Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Bồ Đề Tâm xin Thầy và các bạn đồng tu chỉ dạy!

Bắt đầu bởi Bồ Đề Tâm, Th5 03, 2012, 08:12 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

trigia

Tg xin phép anh Hai và Bồ Đề Tâm được tán rộng.

Có lẽ hình ảnh đúng nhất để làm ví dụ là con ruồi bay vo vo trên cái bánh nhưng chưa đậu. Và hành giả ngồi nhìn cảnh tượng đó. Chỉ nhìn thôi mà không làm gì cả. Vì hễ con ruồi mà xà xuống để đậu vào cái bánh là hành giả sẽ xua tay đuổi. Trạng thái này của hành giả rất thư giản nhưng lại rất chăm chú. Thư giản vì con ruồi thì chỉ là con ruồi bình thường không có gì là nặng ký cả. Nhưng để canh đúng cái lúc con ruồi nó xà xuống mà xua tay đuổi thì hành giả phải chăm chú.

Nên làm cho đúng 70% công lực theo Tg cũng đòi hỏi nhiệt tâm và chú ý.
Thường suy nghĩ: 70% công lực là sao ta ?
Chủ ý rà tới rà lui trong khi công phu cho đúng với 70% công lực.
Vì hành giả sẽ nhập Định trong trạng thái 70 này chứ không phải 100.

Bồ Đề Tâm

Trích dẫn từ: Tibu trên Th2 12, 2013, 11:18 AM
...
Đọc xong rơm rớm nước mắt (cái tật này mới xảy ra cách đây một ngày thôi) ;D ;D ;D
Và nhớ lại hồi đang tập đi xe đạp leo núi (có nghĩa là đi xe đạp trong rừng núi) và dĩ nhiên là phải dợt cách bay qua những gốc cây khi con đường mòn bị nó chấn ngang!

Kỹ thuật là đơn giản:
Chỉ cần chạy xe đến đó và giật thật là mạnh cái tay lái. Xe đạp nhỏng lên và bay qua gốc cây đó.

Tuy nhiên:
Có ngờ rằng một hôm do giật quá mạnh mà nó nhỏng lên quá cao và nó... ngã ngược ra đằng sau luôn!

Có qua giai đoạn đó rồi mới mò ra cái 70% thành công lực đó ;D ;D ;D
Nhận được bài của Thầy nhân dịp đầu xuân năm mới mà con vừa cảm thấy vui, lại vừa cảm thấy mình... hổ thẹn!

Con vui vì may mắn được Thầy mừng tuổi cho con bằng một bài Pháp rất ý nghĩa cho con trong thời điểm này, Thầy đã cảnh tỉnh cho con và giúp cho con có thêm động lực để vượt qua những khó khăn trong việc Đời, và việc Đạo...
Con hiểu rằng bản thân con lúc này giống như một chiếc xe đạp đang leo núi vậy, và sẽ có nhiều khó khăn giống như những gốc cây chấn ngang con đường con đang đi. Đó, là thời điểm mà con cần phải bứt phá để vượt qua, chứ không phải là trốn tránh nó! Và rồi, con sẽ có được cái linh tính là cái 70% thành công lực đó, giúp cho con giải quyết được một cách tốt nhất giữa cả hai việc Đời và Đạo (đặc biệt là việc tu tập).

Con cảm thấy mình hổ thẹn, vì trong thời gian này con vẫn chưa làm được gì nhiều. Con vẫn chưa thực hiện được những điều mà con đã nói... Con đã định từ bỏ tất cả để chuyên tâm vào việc tu tập, nhưng ác nghiệp đã khiến con phải dấn thân vào cuộc sống, phải tự tìm cách để khẳng định mình và tồn tại... Vì vậy mà thời gian này gần như con không tập được gì nữa cả, con chỉ biết thành tâm sám hối để cho các ác nghiệp giảm bớt và căn lành tăng trưởng với hi vọng là con sẽ sớm ổn định được việc đời và mong cho việc tu tập của con sớm được tốt đẹp!

Con vẫn luôn có niềm tin và vẫn luôn nỗ lực. Cảm ơn Thầy và chú trigia đã chỉ bảo cho con về cái linh tính 70% thành công lực đó, đây sẽ là một công cụ rất hữu ích cho con để giải quyết những khó khăn trong thời điểm hiện tại, đặc biệt là về vấn đề tu tập của con (lúc này con xin phép Thầy cho con được tiến từ từ :D ;D ;D).

Đầu xuân năm mới, con xin kính chúc Thầy và gia đình cùng các Nhí luôn có thật nhiều hỷ lạc và sức khỏe!!! Chúc chú trigia và toàn thể anh chị em trong chùa luôn hỷ lạc và tinh tấn!!! ;D ;D ;D
"Xin hồi hướng công đức tu hành này đến cho những ai có tai mà muốn nghe để họ mau thành đạt quả vị Giải Thoát còn con ra sao thì cũng được." (HL)
"Đọc cho kỹ, suy nghĩ cho kỹ, hỏi cho kỹ và làm cho thật là kỹ thì may ra mới tới đích được." (HL)

Bồ Đề Tâm

Bạch Thầy!

Trước hết con xin được Sám Hối với Thầy về sự kém cỏi của con trong thời gian này...! Nhìn mọi người tu tập tinh tấn mà con thấy xấu hổ quá, nên con muốn được sám hối với Thầy và mọi người để cho con tiến tu được dễ dàng hơn! Gần đây con mới chuyển việc làm nên con có nhiều thời gian rảnh hơn trước, nhưng hơn tháng nay rồi mà con vẫn chưa làm được trò trống gì cả! Con biết là do tâm con vẫn còn nhiều lấn cấn trong thời gian này và việc giữ giới của con gần đây còn khá là chểnh mảng...

Con không biết là có phải do thời gian con còn đi làm ở cty cũ, do công việc nó nhiều áp lực mà con sinh ra sợ tập hay không, vì lúc đó con chưa biết cân bằng, nên mỗi lần con tập thì đều cảm thấy đầu óc nó thanh tịnh hơn nhưng tốc độ suy nghĩ lại bị chậm đi rất nhiều, do vậy mà con đã không hoàn thành tốt công việc và hay cảm thấy quá tải... Cách đây khoảng 1 tháng, khi con mới nghỉ ở cty cũ, thì có 1 bữa con thấy độ tập trung của con khá mạnh, nhưng từ tối hôm đó về sau thì con không tập được gì nữa. Mấy hôm gần đây, con đã cố gắng chấn chỉnh lại bản thân, trong việc điều tâm, giữ giới, giữ hỷ lạc và cân bằng lại một cách khoa học giữa đời và đạo như con đã thưa với Thầy trước đây.
Trích dẫn từ: Tibu trên Th3 28, 2013, 03:26 AM
Trích dẫn từ: Bồ Đề Tâm trên Th3 27, 2013, 10:47 PM
Bạch Thầy!

   Con xin được Sám Hối với Thầy vì thời gian qua con vẫn chưa làm được gì cả, gần 1 tháng nay con cứ ở trong cái vòng luẩn quẩn và không biết định hướng thế nào cho đúng, cả việc Đạo lẫn việc Đời con đều không khẳng định được gì cả... Con biết nếu cứ tiếp tục thế này thì mọi công sức của con sẽ đổ sông đổ biển hết, nên con cần phải xác định mọi thứ cho nó thật rõ ràng trước đã.

   Ngày trước, Thầy đã chỉ cho con trong giấc mơ mà con đã kể với Thầy, nhưng con vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ:
Trích dẫnLo kiếm sống trước đi cái đã!

Sau khi có xu rồi thì mới tính chuyện tu.

Trong thời gian khó khăn như hai giấc mơ thì con nên cẩn thận.

Sau khi công việc bớt đi áp lực thì con tu tiếp. bây giờ thì chỉ càn cách tu cầm chừng mà thôi.
Nhưng giờ thì con đã hiểu, với tình cảnh công việc và cuộc sống như của con hiện nay chưa có ổn định, thì con cần phải giải quyết nó cho tốt trước đã, sau đó thì mới tính chuyện tu. Giờ con cần làm là tu cầm chừng, theo cách hiểu của con đó là: giữ giới, theo dõi hơi thở và hướng tâm ra đằng trước mặt bất cứ khi nào có thể (trong công việc và sinh hoạt hàng ngày). Còn tối đến, khi đi ngủ thì con sẽ gác tất cả mọi việc qua một bên và chỉ tập trung vào cái Đề Mục mà thôi. Và con sẽ duy trì cho đến khi công việc được ổn định. Con hiểu như vậy đúng không ạ ???. Nếu con có gì sai xin Thầy chỉ bảo cho con nha!

   Lẽ ra con cần phải xin lỗi Thầy nhiều lắm... :-[ nhưng con biết cách tốt nhất là thể hiện bằng hành động và kết quả, nên con xin sửa bằng cách: Làm lại cho thật tốt ạ!
   Xin Thầy đừng buồn con nữa nha Thầy...!!!

   Kính Thầy!
Đúng 100% ;D ;D ;D

Và con cảm thấy cuộc sống và việc tu tập của con đã bắt đầu ổn định hơn (tuy hiện tại vẫn chưa đâu vào đâu cả :P). Về việc tu tập của con thì thời gian gần đây con đã cố gắng tập, nhưng con tập mà không thấy có lực gì cả, khi tập thì con cứ cảm thấy nó mê man thế nào ấy ạ, không tập trung được ???. Nhiều hôm con ngủ rồi lại tỉnh dậy, thấy mình chẳng tập gì cả mà chỉ nghĩ linh tinh, vậy là con lại tìm cách để tập và ngủ tiếp, có hôm con lặp lại như vậy khoảng 3,4 lần. Con cũng có thử bắt ấn kim cang (ấn khi không có chày) ở tay phải và bắt ấn kim cang quyền ở tay trái thì con thấy mình dễ tập trung hơn 1 chút (nhưng giờ thì con biết là lúc này chưa cần nên con sẽ bỏ cái này ạ). Tiếng niệm Phật của con giờ nó dần có lực hơn và ổn ổn hơn chút, chứ không như mấy bữa trước con niệm mà chẳng thấy có lực hay độ tập trung gì cả nên con chỉ làm được 1 chút rồi thôi. Sau 1 thời gian con cố gắng quán ra chấm đỏ nhưng không được, nên bữa nay con chuyển qua quán nửa cái vòng tròn như kiểu trăng lưỡi liềm rồi cố gắng kéo cho nó thành 1 cái vòng tròn như con đã làm trước đây, và con đã làm cho nó ra được cái vòng tròn mờ mờ, tuy chưa rõ ràng nhưng lúc này con thấy mình đã niệm có lực hơn và độ tập trung cũng mạnh hơn. Mấy bữa trước con cũng có thử làm theo cách này nhưng không được, vì lúc đó con điều tâm và giữ giới vẫn chưa đâu vào đâu cả... Giờ con đang cố gắng để tu tập tinh tấn trở lại Thầy ạ :P!

Khoảng thời gian gần đây con hay có mấy giấc mơ linh tinh, nhưng con lại không thể nhớ được chi tiết mà chỉ nhớ được 1 phần nào đó, không biết có phải là do tâm con tạp loan nhiều quá không nữa ???... Vì con nhớ không được đầy đủ, rõ ràng và lúc đó con tập tành cũng chưa đâu vào đâu nên con nghĩ mấy giấc mơ này nó không có nhiều ý nghĩa... Nay con xin phép được kể lại với Thầy những gì con nhớ, khi nào Thầy thiệt khỏe Thầy kiểm tra dùm cho con nha... :P!
- Có một giấc mơ con thấy cảnh trên bầu trời là khá nhiều máy bay trực thăng bị bắn hạ, và con hiểu rằng đó toàn là máy bay do trung quốc chế tạo nên nó mới lởm như vậy, lúc này con và em con đang đi trên một chiếc xe máy giống như kiểu xe đua tốc độ cao, chúng con đang phóng trên 1 con đường thẳng và dài thì xe bị hết xăng, vậy là bọn con cứ để xe bon bon theo quán tính, lúc đó làng xóm 2 bên tự dưng bị mất điện hết và con hết mơ ạ.
- Có một giấc mơ con lại thấy cảnh thầy cô và bạn bè con cùng chụp ảnh (giống như kiểu chụp ảnh tốt nghiệp ạ) dưới một cái cây cổ thụ rất là to, và khi con đứng bên ngoài nhìn lên thì thấy cây này nó to lớn khủng khiếp, ngọn cây cao chọc trời và trên ngọn cây như kiểu có cả một tòa lâu đài to lớn và nguy nga ở trên đó, sau đó thì có cảnh các tảng băng từ trên ngọn cây và tòa lâu đài đó rơi xuống đất, con thấy vậy liền bỏ chạy và nấp vào 1 tòa nhà gần đó...
- Có một giấc mơ con thấy con đứng dưới 1 cái ao ngay gần bờ, và dưới chân con thì có 1 cái cột bằng bê tông bị ngập khoảng 3/4 dưới nước, và 1 đầu của cột bê tông này thì lại có hình tượng Phật, con không nhớ rõ là đầu nào nữa (hình như là đầu đó ở dưới nước ạ), và có cả Bố con cũng đứng ở dưới cái ao đó, nhưng ở khoảng giữa của ao...
- Tối hôm kia, con có mơ một giấc mơ khá lạ, em con có việc đi đâu đó và con xuống dưới nhà để khóa cổng, khi con lên trên nhà thì con lại phải đi cầu thang máy. Khi con vào cái thang máy đó thì cái thang máy đó giống như bị trục trặc, con cảm thấy mọi thứ cứ nghiêng ngả và đảo lộn, con thấy không ổn nên ấn xuống tầng 1 và thoát ra ngoài, kỳ lạ là khi con ra ngoài thì thang máy nó lại hiện số 12...
- Và tối qua con có mơ một giấc mơ, con không nhớ rõ lắm, trong giấc mơ con thấy có đoạn vì lý do nào đó, con thấy nick Thầy online trên diễn đàn, và thầy viết cái gì đó mà có ý nghĩa là: cái này khó nhưng hoasentrenda làm được. Con có gặp và nói chuyện với 1 người bạn của con tên là Quang. Rồi con thấy mình như đang ở trong 1 trò chơi, con tiến đến chỗ xuất phát, nơi có một chiếc phi thuyền kiểu như cái ván trượt tuyết, rồi con điều khiển cho nó bay lên từ tầng triệt và nhanh chóng vọt lên rất cao thì con nghe có tiếng nói là làm gì mà vọt lên nhanh vậy, con lao đại vào 1 tầng ở khá cao thì con bị đẩy bật ra và con thấy có thông báo là con chưa đủ cấp độ, vậy là con lại vọt xuống dưới và chọn đại một tầng thấp và lao vào, thì con thấy mình như lạc vào một màn đêm vô tận, con thấy hoang mang và không biết phải làm gì, con cố gắng kéo thật dài 2 cái gậy (như kiểu gậy của ván trượt tuyết ạ) về phía trước như kiểu đang kéo cái ăng-teng râu vậy ạ. Đến đây thì con tỉnh dậy, con nằm 1 lúc và sực nhớ tới cái chi tiết hoasentrenda nên con cố gắng nhớ lại giấc mơ này nhưng không nhớ được, nên con lại tìm cách tập lại và ngủ tiếp.

Con xin báo cáo với Thầy tình hình tu tập hiện nay của con như vậy ạ, nếu con có gì chưa đúng xin Thầy chỉ bảo cho con nha Thầy :P!

Con xin cáo chình Thầy!
"Xin hồi hướng công đức tu hành này đến cho những ai có tai mà muốn nghe để họ mau thành đạt quả vị Giải Thoát còn con ra sao thì cũng được." (HL)
"Đọc cho kỹ, suy nghĩ cho kỹ, hỏi cho kỹ và làm cho thật là kỹ thì may ra mới tới đích được." (HL)

Bồ Đề Tâm

Mình biết đến và gia nhập Chùa đã gần tròn 8 năm. Nhưng thực sự mà nói, tu hành chỉ được 1 năm đầu tiên, sau đó thì lao vào đời, rồi lao vào vô minh, tu hành chỉ được duy trì theo quán tính, tu bằng cái miệng, không thu được 1 kết quả gì đáng kể nữa. Mọi thứ trôi đi, cho đến khi dính vào nghiệp ái, lập gia đình. Và do thiếu nền tảng, bản lĩnh, nên dù đã nhận được nhiều lời khuyên rất giá trị, mình vẫn không chuyển hóa được những khó khăn, đành chấp nhận kết quả là gia đình đổ vỡ, sức khỏe và phước báu bị tổn hại rất nhiều do không kiểm soát tốt tham dục. Bản thân mình tưởng chừng đã bị văng khỏi Chùa, vì thực sự không còn xứng đáng! Cảm tưởng rằng sau khi chết chắc là mình sẽ bị đọa địa ngục vì tham dục, vì sân si, vì sự cà chớn, buông lung...

Nói ra những điều này thật xấu hổ, nhưng đó là sự thật, và mình nghĩ chia sẻ lên đây có thể sẽ có ích cho bà con, kiếm ít phước báu để mình làm lại! Mình không thể không làm lại!

Dưới đây là những hỏi đáp của mình với Thầy, trong việc xin sám hối và tu tập lại! Mình cũng đã xin Thầy mỗi tuần sẽ báo cáo việc tu tập, để nếu có lệch đường Thầy sẽ kịp chỉ cho mình, để đảm bảo mình không bị phí phạm thời gian tu hành, không bị xa Thầy thêm nữa! Có gì rất mong lại nhận được sự dạy của bà con! A Di Đà Phật!

Trích dẫn từ: Bồ Đề Tâm
Trích dẫn từ: Tibu trên Th3 05, 2020, 04:58 AM
Trích dẫn từ: Bồ Đề Tâm
Trích dẫn từ: Tibu trên Th2 24, 2020, 11:43 PM
Trích dẫn từ: Bồ Đề Tâm
Thưa Thầy!

Con xin Thầy được tu lại và xin sám hối!

Con biết là thời gian qua con sống cà chớn và tệ lắm, cả trong việc Đời lẫn việc Đạo! Con mắc tội lãng phí Pháp, vì xin lời chỉ dẫn của Thầy, của Gạo Cội... nhưng con lại chưa biết quý trọng mà thực hành đến nơi đến chốn! Không biết nỗ lực cố gắng để mà tự đứng lên! Con để cho tham, sân, si lấn át. Để cho tham dục chi phối vì sự thiếu kiểm soát, buông lung, tự biện hộ rồi tự hành xử dẫn đến hao tổn tinh khí thần rất nhiều, tuổi thọ và phước báu bị suy giảm trầm trọng! Con gây nhiều ảnh hưởng xấu đến những người thân của con, đến Bố Mẹ con, đến con gái con, đến em trai con...! Mọi thứ ngày càng trở nên tệ hại... con cảm thấy con càng ngày càng xa Thầy, xa Chùa... và cứ như này thì khi chết đi chắc con sẽ bị đày xuống địa nguc mất...!

Và với tình trạng hiện giờ, có quá nhiều thứ con phải làm, mà không tu thì con không làm được gì hết! Con xin được Tu lại! Mong Thầy tiếp tục chỉ con con ạ! Con cảm ơn Thầy!

Tình hình tu tập hiện nay của con là chưa đến cận định, vì lâu rồi con chưa thấy mất cảm giác thân thể, con tập kém, và vướng mắc nhiều chuyện trong cuộc sống.
Con đã ly dị vợ, bé con ở với vợ con là chính. Bố Mẹ con đều đã già, và Mẹ con đang bị đau lưng nhiều, đau xuống cả chân.
Con không thể tiếp tục cho mình sống buông lung, và việc tự cứu mình là con bắt buộc phải làm. Con không thể tu bằng cái miệng nữa. Con biết tội con rất nhiều, con muốn tự gột rửa tội lỗi của con thưa Thầy!
Như vậy con biết nó nguy hiểm như thế nào rồi đó.
Vâng!
Trích dẫn
Cho nên:

Giới là số một
Định là số hai
Vâng!
Trích dẫn
Không có Giới mà có huệ là sai.
Vâng, con hiểu trong giai đoạn mà con chưa có Giới, Định thì Huệ chính là Y Pháp Phụng Hành.
Con không nên ham Định khi mà con chưa có Giới, vì dễ nảy sinh cám dỗ khiến con không khống chế được, sẽ rất tai hại!
Trích dẫn
Không có định (đề mục) mà có huệ: là không tính- không thèm chơi.
Vâng!
Trích dẫn
Chỉ khi nào có đầy đủ thì mới tính, mới chơi, mới giữ.
Vâng! Con cảm ơn Thầy!
Đúng 100%. con cứ vậy mà chơi thôi con. Ai đã là Gạo Cội đều làm như vậy lâu lắm rồi đó con.
Hì, đúng là Thầy không bao giờ bỏ đệ tử!

Con biết rồi ạ! Con cảm ơn Thầy nhiều! ;D ;D ;D

Trích dẫn từ: Bồ Đề Tâm trên Th3 09, 2020, 10:01 PM
Trích dẫn từ: Tibu trên Th3 09, 2020, 09:24 AM
Trích dẫn từ: Bồ Đề Tâm trên Th3 08, 2020, 09:30 AM
Thưa Thầy!

Kể từ hôm nay, con xin phép Thầy cho con được báo cáo tình hình tu tập của con tới Thầy vào mỗi ngày cuối tuần, qua tin nhắn riêng trên Đạo Tràng ạ!

Mỗi tin nhắn này con sẽ lưu lại như một nhật ký tu tập. Để đọc lại và sau này, khi con đủ vững vàng, con sẽ tổng kết lại rồi chia sẻ trong mục tu tập của con! Điều này sẽ giúp con rất nhiều trong việc tự giữ giới luật, tự kiểm soát tư tưởng và tự bám sát đúng theo Giáo Pháp của Thầy!

Nếu con có chuệch choạc quá thì xin Thầy chỉ dẫn cho con ạ!

Con xin được báo cáo với Thầy tình hình của con trong thời gian vừa rồi, kể từ khi con xin Thầy cho con sám hối và tu tập lại:
- Dù có cố gắng, nhưng con biết là con làm vẫn khá là dở!
- Con phạm giới tự xử 2 lần vì dính nghiệp ái!
- Con vẫn còn ham chơi game, đọc truyện online, dù đã có giảm bớt so với trước kia. Từ đó gây ra sự buồn phiền cho Bố Mẹ con và phạm giới ăn ngay nói thật.
- Con tự hứa, tự lập ra kế hoạch nhưng chưa thực hiện được những gì đã đề ra. Con vẫn còn tu bằng cái miệng khá nhiều!
- Thô tâm của con vẫn còn rất nhiều loạn động, tham dục, sân hận và si mê. Chỉ cần con chủ quan là chúng lại nổi lên và làm chủ!
- Con tu tập chưa được chăm chỉ. Vẫn còn lười biếng, chểnh mảng, thiếu trách nhiệm và chủ quan!
- Con vẫn chưa kiểm soát tốt tư tưởng, chưa giữ tốt giới luật. Thỉnh thoảng việc kiểm soát thuận lợi thì con lại sinh ra tâm lý chủ quan, chểnh mảng rồi lại thất bại!
- Có khoảng 3 hôm, con cầm Chày Kim Cang để tập khi ngủ. Lúc thức dậy thì con thấy Chày nằm ngay dưới ót. Có 1 lần con vẫn thấy con cầm ở tay. Hôm đó con ngủ không sâu, mà chủ yếu suy nghĩ về việc cố gắng để tu tập lại.
- Khi tập trung để suy nghĩ về việc tu hành, con thường nghe thấy tiếng iiii bên tai.
- Vì con chưa được tập thiền, nên con thường nghĩ về những điều thiện. Đôi khi con chú ý vào hơi thở hoặc niệm Nam Mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật và mường tượng Phật ngồi trên hoa sen 5 cánh với tác ý sám hối, cho tâm hiền đi và tính tình trở nên ngay thẳng hơn.
- Khi làm việc thì con cố gắng tập trung vào công việc. Vì con nghĩ, điều đó cũng là 1 phần của việc tu tập.

Con xin hết ạ! Tuần tới con sẽ làm tốt hơn! Con cảm ơn Thầy!
Chương trình trong một tuân như vậy là nặng nề.
Chuyện tu hành y như là tay không mà đi bắt thỏ vậy.
Một con thì tạm được.
Nhưng định bắt cho được cùng một lúc... Hai con! Thì lại không được gì.
Vâng thưa Thầy!

Con hiểu là không thể làm tốt cả hai việc Tu Hành và kiếm tiền được.
Hiện giờ con đã có một công việc tạm chấp nhận được, nên con sẽ duy trì bằng cách tập trung làm tốt trách nhiệm của con trong giờ làm việc thôi ạ.

Con có suy nghĩ thêm và thấy việc Thầy nói 2 con thỏ ở đây chỉ đơn thuần liên quan đến Tu Hành. Con sẽ suy ngẫm, cảm nhận và điều chỉnh lại cho phù hợp với sức của con hiện giờ ạ!

Con cảm ơn Thầy nhiều!
"Xin hồi hướng công đức tu hành này đến cho những ai có tai mà muốn nghe để họ mau thành đạt quả vị Giải Thoát còn con ra sao thì cũng được." (HL)
"Đọc cho kỹ, suy nghĩ cho kỹ, hỏi cho kỹ và làm cho thật là kỹ thì may ra mới tới đích được." (HL)

Bồ Đề Tâm

Thưa Thầy!

Con xin phép được báo cáo tình hình tu tập của con trong tuần qua. Giờ con xin báo trực tiếp trên đây nó sẽ ép phê hơn, giúp cho việc kiểm soát của con được liên tục, trực diện và có trách nhiệm.

Tuần qua con làm không được quyết liệt như tuần trước, nhưng tổng thể thì nó ổn định hơn và có kết quả tốt hơn. Đánh giá chung, con thấy là vẫn còn hơi dở! Con sẽ để ý để việc kiểm soát được liên tục và duy trì nhiệt huyết tu tập.

- Tâm con phần nhiều đã được kiểm soát bình ổn trở lại, nhưng đôi lúc (giai đoạn cuối tuần vừa rồi) vẫn có chiều hướng lệch lạc, đi lệch hướng. Cái này con sẽ điều chỉnh lại, việc của con bây giờ là tập trung vào Sống hiền. Đây là nền tảng bắt buộc, nên phải có sự chắc chắn, ổn định, nó phải liên tục, phải thành thói quen.

- Vấn đề nguy hiểm nhất đối với con là Tham dục đã tạm được kiểm soát, xong vẫn luôn còn nguy cơ bùng phát. Chỉ cần 1 mồi lửa là mọi thứ của con sẽ lại về không. Hôm qua con suýt bị nó cám dỗ, nhân lúc con "nhàn cư vi bất thiện" do cuối tuần con giảm việc kiểm soát vì hơi đau đầu (con có đọc truyện, xem game online lúc rảnh rỗi, nghỉ ngơi). Đầu óc con dần thiếu sáng suốt vì cám dỗ, và khi con đã có ý định coi phim thì con cảm thấy thấy máu dồn lên đầu và nghe tiếng iii (thật xấu hổ...), may là con suy nghĩ đến Trách nhiệm của con. Vẫn còn rất nhiều việc phải làm, Thầy đã cho con cơ hội làm lại, con không thể lại ngã lần nữa được! Nghĩ đến đó thì con thoát ra. Con ngẫm thấy là không thể để tiếp diễn tình trạng "nhàn cư vi bất thiện" này nữa, con liền quay lại việc kiểm soát.

- Chơi game con không bị phạm nữa, đọc truyện (xem game) online thì con vẫn còn lấn cấn và tái phạm.

- Công việc của con đã được ổn hơn, con duy trì tốt việc hoàn thành trách nhiệm của mình.

- Cảm nhận của con khi giữ giới được là sự an lạc, hạnh phúc một cách chủ động, tự tin. Nhưng ở con lại hình thành một sự chủ quan. Con sẽ để ý điều chỉnh việc này.

Tuần sau con sẽ làm tốt hơn! Con cảm ơn Thầy!
"Xin hồi hướng công đức tu hành này đến cho những ai có tai mà muốn nghe để họ mau thành đạt quả vị Giải Thoát còn con ra sao thì cũng được." (HL)
"Đọc cho kỹ, suy nghĩ cho kỹ, hỏi cho kỹ và làm cho thật là kỹ thì may ra mới tới đích được." (HL)

Bồ Đề Tâm

Thưa Thầy!

Con xin phép Thầy được chuyển thành 2 tuần báo cáo 1 lần, vì con thấy hơi áp lực. Nếu không có gì để báo cáo thì con sẽ xấu hổ, và có những thứ con cần kiểm nghiệm, hệ thống lại.

Tuần vừa rồi, con xin lỗi vì con làm chưa được tốt bằng tuần trước! Có một số thứ con chưa được thông suốt, con sẽ chấn chỉnh lại ạ!
- Giới có Hiếu con chưa làm tốt, vì hôm qua con làm Bố con buồn, dù là con xuất phát từ ý tốt.
- Tham dục con đã tạm kiểm soát được, không cho suy nghĩ linh tinh. Nhưng con vẫn cần phải khống chế đôi mắt khá nhiều.
- Đọc truyện online con cần thêm chút thời gian mới dứt hẳn được. Nhưng nó đang là kẻ hở để tham, sân, si lọt vào. Con sẽ sớm dứt điểm việc này.
- Còn các yếu tố khác, con đang kiểm soát tương đối ổn ạ.

Con cảm ơn Thầy!

"Xin hồi hướng công đức tu hành này đến cho những ai có tai mà muốn nghe để họ mau thành đạt quả vị Giải Thoát còn con ra sao thì cũng được." (HL)
"Đọc cho kỹ, suy nghĩ cho kỹ, hỏi cho kỹ và làm cho thật là kỹ thì may ra mới tới đích được." (HL)

Bồ Đề Tâm

Thưa Thầy!

Thật sự rất xấu hổ :-[ :-[ :-[ khi mà 2 tuần vừa rồi con làm không được tốt bằng những tuần trước đó!
Con xin phép được sám hối với Thầy :-[ :-[ :-[! Và con xin được tự tha thứ cho bản thân để được làm lại thêm lần nữa!

Con vẫn bị chủ quan, khiến cho tham sân si len lỏi, và phạm giới tham dục, giới bất Hiếu... điều này thật là tệ!
Các việc này xảy ra, con biết là do con thiếu Chánh Kiến, chưa phân biệt rõ đâu là phe ta, đâu là phe địch. Thiếu kỷ luật (làm chủ bản thân, ép mình phải làm, đưa bản thân vào nề nếp). Con sẽ gia tăng áp lực và kiểm soát chặt chẽ lại!

Thời gian này nghỉ dịch, Chùa cũng tổ chức nhập cốc online nên con cũng tham gia. Con xin phép được duy trì việc tập đề mục quán Chấm Đỏ trở lại, nhưng việc chính của con vẫn là giữ Giới luật, Kỷ luật bản thân và Kiểm soát tư tưởng liên tục.

*Quán đề mục:
- Con quán (mường tượng) ra viền tròn, rồi cho nó thành chấm tròn khá dễ, sau đó con tô màu đỏ. Thỉnh thoảng con làm cho nó thành 2D. Mỗi buổi công phu của con thường là khoảng 20' đến 40', thì con ra được khoảng 1-3 lần dạng 2D, mỗi lần chỉ được khoảng 1s.

- Con xin phép từ giờ được duy trì việc tập này đều đều.

*Tự kiểm soát và giữ Giới:
- Lúc đầu con kiểm soát khá tốt, mọi việc thuận lợi. Con tự để ý tư tưởng, cảm xúc của bản thân. Nếu phạm vào tham, sân, si hay Giới ANNT & CH thì con điều chỉnh lại ngay, lúc nó mới nảy mầm, còn yếu nên việc điều chỉnh không khó. Càng chủ động ngay từ đầu thì mọi thứ càng thuận lợi.

+ Tham dục thì con cố gắng chuyển hóa thành tham tu, tham làm việc thiện.

+ Sân vì bản ngã thì con chuyển hóa thành sân vì mình không làm tròn trách nhiệm, không thể hiện xứng đáng với những điều kiện mà mình may mắn có được.

+ Si mê thì con chuyển hóa thành tập trung làm tốt từng việc, hiểu biết rõ ràng, chắc chắn.

+ Ăn ngay nói thật thì con hiểu là đầu vào và đầu ra mình đều phải làm cho tốt, hướng đến sự chân thật, ngay thẳng.

+ Có Hiếu thì con hiểu là con phải biết ơn và trân trọng những thứ quý giá, những điều tốt đẹp mà con nhận được. Đặc biệt là những gì con nhận được từ Bố Mẹ con và từ Thầy. Những thứ đó không phải là hiển nhiên, con phải có trách nhiệm làm ra những kết quả xứng đáng.

+ Con áp dụng Giới - Định - Huệ trong việc tự kiểm soát, cả trong tu tập và trong đời sống. Đầu tiên là cái hiểu biết, nhìn nhận, và suy nghĩ của con (huệ). Sau đó con biết cái nào là đúng thì phải làm, cái nào sai thì tránh (giới). Khi giữ được mình trong ranh giới đó, mọi thứ sẽ dần ổn định, tâm con sẽ có được sự bình tĩnh, tự tin (định). Từ sự ổn định đó, con có thời gian, tâm trí để hiểu rõ vấn đề hơn, một cách rõ ràng, chắc chắn và sâu sắc hơn (Huệ). Con tổng hợp các hiểu biết rõ ràng này thành hệ thống, ranh giới, nguyên tắc mới hay kinh nghiệm mới và duy trì mình trong đó (Giới). Áp dung các ranh giới mới này một cách nhuần nhuyễn, con đạt được sự ổn định cao hơn hẳn (Định). Và cứ theo chu kỳ đó mà tuần hoàn.

+ Con áp dụng 4 điều cơ bản của đạo Phật để giúp mình kiểm soát tâm tốt hơn:
1. Vô Ngã: Thay vì làm mọi việc vì cái tôi, vì sự hơn thua, so sánh. Con chuyển sang làm vì trách nhiệm. Trách nhiệm này vừa với sức của con, tương ứng với vị trí và điều kiện mà con có. Con làm vì muốn hoàn thành tốt trách nhiệm của mình. Khi đó, tự cái tôi của con sẽ được mọi người công nhận, không phải để tự thỏa mãn, mà là hiểu rằng mình đúng là đang sống, sống có ý nghĩa cho mình và nhiều người.
2. Không: Mọi thứ rồi chỉ là giả tạm, không thật. Nên con hiểu là mình cứ Y Pháp Phụng Hành là ổn. Không có gì phải ghim ghút, hay tự oán trách mình hay oán trách ai. Sai thì sửa lại sao cho đúng Pháp là được.
3. Khổ: Đời là bể khổ, nên không có gì phải trốn tránh cả. Con hiểu đây là cơ hội để tự trui rèn bản thân. Chấp nhận, cảm nhận và chủ động điều chỉnh hướng nó về mục đích tốt đẹp của con. Như vậy con mới tự bơi được và giúp được người khác.
4. Vô thường: Cái gì rồi cũng sẽ hết, nên con hiểu là mình nên chủ động, luôn luôn chủ động trân trọng và nắm bắt những điều tốt đẹp mà con đang có ngay hiện tại, thậm chí cả khó khăn. Thực hiện nó hay chuyển hóa nó một cách tốt nhất có thể.

- Con thực hiện các điều trên tiến triển khá thuận. Nhưng đôi lúc chủ quan, chủ yếu xuất phát từ việc đọc truyện online. Dẫn đến để những thứ xấu hơn xâm nhập và con bại. Lúc đó con rận đã thành con voi. Từ giờ con se kiểm soát chặt hơn và không chủ quan cho bất cứ việc gì nữa.

Con cảm ơn Thầy!
"Xin hồi hướng công đức tu hành này đến cho những ai có tai mà muốn nghe để họ mau thành đạt quả vị Giải Thoát còn con ra sao thì cũng được." (HL)
"Đọc cho kỹ, suy nghĩ cho kỹ, hỏi cho kỹ và làm cho thật là kỹ thì may ra mới tới đích được." (HL)

Bồ Đề Tâm

Thưa Thầy!

Con xin lỗi vì có lẽ Thầy sẽ buồn về con! Mỗi lần đăng bài lại là một lần con xin sám hối với Thầy! Điều này thật xấu hổ và đáng trách!
Thời gian qua con giữ giới chưa được nghiêm, và vẫn bị bại! Lần này con không dám hứa nữa, vì nói mà không làm được sẽ thành nói dối. Con âm thầm làm thôi ạ!
Con xin phép đổi thành mỗi tháng đăng bài một lần, để con vẫn được bám sát Giáo Pháp, và để sau này con có thể tự nhìn lại quá trình của con, kể từ bây giờ.

Có thực sự tu tập con mới nhận ra con còn quá nhiều thiếu sót, thiếu nhiều cái căn bản, vậy mà suốt bao lâu con không nhận ra :-[ Con cũng thấy được rằng biển Pháp mà Thầy và bà con tích trữ trên đây đã đủ để cho con thực hành, khi nào thực sự bí thì con sẽ xin Thầy chỉ thêm ạ!

Con xin được báo cáo tình hình tu tập thời gian qua của con, trong việc giữ giới (kiểm soát tâm) và tập đề mục:

1. Giữ giới:

- Lúc đầu con giữ được khoảng 3, 4 ngày không phạm. Xong lại bắt đầu bị lỏng lẻo, do rảnh rỗi, con lại phạm các lỗi nhỏ (đọc truyện tiên hiệp), rồi lâu lâu dần, do có khe hở con lại phạm lỗi lớn hơn (tham dục)! :-[ Con biết là việc giữ giới này không dễ, nhưng cũng không quá khó. Con đã nhận thức được sự nguy hiểm của việc phạm giới, và cả sự nguy hiểm của những lỗi nhỏ, nó là động lực để con có thể giữ giới được lúc ban đầu, thoát khỏi việc tái phạm! Nhưng về lâu dài, con biết cái cần tiếp theo đó là sự kiểm soát liên tục, không được chủ quan, và tích cực tìm niềm vui trong tu tập, trong thiện pháp để át đi những cám dỗ, rồi dần dần sẽ quên và chán mấy cái đó! Vì chưa làm tốt việc này nên con đã bại! Con hiểu đây là vấn đề tự kỷ luật bản thân và tự kiểm soát tư tưởng liên tục, con làm chưa tốt!

- Ăn ngay nói thật: Con nghĩ thời gian qua con chưa tích cực lắm trong việc tạo ra của cải, làm công việc gia đình nên con thấy giới này của con vẫn chưa được tốt (ăn ngay). Nói thật thì con thấy con chưa bị phạm, do thời gian qua chủ yếu con làm online ở nhà, ít tiếp xúc bên ngoài.

- Có Hiếu: Con vẫn làm Bố Mẹ con phải buồn phiền, vẫn khiến Thầy thất vọng, giới này con làm chưa tốt.

- Nói việc mình làm, Làm việc mình nói: Cái này, rõ ràng là con nói mà chưa làm được.

- Kiểm soát tâm Tham, Sân, Si: Con chưa kiểm soát tốt tham dục, tâm nhiều khi vẫn bị sân vô cớ (con nghĩ là do con còn thiếu tình thương đối với mọi người). Con biết con vẫn còn rất nhiều bất ổn cần phải chấn chỉnh.

2. Đề mục:

Do thời gian vừa rồi làm online ở nhà nên con tập khá nhiều và thường xuyên, nhưng vì phần giữ giới con làm chưa có ổn nên con không thể nhập định sâu được. Vì vậy con cố gắng đọc kỹ lại kiến thức căn bản, và tìm cách làm cho chắc chắn phần cận định trước.

- Đọc lại kiến thức con mới biết, lúc đầu khi công phu thì phần điều thân và điều tức là khá quan trọng. Điều thân giúp cơ thể con thư giãn, đỡ bị lấn cấn và giảm bớt phần nào suy nghĩ tạp loạn. Điều thân xong thì con tự nhủ trước với em tâm của mình các việc cần làm trong buổi công phu, con tìm cách để có niềm vui nhiều nhất, có tình thương yêu, có ý chí hoài bão, niềm tin để tạo ra động lực cho việc tập trung quán và niệm Phật. Sau đó con tác ý nhập cốc rồi mới điều tức. Việc điều tức, quán số giúp con rèn luyện sự kiểm soát tâm và định hình vùng không gian đằng trước mặt. Con nhận thấy việc định hình vùng không gian này rất quan trọng, càng định hình đúng điểm chính giữa đằng trước mặt, càng cố định được khung nhìn thì việc tập càng có lực và dễ vào được sâu.

- Con thấy Đề Mục lúc đầu chỉ là mồi nhử cho cái tầm nhìn, để dễ định hình và cố định vùng không gian đằng trước mặt, cố định tầm nhìn. Nên con chỉ mường tượng ra cái viền hoặc điểm mờ rồi tìm cách đưa nó vào điểm chính giữa, khi vào được điểm chính giữa thì con thấy rất có lực, máu dồn nhiều về anija. Sau đó con tìm cách cố định cái tầm nhìn này, cố định cái điểm mồi nhử, không cần để ý là mồi nhử đã rõ hay không, chỉ quan trọng việc cố định nó. Sau đó con niệm Phật.

- Con niệm Phật với giọng cao nhất, mỗi hơi thở là một câu niệm. Hướng từ anija bắn về mồi nhử (điểm cố định), có bao gồm cảm xúc trong đó (niềm tin, niềm vui, tình thương yêu, ý chí hoài bão) để dễ tạo lực và sự tập trung.

- Sau đó, khi hít vào thì con chỉ chú ý việc giữ vững cái điểm cố định, còn khi thở ra thì con mới tác ý tạo lực (kết hợp cảm xúc) để bắn câu niệm Phật vào cái điểm cố định rồi tác ý cho nó thành Chấm Đỏ, khi nó thành Chấm Đỏ mờ mờ rồi thì tác ý cho nó rõ hơn. Con nghĩ rằng khi giữ giới tốt thì cái Chấm Đỏ của con mới thực sự rõ hơn và nhập định sâu hơn được. Giờ con mới hiểu rõ hơn về câu Giới luật là quyền lợi của Tu sĩ.

- Con cảm thấy tự tin và hiệu quả hơn với việc tập như trên, tuy con vẫn chưa nhập định được sâu và chưa ra được đề mục 3D.

Nếu con sai gì thì nhờ Thầy chỉ cho con nhé!

*Giờ con đã hết thời gian làm online ở nhà. Con sẽ cố gắng duy trì tập đều, đọc lại kiến thức, để ý giữ giới, kiểm soát tư tưởng và giữ niềm vui nhiều nhất có thể.

Con cảm ơn Thầy!
"Xin hồi hướng công đức tu hành này đến cho những ai có tai mà muốn nghe để họ mau thành đạt quả vị Giải Thoát còn con ra sao thì cũng được." (HL)
"Đọc cho kỹ, suy nghĩ cho kỹ, hỏi cho kỹ và làm cho thật là kỹ thì may ra mới tới đích được." (HL)

Tibu

Trích dẫn từ: Bồ Đề Tâm trên Th5 03, 2020, 06:38 AM
Thưa Thầy!

Con xin lỗi vì có lẽ Thầy sẽ buồn về con! Mỗi lần đăng bài lại là một lần con xin sám hối với Thầy! Điều này thật xấu hổ và đáng trách!
Thời gian qua con giữ giới chưa được nghiêm, và vẫn bị bại! Lần này con không dám hứa nữa, vì nói mà không làm được sẽ thành nói dối. Con âm thầm làm thôi ạ!
Con xin phép đổi thành mỗi tháng đăng bài một lần, để con vẫn được bám sát Giáo Pháp, và để sau này con có thể tự nhìn lại quá trình của con, kể từ bây giờ.

Có thực sự tu tập con mới nhận ra con còn quá nhiều thiếu sót, thiếu nhiều cái căn bản, vậy mà suốt bao lâu con không nhận ra :-[ Con cũng thấy được rằng biển Pháp mà Thầy và bà con tích trữ trên đây đã đủ để cho con thực hành, khi nào thực sự bí thì con sẽ xin Thầy chỉ thêm ạ!

Con xin được báo cáo tình hình tu tập thời gian qua của con, trong việc giữ giới (kiểm soát tâm) và tập đề mục:

Có thể nói là tất cả thuộc về... một khối duy nhất không? Và sự ảnh hưởng với nhau, giữa các hành động này và những hành động kia?

Cho nên ông bà có cái nhìn tổng quát và tương đối. Với một "dung sai" (độ rơ, sự bù trừ) hợp lý thì chuyện này sẽ dựa vào chuyện kia để mà... sinh sống.

Đối đế lắm, mới truy tìm nguyên nhân theo kiểu... "Có hay Không" mà thôi.
====================
Trích dẫn
1. Giữ giới:

- Lúc đầu con giữ được khoảng 3, 4 ngày không phạm. Xong lại bắt đầu bị lỏng lẻo, do rảnh rỗi, con lại phạm các lỗi nhỏ (đọc truyện tiên hiệp), rồi lâu lâu dần, do có khe hở con lại phạm lỗi lớn hơn (tham dục)! :-[ Con biết là việc giữ giới này không dễ, nhưng cũng không quá khó. Con đã nhận thức được sự nguy hiểm của việc phạm giới, và cả sự nguy hiểm của những lỗi nhỏ, nó là động lực để con có thể giữ giới được lúc ban đầu, thoát khỏi việc tái phạm! Nhưng về lâu dài, con biết cái cần tiếp theo đó là sự kiểm soát liên tục, không được chủ quan, và tích cực tìm niềm vui trong tu tập, trong thiện pháp để át đi những cám dỗ, rồi dần dần sẽ quên và chán mấy cái đó! Vì chưa làm tốt việc này nên con đã bại! Con hiểu đây là vấn đề tự kỷ luật bản thân và tự kiểm soát tư tưởng liên tục, con làm chưa tốt!
Tham dục nó có từ hồi con biết rằng có một sự hiện diện của một giống khác ở cạnh con.
Tham dục này nó có từ ngay khi... con thụ thai. Và nó ngủ ngầm như vậy, tới lúc con trưởng thành! Thì mặt trận này con thua là chuyện bình thường.
Chuyện con thắng được nó thì mới là lạ!
Sách vở thì có đầy... nhưng cách làm thì hiếm có ai làm nỗi lắm. Có nghĩa là rất ít người làm được.
Con muốn thì chỉ còn cách: Kỹ luật sắc (kỹ luật bản thân).
Có nghĩa là tinh khí thần phải được tiêu hao cho bằng hết trong công phu tu tập.
Không có trường hợp ngoại lệ.
Không có mì ăn liền.
Trích dẫn
- Ăn ngay nói thật: Con nghĩ thời gian qua con chưa tích cực lắm trong việc tạo ra của cải, làm công việc gia đình nên con thấy giới này của con vẫn chưa được tốt (ăn ngay). Nói thật thì con thấy con chưa bị phạm, do thời gian qua chủ yếu con làm online ở nhà, ít tiếp xúc bên ngoài.
Thì đó là một cách đó con. Câu chú là: Mình Không Có Trong Phần Này. Niệm xong là quay mặt đi, không tham gia.
Sống nơi rộn ràng mà tôi không rộn ràng (ý từ kinh Pháp Cú)
Trích dẫn
- Có Hiếu: Con vẫn làm Bố Mẹ con phải buồn phiền, vẫn khiến Thầy thất vọng, giới này con làm chưa tốt.
Hai thế hệ khác nhau mà sinh hoạt với nhau là nẹt điện là bình thường. Chỉ còn cách là im lặng mà làm thôi. khi có dịp thì giỡn chơi.
Trích dẫn
- Nói việc mình làm, Làm việc mình nói: Cái này, rõ ràng là con nói mà chưa làm được.
Chuyện này mà không có dung sai (độ rơ) thì sống trong phòng thí nghiệm thì may ra.
Trích dẫn
- Kiểm soát tâm Tham, Sân, Si: Con chưa kiểm soát tốt tham dục, tâm nhiều khi vẫn bị sân vô cớ (con nghĩ là do con còn thiếu tình thương đối với mọi người). Con biết con vẫn còn rất nhiều bất ổn cần phải chấn chỉnh.
Cái này mà làm xong thì đít mọc hoa sen lâu lắm rồi.
Trích dẫn
2. Đề mục:

Do thời gian vừa rồi làm online ở nhà nên con tập khá nhiều và thường xuyên, nhưng vì phần giữ giới con làm chưa có ổn nên con không thể nhập định sâu được. Vì vậy con cố gắng đọc kỹ lại kiến thức căn bản, và tìm cách làm cho chắc chắn phần cận định trước.
Tu chưa xong mà... làm gì giữ vậy?
Trích dẫn
- Đọc lại kiến thức con mới biết, lúc đầu khi công phu thì phần điều thân và điều tức là khá quan trọng. Điều thân giúp cơ thể con thư giãn, đỡ bị lấn cấn và giảm bớt phần nào suy nghĩ tạp loạn. Điều thân xong thì con tự nhủ trước với em tâm của mình các việc cần làm trong buổi công phu, con tìm cách để có niềm vui nhiều nhất, có tình thương yêu, có ý chí hoài bão, niềm tin để tạo ra động lực cho việc tập trung quán và niệm Phật. Sau đó con tác ý nhập cốc rồi mới điều tức. Việc điều tức, quán số giúp con rèn luyện sự kiểm soát tâm và định hình vùng không gian đằng trước mặt. Con nhận thấy việc định hình vùng không gian này rất quan trọng, càng định hình đúng điểm chính giữa đằng trước mặt, càng cố định được khung nhìn thì việc tập càng có lực và dễ vào được sâu.

- Con thấy Đề Mục lúc đầu chỉ là mồi nhử cho cái tầm nhìn, để dễ định hình và cố định vùng không gian đằng trước mặt, cố định tầm nhìn. Nên con chỉ mường tượng ra cái viền hoặc điểm mờ rồi tìm cách đưa nó vào điểm chính giữa, khi vào được điểm chính giữa thì con thấy rất có lực, máu dồn nhiều về anija. Sau đó con tìm cách cố định cái tầm nhìn này, cố định cái điểm mồi nhử, không cần để ý là mồi nhử đã rõ hay không, chỉ quan trọng việc cố định nó. Sau đó con niệm Phật.

- Con niệm Phật với giọng cao nhất, mỗi hơi thở là một câu niệm. Hướng từ ajna bắn về mồi nhử (điểm cố định), có bao gồm cảm xúc trong đó (niềm tin, niềm vui, tình thương yêu, ý chí hoài bão) để dễ tạo lực và sự tập trung.

- Sau đó, khi hít vào thì con chỉ chú ý việc giữ vững cái điểm cố định, còn khi thở ra thì con mới tác ý tạo lực (kết hợp cảm xúc) để bắn câu niệm Phật vào cái điểm cố định rồi tác ý cho nó thành Chấm Đỏ, khi nó thành Chấm Đỏ mờ mờ rồi thì tác ý cho nó rõ hơn. Con nghĩ rằng khi giữ giới tốt thì cái Chấm Đỏ của con mới thực sự rõ hơn và nhập định sâu hơn được. Giờ con mới hiểu rõ hơn về câu Giới luật là quyền lợi của Tu sĩ.

- Con cảm thấy tự tin và hiệu quả hơn với việc tập như trên, tuy con vẫn chưa nhập định được sâu và chưa ra được đề mục 3D.

Nếu con sai gì thì nhờ Thầy chỉ cho con nhé!

*Giờ con đã hết thời gian làm online ở nhà. Con sẽ cố gắng duy trì tập đều, đọc lại kiến thức, để ý giữ giới, kiểm soát tư tưởng và giữ niềm vui nhiều nhất có thể.

Con cảm ơn Thầy!
Cái đoạn thực hành nó hay đó con. Cứ làm theo chiều hướng này là yên tâm công tác ;)

Bồ Đề Tâm

#54
NPQCĐ - Tóm tắt, tổng hợp:
1. Chuẩn bị tâm lý:
- Đời thì chẳng ra gì. Đạo cũng chẳng đi tới đâu, vì khó tu quá => Vượt biên: Đủ no đủ ấm, sống đơn giản chừng nào tốt chừng đó, trang bị nhẹ chừng nào dễ đi chừng đó.
- Mong cầu về xứ Phật => Tự nhủ: Một ngày lại trôi qua mà mình chưa về được quê... Không biết mình ở đây mình làm được cái gì cà...?!
2. Cảm phục, Biết ơn: Trí Tuệ, Từ Bi, Đại Nguyện, và sự Tinh Tấn Dũng Mãnh của các Ngài.
=> Cảm hứng cho chính mình: Bảo trợ và giúp đỡ những người thân thiết của mình theo cái cách làm được cái gì cho họ đỡ khổ chừng nào thì mình vui chừng đó. Vừa niệm Phật, vừa làm việc thiện một cách bất vụ lợi. Tâm đồng dạng với Tâm Chư Phật.
3. Kỹ thuật:
- Ổn định màn tâm thức: Kiểm tra tư tưởng liên tục, kiểm soát, điều tâm, sửa mình đúng giới luật. Đều đặn, vừa sức, dứt điểm từng việc.
- Gôm bi và cố định điểm nhìn: Nhắm mắt, chú tâm vào vùng không gian đằng trước mặt, nhìn chăm chăm vào 1 điểm ngay khoảng giữa vùng không gian đó, cách 1 với tay.
- Tự bước đi => Quán chấm đỏ: Tưởng tượng, vẽ viền, tô màu thành chấm đỏ, cảm nhận, điều chỉnh, giữ chấm đỏ càng lâu càng tốt.
- Hỏi đường => Niệm Phật: La lớn trong tâm với giọng cao nhất, kéo dài từng câu, phóng mạnh về phía điểm nhìn và đẩy ra càng xa càng tốt. Mỗi hơi 1 câu niệm. Gói trọn niềm tin trong đó. Giữ câu niệm Phật đều đặn liên tục.
4. Làm tốt nhất có thể, công phu hàng ngày:
- Kiểm soát tư tưởng liên tục, tập đều đặn, chuyên nghiệp, không bỏ cuộc, 70% sức lực.
5. Tình thương, rải tâm từ:
- Tập xong hồi hướng 100%, giúp đỡ người thân, bạn bè, độ tử...

Sám Hối:
- Quy y Tam Bảo.
- Dứt trừ nghi ngờ.
- Xấu hổ (Tàm), Sợ hãi (Quý), Chán xa (nhận thức), Tâm Bồ Đề, Oán thân bình đẳng, Nghĩ báo ơn Phật, Tội tánh vốn không.

Nền tảng:
- Ăn Ngay Nói Thật, Có Hiếu, NVML&LVMN.
- Kỷ luật bản thân, KSTTLT, ATCNĐTM.
- Đọc cho kỹ, Nghĩ cho kỹ, Hỏi cho kỹ và Làm cho thật là kỹ.
- Hỷ Lạc, Lòng Biết Ơn, Tình Thương, Giải Thoát Tri Kiến, Giải Thoát Ngay Hiện Tại.
- Giúp mình. Giúp người. Bám Chánh Pháp, bám Giới Luật, bám Thầy.

Ghi nhớ:
- Con đường ngắn nhất là... tự bản thân biết rành rẻ: Té ra... đây là khổ, còn kia là cách hết khổ.
  ======== Con đường xa xăm, đầy sương mù... lại là: Đây chưa chắc là khổ! Kia là chưa chắc hết khổ. (Thầy Tibu)
- Nguyên tắc là giữ giới luật. Không buông. (Thầy Tibu)
- Kỹ thuật là Giới Luật...
  Để bôi trơn những kỹ xảo này còn một yếu tố ở đằng sau hậu trường đó là: Tình Thương.
  Suy nghĩ cho kỹ cái này đi cái đã... (Thầy Tibu)
- Ăn hiền ở lành, sống thật với chính mình, bám chặt ý ban đầu, ko biện hộ, đúng làm sai sửa, bế tắc phải hỏi người giỏi hơn. (Chị TLH)
- Tự đi tự chứng, nương tựa chính mình, chịu trách nhiệm 100%. Ko ỷ lại, ko phụ thuộc. Ko kỳ vọng vào phép màu, ko thần thánh, ko tín ngưỡng ai trừ Ông Phật. (Chị TLH)
- Hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình. Ko ngừng Tu + Tập, diệt trừ tham, sân, si. Phát triển Trí Tuệ Giải Thoát và Tâm Từ. (Chị TLH)
- Tu là đối mặt, Sửa Tính.
Chứ không phải chạy trốn khỏi khó khăn cuộc sống. (Chị Moon)
- Mình chả là cái gì mà lên mặt được với ai.
Mình lo sửa đổi bản thân mình trước thôi. (Chị Moon)
- Ko phải mong cầu lớn lao xa vời, mà là làm, làm tốt nhất có thể ngay hiện tại, đến thời điểm, đủ nhân duyên, đủ tích luỹ kết quả sẽ đến. (Chị BN)

Tổng hợp các bài học & lời dạy từ Chị TLH:
- Chính mình phải chủ động tìm hiểu, nắm rõ, chịu trách nhiệm, đối mặt để chuyển hoá.
- Niềm tin phải có cơ sở rõ ràng, vững chắc, ko ỷ lại, ko cầu may.
- Ở đâu thì sống theo nguyên tắc ở đó.
- Không nên tự mãn, giáo điều và chỉ dạy thiên hạ.
- Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu. Chạy trốn sẽ bị đuổi.
- Mục đích phải đúng đắn rốt ráo, chia ra các mục tiêu nhỏ vừa sức, phân loại ưu tiên.
- Tập trung dứt điểm từng việc, dựa trên thực tế, ko viển vông.
- Mục đích tu đúng, ko bỏ cuộc, thì có loanh quanh tại chỗ hay bò lê bò lết đi thì cũng sẽ lết đúng tới đích.
- Biết rõ, hiểu đúng bản chất, lăn ra làm và làm cho tới, rồi thân cận học hỏi thiện trí thức để rèn luyện và củng cố căn cơ.
- Phước Nghiệp và tương lai luôn thay đổi tuỳ thuộc vào mỗi suy nghĩ và hành động ở hiện tại.
- Tự quyết và tự chịu trách nhiệm. Ko ai đi thay ai được, ai ăn người đó no, ai tu người đó chứng.
- Ra đề mục, có thành tựu rồi đọc thêm kinh sách là tốt. Chưa làm được mà cứ chìm vào kinh sách thì nó thành sáo rỗng. Hiểu và thấy, đọc kinh sách quá nhiều thì dễ kích phát bản ngã.
- Khi tập đến 1 mức độ, nhìn cái cây cũng thấy cả 1 đời, 1 xã hội, 1 kiếp nhân duyên, ko cần ngôn từ hoa mĩ mà nói ra câu nào đều có ý nghĩa thì mới nên nói nhiều.
- Muốn tu thật sự thì âm thầm mà làm. Tự ngẫm, tự nhìn cái sai của mình rồi tự sửa, dùng cái lương tâm mà sám hối với ông Phật. Học vô thường hay đạo lý nhà Phật ngay ở đời, từ việc ứng xử nhỏ, từ cuộc sống xung quanh. Phật Pháp ở khắp mọi nơi là vì thế, nó tồn tại ở cả những việc nhỏ nhất và thô thiển nhất.
- Môi trường nào cũng vậy, cái bắt buộc phải thay đổi cho nó tốt lên là ở tư duy và lối sống, lối làm việc. Tự tính toán sao cho hợp lý và thoải mái nhất thì làm. Đã làm là theo tới cùng.
- Ai cũng có những sai lầm trên con đường mình đi. Chủ yếu là công phu đều và tu sửa bản thân ấy. Ko thay đổi được góc nhìn thì đi quanh đi quần cũng chỉ ở đó thôi.

Nhất dạ Hiền giả:
Quá khứ không truy tìm
Tương lai không ước vọng,
Quá khứ đã đoạn tận,
Tương lai lại chưa đến,
Chỉ có pháp hiện tại,
Tuệ quán chính ở đây.
Không động, không rung chuyển,
Biết vậy nên tu tập
Hôm nay nhiệt tâm làm
Ai biết chết ngày mai?
Không ai điều đình được
Với đại quân thần chết,
Trú như vậy nhiệt tâm
Ðêm ngày không mệt mỏi,
Xứng gọi Nhứt dạ Hiền,
Bậc an tịnh, trầm lặng.
==========
Trích dẫn từ: Tibu[...]
1. Sân: Do lớn lối.
2. Không chịu suy nghĩ cho kỹ: Tiền mình xài là do ai? Mình mang ơn theo kiểu: giết lần, giết mòn Ngài như vậy đó à?
3. Đi bán than: Than ế. không ai mua.
4. Tuy là gần bằng con gì rồi đó, nhưng vẫn cứ tưởng là mình còn ngon, còn chì, còn gồ.
================
Tibu:
1. Sân: Mình học trước quên sau, rồi Thầy sẽ chê mình: Có nghĩa là Thầy dạy dở à?
Đâu có được?
2. Không chịu suy nghĩ cho kỹ: Do mình không có khôn, nên chỉ làm một lần một việc mà thôi.
3. Đi bán than: Mấy tụi bây có quyền chê tibu thoải mái!
Một khi mà... Tibu mà nói được rồi, thì tibu không thua ai hết á!
4. Tibu mày là đồ dòi, mầy phải thoát thân ăn cứt, để biến thanh con ruồi!
================
So sánh thì thấy khác xa.

Trích dẫn từ: Tibu[...]
Chú tibu đây con. Ở đây không có xem giúp gì hết, mà chỉ có chừng này chuyện để thành tu sĩ thứ thiệt mà thôi.
 
0. Giữ giới luật cho thật là ngon lành cái đã, rồi mới làm các chuyện sau đây.
1. Kiến thức là phải tự tìm tài liệu mà tự đọc, không có ai đọc dùm. Đó là lý thuyết.
2. Còn cái nữa là nên suy nghĩ, rất rất nhiều, rất rất kỹ... Đó là cái suy nghĩ.
3. Tu hành là tập thật tình, là làm, là sắn tay áo lên và thực tập. Đó là phép hành.
4. Còn cái nữa là: Kỹ Luật Bản Thân. Không có cái này thì chả làm gì được.

Tại sao?
Cho dù có quen, có nằm chồng lên nhau, có ở cùng nhà... mà không có Kỹ Luật Bản Thân thì chầu rìa, vẫn cứ là chầu rìa.

Trích dẫn từ: Tibu[...]
KỸ LUẬT BẢN THÂN.
1. Hiền trước đi cái đã
2. Sau khi hiền được rồi thì tiến tới hiền khô luôn. (Làm việc này để trả nghiệp)

3. Rồi mới đủ thần lực để học Thiền. (Khi nhẹ gánh rồi thì tâm thức trở nên rất dễ sai bảo)

Bạn đồng hành là:
Noi gương theo, hay là dùng mẫu mã là Gạo Cội và Nhí

Tự nhắc mình
Trích dẫn- Con đường này không dành cho những THIÊN TÀI, mà chỉ dành riêng cho những ai tự thấy rằng mình phải CẦN CÙ BÙ KHẢ NĂNG.
- Người làm công việc thích nghi một cách kiên trì, cần mẫn, sẽ tìm được sự nghiệp.
- Người kiên trì, sáng suốt có niềm tin, thành đạt trí tuệ bằng cách lắng nghe Giáo Pháp của bậc Đại Giác, có khả năng dẫn đến Niết Bàn.
- Không chịu thua, không bỏ cuộc, không bao giờ chấp nhận mình là người bị bệnh.
- Có bao nhiêu chơi bấy nhiêu, cương quyết làm cho được một việc dù là nhỏ.
- Chứng nào thì cũng tật nấy nếu không có một sự cố gắng vượt bực để thay đổi.
  Và đây là công thức chung để tiến tu.
- Thập Phương Chư Phật không chấp nhận Bất Cứ Một Sự Tình Cờ Nào cả.
- Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi phần.
- Chịu đựng, trả nghiệp dần dần, biến nghiệp thành nguyện.
- Nên tự khôi hài và tạo nên sự vui tính, cho tới cực kỳ vui tính.
- Dù... Ta vẫn luôn mỉm cười mà An Trú Chánh Niệm Đằng Trước Mặt một cách kiên trì vững vàng.
  "Ta đang trên chuyến xe bus cuối cùng trực chỉ Niết Bàn".
- Cái gì rồi cũng sẽ hết. Chán cái vô thường, hỷ lạc trong công phu. Vui! => đề mục! => Hỷ Lạc! => Đề Mục! => HỶ LẠC!!! => ĐỀ MỤC!!!
- KSTTLT, ăn hiền ở lành, hành thiện tránh ác, thấy trật là sửa.
- Chân thành sám hối mỗi ngày, quyết tâm sửa chữa, không tái phạm.
- Tâm từ bi rộng lớn không gián đoạn, yêu thương tất cả chúng sinh, không tổn thương ai.
- Tin sâu nhân quả, giữ giới, làm lành, tránh dữ, làm việc cần làm vì công đức giải thoát (vô lậu). Không vì công danh tư lợi (hữu lậu).
- Xây Dựng Đại Thế => Bồ Tát Đại Thế Chí; Chơi Trò Chơi Lớn => Bồ Tát Địa Tạng Vương; Hệ Thống, Chuyên Sâu => Tỳ Lô Giá Na Phật.
- Tâm Đại Từ Bi, Tâm Bình Đẳng, Tâm Vô Vi, Tâm Chẳng Nhiễm Trước, Tâm Không Quán, Tâm Cung Kính, Tâm Khiêm Nhường, Tâm Không Tạp Loạn, Tâm Không Chấp Giữ, Tâm Vô Thượng Bồ Đề.
- Xin Cám ơn Đời đã giữ gìn cho con được bình an cho tới hôm nay!

37 Phẩm Trợ Đạo
Trích dẫnI. Tứ Niệm Xứ
1. Niệm Thân: Để ý, chú tâm vào hơi thở và không gian đằng trước mặt. Nhận thức rõ thân này là giả tạm, bất tịnh.
2. Niệm Thọ: Để ý, nhận biết các cảm thọ. Chán cái khổ (do vô minh, vô thường, vô ngã) => Hỷ Lạc trong công phu.
3. Niệm Tâm: Để ý, suy niệm về các biểu hiện tham, sân, si => Nguồn gốc của ác nghiệp và phiền não.
4. Niệm Pháp: Để ý, suy niệm về bản chất của các Pháp: Hữu vi (Khổ, Vô Thường, Vô Ngã), Vô vi (Chân Như, Tự Tánh, Giải Thoát, Niết Bàn).
II. Tứ Chánh Cần
1. Tinh tấn lánh xa ác pháp đã sanh (sám hối, chấm dứt, không tái phạm).
2. Tinh tấn ngăn ngừa ác pháp chưa sanh (giữ chắc giới luật, kỷ luật bản thân, KSTTLT).
3. Tinh tiến phát triển thiện pháp chưa sanh (tận lực, lăn xả, làm cho tới).
4. Tinh tiến tăng trưởng thiện pháp đã sanh (chuyên nghiệp, hệ thống, thói quen).
III. Tứ Thần Túc
1. Dục Như Ý Túc: Lòng nhiệt thành, mong muốn tha thiết đạt cho bằng được được mục đích tối hậu.
2. Tấn Như Ý Túc: Mục đích có thể đạt thành nếu ta tận lực cố gắng, kiên trì, không bỏ cuộc.
3. Tư Duy Như Ý Túc: Để ý, chú tâm, bám chặt vào những thành tựu quan trọng đã đạt được.
4. Trạch Quán Như Ý Túc: Chú tâm, thiền quán để nhận thức bản chất cốt lõi.
IV. Ngũ Căn
1. Tín Căn
2. Tấn Căn
3. Niệm Căn
4. Định Căn
5. Tuệ Căn
V. Ngũ Lực
1. Tín Lực
2. Tấn Lực
3. Niệm Lực
4. Định Lực
5. Tuệ Lực
VI. Thất Giác Chi
1. Niệm Giác Chi
2. Trạch Pháp Giác Chi
3. Tinh Tấn Giác Chi
4. Phỉ Giác Chi
5. Khinh An Giác Chi
6. Định Giác Chi
7. Xả Giác Chi
VII. Bát Chánh Đạo
1. Chánh Kiến: Bỏ đi những thông tin rườm rà, không cần thiết.
2. Chánh Tư Duy: Suy nghĩ cho đúng cách và theo một quy trình rõ ràng, chính xác.
3. Chánh Ngữ: Nói đúng sự thật, có sao nói vậy.
4. Chánh Nghiệp: Hành động cân bằng, hòa hoãn, và rộng mở.
5. Chánh Mạng: Tránh xa cuộc đời, giảm thiểu cái đa mạng là tốt nhất. Rút vào trong để giữ mình.
6. Chánh Tinh Tấn: Cần cù, siêng năng, và không bỏ cuộc.
7. Chánh Niệm: Xả bỏ những tâm lộn xộn, để cái tâm thư thái, nhẹ nhàng, không dính mắc.
8. Chánh Định: Tập trung An Trú Chánh Niệm Đằng Trước Mặt (Đề mục hiện ra ngay đằng trước mặt rõ ràng như thật).
==========
Nghệ thuật điều tâm - Tranh chăn voi:
https://www.hoasentrenda.com/fp/bai-viet/bai-chon-loc/tranh-chan-voi-959

Đề Mục và Trình Tự Tiến Tu:
https://www.hoasentrenda.com/fp/bai-viet/bai-chon-loc/de-muc-va-trinh-tu-tien-tu-963

Y Pháp Phụng Hành:
https://www.hoasentrenda.com/fp/bai-viet/bai-chon-loc/y-phap-phung-hanh-2175

Phát Tâm Tu Hành:
https://www.hoasentrenda.com/fp/bai-viet/bai-chon-loc/phat-tam-tu-hanh-22941

KTTTLT:
https://www.hoasentrenda.com/fp/bai-viet/hoi-dap/kiem-tra-tu-tuong-lien-tuc-2015-1097
"Xin hồi hướng công đức tu hành này đến cho những ai có tai mà muốn nghe để họ mau thành đạt quả vị Giải Thoát còn con ra sao thì cũng được." (HL)
"Đọc cho kỹ, suy nghĩ cho kỹ, hỏi cho kỹ và làm cho thật là kỹ thì may ra mới tới đích được." (HL)

Tibu

Tất cả công phu khi viết ra đều "kinh hồn" đối với người chưa chịu tập dợt.
Thật ra, nó chỉ là phản xạ.
Mà đã là phản xạ là không kể "số lần" mà chỉ có làm và kèm theo sự suy nghĩ để hiểu cho thật kỹ những bước đi, diễn tiến của nó. Để kịp thời sửa chữa, cập nhật nó.

Giai đoạn đầu là gian nan nhất.
Trong bài "Vô Minh Dứt" (Sức bền vật liệu) diễn tả khi kéo thanh kim loại: lực kéo nên liên tục, đều đều, không có chuyện giải lao. Hành động này để tránh tình trạng bị co lại, bị rút lại khi ngừng cố gắng.
—————
Tiểu Liên Hoa truyền lại kinh nghiệm sắt đá của mình:
Ép nó làm, cưỡng bức nó làm.
Câu của anh Sơn A La Hán là làm cho ói và ói thiệt luôn.

Tiểu Liên Hoa kể tiếp:
Trong giai đoạn này: em rất là nản chí. Té lên té xuống, hàng triệu lần...
Khi bị té, em lại đứng lên ngay chỗ đó và lầm lì ủi tới.

Đặc điểm là em không thèm nhìn trái, nhìn phải nữa. Không thèm than thân, trách phận nữa.
Im lặng như con trâu kéo cày... kể cả phê bình, nhận xét này nọ... Em chỉ có làm.

Và cảm nhận được niềm vui do chính hành động tập tành đem lại...
Chỉ làm cho chính mình. Vui cho chính mình...

Niết Bàn Tầm có nhận xét là: Để tiến tu, nên... thu vào hang! Y như con bạch tuộc. Có nghĩa là không cần thiết phải phô trương.

Hết chuyện.

Tất nhiên, mọi hành động nên tập cho được tình trạng "nhu nhuyễn dễ sử dụng" trước khi khi rút về cố thủ chỉ cho chính mình
Rõ hơn:
Nên là võ sư, trước khi rút về để tự luyện.
Có nghĩa là khi buông ra, thanh kim loại không bị co lại nữa.

Hết thật luôn rồi.

brightmoon000

#56
Máy nó cũng biết Vô Thường đấy. Người ta chỉ cần cài cho nó một đoạn code rằng: cứ thấy có cái cốc vỡ, tự động chạy kết quả hiện lên 2 chữ: Vô thường  ;D Hình thức sơ khai là lệnh conditional formatting trong excel, cứ chỉnh quy tắc là hiện lên màu hoặc chỉ số rơi đúng vào quy tắc.

Con người thì khác máy, có cảm xúc; cho nên cách học đi từ cảm nhận, chứ không cài Mã lệnh ?. Sự vô thường không làm người ta muốn huỷ diệt mọi thứ, hoặc trở thành loài vô cảm vô tri.

Bồ Đề Tâm

Trích dẫn từ: thanhlong999
Muốn tu hành chánh pháp
Tối thiểu
Phải hiểu sâu nhất có thể về lý Tam Tướng tức khổ. Vô ngã. Vô thường
Rồi các huynh đệ muốn "tu sao tu".
Chào thanhlong999,

Theo mình thấy, chỉ cần thực sự "Muốn Tu Hành Chánh Pháp" thì đó chính là cái tối thiểu rồi. Các cái khác thì cứ bám theo cái "tối thiểu" này và cải thiện dần dần, đều đều, không bỏ cuộc là được.

Trích dẫn từ: brightmoon000
Máy nó cũng biết Vô Thường đấy. Người ta chỉ cần cài cho nó một đoạn code rằng: cứ thấy có cái cốc vỡ, tự động chạy kết quả hiện lên 2 chữ: Vô thường ;D Hình thức sơ khai là lệnh conditional formatting trong excel, cứ chỉnh quy tắc là hiện lên màu hoặc chỉ số rơi đúng vào quy tắc.

Con người thì khác máy, có cảm xúc; cho nên cách học đi từ cảm nhận, chứ không cài Mã lệnh ?. Sự vô thường không làm người ta muốn huỷ diệt mọi thứ, hoặc trở thành loài vô cảm vô tri.
Dạ! Em đã test thử cái conditional formatting trong excel mà chị nói, thấy nó cũng thú vị ghê ạ :D Thế là em biết thêm một cái để ứng dụng trong công việc, trước giờ em chưa bao giờ dùng cái này ;D

Em biết điểm yếu của mình, đó là thiếu nhiều về cảm xúc và tình thương. Trước giờ em thấy mình mạnh về logic hơn, nên em bắt đầu từ cái mình mạnh trước, đó là hệ thống lại các kiến thức phù hợp trình độ của em hiện tại, để em dễ hiểu nhất, từ đó tiện cho việc kiểm tra lại và làm theo. Và cũng để khi quên thì dễ tìm lại và biết mình thiếu gì, cần làm gì. Giờ thì em chỉ có bám vào đó để Làm, để "cảm xúc" và "cảm nhận" thôi ạ :D Bí lù thì em lại ngoi lên hỏi Thầy, hỏi các Gạo Cội để không bị lạc đường ;D

Em cảm ơn chị nhiều ạ!
"Xin hồi hướng công đức tu hành này đến cho những ai có tai mà muốn nghe để họ mau thành đạt quả vị Giải Thoát còn con ra sao thì cũng được." (HL)
"Đọc cho kỹ, suy nghĩ cho kỹ, hỏi cho kỹ và làm cho thật là kỹ thì may ra mới tới đích được." (HL)

brightmoon000

Khác máy nhé.
Con người không tu để biến thành máy. Cái đó là phát triển ngược hoặc tự biến mình thành sản phẩm hàng loạt, thay vì có bản sắc riêng.

Bồ Đề Tâm

#59
Đã 10 năm vào Chùa, tiếc là con vẫn chưa thực sự "Tu" (trừ được đúng năm đầu tiên là có nhiều nỗ lực), nên để chia sẻ những kinh nghiệm thực chứng theo kiểu nói việc mình làm và làm việc mình nói là con chưa có gì cả. Tất cả, vẫn chỉ là những thắc mắc, những câu hỏi... Con vẫn thiếu sự quyết liệt và cố gắng vượt bậc để thay đổi, để cải sửa tính tình theo những gì con đã được chỉ dẫn.

10 năm, hay hàng nghìn năm nữa thì vẫn vậy. Cách tu tài tử trước giờ của con sẽ không đi đến đâu cả. Con xin sửa lại!

Có những thắc mắc con đã được Thầy trả lời, con vẫn lưu lại. Nay con xin phép chia sẻ trên này để bà con tiện tham khảo thêm. Một số thắc mắc khác với các vị tu giỏi, con thấy hay và đã được phép nên con cũng sẽ chia sẻ luôn ạ.

05/2017
Câu hỏi: Thưa Thầy! Với sự cà chớn, lệch lạc của con trong thời gian qua, tính đến hôm nay. Con quyết tâm dung hẳn lại để tu hành thì con có thể đi theo chương trình của Thầy từ cơ bản như người mới vào Chùa không ạ? Hay con cần mất 1 thời gian để sám hối? Và sám hối trong bao lâu thì đủ ạ?
Con chưa thể đạt được trạng thái Sợ toát mồ hôi, con vừa để ý để đạt cho được trạng thái này, vừa tu hành từng bước có được không Thầy? Vì tâm con đã chạy sai nhiều quá nên con cần phải có thời gian để điều chỉnh cho nó chạy đúng lại, như vậy mới có thể đạt được trạng thái trên ạ!
Thời gian qua con cà chớn nhiều quá (con chìm trong tham dục vì sự ngu dốt của mình). Nó có gây ảnh hưởng xấu nhiều tới việc tu hành trong tương lai của con không ạ? Con gái con có bị ảnh hưởng xấu nhiều không Thầy (con gái hưởng phước cha). Con muốn chuộc lỗi, con phải chấm dứt tình trạng nguy hiểm và đáng chê trách này (con không cảm nhận hết được sự nguy hiểm này, tâm con chạy sai nhiều quá rồi). Xin Thầy chỉ cho con, ngoài việc nghiêm túc tu tập lại từ đầu như một người mới, từng bước 1, con có cần làm thêm gì nữa không ạ? Con sợ rằng con đã tự kéo mình tụt lại quá xa rồi! Xin nhờ Thầy cứu vớt cho con thêm lần này! Con cảm ơn Thầy nhiều lắm ạ!

Thầy: Chỉ có mình đối diện với chính mình.
Mình chịu trách nhiệm về hành động của mình. Không ai vào đây làm gì được hết. Lý do: đã bao lần làm sai rồi cầu khẩn... rồi làm sai. Làm đi làm lại như vậy hàng triệu triệu lần rồi. Cho nên nó lờn thuốc. Bây giờ chỉ còn mình với chính mình. Không dợt thì chết chùm cả đám!


11/2017
Câu hỏi: Thưa Thầy! Thầy dạo này vẫn khỏe chứ ạ! Con có chút việc lăn tăn muốn báo cáo và hỏi ý kiến Thầy ạ!
Con biết mình chưa đủ bản lĩnh, và còn nhiều kém cỏi, cần phải rèn luyện và sửa đổi rất nhiều. Nhưng thực sự con rất muốn lựa chọn con đường Ở Lại. Và con tin đó là 1 con đường tốt và đúng đắn.
Có những cái không làm, không vấp thì không thể nào ngộ ra được. Thời gian qua, con chưa tiến được nhiều trong đề mục, nhưng tâm tính thì con tin mình đã có bước tiến tương đối, hiền ra, và vững vàng hơn trước nhiều.
Cuộc sống ăn lộn, vất vả khiến cho con được rèn luyện nhiều hơn bình thường rất nhiều, và quan trọng nhất con luôn có gang lấy những lời dạy của Đức Phật, của Thầy làm tôn chỉ. Con cảm thấy mình đang tiến dù khá là chậm.
Có những cái, nếu trong hoàn cảnh bình thường, con khó rèn luyện được. Như từ bỏ tham dục. Nhưng cuộc sống lăn lộn lại khiến con dần từ bỏ được cái thứ chết người đó. Con tự ngẫm và cũng muốn hỏi, con đường lăn lộn trong cuộc song để rèn luyện, để học hỏi, và tu đạo liệu có phù hợp với con không?
Con thấy, có thực, mới vực được đạo. Con không thể trốn tránh mà phải chủ động để mà điều tiết nó. Con không chạy theo danh vọng, tiền tài. Cái con muốn là con phải có được bản lĩnh, và khả năng tự lo được cho mình và giúp được người thân của mình. Thầy cũng đã từng nói với con, lo kiếm Xu trước đã rồi mới tu được, và khó khăn thì tu cầm chừng, đi chậm chứ ko dừng lại.
Công việc của con, hiện giờ nhiều lúc khá vất, nhưng con thấy mình vẫn theo được và học hỏi, rèn luyện được từ đó. Con bỏ thêm thời gian để học về nghành nghề (dù con biết mọi thứ chỉ là tạm bợ), để đạt được thế chủ động trong cuộc sống. Như vậy có tốt không Thầy?
Có những việc khó khan, không phải dung đạo mà có thể giải quyết được, mà cần bản lĩnh trong cuộc sống để có thể tự lo, tự bảo vệ được mình, và người thân của mình, con hiểu như 1 cách thức độ sinh, trong cõi gần như là phức tạp nhất này với đầy đủ hỷ, nộ, ái, ố và sự phức tạp của long người. Nhưng đây lại là cõi để dễ thành Phật nhất!
Con rất muốn đi trên con đường này, kiên trì học hỏi và rèn luyện để nâng tầm và bản lĩnh của con nên, để thoát dần khỏi sự kém cỏi và vô dung, rồi dần dần thoát khổ (làm chủ cái khổ), giúp người thân và bạn bè. Không phải vì danh vọng, mà vì con thấy nó có ý nghĩa.
Thầy từng nói là các vị cao tăng, tu sĩ gạo cội xong việc của mình rồi ra đi quả là 1 sự lãng phí rất lớn. Con muốn mình va vấp, và có đủ bản lĩnh để dần dần sẽ giúp mọi người đỡ phải bị va vấp, gặp phải những tình huống phải trả giá đắt trên đường đời, trong cuộc sống này. Nếu lựa chọn và con đường này của con không sai, con sẽ đi đến cùng. Bản thân con vô mình, nên con muốn báo cáo và xin chỉ dẫn từ Thầy để tránh bị lầm đường lạc lối ạ!

Thầy: Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại chỉ là ba cây!
Con đang chọn cho mình con đường mang tính cách "chơi bền". Một cách chơi khó. Thử nghĩ: không cần gì to lớn, chỉ cần một đặc tính là làm đều đều, và lầm dài dài.
Cái đều đều là cái khó làm.
Tất nhiên, về chuyện tu là nên có cái trước tiên: đó là cái đề mục (y như con đã hiểu). và cái này nó lại cần đủ thứ chuyện mà trên đời này chả có ai làm!
Bàn về chuyện này, lúc nào cũng là chuyện toát mồ hôi lạnh!
Có một câu chuyện "tinh thần" như sau: Lính thì có súng, có đạn (đương nhiên) là có đụng độ (lại là chuyện đương nhiên). Nhưng một toán lính thiện chiến khi làm 16 vụ giải cứu con tin... mà chỉ bắn có 5 viên đạn! thì đây là chuyện không tưởng. Càng không tưởng hơn là trong một vụ giải vây con tin, toán này đã có thê rlafm một chuyện không tưởng thư hai đó là cũng một lúc bắn chết ba ôpng khũng bố (tay đang cầm cái cò để khai hỏa và cho nỗ chiếc máy bay! Chỉ trong một tiếng nỗ: cả ba ông này đều bị giết một cách đồng loạt!
Nếu mà bắn lọt chọt, ông trước, ông sau thì chắc chắng chiếc máy bay đó đã bị nỗ tung!
Câu chuyện tinh thần này là mới đây thôi.
Còn câu chuyện sau đây là câu chuyện hồi xưa, lúc Thầy làm đội trưởng đội Voi, Đoàn Lê Lợi, Đoàn Lam Viên, Đà Lạt thuộc về Hội Hướng Đạo Việt Nam:
Câu chuyện kể lại một thằng bé mới gai nhập đoàn thủy thủ trên một chiến thuyền bườm.
Và khi ra khơi thì thuyền gặp bảo. Thuyền trưởng khui rươu mạnh ra cho đoàn thủy thủ uống để cho ấm vì bảo rất là to đang án ngữ đằng trước mặt.
Khi đưa cho thằng nhỏ mới gai nhập này thì "thằng nhỏ lề phép thưa là nó không thể uống rượu được!
Thuyền trưởng nổi trận lôi đình:
- - Tao là vua trên thuyền, bảo thì đang tới, mày thì không uống rượu để chống bảo, mày lại không uống thì...
Ông chỉ cái chuồng cu chót vót trên cao, ngay cột bườm chính. Mày không uống thì mày leo lên đó!
Thằng bé hiểu và leo lên đó, và nó cũng hiểu là lơ tơ mơ là khi bảo đến thì thuyền đong đưa. và chuồng cu (dúng để nhìn xa) lại trên cao thì sẽ quật, quăng nó xuống biển dể như chơi!
Và rồi cơn bảo đến, và dưới sự điều khiển tài ba của thuyền trưởng. Đoàn thủy thủ đã reo hò vang dội khi thuyền vẫn an toàn lướt sống. Tuy có vài chỗ cần sửa chữa cấp tốc do bảo tàn phá! Nhưng cũng chả có gì là quan trọng.
Đang đi lại trên cái boong tàu. thì bất chợt thuyền trưởng nhơ lại "thằng nhỏ" trên chuồng cu!
Ông lập tức ra lệnh cho thủy thủ leo lên coi ra sao?
Một thủy thủ leo lên và hô to là cần thêm ba thủy thủ nữa!
Thuyền trưởng hỏi:
- - Để làm gì?
- - Dạ, nó chết cứng trên cột bườm, phải có thêm ba người nữa mới tháo nó ra và đem nó xuống được!
Thế là thằng bé con được đưa xuống. Và dĩ nhiên, ông thuyền trưởng cứu thằng bé tỉnh lại
Rồi bằng một động tác tự nhiên, ông cầm ly rượu và đưa cho bé con.
bé con cầm ly rượu và tỉnh hẳn và lể phép thưa là nó không uống!
Đá một cú vào cái thùng rượu! Ông già (thuyền trưởng) hét lên:
- - Tại sao?
- - Thưa ông, con không uống!
Vậy là mầy không thể làm thủy thủ được. Khi gặp bến tàu tới thì mày biến luôn đi! Thủy thủ mà không uống rượu! Hứ bộ muốn chết hả!
Thằng bé buồn lắm. Nó im lặng cầm cái chổi để quét sàn tàu và nùi dẻ để lau nhưng chỗ bị dơ
Cuối cùng chỉ vì hứa với Mẹ là sẽ không uống rượu và Ba do uống rượu mà tan gia bại sản!
Tất nhiên khi câu chuyện được kể ra thì thằng bé vẫn được làm thủy thủ và cũng là đứa con tinh thần của thuyền trưởng:
- - ...  thằng nào mà đung đến nhóc này thì phải bước qua xác của tao!
Lâu lắm rồi câu chuyện vẫn sống trong tibu
đã hứa là làm. Chết thì thôi.
Nếu mà con trang bị như vậy thì con cứ làm thôi con.
...
Nên nhớ chỗ này họ không cần người tốt đâu đó nghe!
Cho nên con cần tình thương theo kiểu: Nếu mà mình buông họ ra thì họ chơi vái ai?
...
Ê, lo cho gia đình trước. Rồi mói lo cho tu hành sau.
Lý do là mình sanh ra chưa phải là dân tu hành. mà là một cư sĩ
Cư sĩ có cách đặc biệt của cư sĩ để tu hành cho em con nó yên tâm
Đừng có cho em con phải nói: Nếu là vậy thì anh đừng có lấy em.
...
Rồi, đi lo cho cô để cô đi làm.
Vậy thôi, cư sĩ mà con.


Lời chỉ dẫn của Thầy:
- Nhận xét cho thật là kỹ, Giữ giới luật, Kỷ luật bản thân, Thay đổi tính tình, Kiểm soát tư tưởng liên tục, An Trú Chánh Niệm Đằng Trước Mặt. (09/2018).
- Nếu đường tu mà bằng phẳng, theo kiểu nói đâu ra đó... thì người đầu tiên (Đức Bổn Sư) sẽ không nói lên câu “Đời Bất Toại Nguyện” hoặc là than rằng: “Ngũ Trược Ác Thế”...
Bà con mình chơi sát mép với Ngài cho nên chưa một lần được “yên tâm công tác”
Phải khó tính với chính mình!
Phải khiển trách nó... thì may ra mới còn... đi đúng đường.
Và dĩ nhiên, do chưa xong, cho nên nó mới là vậy!(angry)(sick) (07/2020)

- Cứ tìm cách mà tập thôi con. Không thể nào một sớm, một chiều mà xong cái chuyện tu hành này được.
Lý do nó ở tận trong tâm thức của mình lâu lắm rồi. Và đã tạo nên hàng đống thói quen.
Cho nên, phải có mẫu mã, phải đi theo bà con giỏi hơn mình. Phải bắt chướt... phải bắt cái phàm tâm nó bắt buộc làm theo cái ý của chính mình. Thì may ra mới có thể tiến tu được.
Giai đoạn đầu là cái khó nhất.
Phải kéo thanh sắt nó giản ra với một vận tốc đều, và không được buông ra, không được nhường bước nó... thì may ra nó mới không bị thun lại khi không tập nữa.
Giai đoạn của bài "Vô Minh Dứt" là cái khó khăng nhất. (07/2020)

- Một cục... hành to bằng cái thúng thì không thể nào lột xong một vài lần được.
Làm đều đều là cách làm hợp lý nhất. Cần nhất là thay đổi tính tình. Sống hiền lành rồi mới tới hiền khô rồi mới có thể tập Thiền được. (07/2020)

- Nguyên tắc là giữ giới luật. Không buông. (07/2020)

- Khi ngước mắt nhìn lên trời thì mặt trăng rất gần. Ngoài phi hành gia Cuội ra, thì muốn lên tới đó phải là hay ghê lắm mới lên được tới trên đó.
Cho nên, đầu tiên hết là phải chán cái cảnh đi bộ ở Trái Đất trước cái đã.
Rồi sau đó mới tìm cách lên cung trăng smileyviber (08/2020)

- Kiến tha lâu đầy tổ mà con. Cái quý là hôm nay tập, nếu so với ngày hôm qua thì nó khác nhau. Suy nghĩ cho kỹ thì nó đang nhích lên. Nó đang đánh cận chiến để chiếm dần cái “tâm địa”.
Một tất đất, một tất vàng. (08/2020)

- Bàn tay có ngón dài, ngón ngắn. Dòng sông thì lại có khúc: khúc thì thẳng, khúc thì thác ghền... cuối cùng con người thì cũng có lúc...
Miễn đừng có phá nát cơ đồ thôi.
Và chưa có một ai có thể di chuyển trên một đoạn đường thẳng! Mà lúc nào cũng cong queo, lòng vòng...l (08/2020)

- Không có tâm lực thì cũng khó làm cho ra hồn bất cứ cái gì lắm.
Cho nên cái mục đích là có tâm lực đi cái đã.
Sau đó là tu mới có thể là chết bỏ được.
Không được thì cứ lầm lỳ mà ủi tới theo kiểu không thèm nói nữa mà chỉ có ủi tới mà thôi.
Không thèm nói nó ra làm sao?
Cái trứng có trước hay là con gà có trước?
Vậy là câm miệng. Mà chỉ lo làm và làm mà thôi. (08/2020)

- Kỹ thuật là Giới Luật...
Để bôi trơn những kỹ xảo này còn một yếu tố ở đằng sau hậu trường đó là: Tình Thương.
Suy nghĩ cho kỹ cái này đi cái đã... (09/2020)

- Tuy là không có ai thấy, nhưng cái nghiệp nó đang thâu băng đó nghe con. (09/2020)
"Xin hồi hướng công đức tu hành này đến cho những ai có tai mà muốn nghe để họ mau thành đạt quả vị Giải Thoát còn con ra sao thì cũng được." (HL)
"Đọc cho kỹ, suy nghĩ cho kỹ, hỏi cho kỹ và làm cho thật là kỹ thì may ra mới tới đích được." (HL)