Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Rắncon tập

Bắt đầu bởi rancon, Th9 04, 2011, 03:34 PM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

Rancon

Thôi đã lỡ rồi thì không sợ ghẻ nữa hihi. Nói chứ biết đâu lại lặn đâu mất tăm vài năm thì cái xó này nó lại buồn hiu quá.
Trong chùa mình người giỏi thì nhiều quá mà người chịu viết bài thì ít quá. Thôi thì tạm thời cho con bép xép một chút xíu mua vui cho bà con nha. Ai ném đá con lượm xây nhà lầu hì hì.

Chị TLT ơi,
Cái câu chuyện của " 'thằng' tu sĩ này" thì để coi ông Thầy có rảnh và khỏe để kể tiếp hem. Còn phải coi nhân duyên có đủ để nói chưa nữa. Vì nó cũng là "thằng" mới tu mà còn tu tài tử nữa nên đào sâu vô chuyện của nó em hổng biết sẽ đi dược đến đâu. Trong lúc trà dư tửu hậu em kể cho chị nghe mấy năm nay em biến đi đâu được không?

Em bị vô tình trạng làm cái gì cũng hổng được hết trong một thời gian dài lắm. Cả đời và đạo á. Nó vẫn còn ngắn là vì nó chỉ là mấy năm trời thôi, so với nhiều người lưu lạc trong vô minh tới mấy chục kiếp, nhưng với em thì giống như là sống mà hổng biết là mình sống để làm cái chi mô nữa. Thất vọng và thất chí là từ em nghĩ đến thường xuyên.  Và khi em quay ra để cầu cứu thì em lại không biết cầu cứu ai nữa hihi. Những người bạn mà hồi nảo hồi nào nói chuyện mỗi ngày tự nhiên họ bận đi đâu hết trơn à. Mà cũng hổng có trách họ được luôn. Nói thiệt là cũng có buồn đó nhưng mà họ đâu có chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình đâu mà đi oán trách họ, họ có cuộc sống và cuộc chiến của họ mà. Vì nuôi cái buồn trong sự cô đơn tột cùng và bất mãn với cuộc đời mà em bị bệnh.

Tất cả các thân bệnh đều do tâm mà ra thôi.

Trong khi em loay hoay như thế thì em phát hiện ra là những người bạn của mình có thể rất là giỏi nhưng chỉ có chính mình mới giúp được bản thân khi mình rơi vào vòng vây của nghiệp. Nếu tự mình không tìm được cách đứng lên thì mình cứ nhờ vả và kêu khóc nhưng "căn bệnh" không bao giờ được chữa tận gốc.

Thế thì thôi. Em thay đổi suy nghĩ của em để cho hợp với cái hoàn cảnh hiện tại của mình hơn. Và em chọn ngó lơ những cái làm cho mình phải suy nghĩ tiêu cực. Đương nhiên nếu chú tâm được vào cái làm cho mình vui và tích cực lên thì còn tốt hơn nữa. Không dễ nhưng không phải là không làm được.

Và vào lúc này "bạn" Nghiệp lại đưa cho em những thử thách khác. Bạn nồng hậu đến nỗi cho đến giờ phút này hễ bị dập là em chỉ ôm đầu cho bớt đau thương thôi chứ đừng nói đến là đỡ hay là chống trả lại. Vì cho dù chống trả, ngoan cường, hay là né đỡ thì tất cả cũng vậy thôi khi dùng cái thô tâm mà đối trước nghiệp. Chỉ có từ bị thương cho đến bị thương rất là nặng. Khi bão nghiệp đến thì chỉ còn 1 cách là núp lùm và đợi nó giãn giãn ra thì lò đầu ra mà tìm đường đi cho nhanh hơn một chút thôi (bằng cách là nhập chánh định như cái bài Hia Bảy Dặm của Thầy á). Than khóc thì cũng có nhưng mà cũng tiết kiệm thời gian thôi đê còn làm chuyện chạy trốn vào giải thoát nữa.

Và vì thế em chỉ còn biết là khi nào tập được thì em tập. Và khi nào em vui được thì em vui. Và khi em buồn thì em nhìn vào cái tâm của em á, em coi nó đang buồn vì cái gì, để mà em bớt buồn đi thôi.  Em chỉ hy vọng được vào giải thoát. Em muốn biết giải thoát là gì. Và vào trong đó thì có hết buồn không. Có hết thấy bị phản bội hông(ở ngoặc: đây là chuyện gia đình riêng của em, không tiện nói ra. đóng ngoặc). Hihi.

Ở chỗ em đi làm 8h30 em vào. Có lúc 8h30 em mới đi ra. Có hôm em không có thời gian để ăn. Nhưng hôm nào thong thả được 1 tiếng ăn trưa thì em sẽ dành thời gian tập. Tập 5, 10 phút thôi hà. Nhưng nó là tập. Chứ về đến nhà là em mệt đến không còn nghĩ được gì nữa phải mở phim lên để đánh lạc suy nghĩ ra hướng khác. Vậy mà trong 5,10 phút đó là 5,10 phút em vào đề mục nhanh chóng nhất và cảm nhận được hỷ lạc rõ ràng nhất. Mặc dù vẫn nghe tiếng nói chuyện ồn ào bên ngoài hay biết được người ta đi lòng vòng kế bên mình.
Và khi em quen với cái việc tập " du kích" đó thì em cảm nhận được đề mục và hào quang mình lan tỏa ra xung quanh. Cảm nhận được thân thể mình cân bằng hơn. Và cái dễ thấy nhất là những người làm việc với mình họ cũng dễ thông cảm với mình hơn.

Đó. Hai năm qua con rancon chỉ có làm bấy nhiêu đó thôi. Là trồi lên sụt xuống để quán cái đề mục. hổng có làm được cái gì to tát cả. Đơn giản là khi nào buồn thì khóc và khi nào vui thì cười, hôm nào có hứng thì tập. Nhưng không bao giờ nó quên ông Thầy là cái người chỉ đường nhiệt tình của nó. Trong những khoẳng khắc tối nhất thì rancon vẫn nhớ là nếu chọn con đường kia thì ông Thầy sẽ thất vọng cho nên có nghỉ xả hơi thì có chứ nó không bao giờ dám bỏ. Và hễ ông Thầy nhắc nhở nó phải coi lại cái suy nghĩ của mình là nó ngưng lại mà coi liền. Và hay nhất là mấy người bạn lâu lâu xuất hiện "xỉ vả" nó vài câu rồi biến luôn. Nó luôn trân trọng những lời góp ý đó để cải thiện cái bản chất còn tệ hơn sắt rỉ của mình. Hihi.

Thiệt ra em viết dông dài như thế này vì em biết mỗi người có một cảnh khổ và cách xử lý mỗi người sẽ khác. Em biết chị tlt cũng đang đấu tranh trong cuộc chiến của chị. Em muốn chia sẻ với chị mà không biết làm sao vì kinh nghiệm sống của em nó lại không có cái phần đó, và cách nhìn của em nó cũng khác. Em chỉ có thể kể ra sự thất bại của mình cũng như cái cách mà em bò lê bò lết để không bị lọt ra đường rây tu tập.

Không có một phép màu nào xảy ra hết nếu tự mình hổng chịu đứng lên để tạo ra phép màu. Bỏ cuộc hay bi lụy thì rất là dễ và nhanh chóng (em làm quài nè). Nhưng mà trụ lại, chai mặt để được đi vào cánh cổng của ánh sáng thì rất là gian nan. Nhưng một lúc nào đó mình lại thấy thì ra con đường bùn lầy mình đi qua cũng có lúc hết, thay vào đó sẽ là đường đá dăm hihihihi, nhưng mà mình lại trưởng thành và biết cách xử lý trong cuộc sống lẫn đạo nhiều hơn. Điều đó còn hơn cả một quả ngọt sau một thời gian hạn hán nữa. hihihi.

Núp lùm đây ;D

TrieuTuLong

#226
dear Rắn Con,
Đọc mấy dòng  lý do Rắn "vắng bóng giang hồ" bây lâu nay té ra là do nghiệp nó quần te tua...

Trieutulong trình độ tu học chưa tới đâu, nhưng cũng hiểu được cái chổ tranh thủ thời gian nghỉ trưa 5-10 phút để quán lại là cái thời gian vô nhanh nhất, và cái chuyện đi làm về nhà mệt khờ hơi thì tui cũng có thể hiểu vì cũng đã từng trãi qua...

Cái nữa là vụ núp lùm cây thì tui cũng đã từng te tua mà hết biết núp chỗ nào luôn, chỉ còn biết chịu trận thây kệ phó thác cho ông Phật tới đâu thì nó tới, còn chuyện than khóc thì tui là nam nhi, không biết đã có rớt giọt nước mắt nào xuống chưa, nhưng rơm rớm thì chắc có...

Tui có đọc Tứ Diệu Đế thì đã chứng được 2 đoạn đầu là KHỔ và TẬP ĐẾ, còn 2 đoạn chót là DIỆT và ĐẠO ĐẾ thì đang lê lết để làm cho được chút hơi hám nào đó... theo tui nghỉ với trình độ tu tập của Rắn như đã kể thì tại sao không nhanh chóng vào luôn diệt thọ tưởng định cho nó xong khỏe luôn cái nợ đời mà đi vòng vòng chi cho nó mất thời gian... tóm lại mơ ước của trieutulong chỉ muốn như rắn  bây giờ, có đủ tâm lực để tới được cái khúc chót đó. Om Amitabha Hrih Svaha.
Karma Yoga, con đường của Hành Động không có tự ngã.

Rancon

Trích dẫn từ: TrieuTuLong trên Th11 12, 2013, 05:37 AM
dear Rắn Con,
Đọc mấy dòng  lý do Rắn "vắng bóng giang hồ" bây lâu nay té ra là do nghiệp nó quần te tua...

Trieutulong trình độ tu học chưa tới đâu, nhưng cũng hiểu được cái chổ tranh thủ thời gian nghỉ trưa 5-10 phút để quán lại là cái thời gian vô nhanh nhất, và cái chuyện đi làm về nhà mệt khờ hơi thì tui cũng có thể hiểu vì cũng đã từng trãi qua...

Cái nữa là vụ núp lùm cây thì tui cũng đã từng te tua mà hết biết núp chỗ nào luôn, chỉ còn biết chịu trận thây kệ phó thác cho ông Phật tới đâu thì nó tới, còn chuyện than khóc thì tui là nam nhi, không biết đã có rớt giọt nước mắt nào xuống chưa, nhưng rơm rớm thì chắc có...

Tui có đọc Tứ Diệu Đế thì đã chứng được 2 đoạn đầu là KHỔ và TẬP ĐẾ, còn 2 đoạn chót là DIỆT và ĐẠO ĐẾ thì đang lê lết để làm cho được chút hơi hám nào đó... theo tui nghỉ với trình độ tu tập của Rắn như đã kể thì tại sao không nhanh chóng vào luôn diệt thọ tưởng định cho nó xong khỏe luôn cái nợ đời mà đi vòng vòng chi cho nó mất thời gian... tóm lại mơ ước của trieutulong chỉ muốn như rắn  bây giờ, có đủ tâm lực để tới được cái khúc chót đó. Om Amitabha Hrih Svaha.

Chào bạn.

Trước tiên thì hãy hiểu rõ bị nghiệp dập là như thế nào. Sau đó thì hãy mạnh miệng mà bàn luận. Chúc bạn lúc đó còn đủ tĩnh trí mà làm được chuyện bạn đang NÓI.

TrieuTuLong

#228
Trích dẫn từ: rancon trên Th11 12, 2013, 06:14 AM

Chào bạn.

Trước tiên thì hãy hiểu rõ bị nghiệp dập là như thế nào. Sau đó thì hãy mạnh miệng mà bàn luận. Chúc bạn lúc đó còn đủ tĩnh trí mà làm được chuyện bạn đang NÓI.

Cám ơn đồng đạo đã nhắc nhở trieutulong! Nếu bà con thấy trieutulong có lỗi gì thì làm ơn canh me nhắc dùm, tui thiệt tình cám ơn nhiều lắm lắm!

Về tuổi đời thì trieutulong đã đi qua 1/2 cuộc đời cũng đã từng nếm đủ mùi vinh nhục nên cũng có thể hiểu thế nào cái chữ KHỔ và VÔ THƯỜNG... cái Khổ dễ thấy đơn giản nhất là Khổ vì Nghiệp  làm cho không được như ý mình, nhất là trở ngại trên con đường tu. Ví dụ chuyện trieutulong đau khổ nhất là chuyện vì người thân cha mẹ anh chị em, mình chỉ muốn lo muốn giúp hết mình cho người thân... nhưng đúng là số trời, tui từ nhỏ tới lớn làm gì cũng lủi thủi một mình hết. Bây giờ mình tu tập rồi thì số phận cũng lủi thủi như trước đi đâu làm gì cũng hổng giống ai hết... tới đây thì trieutulong mới nhớ  lời nguyện của Thầy có kết thúc bằng câu "Còn con ra sao thì cũng được".

Vào hoasentrenda thì cũng vậy, không hiểu trước đây trieutulong từng bị nghiệp gì mà anh em bà con dù mình cảm thấy rất là thân thiết, nhưng hầu hết đều dập trieutulong te tua,  phải đăng ký nick tới 4-5 lần tới cái tên sau cùng này là trieutulong thì mới yên chuyện... không biết nếu mà gặp thiệt ngoài đời thì nó còn ra làm sao nữa... híc

Nhưng trieutulong cũng kiên trì chống chọi đeo bám Thầy và bà con hoasentrenda tới cùng, cho đến khi cái tâm trieutulong đã chịu phép thuần phục như bây giờ. Con xin thệ nguyện chấm dứt vô minh trong cuộc đời này, hoặc nếu con hết sức không tới đó nổi thì sau khi con chết sẽ níu áo mọi người  để mà đi tiếp. Om Amitabha Hrih svaha.
Karma Yoga, con đường của Hành Động không có tự ngã.

tuephuong5

Thân chào bạn rắn ,mỗi người mỗi nghiệp tp đọc bài của rắn thấy thương mình hơn và ganh tị với các bạn tuổi trẻ đả gặp được thầy ,gặp được pháp .tp có thói quen hay niệm Quán âm cứu khổ ,cứu nạn khi mà cảm thấy chử nhẫn không đủ để nhẫn nữa ,và án binh chờ cơ hội dọt lẹ (không biết tp niệm như vậy có dính chưởng không ,nhưng vì xung quanh thật sự sóng dậy ba đào nên cầu cứu đức Quán âm không thì tim con vở mất)
                    Tp biết phần vì tuổi tác ,phần vì nghiệp che nên tp tập chậm hơn các bạn trẻ trong dđ nhưng không vì vậy mà tp bỏ tập ,nhiều lúc nghiệp đến không còn hơi sức buồn thiểu buồn thiêu quay qua dởn với con nhỏ em khùng cho xả stress ,hôm nay được đọc bài rắn viết tp củng muốn nếm hơi hướng giải thoát ,nhưng thật sự giải thoát ơi mi ở đâu ta cần mi còn hơn cần cơm ăn áo mặc.
                   Nói chuyện với bạn rắn và mong bạn viết lên dđ nhiều hơn kinh nghiệm trong tu tập ,kinh nghiệm núp chờ vượt qua nghiệp để bọn già như tp có cơ hội học mót .thân chào bạn .ADIĐAPHẬT....
Thưa thầy :Con tin thầy ,và tập theo thầy. Con nguyện dù tái sanh bất cứ nơi đâu đều được làm trò ĐẠO SƯ TI BU .

tnt

#230
Trích dẫn từ: rancon trên Th11 12, 2013, 05:09 AM
Thôi đã lỡ rồi thì không sợ ghẻ nữa hihi. Nói chứ biết đâu lại lặn đâu mất tăm vài năm thì cái xó này nó lại buồn hiu quá.
Trong chùa mình người giỏi thì nhiều quá mà người chịu viết bài thì ít quá. Thôi thì tạm thời cho con bép xép một chút xíu mua vui cho bà con nha. Ai ném đá con lượm xây nhà lầu hì hì.

Chị TLT ơi,
Cái câu chuyện của " 'thằng' tu sĩ này" thì để coi ông Thầy có rảnh và khỏe để kể tiếp hem. Còn phải coi nhân duyên có đủ để nói chưa nữa. Vì nó cũng là "thằng" mới tu mà còn tu tài tử nữa nên đào sâu vô chuyện của nó em hổng biết sẽ đi dược đến đâu. Trong lúc trà dư tửu hậu em kể cho chị nghe mấy năm nay em biến đi đâu được không?

Em bị vô tình trạng làm cái gì cũng hổng được hết trong một thời gian dài lắm. Cả đời và đạo á. Nó vẫn còn ngắn là vì nó chỉ là mấy năm trời thôi, so với nhiều người lưu lạc trong vô minh tới mấy chục kiếp, nhưng với em thì giống như là sống mà hổng biết là mình sống để làm cái chi mô nữa. Thất vọng và thất chí là từ em nghĩ đến thường xuyên.  Và khi em quay ra để cầu cứu thì em lại không biết cầu cứu ai nữa hihi. Những người bạn mà hồi nảo hồi nào nói chuyện mỗi ngày tự nhiên họ bận đi đâu hết trơn à. Mà cũng hổng có trách họ được luôn. Nói thiệt là cũng có buồn đó nhưng mà họ đâu có chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình đâu mà đi oán trách họ, họ có cuộc sống và cuộc chiến của họ mà. Vì nuôi cái buồn trong sự cô đơn tột cùng và bất mãn với cuộc đời mà em bị bệnh.

Tất cả các thân bệnh đều do tâm mà ra thôi.

Trong khi em loay hoay như thế thì em phát hiện ra là những người bạn của mình có thể rất là giỏi nhưng chỉ có chính mình mới giúp được bản thân khi mình rơi vào vòng vây của nghiệp. Nếu tự mình không tìm được cách đứng lên thì mình cứ nhờ vả và kêu khóc nhưng "căn bệnh" không bao giờ được chữa tận gốc.

Thế thì thôi. Em thay đổi suy nghĩ của em để cho hợp với cái hoàn cảnh hiện tại của mình hơn. Và em chọn ngó lơ những cái làm cho mình phải suy nghĩ tiêu cực. Đương nhiên nếu chú tâm được vào cái làm cho mình vui và tích cực lên thì còn tốt hơn nữa. Không dễ nhưng không phải là không làm được.

Và vào lúc này "bạn" Nghiệp lại đưa cho em những thử thách khác. Bạn nồng hậu đến nỗi cho đến giờ phút này hễ bị dập là em chỉ ôm đầu cho bớt đau thương thôi chứ đừng nói đến là đỡ hay là chống trả lại. Vì cho dù chống trả, ngoan cường, hay là né đỡ thì tất cả cũng vậy thôi khi dùng cái thô tâm mà đối trước nghiệp. Chỉ có từ bị thương cho đến bị thương rất là nặng. Khi bão nghiệp đến thì chỉ còn 1 cách là núp lùm và đợi nó giãn giãn ra thì lò đầu ra mà tìm đường đi cho nhanh hơn một chút thôi (bằng cách là nhập chánh định như cái bài Hia Bảy Dặm của Thầy á). Than khóc thì cũng có nhưng mà cũng tiết kiệm thời gian thôi đê còn làm chuyện chạy trốn vào giải thoát nữa.

Và vì thế em chỉ còn biết là khi nào tập được thì em tập. Và khi nào em vui được thì em vui. Và khi em buồn thì em nhìn vào cái tâm của em á, em coi nó đang buồn vì cái gì, để mà em bớt buồn đi thôi.  Em chỉ hy vọng được vào giải thoát. Em muốn biết giải thoát là gì. Và vào trong đó thì có hết buồn không. Có hết thấy bị phản bội hông(ở ngoặc: đây là chuyện gia đình riêng của em, không tiện nói ra. đóng ngoặc). Hihi.

Ở chỗ em đi làm 8h30 em vào. Có lúc 8h30 em mới đi ra. Có hôm em không có thời gian để ăn. Nhưng hôm nào thong thả được 1 tiếng ăn trưa thì em sẽ dành thời gian tập. Tập 5, 10 phút thôi hà. Nhưng nó là tập. Chứ về đến nhà là em mệt đến không còn nghĩ được gì nữa phải mở phim lên để đánh lạc suy nghĩ ra hướng khác. Vậy mà trong 5,10 phút đó là 5,10 phút em vào đề mục nhanh chóng nhất và cảm nhận được hỷ lạc rõ ràng nhất. Mặc dù vẫn nghe tiếng nói chuyện ồn ào bên ngoài hay biết được người ta đi lòng vòng kế bên mình.
Và khi em quen với cái việc tập " du kích" đó thì em cảm nhận được đề mục và hào quang mình lan tỏa ra xung quanh. Cảm nhận được thân thể mình cân bằng hơn. Và cái dễ thấy nhất là những người làm việc với mình họ cũng dễ thông cảm với mình hơn.

Đó. Hai năm qua con rancon chỉ có làm bấy nhiêu đó thôi. Là trồi lên sụt xuống để quán cái đề mục. hổng có làm được cái gì to tát cả. Đơn giản là khi nào buồn thì khóc và khi nào vui thì cười, hôm nào có hứng thì tập. Nhưng không bao giờ nó quên ông Thầy là cái người chỉ đường nhiệt tình của nó. Trong những khoẳng khắc tối nhất thì rancon vẫn nhớ là nếu chọn con đường kia thì ông Thầy sẽ thất vọng cho nên có nghỉ xả hơi thì có chứ nó không bao giờ dám bỏ. Và hễ ông Thầy nhắc nhở nó phải coi lại cái suy nghĩ của mình là nó ngưng lại mà coi liền. Và hay nhất là mấy người bạn lâu lâu xuất hiện "xỉ vả" nó vài câu rồi biến luôn. Nó luôn trân trọng những lời góp ý đó để cải thiện cái bản chất còn tệ hơn sắt rỉ của mình. Hihi.

Thiệt ra em viết dông dài như thế này vì em biết mỗi người có một cảnh khổ và cách xử lý mỗi người sẽ khác. Em biết chị tlt cũng đang đấu tranh trong cuộc chiến của chị. Em muốn chia sẻ với chị mà không biết làm sao vì kinh nghiệm sống của em nó lại không có cái phần đó, và cách nhìn của em nó cũng khác. Em chỉ có thể kể ra sự thất bại của mình cũng như cái cách mà em bò lê bò lết để không bị lọt ra đường rây tu tập.

Không có một phép màu nào xảy ra hết nếu tự mình hổng chịu đứng lên để tạo ra phép màu. Bỏ cuộc hay bi lụy thì rất là dễ và nhanh chóng (em làm quài nè). Nhưng mà trụ lại, chai mặt để được đi vào cánh cổng của ánh sáng thì rất là gian nan. Nhưng một lúc nào đó mình lại thấy thì ra con đường bùn lầy mình đi qua cũng có lúc hết, thay vào đó sẽ là đường đá dăm hihihihi, nhưng mà mình lại trưởng thành và biết cách xử lý trong cuộc sống lẫn đạo nhiều hơn. Điều đó còn hơn cả một quả ngọt sau một thời gian hạn hán nữa. hihihi.

Núp lùm đây ;D
Rancon! ;D ;D ;D
Khi đọc bài này tnt thấy Rancon rất là thông minh biết cách dùng cả năng lượng chán chường nhất của mình cho cái đề mục một cách vô cùng khéo léo !
Rancon đã làm một sự chuyển đổi rất là ngoạn mục vô cùng lý thú  ....
chính là đưa cho suy nghĩ rối rắm của mình trong tuyệt vọng vào một đề mục chết với hình ảnh bộ xưong tan rã thành bụi .... ;D ;D ;D

Đó là một điều hoàn toàn phù hợp và vô cùng lý tưởng với cái sự chán nản muốn từ bỏ tất cả vì đã qúa ê chề và đau khổ !
Cái năng lượng ham muốn hừng hực trong lòng ta đã đẩy ta đi từ bất mãn này đến thất vọng ê chề khác, nay như bổ thẳng vào mục tiêu đề mục " vô thường " một cách thật ngọt xớt, nó như rơi trúng tâm điểm của nội lực, phá tan những lớp mê mờ của những cảm xúc ngăn cản ta cảm nghiệm tính toàn vẹn trong sáng của tiềm năng trong con người, nay như bị bứng tận gốc bởi cái cảm giác đầy hỷ lạc trong công phu này ...

Như vậy cái thứ năng lượng ham muốn đầy dục vọng đã làm ta đau khổ và thất vọng, bây giờ đã được ta phá huỷ bởi chính nguyên nhân của bất mãn thành ra thứ "tuệ giác đầy hỷ lạc " nhờ cách quán " vô thường "  hiệu nghiệm mà ra . ;D ;D ;D

Quả là một sự biến khúc quá siêu .và tài tình!...vì khó lòng mà làm được khi mà mình mê mờ vì nghiệp dập te tua như vậy lắm!
Ai có trãi qua rồi thì sẽ hiểu nó khó khăn đến dường nào .... :'(

Đây là một cách thay đổi hoàn toàn lối nhìn thông thường của mình ...chuyển sang một hướng đi hoàn toàn mới mẻ ...
Thật vô cùng ngoạn mục khi mà ta đi từ " mê lộ " ra đến " giác ngộ " cũng chỉ là một con đường mà thôi ! Nó chỉ khác nhau trong đường tơ kẻ tóc của cách ta suy nghĩ !
Thật là một sự huyền biến tài tình ! ;D ;D ;D

tnt

Bà con nên đọc qua bài này mới thấy cái hay của Rancon nè !
Trích dẫnTrích dẫn từ: rancon trong Hôm nay lúc 03:14:26 AM

Trích dẫn từ: Tibu trong Tháng Bảy 14, 2013, 12:10:57 PM
Trích dẫn từ: rancon trong Tháng Bảy 14, 2013, 06:23:50 AM

Trích dẫn
Con hít thở 1 lúc thì con quán bộ xương. Cà xịch cà đụi lắm vì con mệt quá. Máu nó hông lên hay sao á. Nhưng mà con nghĩ về bộ xương thì nó ra liền. Bộ xương màu vảng nhỏ bằng đầu ngón tay cái, nhưng lại không xác định được nó có ngay cái điểm 0 độ đằng trước mặt không vì thấy cái gì nó cũng quay mòng mòng (tại nhức đầu mà). Con cố gắng tập trung cho nó ổn định
lại thì cũng được, nhưng mà khi nào chú ý lắm thì mới thấy nó rõ thật rõ, không thì cứ hướng niệm về nó thôi.  Tức là con để ý đằng trước mặt mà niệm về đó, chỗ đó là đề mục. còn thực tế con mệt quá ko thấy gì nổi ngoài màu đen hết. Vậy mà nó hay lắm nha. Con connect được với đề mục.
Hay lắm đó con, nội công thâm hậu thì mới là được như vậy đó con  

Trích dẫn
Khi con vào đề mục được 1 chút thì con tâm niệm là hồi hướng cho má vui lên, cho má bình an, và cho má hướng tâm về ông Phật.

Con vừa nghĩ thì nó lại ra cái tam giác. Bộ xương là đỉnh, con là góc bên trái, má là góc bên phải. Sau đó nó lại ra ba tam giác như lần trước con có làm và kể cho ba nghe đó. Tức là trong không gian 3d sẽ thấy ở 3 đỉnh này ở mỗi đỉnh có 1 tam giác theo chiều sâu, mà ba gọi là quốc độ riêng của mỗi người á. Rồi con nhờ ông Phật hồi hướng cho má. Cho má vui vẻ, bình an,...

Trong mỗi không gian tam giác của từng người thì con thấy là những mặt cắt của kim cương và nó lấp lánh. Sự lấp lánh này nó phản chiếu lẫn nhau và nó lan ra ngoài luôn. Tức là tam giác -kim cương của ông Phật lấp lánh và phản chiếu lên của con, của con lại lên của má và ngược lại. Cả ba tương tác và tương hỗ lẫn nhau. Nhìn một hồi muốn hoa con mắt luôn vì cái màu lấp lánh của kim cương là nhiều màu á chứ không chỉ là màu trắng. Con thấy rõ nhất là màu tím, màu hồng, màu xanh, màu trắng. Nó lấp lánh lấp lánh một hồi con thấy toàn lấp lánh không luôn, không thấy được tam giác hay linh ảnh nữa. Mà càng nhìn con càng nặng ngực. Con tập trung dồn hết lên phần ajna và hướng ra ngoài vì con không muốn dùng sức của con người để làm việc này. Zậy mà cũng kéo được á chứ hehehe. Một hồi thì bớt nặng ngực. Và con thấy vui nhẹ. con niệm hỷ lạc, hỷ lạc.
Không thể nào tưởng tượng nỗi cái vụ phấn đấu này của con! Nó y như là hình ảnh của con ruồi chỉ còn biết bò ra khỏi cái chỗ bị ướt để mà thoát thân!

Trích dẫn
Con cảm giác là cả con và mà và ông Phật của con đều tan ra vào 1 cái không gian mà ở trong đó cái gì cũng li ti như là hạt bụi vậy đó. Nó có cái màu gì đó, mà con không áp màu vào được. Không phải như là con muốn tô màu gì nó sẽ ra maù đó. Thực sự con chỉ thấy đen thui thôi nhưng con tin là cái không gian đó nó có màu của nó, mà tại con không có sức để nhìn. Vì thế con không biết nó là cái gì.
Do phấn đấu tận cùng bằng số, mà con mò ra cái khe hở để làm cho cái đầu của con nó nghỉ mệt và khi đã nghỉ mệt được là nó sẽ khỏe lại liền thôi.

Trích dẫn
Nhưng con biết chắc là, ở đó
+rộng lớn lắm
+thanh tịnh lắm
+có những hạt bụi hay cái gì đó nhỏ nhỏ giống như trên tv nó hay chiếu hình ngoài dãy ngân hà có những bụi sao nó quận lại với nhau vậy á. Nhưng mà mấy cái li ti đó nó đụng vô mình thì mình nhẹ nhàng ra á hehehe.
+Khi con ở trong không gian đó con hổng có ép mình quán được cái gì hết, nhưng con rất là enjoy, và con muốn đi sâu vô lắm. Con cảm giác nó gần với giải thoát (đương nhiên là hông phải và con thì chưa đủ tư cách để vô). Nói chung là ở trong đó giúp con hết tức ngực và hết nhức đầu khoảng 90%.
Con thấy đó, một khi con theo dõi cái đám bụi này thì cái tư tưởng của con nó cũng thành bụi với hiệu quả là nó sẽ đem lại cho con sự yên tâm.

Trích dẫn
Và trong 1 sát na nào đó con thấy 1 hình ảnh là: Cái tam giác con làm hồi nãy, có luôn 3 cái tam giác 3 D trong 1 chỗ sáng màu vàng vàng và xung quanh có rất nhiều bộ xương ngồi hoa sen theo hàng ngang (2,3 hàng ngang gì đó). Họ ngồi xung quanh cái tam giác và họ cũng màu vàng đó. Đẹp. Con hổng bik có phải mình hám danh mà tưởng tượng ra hem nhưng con thấy nhanh quá con cũng ko biết định nghĩa là gì.

À, khi con ở trong cái không gian đó con thấy cái lỗ chân lông của ông Phật. Mà nó lớn lắm nha. Con thấy nhiều cái gì đó nó chui zô. Má (một bộ xương ngồi hoa sen) cũng chui zô. Mà nhiều lỗ chân lông lắm. Và nhiều cái li ti nó đi ra đi zô. Hehehe. Con cũng zô nữa. Mà zô thì nó còn đen thui hơn nữa (con tưởng tượng là ổng zàng khè thì đi zô da thịt của ổng sẽ thấy ánh sáng vàng khè chứ). Ai dè zô chỉ có cảm giác là ngủ trong đây ngon lắm. Hình như cái linh hồn con nó chui vô nó ngủ hay sao á. Đúng là cái đồ mê ngủ. Và cũng chính vì vào mà hết nhức đầu và đỡ tức ngực nhìu lắm á Ba.
Sau đó là những cái by product của bài tập về những hạt bụi đó: Nó có công dụng là làm cho cã hệ thần kinh của con nghỉ mệt luôn! Cho nên con mới được như vậy.

Trích dẫn
Nói chung là con kể không xuyên suốt lắm. Hehehe. Lần này con tập như thằng mù zậy á. Hông biết sao vô sư trí hem nhào zô. Hay tại con chưa cân bằng đời đạo? Con thấy lần này cái gì cũng lạ lẫm, trừ cái tam giác là con đã làm rồi. tuy là lạ, nhưng con thấy mình tập tốt á. Vì khi ra con zui.

Nói chung là Ba chấm bài đi hehehe.
Con của ba giỏi không chê vào đâu được luôn. Trong buổi tập này con đã tự tìm ra cách reset đầu óc của con.

Và dĩ nhiên là con nên dợt nó lại để mà nắm vững nó hơn khi con cần tới nó.


Khi đọc bài này tnt có một cảm giác và cái thấy rất lạ ...
Lúc đầu tnt đọc lướt qua để nắm đại ý toàn bài ...và trong qúa trình lướt đó thì những điểm quan trọng và hấp dẫn cứ như đang ẩn chứa một dòng lực ánh sáng lấp lánh như muốn nhảy vọt ra khỏi những dòng chữ mà nó phải đang ẩn mình để diễn tả một cách đầy đủ và đúng hơn về sự thật nó là !
Từ trong những ngôn ngừ này như có một sức hút thật mãnh liệt làm cho não cho tnt hoạt động cấp kỳ với những từ ngữ diễn tả của nó ...những từ ngữ dường như biến mất hoàn toàn dưới mắt của tnt mà thay vào đó là cái thấy bằng hình ảnh trong tâm mình được mở ra như coi phim vậy ...
Tnt thấy những bộ xương màu vàng ....và thấy rõ từng khúc xương vàng ...rồi sau đó từ trong những khúc xương đó bỗng bốc ra những cuộn khói trắng đục mạnh mẽ ..cái hình ảnh đó rất có ma lực như hút hết cái nhìn của tnt vào đó một cách say sưa không muốn rời bỏ ...và nhất là cái cảm giác nhẹ tênh lâng lâng khi mà làn khói cứ nhẹ nhàng lan toả và bốc lên trên không gian ...tạo thành những đám mấy trắng lờ lững ....và tnt cảm thấy mình như là đám mây đó vậy cũng nhẹ nhàng lãng đãng trôi bồng bềnh theo nó ...và không còn phân biệt đâu là mây và đâu là mình nữa ...tnt cứ như lạc vào một cõi mộng nào đó ...Nhưng tnt rất là tỉnh tảo vì lúc đó tnt thức dậy khoảng 3.30 sáng để lấy thuốc uống ....khi tnt cầm đến viên thuốc thì tnt cũng thấy từ viên thuốc có những viên bi nho nhỏ màu vàng kim rất đẹp bao quanh nó luôn ....khi uống xong viên thuốc tnt vẫn chưa ra khỏi cái thấy bồng bềnh trôi dạt nó nữa ....và tnt lại nằm xuống thả mình một cách êm đềm vào vùng trời bình yên  nhẹ tênh không thể tưởng tượng đó ....và thong thả theo dõi cảm giác nhẹ nhàng lâng lâng xâm chiếm mình như vậy ...
Phải nói thế nào đây mới đúng ?
Bình thường thì phải tập mình mới rơi vào trạng thái xuất thần như vậy ...nhưng đây tnt chỉ đọc nó thì những dòng chữ cứ như một cách cửa đang mở sẵn sàng cho tnt bước vào một thế giới huyền hoặc kỳ lạ trong tâm mình vậy đó !
Mặc dù cái thấy của Rancon và cái tnt không hề giống nhau, nhưng cái cảm giác mang lại thì hoàn toàn giống nhau ....
Vì tâm chúng ta không ai giống ai, và nghiệp cũng vậy nên cái thấy trong tâm cảnh cũng là một cái thấy rất riêng của từng linh hồn !
Cám ơn Rancon nhé ! đã đưa một bài viết đầy Tâm Lực truyền cho người khác những năng lực rất lạ kỳ và huyền hoặc trong thế giới tâm linh ...!
Quả thật qúa tuyệt vời khi đọc được những bài như thế này !

TLT

Trích dẫn từ: rancon trên Th11 12, 2013, 05:09 AM
Thôi đã lỡ rồi thì không sợ ghẻ nữa hihi. Nói chứ biết đâu lại lặn đâu mất tăm vài năm thì cái xó này nó lại buồn hiu quá.
Trong chùa mình người giỏi thì nhiều quá mà người chịu viết bài thì ít quá. Thôi thì tạm thời cho con bép xép một chút xíu mua vui cho bà con nha. Ai ném đá con lượm xây nhà lầu hì hì.

Chị TLT ơi,
Cái câu chuyện của " 'thằng' tu sĩ này" thì để coi ông Thầy có rảnh và khỏe để kể tiếp hem. Còn phải coi nhân duyên có đủ để nói chưa nữa. Vì nó cũng là "thằng" mới tu mà còn tu tài tử nữa nên đào sâu vô chuyện của nó em hổng biết sẽ đi dược đến đâu. Trong lúc trà dư tửu hậu em kể cho chị nghe mấy năm nay em biến đi đâu được không?

Em bị vô tình trạng làm cái gì cũng hổng được hết trong một thời gian dài lắm. Cả đời và đạo á. Nó vẫn còn ngắn là vì nó chỉ là mấy năm trời thôi, so với nhiều người lưu lạc trong vô minh tới mấy chục kiếp, nhưng với em thì giống như là sống mà hổng biết là mình sống để làm cái chi mô nữa. Thất vọng và thất chí là từ em nghĩ đến thường xuyên.  Và khi em quay ra để cầu cứu thì em lại không biết cầu cứu ai nữa hihi. Những người bạn mà hồi nảo hồi nào nói chuyện mỗi ngày tự nhiên họ bận đi đâu hết trơn à. Mà cũng hổng có trách họ được luôn. Nói thiệt là cũng có buồn đó nhưng mà họ đâu có chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình đâu mà đi oán trách họ, họ có cuộc sống và cuộc chiến của họ mà. Vì nuôi cái buồn trong sự cô đơn tột cùng và bất mãn với cuộc đời mà em bị bệnh.

Tất cả các thân bệnh đều do tâm mà ra thôi.

Trong khi em loay hoay như thế thì em phát hiện ra là những người bạn của mình có thể rất là giỏi nhưng chỉ có chính mình mới giúp được bản thân khi mình rơi vào vòng vây của nghiệp. Nếu tự mình không tìm được cách đứng lên thì mình cứ nhờ vả và kêu khóc nhưng "căn bệnh" không bao giờ được chữa tận gốc.

Thế thì thôi. Em thay đổi suy nghĩ của em để cho hợp với cái hoàn cảnh hiện tại của mình hơn. Và em chọn ngó lơ những cái làm cho mình phải suy nghĩ tiêu cực. Đương nhiên nếu chú tâm được vào cái làm cho mình vui và tích cực lên thì còn tốt hơn nữa. Không dễ nhưng không phải là không làm được.

Và vào lúc này "bạn" Nghiệp lại đưa cho em những thử thách khác. Bạn nồng hậu đến nỗi cho đến giờ phút này hễ bị dập là em chỉ ôm đầu cho bớt đau thương thôi chứ đừng nói đến là đỡ hay là chống trả lại. Vì cho dù chống trả, ngoan cường, hay là né đỡ thì tất cả cũng vậy thôi khi dùng cái thô tâm mà đối trước nghiệp. Chỉ có từ bị thương cho đến bị thương rất là nặng. Khi bão nghiệp đến thì chỉ còn 1 cách là núp lùm và đợi nó giãn giãn ra thì lò đầu ra mà tìm đường đi cho nhanh hơn một chút thôi (bằng cách là nhập chánh định như cái bài Hia Bảy Dặm của Thầy á). Than khóc thì cũng có nhưng mà cũng tiết kiệm thời gian thôi đê còn làm chuyện chạy trốn vào giải thoát nữa.

Và vì thế em chỉ còn biết là khi nào tập được thì em tập. Và khi nào em vui được thì em vui. Và khi em buồn thì em nhìn vào cái tâm của em á, em coi nó đang buồn vì cái gì, để mà em bớt buồn đi thôi.  Em chỉ hy vọng được vào giải thoát. Em muốn biết giải thoát là gì. Và vào trong đó thì có hết buồn không. Có hết thấy bị phản bội hông(ở ngoặc: đây là chuyện gia đình riêng của em, không tiện nói ra. đóng ngoặc). Hihi.

Ở chỗ em đi làm 8h30 em vào. Có lúc 8h30 em mới đi ra. Có hôm em không có thời gian để ăn. Nhưng hôm nào thong thả được 1 tiếng ăn trưa thì em sẽ dành thời gian tập. Tập 5, 10 phút thôi hà. Nhưng nó là tập. Chứ về đến nhà là em mệt đến không còn nghĩ được gì nữa phải mở phim lên để đánh lạc suy nghĩ ra hướng khác. Vậy mà trong 5,10 phút đó là 5,10 phút em vào đề mục nhanh chóng nhất và cảm nhận được hỷ lạc rõ ràng nhất. Mặc dù vẫn nghe tiếng nói chuyện ồn ào bên ngoài hay biết được người ta đi lòng vòng kế bên mình.
Và khi em quen với cái việc tập " du kích" đó thì em cảm nhận được đề mục và hào quang mình lan tỏa ra xung quanh. Cảm nhận được thân thể mình cân bằng hơn. Và cái dễ thấy nhất là những người làm việc với mình họ cũng dễ thông cảm với mình hơn.

Đó. Hai năm qua con rancon chỉ có làm bấy nhiêu đó thôi. Là trồi lên sụt xuống để quán cái đề mục. hổng có làm được cái gì to tát cả. Đơn giản là khi nào buồn thì khóc và khi nào vui thì cười, hôm nào có hứng thì tập. Nhưng không bao giờ nó quên ông Thầy là cái người chỉ đường nhiệt tình của nó. Trong những khoẳng khắc tối nhất thì rancon vẫn nhớ là nếu chọn con đường kia thì ông Thầy sẽ thất vọng cho nên có nghỉ xả hơi thì có chứ nó không bao giờ dám bỏ. Và hễ ông Thầy nhắc nhở nó phải coi lại cái suy nghĩ của mình là nó ngưng lại mà coi liền. Và hay nhất là mấy người bạn lâu lâu xuất hiện "xỉ vả" nó vài câu rồi biến luôn. Nó luôn trân trọng những lời góp ý đó để cải thiện cái bản chất còn tệ hơn sắt rỉ của mình. Hihi.

Thiệt ra em viết dông dài như thế này vì em biết mỗi người có một cảnh khổ và cách xử lý mỗi người sẽ khác. Em biết chị tlt cũng đang đấu tranh trong cuộc chiến của chị. Em muốn chia sẻ với chị mà không biết làm sao vì kinh nghiệm sống của em nó lại không có cái phần đó, và cách nhìn của em nó cũng khác. Em chỉ có thể kể ra sự thất bại của mình cũng như cái cách mà em bò lê bò lết để không bị lọt ra đường rây tu tập.

Không có một phép màu nào xảy ra hết nếu tự mình hổng chịu đứng lên để tạo ra phép màu. Bỏ cuộc hay bi lụy thì rất là dễ và nhanh chóng (em làm quài nè). Nhưng mà trụ lại, chai mặt để được đi vào cánh cổng của ánh sáng thì rất là gian nan. Nhưng một lúc nào đó mình lại thấy thì ra con đường bùn lầy mình đi qua cũng có lúc hết, thay vào đó sẽ là đường đá dăm hihihihi, nhưng mà mình lại trưởng thành và biết cách xử lý trong cuộc sống lẫn đạo nhiều hơn. Điều đó còn hơn cả một quả ngọt sau một thời gian hạn hán nữa. hihihi.

Núp lùm đây ;D

Huhuhu..đọc câu nào,đoạn nào cũng muốn ứa nước mắt hết(cả đời lẩn đạo)

"Cậu" viết gì cũng đúng-nhất là nói về "tớ".Tớ đang rất thích /cần bài viết như thế này...cho kinh nghiệm..

Nhưng bây giờ thì tớ không thể viết ra được gì cả,vì tớ đang "chống siêu bão"  ;D ;D.
Tớ cũng biết là Thầy luôn ở bên tớ khi cơn bão tới - như với cậu vậy....
........

Thương



Rancon

Trích dẫn từ: tnt trên Th11 12, 2013, 07:38 PM
Bà con nên đọc qua bài này mới thấy cái hay của Rancon nè !
Trích dẫnTrích dẫn từ: rancon trong Hôm nay lúc 03:14:26 AM
.


Khi đọc bài này tnt có một cảm giác và cái thấy rất lạ ...
Lúc đầu tnt đọc lướt qua để nắm đại ý toàn bài ...và trong qúa trình lướt đó thì những điểm quan trọng và hấp dẫn cứ như đang ẩn chứa một dòng lực ánh sáng lấp lánh như muốn nhảy vọt ra khỏi những dòng chữ mà nó phải đang ẩn mình để diễn tả một cách đầy đủ và đúng hơn về sự thật nó là !
Từ trong những ngôn ngừ này như có một sức hút thật mãnh liệt làm cho não cho tnt hoạt động cấp kỳ với những từ ngữ diễn tả của nó ...những từ ngữ dường như biến mất hoàn toàn dưới mắt của tnt mà thay vào đó là cái thấy bằng hình ảnh trong tâm mình được mở ra như coi phim vậy ...
Tnt thấy những bộ xương màu vàng ....và thấy rõ từng khúc xương vàng ...rồi sau đó từ trong những khúc xương đó bỗng bốc ra những cuộn khói trắng đục mạnh mẽ ..cái hình ảnh đó rất có ma lực như hút hết cái nhìn của tnt vào đó một cách say sưa không muốn rời bỏ ...và nhất là cái cảm giác nhẹ tênh lâng lâng khi mà làn khói cứ nhẹ nhàng lan toả và bốc lên trên không gian ...tạo thành những đám mấy trắng lờ lững ....và tnt cảm thấy mình như là đám mây đó vậy cũng nhẹ nhàng lãng đãng trôi bồng bềnh theo nó ...và không còn phân biệt đâu là mây và đâu là mình nữa ...tnt cứ như lạc vào một cõi mộng nào đó ...Nhưng tnt rất là tỉnh tảo vì lúc đó tnt thức dậy khoảng 3.30 sáng để lấy thuốc uống ....khi tnt cầm đến viên thuốc thì tnt cũng thấy từ viên thuốc có những viên bi nho nhỏ màu vàng kim rất đẹp bao quanh nó luôn ....khi uống xong viên thuốc tnt vẫn chưa ra khỏi cái thấy bồng bềnh trôi dạt nó nữa ....và tnt lại nằm xuống thả mình một cách êm đềm vào vùng trời bình yên  nhẹ tênh không thể tưởng tượng đó ....và thong thả theo dõi cảm giác nhẹ nhàng lâng lâng xâm chiếm mình như vậy ...
Phải nói thế nào đây mới đúng ?
Bình thường thì phải tập mình mới rơi vào trạng thái xuất thần như vậy ...nhưng đây tnt chỉ đọc nó thì những dòng chữ cứ như một cách cửa đang mở sẵn sàng cho tnt bước vào một thế giới huyền hoặc kỳ lạ trong tâm mình vậy đó !
Mặc dù cái thấy của Rancon và cái tnt không hề giống nhau, nhưng cái cảm giác mang lại thì hoàn toàn giống nhau ....
Vì tâm chúng ta không ai giống ai, và nghiệp cũng vậy nên cái thấy trong tâm cảnh cũng là một cái thấy rất riêng của từng linh hồn !

Cám ơn Rancon nhé ! đã đưa một bài viết đầy Tâm Lực truyền cho người khác những năng lực rất lạ kỳ và huyền hoặc trong thế giới tâm linh ...!
Quả thật qúa tuyệt vời khi đọc được những bài như thế này !


Chị ơi em rất là thích phần chữ được tô đậm màu xanh.

Tuy là tâm lực, sức khỏe, nghiệp quả mỗi người khác nhau dẫn đến khía cạnh nhìn nhận và cái thấy cũng khác nhau nhưng vì đây là cái thấy của sự thật và chúng ta đều nói chuyện - làm việc theo kiểu "trần trụi" cho nên cái cảm giác thư thái an lạc của công phu ta đều hưởng trọn như nhau.

Đó là kết quả của việc nói thật - hoa hậu công phu mà em lúc nào cũng nhắc mình phải nhớ.

Ngay cả khi em đọc bài chị em cũng cảm nhận được sự an nhàn nhè nhẹ trong đó hihi.

Con đường nào cũng về La Mã khi ta thật sự muốn được giải thoát va tu đạo giải thoát.

Brightmoon cũng nói với em rằng nếu thật sự muốn giải thoát thì cho dù có chậm hay lạc một tí ta cũng quay lại được. Còn không nó sẽ rất là bầy hầy. ;D

2 Tí

Trích dẫn từ: tnt trên Th11 12, 2013, 07:38 PM
Bà con nên đọc qua bài này mới thấy cái hay của Rancon nè !
Trích dẫnTrích dẫn từ: rancon trong Hôm nay lúc 03:14:26 AM

Trích dẫn từ: Tibu trong Tháng Bảy 14, 2013, 12:10:57 PM
Trích dẫn từ: rancon trong Tháng Bảy 14, 2013, 06:23:50 AM

Trích dẫn
Con hít thở 1 lúc thì con quán bộ xương. Cà xịch cà đụi lắm vì con mệt quá. Máu nó hông lên hay sao á. Nhưng mà con nghĩ về bộ xương thì nó ra liền. Bộ xương màu vảng nhỏ bằng đầu ngón tay cái, nhưng lại không xác định được nó có ngay cái điểm 0 độ đằng trước mặt không vì thấy cái gì nó cũng quay mòng mòng (tại nhức đầu mà). Con cố gắng tập trung cho nó ổn định
lại thì cũng được, nhưng mà khi nào chú ý lắm thì mới thấy nó rõ thật rõ, không thì cứ hướng niệm về nó thôi.  Tức là con để ý đằng trước mặt mà niệm về đó, chỗ đó là đề mục. còn thực tế con mệt quá ko thấy gì nổi ngoài màu đen hết. Vậy mà nó hay lắm nha. Con connect được với đề mục.
Hay lắm đó con, nội công thâm hậu thì mới là được như vậy đó con  

Trích dẫn
Khi con vào đề mục được 1 chút thì con tâm niệm là hồi hướng cho má vui lên, cho má bình an, và cho má hướng tâm về ông Phật.

Con vừa nghĩ thì nó lại ra cái tam giác. Bộ xương là đỉnh, con là góc bên trái, má là góc bên phải. Sau đó nó lại ra ba tam giác như lần trước con có làm và kể cho ba nghe đó. Tức là trong không gian 3d sẽ thấy ở 3 đỉnh này ở mỗi đỉnh có 1 tam giác theo chiều sâu, mà ba gọi là quốc độ riêng của mỗi người á. Rồi con nhờ ông Phật hồi hướng cho má. Cho má vui vẻ, bình an,...

Trong mỗi không gian tam giác của từng người thì con thấy là những mặt cắt của kim cương và nó lấp lánh. Sự lấp lánh này nó phản chiếu lẫn nhau và nó lan ra ngoài luôn. Tức là tam giác -kim cương của ông Phật lấp lánh và phản chiếu lên của con, của con lại lên của má và ngược lại. Cả ba tương tác và tương hỗ lẫn nhau. Nhìn một hồi muốn hoa con mắt luôn vì cái màu lấp lánh của kim cương là nhiều màu á chứ không chỉ là màu trắng. Con thấy rõ nhất là màu tím, màu hồng, màu xanh, màu trắng. Nó lấp lánh lấp lánh một hồi con thấy toàn lấp lánh không luôn, không thấy được tam giác hay linh ảnh nữa. Mà càng nhìn con càng nặng ngực. Con tập trung dồn hết lên phần ajna và hướng ra ngoài vì con không muốn dùng sức của con người để làm việc này. Zậy mà cũng kéo được á chứ hehehe. Một hồi thì bớt nặng ngực. Và con thấy vui nhẹ. con niệm hỷ lạc, hỷ lạc.
Không thể nào tưởng tượng nỗi cái vụ phấn đấu này của con! Nó y như là hình ảnh của con ruồi chỉ còn biết bò ra khỏi cái chỗ bị ướt để mà thoát thân!

Trích dẫn
Con cảm giác là cả con và mà và ông Phật của con đều tan ra vào 1 cái không gian mà ở trong đó cái gì cũng li ti như là hạt bụi vậy đó. Nó có cái màu gì đó, mà con không áp màu vào được. Không phải như là con muốn tô màu gì nó sẽ ra maù đó. Thực sự con chỉ thấy đen thui thôi nhưng con tin là cái không gian đó nó có màu của nó, mà tại con không có sức để nhìn. Vì thế con không biết nó là cái gì.
Do phấn đấu tận cùng bằng số, mà con mò ra cái khe hở để làm cho cái đầu của con nó nghỉ mệt và khi đã nghỉ mệt được là nó sẽ khỏe lại liền thôi.

Trích dẫn
Nhưng con biết chắc là, ở đó
+rộng lớn lắm
+thanh tịnh lắm
+có những hạt bụi hay cái gì đó nhỏ nhỏ giống như trên tv nó hay chiếu hình ngoài dãy ngân hà có những bụi sao nó quận lại với nhau vậy á. Nhưng mà mấy cái li ti đó nó đụng vô mình thì mình nhẹ nhàng ra á hehehe.
+Khi con ở trong không gian đó con hổng có ép mình quán được cái gì hết, nhưng con rất là enjoy, và con muốn đi sâu vô lắm. Con cảm giác nó gần với giải thoát (đương nhiên là hông phải và con thì chưa đủ tư cách để vô). Nói chung là ở trong đó giúp con hết tức ngực và hết nhức đầu khoảng 90%.
Con thấy đó, một khi con theo dõi cái đám bụi này thì cái tư tưởng của con nó cũng thành bụi với hiệu quả là nó sẽ đem lại cho con sự yên tâm.

Trích dẫn
Và trong 1 sát na nào đó con thấy 1 hình ảnh là: Cái tam giác con làm hồi nãy, có luôn 3 cái tam giác 3 D trong 1 chỗ sáng màu vàng vàng và xung quanh có rất nhiều bộ xương ngồi hoa sen theo hàng ngang (2,3 hàng ngang gì đó). Họ ngồi xung quanh cái tam giác và họ cũng màu vàng đó. Đẹp. Con hổng bik có phải mình hám danh mà tưởng tượng ra hem nhưng con thấy nhanh quá con cũng ko biết định nghĩa là gì.

À, khi con ở trong cái không gian đó con thấy cái lỗ chân lông của ông Phật. Mà nó lớn lắm nha. Con thấy nhiều cái gì đó nó chui zô. Má (một bộ xương ngồi hoa sen) cũng chui zô. Mà nhiều lỗ chân lông lắm. Và nhiều cái li ti nó đi ra đi zô. Hehehe. Con cũng zô nữa. Mà zô thì nó còn đen thui hơn nữa (con tưởng tượng là ổng zàng khè thì đi zô da thịt của ổng sẽ thấy ánh sáng vàng khè chứ). Ai dè zô chỉ có cảm giác là ngủ trong đây ngon lắm. Hình như cái linh hồn con nó chui vô nó ngủ hay sao á. Đúng là cái đồ mê ngủ. Và cũng chính vì vào mà hết nhức đầu và đỡ tức ngực nhìu lắm á Ba.
Sau đó là những cái by product của bài tập về những hạt bụi đó: Nó có công dụng là làm cho cã hệ thần kinh của con nghỉ mệt luôn! Cho nên con mới được như vậy.

Trích dẫn
Nói chung là con kể không xuyên suốt lắm. Hehehe. Lần này con tập như thằng mù zậy á. Hông biết sao vô sư trí hem nhào zô. Hay tại con chưa cân bằng đời đạo? Con thấy lần này cái gì cũng lạ lẫm, trừ cái tam giác là con đã làm rồi. tuy là lạ, nhưng con thấy mình tập tốt á. Vì khi ra con zui.

Nói chung là Ba chấm bài đi hehehe.
Con của ba giỏi không chê vào đâu được luôn. Trong buổi tập này con đã tự tìm ra cách reset đầu óc của con.

Và dĩ nhiên là con nên dợt nó lại để mà nắm vững nó hơn khi con cần tới nó.


Khi đọc bài này tnt có một cảm giác và cái thấy rất lạ ...
Lúc đầu tnt đọc lướt qua để nắm đại ý toàn bài ...và trong qúa trình lướt đó thì những điểm quan trọng và hấp dẫn cứ như đang ẩn chứa một dòng lực ánh sáng lấp lánh như muốn nhảy vọt ra khỏi những dòng chữ mà nó phải đang ẩn mình để diễn tả một cách đầy đủ và đúng hơn về sự thật nó là !
Từ trong những ngôn ngừ này như có một sức hút thật mãnh liệt làm cho não cho tnt hoạt động cấp kỳ với những từ ngữ diễn tả của nó ...những từ ngữ dường như biến mất hoàn toàn dưới mắt của tnt mà thay vào đó là cái thấy bằng hình ảnh trong tâm mình được mở ra như coi phim vậy ...
Tnt thấy những bộ xương màu vàng ....và thấy rõ từng khúc xương vàng ...rồi sau đó từ trong những khúc xương đó bỗng bốc ra những cuộn khói trắng đục mạnh mẽ ..cái hình ảnh đó rất có ma lực như hút hết cái nhìn của tnt vào đó một cách say sưa không muốn rời bỏ ...và nhất là cái cảm giác nhẹ tênh lâng lâng khi mà làn khói cứ nhẹ nhàng lan toả và bốc lên trên không gian ...tạo thành những đám mấy trắng lờ lững ....và tnt cảm thấy mình như là đám mây đó vậy cũng nhẹ nhàng lãng đãng trôi bồng bềnh theo nó ...và không còn phân biệt đâu là mây và đâu là mình nữa ...tnt cứ như lạc vào một cõi mộng nào đó ...Nhưng tnt rất là tỉnh tảo vì lúc đó tnt thức dậy khoảng 3.30 sáng để lấy thuốc uống ....khi tnt cầm đến viên thuốc thì tnt cũng thấy từ viên thuốc có những viên bi nho nhỏ màu vàng kim rất đẹp bao quanh nó luôn ....khi uống xong viên thuốc tnt vẫn chưa ra khỏi cái thấy bồng bềnh trôi dạt nó nữa ....và tnt lại nằm xuống thả mình một cách êm đềm vào vùng trời bình yên  nhẹ tênh không thể tưởng tượng đó ....và thong thả theo dõi cảm giác nhẹ nhàng lâng lâng xâm chiếm mình như vậy ...
Phải nói thế nào đây mới đúng ?
Bình thường thì phải tập mình mới rơi vào trạng thái xuất thần như vậy ...nhưng đây tnt chỉ đọc nó thì những dòng chữ cứ như một cách cửa đang mở sẵn sàng cho tnt bước vào một thế giới huyền hoặc kỳ lạ trong tâm mình vậy đó !
Mặc dù cái thấy của Rancon và cái tnt không hề giống nhau, nhưng cái cảm giác mang lại thì hoàn toàn giống nhau ....
Vì tâm chúng ta không ai giống ai, và nghiệp cũng vậy nên cái thấy trong tâm cảnh cũng là một cái thấy rất riêng của từng linh hồn !
Cám ơn Rancon nhé ! đã đưa một bài viết đầy Tâm Lực truyền cho người khác những năng lực rất lạ kỳ và huyền hoặc trong thế giới tâm linh ...!
Quả thật qúa tuyệt vời khi đọc được những bài như thế này !

Đọc bài viết diễn tả cảm xúc của Chị TNT làm Tí thấy phê vô cùng, gần đây Tí thấy hình như mình rất "Ghiền" đọc những bài của Chị. Có bài khi đọc thì nín thở đọc mới thấy đã, còn lần này khi đọc gần xong thì có cảm giác người mình nhẹ tênh như không có trọng lượng vậy ;D ;D ;D dù mình đang mở mắt nhìn màn hình máy tính chứ không phải đang nhìn chấm đỏ  ;D ;D ;D. Chị không chỉ diễn tả cảm xúc của mình mà một trạng thái rất là Thanh Tịnh của Chị cũng được truyền ra thật là mạnh mẽ :) :D ;D làm cho Tí cứ muốn trở về với Chấm đỏ của mình ;D ;D ;D
An trú Chánh niệm đằng Trước mặt.

Rancon

#235
Hihi, con cứ nhớ hoài cái câu  Thầy nói :"Khi nào con bị gấu rượt thì con tập được, còn không con tập nó giống cái cục gì luôn á."

Lúc đầu con có hơi bị khựng và cũng buồn buồn. Nhưng hông biết sao đó con lại vui vui. Mong là lúc nào đó tâm hồn và thể xác của con đồng bộ rồi thì con không còn giống cái cục... gì nữa. Còn vào lúc như bây giờ, ít ra con cũng có thể nhìn cột điện, và nói là thì cũng có những lúc con cố gắng hơn bình thừong vậy  ;D ;D ;D

Hôm 30 tết, con có tập. Con vào đề mục là bộ xương và sau đó nó thành bộ xương ngồi trên hoa sen. Tuy đây là một bộ xương nhưng mà nó lại rất là... tròn trịa y như là có thịt vậy. Nó có màu trắng. Và con niệm A Di Đà Phật về hướng đó. Con thấy với mỗi cái niệm thì từ bộ xương trắng có lớp bụi bay đi. Y như là mấy tượng thạch cao lâu năm nó bị tróc bụi á. Sau đó con thấy sau lưng ở background của nó là 1 hình chữ nhật đứng như tờ giấy A4, và có độ sáng trắng. Con nhìn một hồi con không thèm để ý thì con chỉ còn nhìn thấy bộ xương. Lúc này nó thành màu vàng. Và con thấy vui. Nên con đổi qua niệm hỷ lạc (thì con nghe song song cũng là tiếng "vô thường"). Con không chú ý vào cái bè "vô thường" đó mà con chỉ chú ý vào hỷ lạc thôi, con chỉ cần biết là nó có hiện diện là được. Sau đó con thấy nhẹ nhàng thoải mái. Và con thấy xương sống bộ xương này phát sáng màu vàng. Con chỉ con thấy cái xương sống và màu vàng từ đó phát ra thôi, rất là mê. Và đồng thời con cảm giác người con nó vững chải hơn, cứng chắc hơn. Sau đó con có thấy không gian xung quanh con lấp lánh như kim cương (cái đề mục thì vẫn là xương vàng trên hoa sen vàng thôi). Nhưng con không biết là cái gì lấp lánh. Con chỉ biết có cái lấp lánh và nó lấp lánh vận tốc nhanh thôi. Vì sợ cái tâm nó chạy lung tung nên con tập trung vào đề mục thôi. Sau đó hết 12 phút thì con xả (tại con cài đồng hồ thế hihi).

Bình thường sau khi cúng giao thừa mẹ con hay kêu con "đi một vòng." Hôm đó tập xong con vẫn còn cảm giác rất mạnh nên con quyết định là đi một vòng quang khu nhà xưởng của mẹ con. Mới đầu theo thói quen thì con vừa đi vừa niệm Phật trong đầu. Con không có tác ý gì ngoài việc là mong muốn yên lành cho chỗ này. Sau đó con nghĩ sao đó, con lại niệm xù xì trong miệng. Vứ đi chầm chậm con vừa niệm.

Đến đây con thấy trong đầu con một không gian màu đen. Chính giữa là một hoa sen màu vàng giống cái của cô Vân, và nó cũng hơi to. Xung quanh là những hoa sen nhỏ có màu xanh dạ quang. Theo tiếng niệm và bước đi của con  thì những hoa sen nhỏ nó bay lên y như sao băng nó rơi vậy, nhiều lắm. Và nó cứ lên ngang chiều cao của đỉnh cái hoa sen bự  thì nó có màu dạ quang rất là rõ rồi nó thành bụi và bụi đó lại bay lên tiếp. Cảnh tượng y như là mưa sao băng nhưng là mưa sao băng ngược từ dưới đất đi lên.  ;D ;D ;D

Còn cái hoa sen bự thì nó lại càng lúc càng phình to ra. Con nghĩ là những linh hồn được độ này họ có hai loại. Những người nặng nề thì họ chui vào hoa sen bự và đợi (giống đi xe đò quá). Còn những người nhẹ nhàng họ lại đi thẳng luôn bằng hoa sen nhỏ. Con thấy vui và con giữ hình ảnh đó rồi đi tiếp. Có những chỗ con bị mệt hụt hơi thì con nghĩ trong đầu là "Nhí ơi giúp giùm nghen." thì con lại thấy nhẹ và đi được tiếp. Con nghĩ là tết nên Nhí phóng quang á, nên con nhờ.  ;D :D


Con cứ làm thế và chỗ nào con thấy nặng nề thì con dừng lại và niệm cho đến khi nhẹ thì con đi tiếp.

Sau đó con đi vào một cái kho. Con vừa mới vô một hai bước chân con thấy có những bộ xương nguòi bật dậy hihihi. Ai mà yếu bóng vía chắc chết. Con thấy nó bật dậy và sau đó là biến mất luôn. Nên con đi hết chiều dọc cái kho luôn. Chắc con cũng hết sợ ma rồi đó. Trời chạng vạng mà con đi trong cái kho tối hù không có đèn. hihi.

Trong lúc con làm thế thì con có nghe tiếng lá reo. Là trên những cái cây rất là cao sau lưng con. Mà phải gió lớn mới nghe á. Nen con giật mình quay lại đón gió thì con chỉ thấy gió mát mát nhẹ nhẹ thôi hè. Sau đó con có  thấy bàn chân của ông phật và ngón cái lóe lên 1 đốm, vừa lóe xong là cả hình ảnh đó mất. Con thấy vui lắm.

Sau đó con về lại nhà. Con bị đau bụng. Con đi toilet. Và sau đó cái bụng con nó nhẹ y như là con giảm cân vậy đó.
Và con khỏe lại.
À à. Có con chó con nó đi với con. Nó hun con quá  trời luôn á

Tối đó con có mơ. Con mơ thấy con đi trên một cái đường vào xóm. Con đi vào còn người ta tấp nập đi ra. Giống như có cái gì đáng sợ lắm và họ đang chạy trốn vậy. Tất cả bọn họ đều bị nghiện. Ai cũng cầm một ống tiêm trên tay và họ vừa đi vừa chích cho mình. Rất là đông. Mà không có phụ nữ, chỉ có đàn ông. Khi thấy con thì họ tránh ra nhung họ vẫn làm việc của họ. Và không hiểu sao tuy rất sợ nhưng con vẫn cứ đi. Rồi có 1 người cầm ống tiêm đâm vào đùi con đau điếng hai cái. Con sợ bị HIV lắm mà con không biết làm sao, chỉ biết tìm chỗ rửa vết thương thôi. Tuy là nghĩ vậy nhưng con cứ đi thẳng hoài vô  trong luôn. đoạn sau thì con quên rồi.

Hôm nay thì con ra mộ Ba. Con đứng quán 1 cái hồ sen lên phần mộ Ba. Sau đó con niệm Phật. Con không biết sao con lại muốn làm vậy nữa. Con rất thích khu vườn yên tịnh của Bé Hạt Tiêu, nhưng con thì không có đủ khả năng làm như bé. Nhưng con  muốn chỗ yên nghỉ của Ba cũng yên tịnh. Con cũng quán được cái hồ sen và hoa thì màu trắng có 5 cánh.

Sau đó con hồi hướng cho Ba. Thì con rất bất ngờ. Con thấy bộ xương ngồi trên  hoa sen nhưng bộ xương này có áo choàng. Loại áo choàng tay áo rất dài. Không gian thì ở ngoài vũ trụ hay đâu đó. Và nó chồm lên muốn sờ đầu con. Con ngạc nhiên quá nên con không muốn nhhìn nữa. Con không biết nó là cái gì. Tuy vậy nhưng con rất là vui và con cứ nghĩ về cái hình ảnh bộ xương kì lạ đó hoài. Thầy ơi có sai gì không Thầy?

tuephuong5

                    Hay quá ,hay quá ,chưa biết sẽ mần được tới đâu nhưng vẫn phải nói hay ,ông rắn hay lắm 5 già tui cám ơn ông .Từ từ tui sẽ ngâm cứu .Cám ơn và cám ơn 5 già tui bị cái nghiệp vô ơn nên vẫn đang sám hối nó ,và nguyện cảm nhận được ân đức của tất cả đến với 5 già tui .ADIDAPHAT.
Thưa thầy :Con tin thầy ,và tập theo thầy. Con nguyện dù tái sanh bất cứ nơi đâu đều được làm trò ĐẠO SƯ TI BU .

Rancon

Thầy ơi hông biết sao mấy bưă nay con càng tập càng mệt, y như là có người đánh con á, rêm hết cả mình mẩy. Người và tay chân thì lạnh.
Tuy nhiên khi con tác ý tập con thấy đề mục nó vàng và nó 3d. Đề mục y như từ màn đêm đen trồi lên từ từ thành 3d. Một khối màu vàng hình bộ xương ngồi hoa sen. Nhưng con không đủ sức để thấy tổng thể. Con giữ hình ảnh đó là đã rất mệt rồi. Thỉnh thoảng con bị sốt.
Bình thường đi làm bị stress con sẽ sốt, con hiểu. Nhưng mấy ngày nay không có gì để stress cả mà con vẫn sốt.
Hôm nay khi tập con lại thấy cái đề mục. Tuy nhiên không còn là đề mục trên cao nhìn xuống con mà là con ở đâu đó trên cao nhìn xuống nó. Con thấy cái đầu và hoa sen. Quá mệt nên con giữ hình ảnh đó rồi ngủ luôn.
Thật sự con ko có nhào vô tập. Con bik là con hết pin, con yếu xìu và con không tập nổi đâu. Nhưng cứ nhắm mắt thì thấy đề mục nó trồi lên. Thì làm sao?

Tibu

Trích dẫn từ: rancon trên Th2 07, 2014, 11:49 PM
Thầy ơi hông biết sao mấy bưă nay con càng tập càng mệt, y như là có người đánh con á, rêm hết cả mình mẩy. Người và tay chân thì lạnh.
Tuy nhiên khi con tác ý tập con thấy đề mục nó vàng và nó 3d. Đề mục y như từ màn đêm đen trồi lên từ từ thành 3d. Một khối màu vàng hình bộ xương ngồi hoa sen. Nhưng con không đủ sức để thấy tổng thể. Con giữ hình ảnh đó là đã rất mệt rồi. Thỉnh thoảng con bị sốt.
Bình thường đi làm bị stress con sẽ sốt, con hiểu. Nhưng mấy ngày nay không có gì để stress cả mà con vẫn sốt.
Hôm nay khi tập con lại thấy cái đề mục. Tuy nhiên không còn là đề mục trên cao nhìn xuống con mà là con ở đâu đó trên cao nhìn xuống nó. Con thấy cái đầu và hoa sen. Quá mệt nên con giữ hình ảnh đó rồi ngủ luôn.
Thật sự con ko có nhào vô tập. Con bik là con hết pin, con yếu xìu và con không tập nổi đâu. Nhưng cứ nhắm mắt thì thấy đề mục nó trồi lên. Thì làm sao?
Chỉ còn chiêu này thôi nè con:

Cho dù đó là Tà Đạo hay là Chính Đạo: Một khi tui nói nó ngưng là... nó phải ngưng.

Thật ra, khi tập dợt là làm chuyện điều tâm.  Những chuyện mà mình không làm được đều có sự giật dây của ác nghiệp ở đằng sau hậu trường.

Cho nên, chuyện gì cũng nên cảnh giác. Nhất là về sức khỏe.

Rancon

Great minds think alike. ;)

Hôm qua viết bài xong con cứ suy nghĩ hoài à. Con thấy nó rất là vô lý và con cũng hơi bực khi mà cứ bị mệt như vậy hoài.

Sau đó khi con nhắm mắt thì đề mục lại ra. Lần này con cũng thử tập và con thấy cũng không có kết quả gì thì con nghĩ là mình nên sám hối. Con niệm nam mô cầu sám hối bồ tát ma ha tát. Khi con niệm thì con thấy cái hoa sen nó phình ra và con chỉ có thể thấy hoa sen thôi. Phải cố sức lắm mới thấy được ông phật ở trên cao.

Khi con đang niệm con thấy những gương mặt bay về con. Có những cái là mặt quỷ đang thối rửa. Có những cái là mặt người rất đẹp nhưng càng đến gần nó càng biến dạng và thối rửa đến còn đầu lâu. Con sợ và con cố gắng hết sức để thấy cái hoa sen thì con lại thấy cả 2. Hoa sen và những cái mặt đó nó lao về con, bắt con phải nhìn nó.

Khoảng một lúc lâu sau đó con ngủ thiếp đi. Và một hồi sau thì con đau bụng  nên tỉnh ngủ. Con đi toilet xong thì nhẹ người và sau đó có thể ngủ một mạch  đến sáng. Sáng ra thì bớt bị ủê oải.