nó, không có trên cái đầu lâu. Cái hào quang thì nó còn lạ nữa. Con đã không còn phân biệt được màu vàng hay màu trắng, và con cũng không phân biêt được cái không gian của cái hột vịt này là nó ở đâu. Y như là không có cái hột vịt vậy. Nhưng tâm thức con thì biết là vẫn có? Con cũng không hiểu cho lắm. Con có đi sai hướng không Thầy? Đáng lẽ con phải làm cho cả cái đè mục nhỏ thật nhỏ lại mà phài không Thầy ?

Còn nữa. Khi con tập trung thì có 1 sát na nào đó con không thở. Con cảm nhận rõ cái sự không thở này. Nó im re. Lắng đọng. Chỉ có một sát na thôi. Nhưng lập tức cơ thể con phản ứng và nó nấc lên. Đương nhiên sau đó là tuột định và tim con hơi ngộp. Con đọc câu "Đừng có sợ cái sợ của mình" cho đến khi xã hoàn toàn. Mặc dù biết là mình chưa quen mà con thấy không *** *** thoải mái tí nào. Có nhiều thứ lộn xộn mà con không biết sắp xếp ra làm sao để mà nói...

Con sẽ không bỏ cuộc, nhưng con không biết nên bước cái chân của mình như thế nào mới là đúng để đi bước tiếp theo. Con may mắn hơn Thầy là lúc này con có một ông Thầy. Vậy Thầy ơi, khi Thầy mới tập vô đến những chỗ khó thế này thì Thầy đã suy nghĩ thế nào?

Rancon

Thầy ơi cái này là làm thế nào hehehe

Con bị hai lần rồi. Một lần là khi con tập với đề mục bộ xương trong hột vịt, một lần là hôm nay con tập cái ấn của ông Phật (để nghe nguyên ngôn í hehe).

Khi con vô đề mục đến một trình độ nào đó thì tâm thức con hơi lãng đãng, liêu phiêu, là con nghe tiếng chuông chùa. Nó gõ rất là đều. Gõ 1 tiếng nghĩ 1 khoảng rồi mới gõ tiếp. Tiếng chuông trầm lắm, con nghĩ cái chuông đó phải to lắm. Nhưng tiếng của nó mặc dù rất là trầm nhưng lại không có to chát chúa mà lại rất là hiền dịu? Có lẽ vì nó nhỏ? Nhưng con không cảm thấy nó nhỏ đâu. Con hem biết giải thích làm sao nữa hehehe.

Con dùng câu của Ngài Xá Lợi Phất nhưng nó vẫn ở đó. Con cũng không biết làm sao luôn.

À còn nữa cái lỗ tai con nó bị thông gió hay sao á. Khi nằm con nghe gió thổi. Chính xác con nghe được tạp âm và white noise đó thầy. Nhất là nếu lấy bàn tay mà vẫy vẫy kế bên lỗ tai là con nghe được sự di chuyển đó luôn. Mà con cũng thấy nó rất là thính. Nó có ăn nhập gì với công phu của con hông Thầy? :D

Rancon

Lại nói về tiếng chuông:

Khi được tip là tiếng chuông đó là cái chi thì con cũng suy nghĩ về nó nhưng định bụng là nó không quan trọng lắm. Nhưng hôm nay khi con tập thì con lại thấy như thế này:

Khi con kiết giới bằng cách đọc câu "om jeloha kara svaha" -con không biết con viết có chính xác không nhưng con được chỉ là như thế, và đó là câu gì của Ngài Địa Tạng. Và khi con đọc cũng với quán cái khu nhà con thì con hiểu ra nó liên quan với nhau. Tức là tiếng chuông con nghe và câu chú này nó liên quan với nhau.

Lại nhớ lần trước khi con phát tâm độ tử chúng hữu tình khi thấy ngón chân cái của ông Phật, thì Thầy có nói đó là một cách kiết giới ngon lành. Con hiểu khi mình độ những người dữ dằn đi thì vùng đất này sạch sẽ, do đó nó có tác dụng là kiết giới hehehe.

Chẳng lẽ nào việc kiết giới bằng cách đọc câu chú kia và quán khu vực con ở là nó tương đương như vậy hả Thầy? Tức là nó chạm tuốt xuống dưới kia luôn, cho nên là con mới bị/được nghe cái tiếng này?

Hehe do con không đủ sức để tìm hiểu và chỉ nắm bắt được suy nghĩ trong một sát na của vô sư trí nên nó làm con hơi băn khoăn. Thôi thì con ghi tạm ra đây để khi có điều kiện sẽ tìm hỉu à đối chiếu lại vậy. Nếu có loạn ngôn xin được thông cảm hehe.

Rancon

Hơn một năm trời cái xó nhỏ của con không có một bài viết nào. Đó là khoảng thời gian con dành để đấu tranh với chính mình. Đó là khoảng thời gian con tự hỏi mình thật sự mình có yêu thích tu tập đến như vậy không. Mỗi khi ác nghiệp quất lấy con, hầu như chỉ có mình con trên chiến trường đó. Có lúc con từ chối sự quan tâm của các bạn. Có lúc các bạn đã xa con lâu lắm rồi vì người khác cần hơn. Hoặc, có khi chính con quá to lớn đã che lấp đi hình ảnh của người khác. tuy vậy, ác nghiệp đã dạy cho con rất nhiều. Và cái con học rõ nhất là... ác nghiệp rất ác. Nhưng vì Thầy của con là Người không bỏ cuộc. Con thì không thể nào làm hết y như Thầy, nhưng con tự nhủ, Thầy làm được 10 thì con cũng phải cố gắng làm 3 (ở đây là số 3 trên mặt trận của con đó nha, xin chớ hiểu lầm.) Con sẽ không bỏ cuộc.

Trong thời gian chống chọi với nghiệp quả và những lo toan của cuộc đời, có lúc đầu con nhức đến phát khùng, đến rớt nước mắt. Và trong cái lúc quá mệt mỏi như thế con ước ao. Phải chi tất cả đều là vô thường, phải chi mình chỉ là một hạt bụi trong vũ trụ. Khi đó con quán cái đề muc yêu thích - là bộ xương ngồi trên hoa sen. Con chỉ muốn đi tìm sự yên bình và trốn khỏi con nhức đầu đó. Con thấy đề mục nó tan ra thành bụi lấp lánh y như trong milky way. Tất cả là bụi. Lo âu là bụi, yêu thương là bụi, mong chờ cũng là bụi. Rồi tất cả chỉ còn là không gian đen với những hạt bụi di chuyển chầm chậm. Cái đầu con trống rỗng.  Con quên mình là ai. Con quên mình làm gì. Con không biết con muốn gì. Con chỉ biết anahata rất nhẹ và có thể đi ngủ được.

Con rất thích những bài chị tnt viết về vô thường, về cách tập bằng trái tim. Nhưng trong hai năm qua không ít thì nhiều con đã chất vấn niềm tin vào đề mục của mình. Có những lúc con lăn lộn đau đớn vì tổn thương trong cuộc sống, con bám víu vào đề mục với chỉ một khẩn cầu duy nhất: chẳng còn ai bên con, xin đề mục đừng bỏ con. Ấy vậy mà đâu phải lúc nào nó cũng xuất hiện. Không đủ hỷ lạc thì đừng mong. Không đủ thanh tịnh thì đừng hòng. Nó đòi hỏi nhiều lắm đó. Cho đến một ngày con nhận ra đề mục chính là tấm gương trong sáng nhất phản chiếu linh hồn mình. Nó không phải là cánh cửa thần kỳ của Doremon đê mình chỉ cần mở ra là có thể bước vào Niêt Bàn,mà nó là nhật ký chân thật nhất của quá trình phát triển của một tu sĩ. Và nó chính là người bạn chân thành nhất.

Vì khi con quá mệt mỏi chỉ muốn tan biến đi thì nó cũng tan theo. Mang theo ưu sầu phiền muộn của con đi theo. Miễn là con trung thực với chính mình. Miễn là con chấp nhận cái sự thật mà mình thấy không một cách che đậy. Đề mục sẽ mờ, xấu, sáng, trong, hóa thành bụi, thành kim cương, đều là do cái tâm của mình. Mà một khi con chấp nhận sự thật đó, thì nó lại dẫn con đi tiếp. Nó là người bạn  ân cần kiên nhẫn nhất của con, mà cho dù con có im lặng, có quay lưng với nó thì nó cũng chờ con.

Con không biết mình có hiểu sai hay không. Nhưng con cảm thấy việc đề mục ở xa 1 với tay hay gần 1 đốt tay, việc nó phải thế nào cho đúng lý thuyết cũng sẽ không quan trọng bằng cái tính trung thực của nó. Nếu mình còn dùng lý thuyết và suy nghĩ đầu óc mà lý luận về nó thì mình sẽ không thể nào yêu nó thật sự.

Cho nên, hiện giờ, tuy là chỉ cần nghĩ đến tập thôi là con đã nằm và ngủ quên trời quên đất. Nhưng con tin mình có dùng con  tim và đã biết yêu người bạn đường đề mục của mình rồi.

bờm

bờm : dạ ..
bờmmm : dạaaa ..
bờmmmmmmm : dạaaaaaaaaaaaa

Reborn


tnt

Khi đọc những bài viết đầy trãi nghiệm về tâm linh như vầy ...Nó luôn làm cho người ta có một cảm giác rất là lạ ......cứ để cho những từ ngữ gì đó trôi tuột đi thì nó chỉ còn lại trong lòng người đọc một cảm giác lâng lâng nhẹ tênh...như những hạt bụi vậy !
Cái thứ cảm giác như mình đang rơi vào một vùng trời nào đó mà những đau thương mệt mõi chán chường dường như không thể chạm vào mình được ..... :D :D :D

Cố lên

Trích dẫnCho nên, hiện giờ, tuy là chỉ cần nghĩ đến tập thôi là con đã nằm và ngủ quên trời quên đất. Nhưng con tin mình có dùng con  tim và đã biết yêu người bạn đường đề mục của mình rồi.
hay quá chị Rắn :D :D :D
Hình ảnh của 1 đứa trẻ, trái tim trẻ thơ, khi chơi cái  gì nó cũng chăm chú, với niềm vui và sự say mê lại hiện lên trong đầu BM. Nếu muốn sau 20-30 năm nữa, mình vẫn cứ say mệ với việc tập này, thì mình cũng phải có một trái tim như một đứa trẻ và một lý trí xét đoán như  một người lớn.

Tibu

Trích dẫn từ: rancon trên Th10 19, 2012, 02:20 AM
Thầy ơi cái này là làm thế nào hehehe

Con bị hai lần rồi. Một lần là khi con tập với đề mục bộ xương trong hột vịt, một lần là hôm nay con tập cái ấn của ông Phật (để nghe nguyên ngôn í hehe).

Khi con vô đề mục đến một trình độ nào đó thì tâm thức con hơi lãng đãng, liêu phiêu, là con nghe tiếng chuông chùa. Nó gõ rất là đều. Gõ 1 tiếng nghĩ 1 khoảng rồi mới gõ tiếp. Tiếng chuông trầm lắm, con nghĩ cái chuông đó phải to lắm. Nhưng tiếng của nó mặc dù rất là trầm nhưng lại không có to chát chúa mà lại rất là hiền dịu? Có lẽ vì nó nhỏ? Nhưng con không cảm thấy nó nhỏ đâu. Con hem biết giải thích làm sao nữa hehehe.

Con dùng câu của Ngài Xá Lợi Phất nhưng nó vẫn ở đó. Con cũng không biết làm sao luôn.
Tiếng chuông nó kêu là có lý do của nó ;D ;D ;D Cho nên câu của Ngài Xá Lợi Phất là cùng một phe nên nó không có tác dụng gì hết là đúng 100% rồi!

Lý do cuả tiếng chuông:

Có một câu hỏi cũng xưa lắm rồi (hồi tibu còn ở bên nhóm vn-buddhism) và cho tới hôm nay cũng chưa ai nói tới hết.

Câu hỏi là:

Tại sao tất cả mọi tôn giáo lớn đều dùng tiếng chuông?

Câu trả lời là để đánh thức "Cô Ba Cháo Gà" dậy để làm gà ;D ;D ;D
http://www.duongvecoitinh.com/index.php/2013/05/co-ba-chao-ga-du-dia-nguc/
Để phá địa ngục...

Tuy nhiên, chưa có gì là đúng.

Câu đúng nhất là:
Để ... nghe theo tiếng chuông mà "quay về". Và không thích đi phiêu lưu nữa! Là câu đúng nhất.

Cái chiêu cuối cùng thì mới là phê:

Cái ấn và tiếng chuông!

Nó giúp cho con quay về và chỗ quay về cũng rất là đặc biệt!

Viết tới đây, tibu chớt nhớ đến một tu sĩ nữa đã vào Chân Như bằng con tim!

Tu sĩ kia thì đang Cận Định, còn tu sĩ này thì đã có Chánh Định!!!

Vui hết biết, đáng lẻ ra, tibu phải trùm mền, nhưng vì tin vui này mà trẻ lại và vào đây trả lời cho con nó và đồng thơi thông báo luôn. Một công hai chuyện! ;D ;D ;D
Trích dẫn
À còn nữa cái lỗ tai con nó bị thông gió hay sao á. Khi nằm con nghe gió thổi. Chính xác con nghe được tạp âm và white noise đó thầy. Nhất là nếu lấy bàn tay mà vẫy vẫy kế bên lỗ tai là con nghe được sự di chuyển đó luôn. Mà con cũng thấy nó rất là thính. Nó có ăn nhập gì với công phu của con hông Thầy? :D
Tai của con sẽ thanh tịnh hơn, cho nên nó càng thính hơn nữa! ;D ;D ;D

Rancon

 ;D ;D ;D

"Thằng" tu sĩ này nó nhờ con cám ơn Thầy hihi. Nhờ vào bám trụ Thầy và bám trụ phương pháp. Cho dù nó có bị quật tơi tả tan tát thì nó vẫn lăn lết bò lê về phía Thầy và đề mục. Cho nên nó được cứu.

;D ;D ;D

TLT

Trích dẫn từ: rancon trên Th11 11, 2013, 08:57 PM
;D ;D ;D

"Thằng" tu sĩ này nó nhờ con cám ơn Thầy hihi. Nhờ vào bám trụ Thầy và bám trụ phương pháp. Cho dù nó có bị quật tơi tả tan tát thì nó vẫn lăn lết bò lê về phía Thầy và đề mục. Cho nên nó được cứu.

;D ;D ;D

Cái "thằng" tu sĩ đó là "thằng" rancon hay là "thằng" nào, please ,nói rõ ra cho mọi người biết với
Thầy và rancon cứ  "trùm mền" hoài là tụi con la làng à nha  ;D ;D ;D


Kính