Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Bồ Đề Tâm xin Thầy và các bạn đồng tu chỉ dạy!

Bắt đầu bởi Bồ Đề Tâm, Th5 03, 2012, 08:12 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

Bồ Đề Tâm

#30
Thưa thầy! Hiện nay con mới chuyển sang tập VTC thức thứ 2. Dù chưa quán được chấm đỏ nhưng con đang tập bằng cái tâm của con thông qua trực giác và cảm giác thay vì chú ý tới kỹ thuật như trước đây, và con thấy rằng con có tiến bộ, đặc biệt là trong việc điều tâm. Hôm nhận được bài trả lời của thầy về giấc mơ đầu tiên của con, con đã niệm hỷ lạc, tác ý tẩm ướt, tràng đầy và sung mãn rồi con hồi hướng niềm vui đó tới mọi người. Tối hôm đó, con tập khá hăng, con có hơi bị tức ngực và buốt chỗ anja, nhẹ thôi, và con cảm thấy rằng con vẫn có thể điều chỉnh được, khi đau ngực thì con niệm thật nhẹ, chỉ tập trung quán thôi, còn khi anja bị buốt thì con quán nhẹ hơn, con duy trì điều đó cho đến khi con thấy ngực và anja đã đến giới hạn và con ngưng. Con tác ý cho các em con nghỉ ngơi để hồi sức, nếu con làm chỗ nào sai thì thầy chỉ con nha ;D!
Tối hôm đó con có mơ giấc mơ về thần thông, nhưng con nhớ không được chính xác lắm và vì con khá tỉnh trong giấc mơ đó nên giấc mơ có phần hơi linh tinh (con cố nhớ lại nhưng đôi chỗ vẫn chưa được chính xác) có lẽ vì vậy mà thầy không trả lời con ;D! Quả thật là sau khi thầy trả lời con giấc mơ đầu, tâm con cũng có loạn động đôi chút (lâu lắm rồi con mới được khen mà ;D), nhưng đến hôm nay thì con đã ổn. Hôm nay con về quê chơi, và vô tình con chiêm nghiệm thấy có những tình tiết khá giống giấc mơ thứ 2 của con (theo suy đoán chủ quan của con), về chuyện bãi tha ma, chuyện con chỉ cho em con, chuyện nước đá, chuyện đứa bé... nhưng chắc là con đoán sai.
Con xin phép thầy cho con ghi lại tiểu sử tu tập của con một chút ạ ;D! Con tập từ ngày 30/4, lúc đầu con tập khá hăng và bị tức ngực, và trong thời gian này vì chuyện đời không được như ý nên con đã bỏ tập một thời gian vì không còn động lực. Cho tới cuối tháng 6, vì chuyện của em con mà con quyết tâm lại được. Con thấy mọi chuyện có chuyển biến rõ ràng hơn khi vào ngày 17, qua trò chuyện với bạn vothuong (cám ơn bạn nha ;D), con biết tới và rất tò mò về Cô Vân. Con đã tìm đọc những bài ít ỏi về Cô và cảm thấy thán phục Cô rất nhiều. Con đã lưu ảnh của Cô trong laptop và ngắm nhìn khuôn mặt của Cô khá lâu, điều đặc biệt là khi con nhắm mắt, do lưu ảnh vì sự tập trung của con, mà con thấy rõ ràng cái màn đen trước mặt, và ở giữa là gần giống như linh ảnh của Cô vậy, lúc đó con cảm thấy bất ngờ và thích thú, và rồi con phát tâm coi Cô như người mẹ và Thầy như người cha trong con đường tu đạo của con (trước đây thì con chỉ đơn giản là tập thôi, và con luôn cố gắng hết sức kính trọng thầy trong tâm con, cà chị Liên Hoa nữa, nhưng quả thực là chỉ từ hôm đó mới đích thực là tâm con làm được chứ không còn là ý chí). Và rồi chùa có nhiều việc, con cố gắng tập và đã có được giấc mơ công phu đầu tiên, và con cũng nhận thấy rằng con điều tâm dễ dàng hơn trước nhiều (trước kia tâm con hay nghĩ bậy linh tinh, dù chẳng có lý do gì cả khiến con rất là... bất lực). Bây giờ, con vẫn chưa thấy được cái chấm đỏ nó ra làm sao, cũng chưa thấy được cái đám bùi nhùi của cận định, con chỉ thấy được không gian nó sâu hơn, niệm và quán có lực hơn thôi. Nhưng con không còn nôn nóng nữa, con cảm thấy mình rất là tự tại, rất bình thản, một cảm giác rất là thú vị thầy ạ ;D! Trong việc đạo và việc đời quả thực con cũng không muốn quan tâm nhiều nữa, con chỉ muốn đơn giản là làm tốt những gì con thích và cần làm thôi. Con đang có định hướng là giúp cho gia đình con, họ ngoại con (rất nhiều em còn nhỏ tuổi), họ nội của con (do nhiều chuyện nên con sẽ để sau) và một vài người mà con biết cùng tu tập theo con đường của thầy. Hiện nay thì con đang dần giúp gia đình con đi theo con đường này. Nếu con có làm gì chưa đúng xin thầy chỉ cho con nha ;D!
"Xin hồi hướng công đức tu hành này đến cho những ai có tai mà muốn nghe để họ mau thành đạt quả vị Giải Thoát còn con ra sao thì cũng được." (HL)
"Đọc cho kỹ, suy nghĩ cho kỹ, hỏi cho kỹ và làm cho thật là kỹ thì may ra mới tới đích được." (HL)

Bồ Đề Tâm

Con vừa tập, và thấy rằng, trong việc ATCNĐTM, thì quan trọng chính là "sự tập trung". Trước đây, khi tập, con hay nghĩ đến việc làm thế nào cho đúng kỹ thuật, phải xử lý ra sao khi gặp "sự cố" trong tu tập, nhưng khi con tập bằng tâm của con, bằng sự "tin tưởng" và "thích thú", con thấy mình rất nhập tâm và cảm thấy rất thoải mái. Con để cho trí tưởng tượng của con tự do bay bổng với đề mục, việc niệm Phật cũng vậy, con để cho mọi thứ tự do, và con để cho tâm con làm theo những gì mà em ấy biết. Con thấy rằng mình tập rất vào thầy ạ, cảm giác tập rất là sướng, dù con ko có điều thân điều tức gì cả ;D. Thầy kiểm tra dùm con có làm gì sai không nha ;D! Con cảm ơn thầy!
"Xin hồi hướng công đức tu hành này đến cho những ai có tai mà muốn nghe để họ mau thành đạt quả vị Giải Thoát còn con ra sao thì cũng được." (HL)
"Đọc cho kỹ, suy nghĩ cho kỹ, hỏi cho kỹ và làm cho thật là kỹ thì may ra mới tới đích được." (HL)

Bồ Đề Tâm

Tối qua, con thấy con tập rất vào, cái nhìn rất sâu, sâu đến nỗi con thấy người con như nhỏ lại, lùi về đằng sau để dành cho khoảng không trước mặt vậy đó ạ. Lúc con điều thân thì vô ý con lại quán vàng sáng từng bộ phận trên cơ thể, và con không thấy lo lắng về điều này, con làm vậy có sao không thầy (con làm không đúng như những gì thầy chỉ :P). Và cứ thế con vừa tập vừa để cho tâm hồn nó tự do hành động, con càng tập thì nó càng sâu, tiếc là con đã dừng việc tập để quản hỷ lạc :(, ôi cái tội lanh chanh, chỉ vì con tự tin là mình có thể nhập định một cách chủ động và dễ dàng (và tại con cũng muốn thử nghiệm nữa :(). Kết quả là lúc con định quán đề mục thì con lại buồn đi.. vệ sinh. Còn vào nhà tắm và bật đèn, khiếp sáng kinh khủng, con liền nhắm mắt và thấy chỉ toàn là ánh sáng, rất là mịn trước mặt con. Lúc con đi ra khỏi nhà tắm thì con thấy các đốm sáng trên nền đen trước mặt, trông thực sự rất đẹp và rõ, nhưng con kệ và không quan tâm, lẹ lẹ vào giường còn tập tiếp ;D. Nhưng lúc nằm chân con nó hơi tức, con đổi các tư thế đều không được thoải mái, không tiện cho việc tập trung nên con nghỉ. Và tối hôm qua con đã có một giấc mơ khá là thú vị, tiếc là con không nhớ được chi tiết ở phần đầu, có gì thầy xem giúp con nha ;D!
"Xin hồi hướng công đức tu hành này đến cho những ai có tai mà muốn nghe để họ mau thành đạt quả vị Giải Thoát còn con ra sao thì cũng được." (HL)
"Đọc cho kỹ, suy nghĩ cho kỹ, hỏi cho kỹ và làm cho thật là kỹ thì may ra mới tới đích được." (HL)

Bồ Đề Tâm

Trích dẫn từ: brightmoon00 trên Th7 22, 2012, 08:16 PM
Chưa thấy BĐT nói j về việc quán cái chấm đỏ nó ra làm sao. Cái đề mục nó đã hiện ra chưa? Để cho tâm trạng thư thái để ra đề mục là rất tốt. Nhưng đừng để nó chạy tán loạn nhé. Mình phai hướng nó tới 1 đối tượng mà cụ thể là cái đề mục đó.

Quán sáng vàng từng bộ phận là quán rồi. Đâu có nằm trong điều thân nữa ;D Điều thân điều tức là chọn tư thế ngồi/ nằm thik hợp, hít thở ra vô và đếm số điện tử mà. ;D

Uh, hôm qua lúc chưa đi ngủ thì mình có thả lỏng cho tâm nó tự quán chấm đỏ, và nó tự vẽ theo kiểu chiếu chùm laze khá sinh động, mình có cảm giác là chấm đỏ dần hiện ra (tiếc là lúc đó là 12h đêm nên bị mẹ gọi đi ngủ). Mình định là cho tâm mình nó thư giãn để nó tự vẽ, mình chỉ nhắc và định hướng cho nó biết cần làm gì thôi, nếu nó làm sai thì mình sẽ nhắc, mình muốn phát triển sự gắn kết của mình với tâm, tạo sự hợp tác và tin tưởng lẫn nhau, chứ không cố ép buộc như trước nữa. Mình biết bạn có nhiều kinh nghiệm, có gì thì chỉ cho mình với nhé, cám ơn bạn nhiều ;D!

Lúc quán là mình thả lỏng cho tâm nó tự làm sao cho toàn cơ thể mình thư giãn (điều thân), rồi sau đó thì mình đếm hơi thở và quán số điện tử, bắt đầu từ lúc này thì mình cảm thấy không gian sâu dần. Trước khi quán chấm đỏ thì mình niệm Phật nhẹ và tập trung vào không gian đằng trước mặt cho nó rõ và sâu rồi mới định quán, khi thấy không gian sâu rồi thì mình nghĩ là so với trước thì mình đã có tiến bộ hơn, hay là niệm hỷ lạc để tạo thêm động lực cho việc quán chấm đỏ, ai dè niệm hỷ lạc mãi mà chẳng thấy tâm nó vui lên được mấy (chắc khi nào phải thấy được chấm đỏ thì mình mới lên niệm hỷ lạc). Cũng chính vì vậy mà mình mất đi sự tập trung, lúc đó tự dưng lại muốn đi... tiểu, thế là không tập được nữa luôn ;D!

Cuối cùng là mình chưa thấy được chấm đỏ, mới nhìn thấy được chấm tròn sáng mờ là cao nhất thôi, mình đang cố gắng, và mình nghĩ là cứ kiên trì và làm đúng thì kiểu gì chẳng thành công, cứ kệ nó thôi ;D!
"Xin hồi hướng công đức tu hành này đến cho những ai có tai mà muốn nghe để họ mau thành đạt quả vị Giải Thoát còn con ra sao thì cũng được." (HL)
"Đọc cho kỹ, suy nghĩ cho kỹ, hỏi cho kỹ và làm cho thật là kỹ thì may ra mới tới đích được." (HL)

Trích dẫn từ: Bồ Đề Tâm trên Th7 23, 2012, 08:53 AM
Trích dẫn từ: brightmoon00 trên Th7 22, 2012, 08:16 PM
Chưa thấy BĐT nói j về việc quán cái chấm đỏ nó ra làm sao. Cái đề mục nó đã hiện ra chưa? Để cho tâm trạng thư thái để ra đề mục là rất tốt. Nhưng đừng để nó chạy tán loạn nhé. Mình phai hướng nó tới 1 đối tượng mà cụ thể là cái đề mục đó.

Quán sáng vàng từng bộ phận là quán rồi. Đâu có nằm trong điều thân nữa ;D Điều thân điều tức là chọn tư thế ngồi/ nằm thik hợp, hít thở ra vô và đếm số điện tử mà. ;D

Uh, hôm qua lúc chưa đi ngủ thì mình có thả lỏng cho tâm nó tự quán chấm đỏ, và nó tự vẽ theo kiểu chiếu chùm laze khá sinh động, mình có cảm giác là chấm đỏ dần hiện ra (tiếc là lúc đó là 12h đêm nên bị mẹ gọi đi ngủ). Mình định là cho tâm mình nó thư giãn để nó tự vẽ, mình chỉ nhắc và định hướng cho nó biết cần làm gì thôi, nếu nó làm sai thì mình sẽ nhắc, mình muốn phát triển sự gắn kết của mình với tâm, tạo sự hợp tác và tin tưởng lẫn nhau, chứ không cố ép buộc như trước nữa. Mình biết bạn có nhiều kinh nghiệm, có gì thì chỉ cho mình với nhé, cám ơn bạn nhiều ;D!

Lúc quán là mình thả lỏng cho tâm nó tự làm sao cho toàn cơ thể mình thư giãn (điều thân), rồi sau đó thì mình đếm hơi thở và quán số điện tử, bắt đầu từ lúc này thì mình cảm thấy không gian sâu dần. Trước khi quán chấm đỏ thì mình niệm Phật nhẹ và tập trung vào không gian đằng trước mặt cho nó rõ và sâu rồi mới định quán, khi thấy không gian sâu rồi thì mình nghĩ là so với trước thì mình đã có tiến bộ hơn, hay là niệm hỷ lạc để tạo thêm động lực cho việc quán chấm đỏ, ai dè niệm hỷ lạc mãi mà chẳng thấy tâm nó vui lên được mấy (chắc khi nào phải thấy được chấm đỏ thì mình mới lên niệm hỷ lạc). Cũng chính vì vậy mà mình mất đi sự tập trung, lúc đó tự dưng lại muốn đi... tiểu, thế là không tập được nữa luôn ;D!

Cuối cùng là mình chưa thấy được chấm đỏ, mới nhìn thấy được chấm tròn sáng mờ là cao nhất thôi, mình đang cố gắng, và mình nghĩ là cứ kiên trì và làm đúng thì kiểu gì chẳng thành công, cứ kệ nó thôi ;D!
BDT có nhiều bước giống mình ghê , mình cũng thấy cái không gian rộng mở ấy....nhưng mình thường hay nghĩ tới cái chấm đỏ trước khi vào cái ko gian ấy..nó sẽ hiện lên 1 cái chấm mờ rồi tập chung vào nó thì ko gian đàng sau sẽ sâu hơn.Nhưng nhấn ga kiểu này hay bị đừ lắm ^^ nên minh hay tập tới mức lừ đừ  là phải dừng.
Chú Giải:(1 số chữ cát bụi hay viết tắt - mong bà con thông cảm):
Ko = Không , Đc = được.

"Giáo Lý của tui không phải là để đến
mà Tin theo, mà là để Thực hành"
Đức Thế Tôn
6.  Thấy cho kỹ, hỏi cho kỹ, nghe cho kỹ, đọc cho kỹ, rồi hẳn LÀM.

PhucTrung

Cảm ơn Huynh Bồ Đề Tâm đã chia sẻ những kinh nghiệm hành trì của mình.
Đệ chỉ mới tập đề mục Niệm Phật Quán chấm đỏ. Và cũng có những hiện tượng như huynh: Khi tập trung có hiện tượng căng ở điểm nối giữa 2 chân mày.
E xin chia sẻ với huynh về một vài suy nghĩ về diễn đàn để chúng ta càng có niềm tin sâu sắc hơn với Thầy và với Pháp môn được thầy và các Nhí hướng dẫn cho.
* Khi mới gặp được diễn đàn e mừng lắm.
* Mừng xong e lại thấy có vấn đề:
1. sao các đạo hữu (ĐH) này lại có được những năng lực tâm linh cao như vậy? mấy ĐH này có chém gió không ta?
2. Sao chú Hai Lúa lại không sách tấn việc ăn chay? (cái này e đọc trong tập tin)
3. Pháp môn tu tập có phù hợp với chánh pháp của Thế Tôn?
* Và đệ tìm câu trả lời.
1. Đệ có nghe qua bài Khai thị của Ấn Quang đại sư ở Thượng Hải và có kể lại một vài vì Thầy sau khi thể hiện thần thông thì đều ra đi. Và ngài cũng có nói người tu hành phải lấy việc ăn chay làm cơ bản, nó làm tăng trưởng từ tâm...
Đệ lại cũng có nghe qua về cư sĩ Duy Ma Cật với thần thông tuyệt vời...
Mỗi người có một căn cơ khác nhau => năng lực tâm linh khác nhau. Việc các huynh kể về sự chứng đắc của mình là một phương tiện để khuyến khích đồng tu và cũng là để thầy kiểm chứng.
2. Cái mẩu chuyện chú kể về chuyện ăn chay ở trong tập tin là chú HL đang đối đáp với người có trình độ tâm linh nhất định, ở đây quan điểm của chú là nhấn mạnh lấy cái việc hành trì là chính, ăn chay hay không chỉ là trợ duyên. Bản thân chú HL lấy dẫn chứng đi cắt cổ gà. Thì trước khi cắt chú đã đưa bọn nó về Tây Phương rùi.
3. Đệ có xem qua Kinh Quán Vô Lượng Thọ Phật và đệ cũng thấy nó khá tương đồng. Chỉ khác là cách tập trung tư tưởng.
* Và tóm lại công việc của đệ bây giờ là hành trì để sao cho bằng các Huynh.
Cầu pháp môn tu tập đâu có phải dễ. Gương người xưa còn đó: Ngài Huệ Khả đã phải chặt cánh tay để cầu pháp với Đạt Ma Sư Tổ... Pháp môn của thầy là một bảo vật. Nhiều huynh đã chia sẻ. Nhưng với những người vừa bước vào tu tập như đệ (căn cơ thấp và kém) thì chưa thấy nó Quý. Tại sao một viên ngọc mà mình lại không biết là nó Quý. Cũng là điều bình thương thui, vì mình còn ngâu lắm. hi hi. Mình chỉ coi viên ngọc là viên đá vớ vẩn. Để nhìn ra viên đá là viên ngọc thì mình phải thực hành thui.
Huynh hãy cố gắng lên. Chúc huynh luôn tinh tấn.
Có tiến bộ gì huynh hãy chia sẻ cùng đồng tu nhé.
TB. Thầy và Nhí đi qua thầy lời của con chưa đúng thì chỉnh hộ con nhé. Con còn có thắc mắc là: làm sao để độ tử một người mà lên được Thượng phẩm thượng sanh (TPTS)? Căn cơ của đối tượng cần đưa rất thấp thì lên TPTS được không?

Tibu

Trích dẫn từ: PhucTrung trên Th8 07, 2012, 10:35 PM
Cảm ơn Huynh Bồ Đề Tâm đã chia sẻ những kinh nghiệm hành trì của mình.
Đệ chỉ mới tập đề mục Niệm Phật Quán chấm đỏ. Và cũng có những hiện tượng như huynh: Khi tập trung có hiện tượng căng ở điểm nối giữa 2 chân mày.
E xin chia sẻ với huynh về một vài suy nghĩ về diễn đàn để chúng ta càng có niềm tin sâu sắc hơn với Thầy và với Pháp môn được thầy và các Nhí hướng dẫn cho.
* Khi mới gặp được diễn đàn e mừng lắm.
* Mừng xong e lại thấy có vấn đề:
1. sao các đạo hữu (ĐH) này lại có được những năng lực tâm linh cao như vậy? mấy ĐH này có chém gió không ta?
Làm việc mình nói và nói việc mình làm. Không có chỗ nào đề cao chuyện trên bằng ở cái chùa này ;D ;D ;D
Trích dẫn
2. Sao chú Hai Lúa lại không sách tấn việc ăn chay? (cái này e đọc trong tập tin)
Chỉ là chuyện dị ứng của cá nhân đối với thức ăn mà thôi. Ngay vào thời Đức Thế Tôn, Làm sao mà thí chủ biết đó là ai? Khi thấy "ai đó" đứng trước nhà mình mà im lặng chờ?
https://www.hoasentrenda.com/fp/tap-tin/tap-tin-I/18-an-chay-19
Trích dẫn
3. Pháp môn tu tập có phù hợp với chánh pháp của Thế Tôn?
* Và đệ tìm câu trả lời.
1. Đệ có nghe qua bài Khai thị của Ấn Quang đại sư ở Thượng Hải và có kể lại một vài vì Thầy sau khi thể hiện thần thông thì đều ra đi. Và ngài cũng có nói người tu hành phải lấy việc ăn chay làm cơ bản, nó làm tăng trưởng từ tâm...
Làm sao mà ông thầy này biết được người đối diện với mình chỉ thiền ở cái miệng? Nếu không có thần thông hổ trợ?
Trích dẫn
Đệ lại cũng có nghe qua về cư sĩ Duy Ma Cật với thần thông tuyệt vời...
Đay chỉ là một phương pháp tu hành mà thôi.

Nếu không tin thì coi lại cho kỷ cái bố cục cuốn kinh:
Duy Ma Cật làm hết nghề này qua nghề kia... Mà muốn làm cho được như vậy thì đây phải là một siêu nhân.
Trích dẫn
Mỗi người có một căn cơ khác nhau => năng lực tâm linh khác nhau. Việc các huynh kể về sự chứng đắc của mình là một phương tiện để khuyến khích đồng tu và cũng là để thầy kiểm chứng.
2. Cái mẩu chuyện chú kể về chuyện ăn chay ở trong tập tin là chú HL đang đối đáp với người có trình độ tâm linh nhất định, ở đây quan điểm của chú là nhấn mạnh lấy cái việc hành trì là chính, ăn chay hay không chỉ là trợ duyên. Bản thân chú HL lấy dẫn chứng đi cắt cổ gà. Thì trước khi cắt chú đã đưa bọn nó về Tây Phương rùi.
3. Đệ có xem qua Kinh Quán Vô Lượng Thọ Phật và đệ cũng thấy nó khá tương đồng. Chỉ khác là cách tập trung tư tưởng.
* Và tóm lại công việc của đệ bây giờ là hành trì để sao cho bằng các Huynh.
Cầu pháp môn tu tập đâu có phải dễ. Gương người xưa còn đó: Ngài Huệ Khả đã phải chặt cánh tay để cầu pháp với Đạt Ma Sư Tổ...
Và nên nhớ Huệ Khả chỉ còn ba giây để mà sống mà thôi!!! Máu nó phun ra có vòi và chỉ trong 3 giây là Huệ Khả đứt bóng  ;D ;D ;D

Bồ Đề Đạt Ma à! Tui đã giải oan cho ông rồi đó nghe!

(Chuyện này hình như Tibu đã ghi lại đâu đó rồi, nay viết lại còn thấy tức cười vì cái chuyện lố bịch này)

Sao mà cái bóng ma Bồ Đề Đạt Ma này cứ ám thiền đường hoài vậy ta (Vì đây là một nhân vật hoan tưởng)!
;D ;D ;D
Lấy trí óc thông minh ra suy nghĩ thì: Làm gì mà có chuyện này xảy ra?
Trích dẫnPháp môn của thầy là một bảo vật. Nhiều huynh đã chia sẻ. Nhưng với những người vừa bước vào tu tập như đệ (căn cơ thấp và kém) thì chưa thấy nó Quý. Tại sao một viên ngọc mà mình lại không biết là nó Quý. Cũng là điều bình thương thui, vì mình còn ngâu lắm. hi hi. Mình chỉ coi viên ngọc là viên đá vớ vẩn. Để nhìn ra viên đá là viên ngọc thì mình phải thực hành thui.
Huynh hãy cố gắng lên. Chúc huynh luôn tinh tấn.
Có tiến bộ gì huynh hãy chia sẻ cùng đồng tu nhé.
tibu làm rất là kỹ và không có chuyện du di trong vấn đề xem xét này nhất là về trình độ công phu tu tập.
Trích dẫn
TB. Thầy và Nhí đi qua thầy lời của con chưa đúng thì chỉnh hộ con nhé. Con còn có thắc mắc là: làm sao để độ tử một người mà lên được Thượng phẩm thượng sanh (TPTS)? Căn cơ của đối tượng cần đưa rất thấp thì lên TPTS được không?
Tu hành mà không có tâm lực thì không làm ăn gì được cả.
Tuy nhiên, ngoài tâm lực ra thì cũng nên chú ý đến "tình thương" vốn là chất bôi trơn và chất này nó âm thầm hoạt động đằng sau hậu trường.

PhucTrung

#37
Trích dẫn từ: Tibu trên Th8 08, 2012, 05:46 PM
Trích dẫn từ: PhucTrung trên Th8 07, 2012, 10:35 PM
Cảm ơn Huynh Bồ Đề Tâm đã chia sẻ những kinh nghiệm hành trì của mình.
Đệ chỉ mới tập đề mục Niệm Phật Quán chấm đỏ. Và cũng có những hiện tượng như huynh: Khi tập trung có hiện tượng căng ở điểm nối giữa 2 chân mày.
E xin chia sẻ với huynh về một vài suy nghĩ về diễn đàn để chúng ta càng có niềm tin sâu sắc hơn với Thầy và với Pháp môn được thầy và các Nhí hướng dẫn cho.
* Khi mới gặp được diễn đàn e mừng lắm.
* Mừng xong e lại thấy có vấn đề:
1. sao các đạo hữu (ĐH) này lại có được những năng lực tâm linh cao như vậy? mấy ĐH này có chém gió không ta?
Làm việc mình nói và nói việc mình làm. Không có chỗ nào đề cao chuyện trên bằng ở cái chùa này ;D ;D ;D
Trích dẫn
2. Sao chú Hai Lúa lại không sách tấn việc ăn chay? (cái này e đọc trong tập tin)
Chỉ là chuyện dị ứng của cá nhân đối với thức ăn mà thôi. Ngay vào thời Đức Thế Tôn, Làm sao mà thí chủ biết đó là ai? Khi thấy "ai đó" đứng trước nhà mình mà im lặng chờ?
https://www.hoasentrenda.com/fp/tap-tin/tap-tin-I/18-an-chay-19
Trích dẫn
3. Pháp môn tu tập có phù hợp với chánh pháp của Thế Tôn?
* Và đệ tìm câu trả lời.
1. Đệ có nghe qua bài Khai thị của Ấn Quang đại sư ở Thượng Hải và có kể lại một vài vì Thầy sau khi thể hiện thần thông thì đều ra đi. Và ngài cũng có nói người tu hành phải lấy việc ăn chay làm cơ bản, nó làm tăng trưởng từ tâm...
Làm sao mà ông thầy này biết được người đối diện với mình chỉ thiền ở cái miệng? Nếu không có thần thông hổ trợ?
Trích dẫn
Đệ lại cũng có nghe qua về cư sĩ Duy Ma Cật với thần thông tuyệt vời...
Đay chỉ là một phương pháp tu hành mà thôi.

Nếu không tin thì coi lại cho kỷ cái bố cục cuốn kinh:
Duy Ma Cật làm hết nghề này qua nghề kia... Mà muốn làm cho được như vậy thì đây phải là một siêu nhân.
Trích dẫn
Mỗi người có một căn cơ khác nhau => năng lực tâm linh khác nhau. Việc các huynh kể về sự chứng đắc của mình là một phương tiện để khuyến khích đồng tu và cũng là để thầy kiểm chứng.
2. Cái mẩu chuyện chú kể về chuyện ăn chay ở trong tập tin là chú HL đang đối đáp với người có trình độ tâm linh nhất định, ở đây quan điểm của chú là nhấn mạnh lấy cái việc hành trì là chính, ăn chay hay không chỉ là trợ duyên. Bản thân chú HL lấy dẫn chứng đi cắt cổ gà. Thì trước khi cắt chú đã đưa bọn nó về Tây Phương rùi.
3. Đệ có xem qua Kinh Quán Vô Lượng Thọ Phật và đệ cũng thấy nó khá tương đồng. Chỉ khác là cách tập trung tư tưởng.
* Và tóm lại công việc của đệ bây giờ là hành trì để sao cho bằng các Huynh.
Cầu pháp môn tu tập đâu có phải dễ. Gương người xưa còn đó: Ngài Huệ Khả đã phải chặt cánh tay để cầu pháp với Đạt Ma Sư Tổ...
Và nên nhớ Huệ Khả chỉ còn ba giây để mà sống mà thôi!!! Máu nó phun ra có vòi và chỉ trong 3 giây là Huệ Khả đứt bóng  ;D ;D ;D

Bồ Đề Đạt Ma à! Tui đã giải oan cho ông rồi đó nghe!

(Chuyện này hình như Tibu đã ghi lại đâu đó rồi, nay viết lại còn thấy tức cười vì cái chuyện lố bịch này)

Sao mà cái bóng ma Bồ Đề Đạt Ma này cứ ám thiền đường hoài vậy ta (Vì đây là một nhân vật hoan tưởng)!
;D ;D ;D
Lấy trí óc thông minh ra suy nghĩ thì: Làm gì mà có chuyện này xảy ra?
Trích dẫnPháp môn của thầy là một bảo vật. Nhiều huynh đã chia sẻ. Nhưng với những người vừa bước vào tu tập như đệ (căn cơ thấp và kém) thì chưa thấy nó Quý. Tại sao một viên ngọc mà mình lại không biết là nó Quý. Cũng là điều bình thương thui, vì mình còn ngâu lắm. hi hi. Mình chỉ coi viên ngọc là viên đá vớ vẩn. Để nhìn ra viên đá là viên ngọc thì mình phải thực hành thui.
Huynh hãy cố gắng lên. Chúc huynh luôn tinh tấn.
Có tiến bộ gì huynh hãy chia sẻ cùng đồng tu nhé.
tibu làm rất là kỹ và không có chuyện du di trong vấn đề xem xét này nhất là về trình độ công phu tu tập.
Trích dẫn
TB. Thầy và Nhí đi qua thầy lời của con chưa đúng thì chỉnh hộ con nhé. Con còn có thắc mắc là: làm sao để độ tử một người mà lên được Thượng phẩm thượng sanh (TPTS)? Căn cơ của đối tượng cần đưa rất thấp thì lên TPTS được không?
Tu hành mà không có tâm lực thì không làm ăn gì được cả.
Tuy nhiên, ngoài tâm lực ra thì cũng nên chú ý đến "tình thương" vốn là chất bôi trơn và chất này nó âm thầm hoạt động đằng sau hậu trường.
Con rất vui khi Thầy trả lời bài của con. Con cảm ơn Thầy đã nhắc nhở và động viên.
Con Chúc Thầy luôn mạnh khỏe để có thể hành đạo giúp đời.
A DI ĐÀ PHẬT.

thỏ đế

Trích dẫnVà nên nhớ Huệ Khả chỉ còn ba giây để mà sống mà thôi!!! Máu nó phun ra có vòi và chỉ trong 3 giây là Huệ Khả đứt bóng  ;D ;D ;D
Bồ Đề Đạt Ma à! Tui đã giải oan cho ông rồi đó nghe!
(Chuyện này hình như Tibu đã ghi lại đâu đó rồi, nay viết lại còn thấy tức cười vì cái chuyện lố bịch này)
Sao mà cái bóng ma Bồ Đề Đạt Ma này cứ ám thiền đường hoài vậy ta (Vì đây là một nhân vật hoan tưởng)! ;D ;D ;D
Dạ nó nẳm ở đây: https://www.hoasentrenda.com/fp/tap-tin/tap-tin-II/29-cai-biet-219

Bồ Đề Tâm

#39
   Bạch Thầy! Tối hôm qua em trai con nó tập quán ngọn lửa, khi nó quán ra ngọn lửa được một lúc thì nó thấy đầu ngọn lửa sinh ra những cái bong bóng và bay lên phía trên, tụ tập lại tạo thành một cái giống như đám mây, và nó thấy trong người có cảm giác nâng nâng, nhè nhẹ. Trên đám mây đó nó nhìn giống như có tòa lâu đài ẩn hiện vậy, nó thấy tò mò nên đã chuyển cái nhìn lên phía trên đám mây đó và để mất cái đề mục là ngọn lửa. Con đã nhắc nhở nó là đừng có chú ý đến thứ gì khác ngoài cái đề mục và cố gắng giữ cái đề mục đến 12s, và làm cho nó càng sáng càng rõ thì càng tốt, đến lúc đó thì con sẽ chỉ tiếp cho nó. Con có hỏi kỹ lại nó thì nó nói là ngọn lửa giống như lửa ngọn nến và có màu vàng đỏ, phông nền xung quanh thì có màu đen xám. Mấy hiện tượng này con cũng chưa biết rõ ràng, con không chắc là có phải cận định không, có gì xin thầy chỉ bảo thêm cho con ạ!

  @PhucTrung: Có gì đâu bạn, mình trình bày lại cách tập của mình cũng là để thầy và các bạn kiểm tra cho mình luôn mà :)! Từ hôm đó mình bị tức ngực nên chủ yếu tập VTC và tập điều tâm thôi. Đến tối hôm qua định cố gắng tập để hồi hướng nhưng không tập được, hễ mình niệm cao một chút là bị nặng ngực, trưa nay đành chuyển sang cách tập nhẹ thì cũng có vào được một chút nhưng chưa có tiến triển gì nhiều ;D ;D ;D
Cảm ơn bạn đã chia sẻ nhé! Đích đến, con đường, và niềm tin mình đều đã có rồi, vậy thì cứ thế thẳng tiến thôi! Bên cạnh lại có thầy và các bạn đồng tu thì còn lo gại gì nữa nhỉ! ;) ;D ;D
Chúc bạn tu tập tinh tấn nhé!
"Xin hồi hướng công đức tu hành này đến cho những ai có tai mà muốn nghe để họ mau thành đạt quả vị Giải Thoát còn con ra sao thì cũng được." (HL)
"Đọc cho kỹ, suy nghĩ cho kỹ, hỏi cho kỹ và làm cho thật là kỹ thì may ra mới tới đích được." (HL)

Bồ Đề Tâm

Thưa Thầy!!!

Thời gian này con đang bận lo ổn định công ăn việc làm, và nhiều thứ linh tinh quá, vì vậy mà việc tập tành của con vẫn chưa đâu vào đâu cả! Âu cũng là cái nghiệp mà con phải trả cho sự lười biếng, ham chơi và lầm lạc trước kia của con. Chắc khi nào con phải giải quyết xong cái nút thắt này thì con mới có thể tập tốt được! Hiện nay con vẫn duy trì việc tập tương đối đều, nhưng chỉ được ở mức thấp thôi ạ. Mỗi ngày con tập VTC khoảng 1,2 lần, mỗi lần được tầm 5, 10 phút, tiếp đó con tập bài thể dục mắt là bài nhìn vô 1 điểm trên tường khoảng 3,4 lần. Ngay sau đó thì con tập quán đề mục, còn buổi trưa và buổi tối thì thỉnh thoảng con mới tập, vì những lúc ấy con chỉ muốn ngủ thôi ;D!

Theo như con được biết, muốn ra được chấm đỏ thì cần phải giữ giới luật cho tốt, và tâm lực phải đủ mạnh thì mới ra được. Mà con thì tâm lực vẫn thuộc loại yếu sìu sìu, thêm cái vụ công ăn việc làm của con vẫn chưa được ổn định và nhiều thứ linh tinh khác nữa nên việc giữ giới ngon lành là con cũng chưa làm được. Vì vậy mà khi tập con không cố quán ra chấm đỏ nữa, thay vào đó con tập trung vẽ cho ra cái viền chấm đỏ cho thật là rõ nét, rồi sau con sẽ tô màu cho nó thành cái chấm đỏ sau. Cách tập của con hiện nay cụ thể như thế này ạ:

- Đầu tiên là con tập VTC để cho khí huyết được lưu thông, giúp cho khí huyết tập trung về ajna được dễ dàng hơn, cộng thêm việc thả lỏng cơ thể trước khi tập (điều thân) sẽ giúp con tập đỡ mất sức và hiệu quả hơn.
- Tiếp theo con tập bài thể dục mắt là nhìn vô 1 điểm trên tường, vừa để rèn luyện cho đôi mắt đang bị kém của con, vừa để rèn luyện khả năng tập trung vào một điểm khi mà con tập quán đề mục.
- Sau đó con điều thân, điều tức đến khi nào mà con cảm thấy cơ thể và tinh thần đã thư giãn thì con bắt đầu tập trung vào một điểm trước mặt để tạo không gian sâu rồi niệm phật nhẹ, sau đó con niệm cao dần và mường tượng ra một vòng tròn nhỏ trước mặt nhưng bị khuyết giống như hình trăng lưỡi liềm, màu sáng trắng. Tiếp đó con tập trung di chuyển hình tròn đen bên trong vào trung tâm cái hình trăng lưỡi liềm đó để tạo ra một hình tròn màu trắng sáng, kiểu giống như là hiện tượng nhật thực vậy ạ. Vậy là con đã tạo ra được một vòng tròn sáng giống như trong hình, khá dễ dàng và gần như lúc nào con cũng có thể làm được. Hiện nay thì con đang làm cho nó rõ hơn, rồi sau con sẽ chuyển nó sang màu đỏ và biến cái hình tròn đen bên trong cũng thành màu đỏ nốt, như vậy là con sẽ quán ra được cái chấm đỏ khá là chủ động rồi! Con thấy rằng cách tập này của con nó có điểm lợi là hiện tượng nhật thực (nguyệt thực) có một ấn tượng khá mạnh, và do sự nổi bật sáng tối nên tương đối dễ dàng trong việc quán. Rồi sự tập trung vào hình tròn đen bên trong để di chuyển cho nó vào đúng trung tâm để tạo ra một vòng tròn sáng cân đối cũng có tác dụng rèn luyện tâm lực khá là tốt, giúp cho việc quán chấm đỏ sẽ dễ dàng hơn. Đối với những bạn đang khó khăn trong việc quán chấm đỏ như con thì con nghĩ rằng cách này khá hiệu quả. Đây chỉ là suy nghĩ chủ quan của con thôi ạ, con cũng không biết là nó có lằng nhằng rắc rối thêm không, hay là có điều gì sai thì con mong Thầy chỉ dẫn thêm cho con ạ! (Hiện giờ con cũng đã thấy được chấm đỏ rồi, nhưng chỉ được một vài lần thôi ạ, và chấm đỏ cũng chưa thực sự rõ ràng lắm, nên con vẫn đang tập theo cách này, và con thấy rằng tâm lực và sự tập trung của con hiện giờ đã mạnh hơn trước nhiều ạ! Hiện con đang ở hình số 1 ;D)

TB: Lúc đầu khi mới quán, mình không biết cách quán ra làm sao, và hay thay đổi cách quán lung tung, nên tâm của mình bị loạn vì không biết cách quán nào mới là đúng. Cái này cũng chỉ là một mẹo trong giai đoạn đầu để cho tâm mình hiểu được khi mình muốn quán chấm đỏ thì em nó sẽ phải làm như thế nào. Lúc đầu do chưa quen và tâm lực còn yếu nên Chị TLH có nhắc mẹo cho mình là nên vẽ cái vòng tròn trước, lúc đầu mình hình dung chiếc nhẫn, sau mình chuyển sang cách tượng tượng và đồng thời nhớ lại cái hiện tượng nhật thực. Khi làm mình cứ chú ý vào cái vòng tròn đen bên trong, thấy quen rồi thì mình thêm một vòng tròn nhỏ bên trong vòng tròn đen này (đã có được cái cữ rồi nên cái này làm khá dễ), rồi mình tô màu cho nó. Sau một thời gian, khi mình quán quen cách này rồi, thì mình dần bỏ những cái dườm dà ban đầu đi, và chỉ tập trung vào chấm đỏ bên trong (hình 3). Bản chất là 1 mẹo để tâm nó hiểu, nhớ các bước và quen cách làm. Và mỗi người có thể hợp với 1 mẹo khác nhau, cái nào hợp thì mình theo và giữ để nó vượt qua giai đoạn đầu khó khăn, sau thì dần dần nó sẽ thống nhất theo chương trình và có thể không cần dùng đến mẹo này nữa.


1.jpg


2.jpg


3.jpg
"Xin hồi hướng công đức tu hành này đến cho những ai có tai mà muốn nghe để họ mau thành đạt quả vị Giải Thoát còn con ra sao thì cũng được." (HL)
"Đọc cho kỹ, suy nghĩ cho kỹ, hỏi cho kỹ và làm cho thật là kỹ thì may ra mới tới đích được." (HL)

Tibu

Trích dẫn từ: Bồ Đề Tâm trên Th9 29, 2012, 10:03 AM
Thưa Thầy!!!

Thời gian này con đang bận lo ổn định công ăn việc làm, và nhiều thứ linh tinh quá, vì vậy mà việc tập tành của con vẫn chưa đâu vào đâu cả! Âu cũng là cái nghiệp mà con phải trả cho sự lười biếng, ham chơi và lầm lạc trước kia của con. Chắc khi nào con phải giải quyết xong cái nút thắt này thì con mới có thể tập tốt được! Hiện nay con vẫn duy trì việc tập tương đối đều, nhưng chỉ được ở mức thấp thôi ạ. Mỗi ngày con tập VTC khoảng 1,2 lần, mỗi lần được tầm 5, 10 phút, tiếp đó con tập bài thể dục mắt là bài nhìn vô 1 điểm trên tường khoảng 3,4 lần. Ngay sau đó thì con tập quán đề mục, còn buổi trưa và buổi tối thì thỉnh thoảng con mới tập, vì những lúc ấy con chỉ muốn ngủ thôi ;D!

Theo như con được biết, muốn ra được chấm đỏ thì cần phải giữ giới luật cho tốt, và tâm lực phải đủ mạnh thì mới ra được. Mà con thì tâm lực vẫn thuộc loại yếu sìu sìu, thêm cái vụ công ăn việc làm của con vẫn chưa được ổn định và nhiều thứ linh tinh khác nữa nên việc giữ giới ngon lành là con cũng chưa làm được. Vì vậy mà khi tập con không cố quán ra chấm đỏ nữa, thay vào đó con tập trung vẽ cho ra cái viền chấm đỏ cho thật là rõ nét, rồi sau con sẽ tô màu cho nó thành cái chấm đỏ sau. Cách tập của con hiện nay cụ thể như thế này ạ:

- Đầu tiên là con tập VTC để cho khí huyết được lưu thông, giúp cho khí huyết tập trung về ajna được dễ dàng hơn, cộng thêm việc thả lỏng cơ thể trước khi tập (điều thân) sẽ giúp con tập đỡ mất sức và hiệu quả hơn.
- Tiếp theo con tập bài thể dục mắt là nhìn vô 1 điểm trên tường, vừa để rèn luyện cho đôi mắt đang bị kém của con, vừa để rèn luyện khả năng tập trung vào một điểm khi mà con tập quán đề mục.
- Sau đó con điều thân, điều tức nhẹ nhàng thôi, khi nào mà con cảm thấy cơ thể và tinh thần thư giãn thì con bắt đầu niệm phật nhẹ, rồi niệm cao dần và con tưởng tượng ra một vòng tròn nhỏ trước mặt nhưng bị khuyết giống như hình trăng lưỡi liềm, màu sáng trắng. Tiếp đó con tập trung di chuyển hình tròn đen bên trong vào trung tâm cái hình trăng lưỡi liềm đó để tạo ra một hình tròn màu trắng sáng, kiểu giống như là hiện tượng nhật thực vậy ạ. Vậy là con đã tạo ra được một vòng tròn sáng giống như trong hình, khá dễ dàng và gần như lúc nào con cũng có thể làm được. Hiện nay thì con đang làm cho nó rõ hơn, rồi sau con sẽ chuyển nó sang màu đỏ và biến cái hình tròn đen bên trong cũng thành màu đỏ nốt, như vậy là con sẽ quán ra được cái chấm đỏ khá là chủ động rồi! Con thấy rằng cách tập này của con nó có điểm lợi là hiện tượng nhật thực (nguyệt thực) có ấn tượng khá mạnh với mọi người, và do sự nổi bật sáng tối nên khá dễ dàng trong việc quán. Rồi sự tập trung vào hình tròn đen bên trong để di chuyển cho nó vào đúng trung tâm để tạo ra một vòng tròn sáng cân đối cũng có tác dụng rèn luyện tâm lực khá là tốt, giúp cho việc quán chấm đỏ sẽ dễ dàng hơn. Đối với những bạn đang khó khăn trong việc quán chấm đỏ như con thì con nghĩ rằng cách này khá hiệu quả. Đây chỉ là suy nghĩ chủ quan của con thôi ạ, con cũng không biết là nó có lằng nhằng rắc rối thêm không, hay là có điều gì sai thì con mong Thầy chỉ dẫn thêm cho con ạ! (Hiện giờ con cũng đã thấy được chấm đỏ rồi, nhưng chỉ được một vài lần thôi ạ, và chấm đỏ cũng chưa thực sự rõ ràng lắm, nên con vẫn đang tập theo cách này, và con thấy rằng tâm lực và sự tập trung của con hiện giờ đã mạnh hơn trước nhiều ạ! Hiện giờ con đang ở hình số 1 ;D)
Anh em mình có cái chiêu này rất là hay:

Đó là làm cái gì thì làm, miễn là mình làm ra đề mục, tức là ngon lành.

Và dĩ nhiên mổi người mổi kiểu.

Chẳng qua, đó là cách làm cho "em nó" (ý nói về cái linh hồn) hiểu ý của anh em mình muốn quán ra cái gì mà thôi.

Y như là tư thế ngủ say vậy: Không ai giống ai, hể mà ngủ say là ngon lành.

Tóm lại không có gì là sai ở đây hết.

Mẹo vặt về cái màu của đề mục.

Hể mà thấy khó rặn ra cái màu quá! Thì nên hé mắt ra nhìn vào cái màu đó trong một vài giây, và sau đó là nhắm mắt lại... chơi luôn là nó ra dể dàng hơn ;D ;D ;D

Cố lên bà con "mày râu"! ;D ;D ;D

Bồ Đề Tâm

#42
Dạ, con hiểu rồi ạ! Con cảm ơn Thầy nhiều! ;D ;D ;D

Hì, con đã có niềm tin, dù đường vẫn còn rất dài và còn nhiều khó khăn nhưng con sẽ cố gắng ạ! :D ;D ;D
"Xin hồi hướng công đức tu hành này đến cho những ai có tai mà muốn nghe để họ mau thành đạt quả vị Giải Thoát còn con ra sao thì cũng được." (HL)
"Đọc cho kỹ, suy nghĩ cho kỹ, hỏi cho kỹ và làm cho thật là kỹ thì may ra mới tới đích được." (HL)

Bồ Đề Tâm

#43
Từ hôm nhận thư trả lời của Thầy, con luôn nỗ lực để tu tập tốt nhất trong khả năng của con. Con thực sự đã xác định đây là việc sinh tử, sống còn của con. Con biết, con là một người kém cỏi, và còn vướng mắc phải rất nhiều thứ linh tinh và ác nghiệp. Nhưng con không còn buồn nhiều về điều đó như trước đây nữa. Con hiểu rằng, con đường mà con đang đi là một con đường rất dài và xa, vì vậy mà điểm xuất phát nó không còn quan trọng nữa. Đối với con điều quan trọng nhất chính là sự nỗ lực, và trên con đường này, con có niềm tin rằng, những người nỗ lực nhất sẽ là người chiến thắng. Lúc này con không còn mong muốn gì hơn ngoài việc tu tập nữa cả! Con chỉ muốn sớm đạt được những hiểu biết và kinh nghiệm bằng chính năng lực của mình. Con cảm ơn Thầy rất nhiều về lá thư mà Thầy đã trả lời cho con, nó thực sự đã giúp cho con rất nhiều...!!!
Con xin được báo cáo với Thầy về tình hình tu tập của con trong thời gian qua (cũng là để con không quên đi quẵng thời gian quan trọng này)...:

- 3/11: Sau một thời gian linh tinh và chểnh mảng trong việc tu tập, con bắt đầu tập kiểm soát tư tưởng và giữ giới luật trong khả năng của mình. Ngay tối hôm đó thì con nằm mơ và con đã kể giấc mơ đó với Thầy.

- 4/11: Thầy trả lời lá thư trước của con. Và con hiểu rằng dù có xảy ra điều gì... thì con cũng phải Tu. Và hễ rảnh... là dợt, không thôi sau này có muốn dợt cũng không được. Dợt và dợt... thực sự nó làm con như bùng nổ và không thể làm gì khác nữa ngoài việc Tu và Tu...

- 10/11: Sau vài ngày tập chăm chỉ, trưa hôm đó con đang niệm Phật thì có cảm giác bị hẫng, niệm và quán đều không thấy có lực nữa, một cảm giác trống rỗng...

- 12/11: Sáng con tập VTC vừa nhắm mắt vừa niệm và quán chấm đỏ, tập rất lâu mà không thấy mệt, cảm giác giống như là con không thấy giới hạn của con đâu cả ???. Con tập hết sức, niệm và quán tối đa có thể nhưng vẫn không cảm thấy mệt giống như là cơ thể con không bị giới hạn hay ràng buộc gì cả. Sau đó con nằm nhập định thì thấy mình như mình đang ở giữa vũ trụ mênh mông (con nằm tập khoảng 2 tiếng, VTC hơn 1 tiếng mà không thấy mệt gì cả). Đến chiều thì con thấy hơi tức ngực, một thời gian rồi nó lại hết. Đến tối thì con tập VTC khoảng hơn nửa tiếng nữa.

- 13/11: Con tiếp tục tập VTC, dù tập hết mình nhưng con không còn cảm thấy bị tức ngực, gò bó hay bị ràng buộc như trước nữa, con hoàn toàn không cảm nhận được giới hạn của mình. Đến trưa và chiều tối thì con muốn tập thêm nhưng không tập được, cảm giác giống như không có lực nữa, và ngày hôm đó con thấy mình hơi tức ngực và mệt một chút.

- 14/11 đến 19/11: Thời gian này thì con cảm thấy đừ và uể oải. Đến hôm 19/11 thì con thấy đừ thực sự, con không chỉ thấy tức ngực (nhẹ) mà con thấy mệt từ trong ra ngoài, cả tâm hồn và thể xác.

- 20/11 đến 24/11: Một người bạn đã khiến con tỉnh ngộ rất nhiều, con cảm thấy trái tim mình đã có lại được cái cảm giác xấu hổ và cả sự chiêm nghiệm về tình thương. Hiện giờ không còn là bạn, nhưng thực sự con phải cảm ơn người này rất nhiều (sau này nhất định phải tìm cách kết bạn lại ;D). Giờ mọi thứ trong cuộc sống đối với con khá tốt, không còn lấn cấn như trước nữa, nhưng con sẽ không chủ quan mà sẽ không ngừng tinh tấn. Đối với con, việc tu bây giờ đã thực sự trở thành một vấn đề sinh tử, sống còn (Thỉnh thoảng, con vẫn hay tự gia tăng "dục thần túc" bằng cách tự nói với em con rằng, mọi ước mơ, mọi hy vọng, lý tưởng, hoài bão và khát khao... của con đều đang nằm ở phía trước, ngay trên con đường này. Giống như một người đang đói khát giữa xa mạc, mà nhìn thấy phía trước là cái hồ nước mát, bóng cây râm mát và hoa quả thơm ngon... thì quả là không thể nào mà kiềm lòng được). Nguyện xin cho con được mãi mãi bám theo Thầy và chiến đấu hết mình cho lý tưởng này của con!
"Xin hồi hướng công đức tu hành này đến cho những ai có tai mà muốn nghe để họ mau thành đạt quả vị Giải Thoát còn con ra sao thì cũng được." (HL)
"Đọc cho kỹ, suy nghĩ cho kỹ, hỏi cho kỹ và làm cho thật là kỹ thì may ra mới tới đích được." (HL)

Tibu

Trích dẫn từ: Bồ Đề Tâm trên Th11 19, 2012, 03:04 AM
Từ hôm nhận thư trả lời của Thầy, con luôn nỗ lực để tu tập tốt nhất trong khả năng của con. Con thực sự đã xác định đây là việc sinh tử, sống còn của con. Con biết, con là một người kém cỏi, và còn vướng mắc phải rất nhiều thứ linh tinh và ác nghiệp. Nhưng con không còn buồn nhiều về điều đó như trước đây nữa. Con hiểu rằng, con đường mà con đang đi là một con đường rất dài và xa, vì vậy mà điểm xuất phát nó không còn quan trọng nữa. Đối với con điều quan trọng nhất chính là sự nỗ lực, và trên con đường này, con có niềm tin rằng, những người nỗ lực nhất sẽ là người chiến thắng. Lúc này con không còn mong muốn gì hơn ngoài việc tu tập nữa cả! Con chỉ muốn sớm đạt được những hiểu biết và kinh nghiệm bằng chính năng lực của mình. Con cảm ơn Thầy rất nhiều về lá thư mà Thầy đã trả lời cho con, nó thực sự đã giúp cho con rất nhiều...!!!
Con xin được báo cáo với Thầy về tình hình tu tập của con trong thời gian qua (cũng là để con không quên đi quẵng thời gian quan trọng này)...:

- 3/11: Sau một thời gian linh tinh và chểnh mảng trong việc tu tập, con bắt đầu tập kiểm soát tư tưởng và giữ giới luật trong khả năng của mình. Ngay tối hôm đó thì con nằm mơ và con đã kể giấc mơ đó với Thầy.

- 4/11: Thầy trả lời lá thư trước của con. Và con hiểu rằng dù có xảy ra điều gì... thì con cũng phải Tu. Và hễ rảnh... là dợt, không thôi sau này có muốn dợt cũng không được. Dợt và dợt... thực sự nó làm con như bùng nổ và không thể làm gì khác nữa ngoài việc Tu và Tu...

- 10/11: Sau vài ngày tập chăm chỉ, trưa hôm đó con đang niệm Phật thì có cảm giác bị hẫng, niệm và quán đều không thấy có lực nữa, một cảm giác trống rỗng...

- 12/11: Sáng con tập VTC vừa nhắm mắt vừa niệm và quán chấm đỏ, tập rất lâu mà không thấy mệt, cảm giác giống như là con không thấy giới hạn của con đâu cả ???. Con tập hết sức, niệm và quán tối đa có thể nhưng vẫn không cảm thấy mệt giống như là cơ thể con không bị giới hạn hay ràng buộc gì cả. Sau đó con nằm nhập định thì thấy mình như mình đang ở giữa vũ trụ mênh mông (con nằm tập khoảng 2 tiếng, VTC hơn 1 tiếng mà không thấy mệt gì cả). Đến chiều thì con thấy hơi tức ngực, một thời gian rồi nó lại hết. Đến tối thì con tập VTC khoảng hơn nửa tiếng nữa.

- 13/11: Con tiếp tục tập VTC, dù tập hết mình nhưng con không còn cảm thấy bị tức ngực, gò bó hay bị ràng buộc như trước nữa, con hoàn toàn không cảm nhận được giới hạn của mình. Đến trưa và chiều tối thì con muốn tập thêm nhưng không tập được, cảm giác giống như không có lực nữa, và ngày hôm đó con thấy mình hơi tức ngực và mệt một chút.

- 14/11 đến 19/11: Thời gian này thì con cảm thấy đừ và uể oải. Đến hôm 19/11 thì con thấy đừ thực sự, con không chỉ thấy tức ngực (nhẹ) mà con thấy mệt từ trong ra ngoài, cả tâm hồn và thể xác.

- 20/11 đến 24/11: Một người bạn đã khiến con tỉnh ngộ rất nhiều, con cảm thấy trái tim mình đã có lại được cái cảm giác xấu hổ và cả sự chiêm nghiệm về tình thương. Hiện giờ không còn là bạn, nhưng thực sự con phải cảm ơn người này rất nhiều (sau này nhất định phải tìm cách kết bạn lại ;D). Giờ mọi thứ trong cuộc sống đối với con khá tốt, không còn lấn cấn như trước nữa, nhưng con sẽ không chủ quan mà sẽ không ngừng tinh tấn. Đối với con, việc tu bây giờ đã thực sự trở thành một vấn đề sinh tử, sống còn (Thỉnh thoảng, con vẫn hay tự gia tăng "dục thần túc" bằng cách tự nói với em con rằng, mọi ước mơ, mọi hy vọng, lý tưởng, hoài bão và khát khao... của con đều đang nằm ở phía trước, ngay trên con đường này. Giống như một người đang đói khát giữa xa mạc, mà nhìn thấy phía trước là cái hồ nước mát, bóng cây râm mát và hoa quả thơm ngon... thì quả là không thể nào mà kiềm lòng được). Nguyện xin cho con được mãi mãi bám theo Thầy và chiến đấu hết mình cho lý tưởng này của con!

Đọc xong rơm rớm nước mắt (cái tật này mới xảy ra cách đây một ngày thôi) ;D ;D ;D
Và nhớ lại hồi đang tập đi xe đạp leo núi (có nghĩa là đi xe đạp trong rừng núi) và dĩ nhiên là phải dợt cách bay qua những gốc cây khi con đường mòn bị nó chấn ngang!

Kỹ thuật là đơn giản:
Chỉ cần chạy xe đến đó và giật thật là mạnh cái tay lái. Xe đạp nhỏng lên và bay qua gốc cây đó.

Tuy nhiên:
Có ngờ rằng một hôm do giật quá mạnh mà nó nhỏng lên quá cao và nó... ngã ngược ra đằng sau luôn!

Có qua giai đoạn đó rồi mới mò ra cái 70% thành công lực đó ;D ;D ;D