Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Một thời tui nghe ...

Bắt đầu bởi lá chuối, Th5 15, 2012, 10:56 PM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

lá chuối

Sức khỏe Thầy mỗi ngày mỗi đi xuống, mà Pháp thì nhiều và quý nhưng cái gì cũng chờ Thầy viết lại thì mệt cho Thầy quá. Nay con xin phép Thầy và Admin cho con một góc chùa nho nhỏ này để con và các ACE hữu duyên được chia sẻ bằng cách viết lại những bài Pháp quý được nghe trực tiếp từ Thầy. Có chỗ nào sai/thừa/thiếu/bổ sung Thầy điều chỉnh cho tụi con cho đỡ mất sức Thầy nha.

con cám ơn ạ ! ;D

lá chuối

Một thời con nghe như vầy ... ;D ;D ;D

Thầy nói : khi bị chó cắn thì lấy ớt đỏ đập dập ra bôi một lúc lên lưỡi dao, loại dao cau bằng sắt đen của mấy Cụ ăn trầu. Sau đó lấy lưỡi dao này chùi qua chùi lại trên vết chó cắn.

Nguyên lý :
1. Chó cắn thì nước miếng ( nước dãi ) của chó có tính Nóng --> Hỏa.
2. Ớt  --> Hỏa.
3. Dao --> Kim ( kim loại )
4. Hỏa khắc Kim.

Vận hành :
1. Bôi ớt trên dao để làm "mồi" cho cái dao Kim và ớt Hỏa khắc nhau.
2. Khi "mồi" vậy thì cái dao nó hiểu là cái gì Hỏa thì nó "Khắc, khử" nhau được.
3. Nên khi chùi dao lên vết cắn có nước miếng chó là Hỏa thì cái dao nó hiểu và khử độc luôn. ;D ;D ;D

lá chuối

#2
Một thời con nghe như vầy ...  ;D ;D ;D

Chị Bờm hỏi :
- Thầy ơi, trong cuộc sống, khi mình đứng trước một cảnh THAM , mình thấy người ta THAM, thì mình nên nhìn với cái Tâm gì ?

Thầy nói trước tiên mình có nên cái nhìn về cái thước mâm cặp của thợ tiện cơ khí.
Nó là một loại thước có hai phần, một phần đo độ chính xác tới con số 0,1,2,3... cm
Phần còn lại là cho phép độ sai số tới 0.1, 0.2, 0.3 ...
Phần hai này trượt qua trượt lại trên phần thứ nhất để canh sai số.

Khi tiện một vật như con ốc, vít hay gì đó, thỏi kim loại được đưa vào và tiện theo đúng thông số kỹ thuật, và chỉ cho phép sai số tới vài giêm ( giêm = một phần mười của milimet ). Cái thước cặp phần 2 là làm cái chuyện canh me này.

Qua chuyện Đạo :
- Khi đứng trước một sự việc, một cảnh có THAM , nó xảy ra hiện tượng :
1. Mình nhìn và bị cuốn theo, bị tham theo. Cái này không nói làm gì. hehehe
2. là, mình KHÔNG THAM ngay tại thời điểm đó, mình không có Tham cái chuyện đó, nhưng mình lại thấy KHÓ CHỊU vì mình THẤY họ như vậy.

Thì đây là cái thước mâm cặp để đo mình đây !

Giải thích :
- Khi mình thấy cảnh THAM , nhưng mình lại KHÔNG THAM. thì ngay lúc này , mình đang ở cái số 0 của cái thước thứ nhất.

- Nhưng vì trái tai gai mắt, nên ít hay nhiều mình lại bị KHÓ CHỊU. Thì ngay lúc này, cái khó chịu của mình là đang ở cái thước thứ hai, cái đo độ sai số.

Nghĩa là : 0 ( không tham) --> Thô Tâm Tham đã yên.

nhưng KHÓ CHỊU -> thành ra 0.1, 0.2, 0.3, .......0.9. --> Vi tế Tham.

Như vậy, tùy theo mức độ KHÔNG phẩy Mấy của mình thì mình đo được sự dao động của Vi Tế Tâm THAM trước hiện tượng.

Ví dụ thấy cảnh người ta đánh nhau , chửi lộn mà mình còn bực chút xíu , còn một gợn nhẹ bực bội thì khi đó mức độ SÂN Vi Tế của mình chỉ còn ở 0.2 hay 0.3 gì đó thôi.

=================

TB : con đang tìm cái hình cái mâm cặp để mọi người hình dung dễ hơn mà tìm chưa ra. Cho con chút thời gian.

=================

TB lần 2  ;D : chuối vừa mới sửa chữ "Bực mình" thành "Khó Chịu" cho nó rõ ràng hơn.

Rancon

Đại loại là như vầy hén ;D



Chuối à cái này hay đó Chuối ơi ;Dl;

langnghiem

Trích dẫn từ: lá chuối trên Th5 15, 2012, 11:18 PM
Một thời con nghe như vầy ... ;D ;D ;D

Thầy nói : khi bị chó cắn thì lấy ớt đỏ đập dập ra bôi một lúc lên lưỡi dao, loại dao cau bằng sắt đen của mấy Cụ ăn trầu. Sau đó lấy lưỡi dao này chùi qua chùi lại trên vết chó cắn.

Nguyên lý :
1. Chó cắn thì nước miếng ( nước dãi ) của chó có tính Nóng --> Hỏa.
2. Ớt  --> Hỏa.
3. Dao --> Kim ( kim loại )
4. Hỏa khắc Kim.

Vận hành :
1. Bôi ớt trên dao để làm "mồi" cho cái dao Kim và ớt Hỏa khắc nhau.
2. Khi "mồi" vậy thì cái dao nó hiểu là cái gì Hỏa thì nó "Khắc, khử" nhau được.
3. Nên khi chùi dao lên vết cắn có nước miếng chó là Hỏa thì cái dao nó hiểu và khử độc luôn. ;D ;D ;D

Tại sao phải là dao cau mà ko phải loại dao khác? có phải vì nó được làm bằng sắt đen không chị?
Quý ông Don-ki-hô-tê!!

TLT

Trích dẫn từ: lá chuối trên Th5 16, 2012, 12:05 AM
Một thời con nghe như vầy ...  ;D ;D ;D
......
Nghĩa là : 0 ( không tham) --> Thô Tâm Tham đã yên.

nhưng Bực mình --> thành ra 0.1, 0.2, 0.3, .......0.9. --> Vi tế Tham.
Như vậy, tùy theo mức độ KHÔNG phẩy Mấy của mình thì mình đo được sự dao động của Vi Tế Tâm THAM trước hiện tượng.


Cám ơn Chuối cưng! Hay quá

Nhưng Thầy ui! cho con  hỏi :
1/Bực mình  sai số--> sao gọi là Vi tế tham mà mình không gọi là Vi tế sân...-Hay là vi tế nào cũng vậy-có gợn là vi tế..gì gì đó ?  ;D ;D

2/Cái sai số này nó bằng 0 là mình OK về Vi tế (sân,tham)
Nhưng làm sao mà mình phân biệt được giữa cái "trơ trơ không"(không thèm,không cần,thờ ơ) với cái cảm giác -vi tế sai số bằng không ạ?

Kính


lá chuối

#6
Trích dẫn từ: TLT trên Th5 16, 2012, 03:27 AM
Trích dẫn từ: lá chuối trên Th5 16, 2012, 12:05 AM
Một thời con nghe như vầy ...  ;D ;D ;D
......
Nghĩa là : 0 ( không tham) --> Thô Tâm Tham đã yên.

nhưng Bực mình --> thành ra 0.1, 0.2, 0.3, .......0.9. --> Vi tế Tham.
Như vậy, tùy theo mức độ KHÔNG phẩy Mấy của mình thì mình đo được sự dao động của Vi Tế Tâm THAM trước hiện tượng.


Cám ơn Chuối cưng! Hay quá

Nhưng Thầy ui! cho con  hỏi :
1/Bực mình  sai số--> sao gọi là Vi tế tham mà mình không gọi là Vi tế sân...-Hay là vi tế nào cũng vậy-có gợn là vi tế..gì gì đó ?  ;D ;D

2/Cái sai số này nó bằng 0 là mình OK về Vi tế (sân,tham)
Nhưng làm sao mà mình phân biệt được giữa cái "trơ trơ không"(không thèm,không cần,thờ ơ) với cái cảm giác -vi tế sai số bằng không ạ?

Kính

Ụi ! cám ơn Chị TLT đã phát hiện ra chỗ đó. Ngay khúc đó, dùng từ chính xác hơn có lẽ em nên thay "bực mình" bằng "khó chịu" thì nghĩa nó rộng hơn. Em ngồi rà lại trí nhớ coi em nhớ lộn hay có chú thích gì khúc này nãy giờ mà chưa ra. Mình cùng chờ Thầy nha !

@ RC : cám ơn RC. Em có bài nào thì viết ra cho mọi người học với nha. ;)

@ langnghiem : cái dzụ con dao chị quên hỏi tiếp cho rõ. Chờ Thầy nha em !

============
@Chị TLT : ra rồi Chị ơi ! ;D ;D ;D

Khi thay cái chữ KHÓ CHỊU vô chỗ đó thì nó sát nghĩa hơn, tức là khi đối trước một Hiện Tượng gì ( Tham-Sân-Si) thì cái Độ Khó Chịu đó nó phản ánh đúng cái mức Vi Tế Tâm ( Tham-Sân-Si) đó của mình.

Ga con

Trích dẫn từ: langnghiem trên Th5 16, 2012, 02:43 AM

Tại sao phải là dao cau mà ko phải loại dao khác? có phải vì nó được làm bằng sắt đen không chị?

Trong khi chờ Thầy thì cô nói cái biết của cô thế này:

Dân gian có câu "sắc như dao cau", các cụ nhà ta xưa bổ cau phải có con dao này mới được, vì vỏ cau dày mà cứng, trái thì bằng quả trứng, cầm vừa trong bàn tay (dễ đứt tay), nên thợ làm dao VN ta đã làm nó có mũi bằng, lưỡi dao chỉ hơn ngón tay 1 tí, và bằng thép nguyên chất nên nó rất chắc mà lại sắc (hầu như không phải mài).

Phần thép nguyên chất này nó quyết định cái tính "Kim" chuẩn cho vật dụng này đó. Nó bé thế nhưng không rẻ đâu nếu đúng hàng.  ;D.
Chứ không như các loại dao chặt khác hay pha thêm các tạp chất cho cứng. dao inox cũng lệch tính chất đi rồi.

Tibu

Trích dẫn từ: rancon trên Th5 16, 2012, 01:38 AM
Đại loại là như vầy hén ;D



Chuối à cái này hay đó Chuối ơi ;Dl;
nó là cái này nè:
http://en.wikipedia.org/wiki/File:Vernier_caliper.svg
để ý cái số (6) đó là cái vernier đó. Khi hai vạch trùng nhau là chính con số đó.

Rancon

#9
Trích dẫn từ: Tibu trên Th5 16, 2012, 09:55 AM
Trích dẫn từ: rancon trên Th5 16, 2012, 01:38 AM
Đại loại là như vầy hén ;D



Chuối à cái này hay đó Chuối ơi ;Dl;
nó là cái này nè:
http://en.wikipedia.org/wiki/File:Vernier_caliper.svg
để ý cái số (6) đó là cái vernier đó. Khi hai vạch trùng nhau là chính con số đó.

Cái đó là cây thước mà mà mà....

Khi google thước kẹp caliper thì mới ra ;D



Phần vernier scale (6 và 7) là cái mà chú Tibu nói.

TCH

Mong là có nhiều bài pháp hay,được chia sẻ hơn nữa.

lá chuối

Một thời con nghe Thầy mình nói dzị nè  ;D ;D ;D :

Mình  tu giống như ở trong một căn phòng tối đen thui ( Vô Minh ) mà mình đã mò mẫm trong đó cả hàng triệu triệu năm rồi. Ở trong đó mình chơi với bụi, đất, cát, đá...v.v. Có những lúc mình thấy hay hay, nhưng có lúc mình thấy chán. Khi chán thì mình đi kiếm thứ khác để chơi, thì, may mắn thay, trong căn phòng tối thui đó có những người Bạn, hay là Người Chỉ Đường. NCĐ này, nhờ một phương pháp chính xác là sự Tập Trung Tư Tưởng Ngay Đằng Trước Mặt mà họ thẩm định được chỗ nào là chỗ mỏng nhất của bức tường, và họ sẽ nói mình đục ra theo hướng đó.

Nghĩa là mình bị Vô Minh vây, nhưng mình vẫn có một lợi điểm nào đó mà NCĐ thấy được, NCĐ lợi dụng lợi điểm đó để đưa cho mình một Pháp Môn.

Vấn đề là mình cứ đục. Họ chỉ mình hướng đó thì mình cứ đục đi. Đục tới đâu hay tới đó. Trước khi cái sát na mà mình đục lủng bức tường thì mình vẫn chưa thấy được một cái gì cả !
Ví dụ cần 150 nhát búa mới lủng thì từ nhát búa đầu tiên cho tới nhát 149 mình vẫn hoàn toàn ở trong phòng tối đen, và mình vẫn cảm giác mình chưa tiến triển gì cả, vì mình không thấy chứ thật ra bức tường nó vẫn lủng dần đó chứ !
Cho tới nhát búa cuối cùng thì bức tường lủng ! Mình mới thấy Ánh Sáng ở ngoài rọi vô.

(---> lời bàn thêm : 99 cent chưa phải là 1 dollar, nhưng 1cent vẫn có giá trị của nó là chỗ này đây  ;D ;D ;D )

Thường thường khi tập mình hay bị nôn nóng là vậy !
Hễ nôn nóng thì mình đục lung tung, thay vì cái búa tán trúng cái dùi thì được chứ nôn nóng thì có khi đục trúng tay mình, hoặc đục sang chỗ khác của bức tường thì cũng không được cái gì hết ( vì NCĐ đã chỉ mình chỗ tường này mỏng nhất rồi ).

Trong Kinh Duy Ma Cật có nói Nhờ Thần Lực mà có thể rút ngắn được (10 ) kiếp sống trong một buổi, và cũng có thể kéo dài đi khoảng mười ngàn kiếp ( 10.000 ) trong một buổi. Điều đó nói lên rằng, nếu mình nghe lời khuyên nhủ đúng đắn của NCĐ thì mình hướng về việc thực hành ngay. Do thái độ của mình mà nhờ một buổi nói chuyện của Họ mình có thể rút ngắn được mười kiếp sống hoạc mình làm thêm mười ngàn kiếp nữa cũng chưa thành công !

Vấn đề là mình có muốn thay đổi thực sự hay không mà thôi !

timthayhocdao

Trích dẫn từ: lá chuối trên Th6 21, 2012, 10:15 PM
Một thời con nghe Thầy mình nói dzị nè  ;D ;D ;D :

Mình  tu giống như ở trong một căn phòng tối đen thui ( Vô Minh ) mà mình đã mò mẫm trong đó cả hàng triệu triệu năm rồi. Ở trong đó mình chơi với bụi, đất, cát, đá...v.v. Có những lúc mình thấy hay hay, nhưng có lúc mình thấy chán. Khi chán thì mình đi kiếm thứ khác để chơi, thì, may mắn thay, trong căn phòng tối thui đó có những người Bạn, hay là Người Chỉ Đường. NCĐ này, nhờ một phương pháp chính xác là sự Tập Trung Tư Tưởng Ngay Đằng Trước Mặt mà họ thẩm định được chỗ nào là chỗ mỏng nhất của bức tường, và họ sẽ nói mình đục ra theo hướng đó.

Nghĩa là mình bị Vô Minh vây, nhưng mình vẫn có một lợi điểm nào đó mà NCĐ thấy được, NCĐ lợi dụng lợi điểm đó để đưa cho mình một Pháp Môn.

Vấn đề là mình cứ đục. Họ chỉ mình hướng đó thì mình cứ đục đi. Đục tới đâu hay tới đó. Trước khi cái sát na mà mình đục lủng bức tường thì mình vẫn chưa thấy được một cái gì cả !
Ví dụ cần 150 nhát búa mới lủng thì từ nhát búa đầu tiên cho tới nhát 149 mình vẫn hoàn toàn ở trong phòng tối đen, và mình vẫn cảm giác mình chưa tiến triển gì cả, vì mình không thấy chứ thật ra bức tường nó vẫn lủng dần đó chứ !
Cho tới nhát búa cuối cùng thì bức tường lủng ! Mình mới thấy Ánh Sáng ở ngoài rọi vô.

(---> lời bàn thêm : 99 cent chưa phải là 1 dollar, nhưng 1cent vẫn có giá trị của nó là chỗ này đây  ;D ;D ;D )

Thường thường khi tập mình hay bị nôn nóng là vậy !
Hễ nôn nóng thì mình đục lung tung, thay vì cái búa tán trúng cái dùi thì được chứ nôn nóng thì có khi đục trúng tay mình, hoặc đục sang chỗ khác của bức tường thì cũng không được cái gì hết ( vì NCĐ đã chỉ mình chỗ tường này mỏng nhất rồi ).

Trong Kinh Duy Ma Cật có nói Nhờ Thần Lực mà có thể rút ngắn được (10 ) kiếp sống trong một buổi, và cũng có thể kéo dài đi khoảng mười ngàn kiếp ( 10.000 ) trong một buổi. Điều đó nói lên rằng, nếu mình nghe lời khuyên nhủ đúng đắn của NCĐ thì mình hướng về việc thực hành ngay. Do thái độ của mình mà nhờ một buổi nói chuyện của Họ mình có thể rút ngắn được mười kiếp sống hoạc mình làm thêm mười ngàn kiếp nữa cũng chưa thành công !

Vấn đề là mình có muốn thay đổi thực sự hay không mà thôi !


Hi hi, nào là "nuôi heo đất", "tháo mắc lưới", bây giờ lại thêm "đục tường" nữa.  ;D ;D ;D
Mỗi lần đọc bài của chị Chuối là em lại lên tinh thần rất nhiều, hăng hái tu tập.  :D :D :D

lá chuối

Một thời con nghe Thầy nói như dzị nè ;D ;D ;D :

Một vấn đề dễ gặp phải là : khi nhận phương pháp tu tập, hành giả bắt tay vào Thực Hành thì theo thời gian, thường sẽ rơi vào những suy nghĩ sau :
Đức Phật nói rằng ứng với một hoàn cảnh thì mình sẽ có bốn phản ứng khác nhau, y như bốn loại ngựa.

1. Con ngựa khôn nhất, thứ thiệt nhất là con ngựa mà khi Ông Chủ nó vừa có ý nghĩ "quẹo phải" thì nó liền quẹo phải.
2. Con ngựa thứ hai này, khi ông chủ nghĩ rằng ổng muốn quẹo phải, ổng giơ cái Roi lên, con ngựa vừa thấy BÓNG của cái roi là nó quẹo phải. --> độ nhạy yếu hơn loại ngựa số (1)
3. Con ngựa này cái roi phải chạm vào người nó mới quẹo phải được  --> Độ nhạy yếu hơn nữa.
4. Con ngựa thứ tư này phải đánh thấu xương, đau thê thảm thì nó mới quẹo được bên phải.

Đó là nói về mức độ nhạy cảm trước vấn đề và sự lợi hại của sự nhạy cảm.

Khi mới dợt một phương pháp thì hành giả có ý nghĩ rằng :   À há ! Cú này mình phải là số (1) rồi !
Sau một thời gian , thấy "khó ăn" quá thì mình lại nói :  Thôi vậy , mình là số (2) vậy !
Rồi thêm một thời gian nữa mình lại :  ...Uhmm... Cái này sao mà... khó quá dzị ta ! Thôi thì... (1) không được, (2) không xong. Thôi mình là (3) vậy !
Thêm một thời gian nữa dợt không xong mình xụm luôn thì ...: Ôi thôi chắc mình là số (4) quá !
Và mình dợt như vậy.

Cái quan niệm mình là số 1,2,3,4 đều là SAI LẦM cả !
Vì thật sự mình không biết mình là số mấy , vì mình nằm trong Vô Minh. Vô Minh thì coi như là mù, điếc, câm, không có cảm giác luôn.
Đi vô một cái Đạo cũng giống như mình lạc vào một vùng chưa lần nào mình tới, mình không biết đâu là đâu, rồi tự cho mình là số 1,2,3,4 là điều hoàn toàn Vô Lý !

Do đó cho nên, mình chỉ cần nghe lời hướng dẫn của Người Chỉ Đường và mình cứ đi. Vấn đề là mình có đi hay đi không mà thôi, còn tới hay không tới thì... kệ Tía nó.
;D ;D ;D

Trong điều kiện như vậy mình sẽ tiến rất nhanh !

Những người Tập đại, không làm hùng hục, nghe NCĐ nói không có gì nguy hiểm đâu là làm liền, họ không đắn đo do dự, không tính thời gian, không tính toán, vô tư hoàn toàn nên Tập Rất Tự Nhiên. Do tính chất Tự Nhiên như vậy mà họ rơi vào Đạo. Vì thực chất Đạo là Tự Nhiên.

Nếu mình hiểu tính tự nhiên theo kiểu Vô Minh của mình thì mình lè phè. Lè phè thì lại chẳng được tới đâu hết.
Cho nên mình cứ làm theo vận tốc của mình và nghĩ rằng " hôm nay mình có làm, hôm nay mình có cố gắng ".
Còn kết quả thì kệ tía nó.
Mình chỉ cần biết là mình sẽ tiến tới cái mốc đó. Nhưng khi mình chưa tới thì mình cứ làm, tới rồi thì mình giữ nó. Giữ một thời gian rồi tới hỏi NCĐ "còn nữa không" thì NCĐ sẽ chỉ tiếp tới mốc thứ 2, thứ 3 ...v.v... theo cá tánh của người hỏi đường. Vậy thôi. ;D ;D ;D






nhà binh

Đọc tới đọc lui mãi mới biết "NCĐ" là NGƯỜI CHỈ ĐƯỜNG  :-\ :-\ ???
"nhà binh nhìn Ba, cạo đầu cầu đạo"