Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Cô Ba Hột Nút (Ông Vân)

Bắt đầu bởi KhiemTinh, Th12 07, 2009, 04:43 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

bongsen

Thầy ơi! cho Bongsen tò mò hỏi một xíu ạ!!!
Thầy nói Cô Vân hiện vẫn đang làm nhiệm vụ bên kia cái ống đen nghĩa là sao ạ...!!!???
Cái nhiệm vụ này là do mình phát nguyện và tu được hay là như một kiểu hộ pháp...nên nương nhờ tha lực mà hình thành "một dạng tái sinh ở một cõi nào khác"... vậy ạ....!!!!

Cảm ơn Thầy...
Bongsen xin được sám hối nếu có gì sai sót... A Di Đà Phật...
;D ;D ;D

Tibu

#16
Trích dẫn từ: bongsen trên Th2 24, 2011, 06:52 AM
Thầy ơi! cho Bongsen tò mò hỏi một xíu ạ!!!
Thầy nói Cô Vân hiện vẫn đang làm nhiệm vụ bên kia cái ống đen nghĩa là sao ạ...!!!???
Cái nhiệm vụ này là do mình phát nguyện và tu được hay là như một kiểu hộ pháp...nên nương nhờ tha lực mà hình thành "một dạng tái sinh ở một cõi nào khác"... vậy ạ....!!!!

Cảm ơn Thầy...
Bongsen xin được sám hối nếu có gì sai sót... A Di Đà Phật...
;D ;D ;D
Cái ống đen này có bàn ở chỗ này nè ;D ;D ;D
https://www.hoasentrenda.com/fp/tap-tin/tap-tin-III/21-mot-cau-hoi-416
Cái ống này có độ dóc: Độc dóc càng lớn thì vận tốc trược trong đó càng nhanh. Vì tibu là người hiền nên khi đi vào cái ống đen này thì vận tốc nó lững lơ và chậm chạp và cứ từ từ mà tibu đi về hướng bên kia cái ống vốn là chỗ phát ra ánh sáng. Vách ống đen y như là mây, khi tác ý đâm ngang qua chơi thì tibu có cảm giác như là đụng vào cao xu: Nó có tính đàn hồi. Tuy nhiên tibu vẫn có thể đi vào đó được: Chỉ là sương mù không hà  ;D ;D ;D.
Tất nhiên bên kia ống đen là cõi mà tibu sẽ sinh sống. Bên đó, nếu không rành thì cũng lúng túng đó! Do vậy mà Cô Vân đón bọn mình ngay tại bên đó.  ;D ;D ;D Và lại là " Fren Frung" (bạn bè) nên đâu có gì là lo sợ đâu? Thời nay chỉ cần cái GPS là an toàn! Hehehehe  ;D ;D ;D .

hoasentrenda

Giải Bày
October 10, 2008

Trung Bộ kinh tập 3 có một bài kinh số 124 tựa là: Kinh Bạc-câu-la (Bakkula sutta). Ngài Anan đã kể lại chuyện tu hành của Ngài Bạc-câu-la, Ngài này đặc biệt là tu hành trong 80 năm mà không tiếp xúc bất cứ một ai. Quả thật đây là một trường hợp đặc biệt, có một không hai trên thế giới.
Trong thời gian 80 năm trời tu hành trong rừng: Ngài đã không nhận bất cứ một vật gì của bất cứ ai, không khất thực, không cần áo quần, không thuyết pháp cho cả con trai và con gái, và cũng thật là đặc biệt: Ngài cũng không có bị bệnh hoạn gì cả!
Có thể nói là đây là một Vị Thầy Tu đại diện cho dạng "Tiểu Thừa" một cách "nguyên thủy".
Ngay cả khi người bạn nối khố (đang tu hành theo dạng lỏa thể) nhờ Ngài thọ giới cho thì Ngài cũng chỉ có nói một câu đúng giới luật vào thời đó, và sau đó là người bạn này tự tìm hiểu và tự tu thành A La Hán.
Đến cuối đời Ngài thì Ngài lại xuất hiện, kêu gọi tăng chúng và khi các Thầy đã tụ tập đầy đủ thì Ngài lại ngồi xếp bằng và thị tịch một cách ngon lành! Ai cũng khen đây là một trường hợp thật là hy hữu!
Nói về thời gian thành tựu của Ngài thì cũng chỉ có bảy (7) ngày (y như những Đại Đệ Tử khác của Đức Phật), có nghiã là 29193 ngày còn lại của cuộc đời của Ngài: Ngài chỉ sống một mình trong rừng.
Nhận xét:
Vì trong bài kinh không có nói đến đoạn Ngài có chỉ cho Chư Thiên tu hành cái gì hay không, nên lại có hai trường hợp có thể xảy ra:
1. Nếu Ngài có chỉ cho Chư Thiên thì việc này sẽ dẫn đến chuyện Con Người sẽ gặp được Ngài và nhận sự chỉ giáo của Ngài. Nhưng trong bài kinh chỉ nhắc đến một chi tiết duy nhất là: Người bạn nối khố đến thọ giáo và Ngài cũng chỉ có bố thí cho câu thọ giới rất là đúng với giới luật hiện thời.
Và sau đó là người bạn này... tự tìm hiểu và tự tu thành A La Hán!
2. Do hai chi tiết trên mà tụi mình mới biết chắc rằng: Ngài lại không có chỉ cho Chư Thiên tu hành một tý xíu nào cả!
Kết luận: Và như vậy, sau khi Ngài tu thành công với thời gian tuyệt vời là 7 ngày. Ngài mặc nhiên biến thành "một xác chết biết đi": Năng lực của Ngài được bảo toàn 100% với một thể xác không bệnh hoạn (có nghiã là trong kiếp này: Ngài đã không còn bị Nghiệp sát chi phối) mà Ngài lại chỉ sống một mình trong rừng! Như vậy, thì cũng không có gì là lạ: Khi Ngài đi tìm và tập hợp tăng chúng lại và ngồi xếp bằng thị tịch một cách ngon lành và êm ái y như kinh đã ghi lại!
Theo nhận xét của đệ thì đây: Đúng là phí của trời!
Trong khi đó, Đức Bổn Sư thì bị 1250 vị tu sĩ níu kéo cho tới khi gần chết mà cũng còn một người cuối cùng đến hỏi về cách tu hành. Cảnh tượng thương tâm đến độ mà ngay cả Ngài Anan cũng phải phá lệ, phá bỏ lời hứa (khi Ngài đăng ký làm người giúp việc cho Đức Phật) bằng cách ngăn chặn vị này lại với lý do là Đức Bổn Sư không còn sức khỏe nữa. Nhưng với sức cạn và lực đã suy mà Đức Phật, Ngài cũng thều thào nói với Anan là:
- - Này ông à! ông đừng có cản không cho người này vào hỏi đạo! Ông nên để cho tui chỉ cho ông đó phương cách tu hành! Cảnh tượng rớt nước mắt này là một ấn tượng và cũng như là một niệm cảm hứng vô biên của những Bồ Tát thuộc về các thế hệ con cháu sau này. Khi họ cũng noi theo gương lành này mà chỉ cho những người khác tu hành.
Nói về cảnh tu sĩ mà đã ra sức chỉ cho những người khác cùng đồng tu với mình thì có hai dạng:
1. Một dạng chỉ nghe nói và nay thì chỉ nói lại cách tu thì dạng tu sĩ này chỉ có hơi lo lo mà thôi.
2. Còn dạng thực chứng thì mỗi khi chỉ cho bất kỳ ai thì họ hay nói ở trạng thái "Nhập Chánh định".
Và khi họ trình bày chi tiết cách thức tu hành này thì: "Họ nói tới đâu thì họ làm tới đó". Cái tâm thức của họ nó... cố ịn lên cái tâm thức của người kia và làm cho người đó: Nếu chịu khó tập liền thì sẽ có trớn để tập luôn. Hậu quả là vì lý do tu sĩ thực chứng này nói trong "Chánh Định" nên cái tâm thức nó cũng dính chặc với đối tượng và tự động nó "trông nôm đối tượng" tu hành. Hiện tượng này, y như là cái ra đa (radar) phản lực cơ khi chiến đấu trong không gian. Có nghĩa là cái ra đa nó có thể "lock" (khóa) vào cái mục tiêu (đang di động rất là nhanh) và một khi Phi công khai hỏa thì hỏa tiển "không đối không" này vẫn có thể bay nà theo mục tiêu và sau cùng là lao vào mục tiêu, tuy rằng mục tiêu (phản lực cơ bị bắn) đã bay vào hướng khác. Hiện tượng chết người này có được là nhờ vào cái tính chất đặc biệt mà cái ra đa này đã được trang bị.
Nay lại nói tiếp về sư "Trông Nôm" này của tâm thức của vị tu sĩ thực chứng kia. Họ sẽ sung sướng khi "biết" rằng đối tượng đã chịu khó tu tập và đã được kết quả như vầy, như kia. Và ngược lại thì họ cũng bực bội và rất là khó chịu khi đối tượng thay vì đang có thời giờ để tu hành mà lại lo... coi "Phim Tập". Tuy rằng họ không nói nhưng họ rất là... khổ!
Nên nghe bé Lillian kể lại một giai thoại như sau:
-- Con chỉ cho bạn con tập để tránh cái tình trạng "bad girl" (con gái hư hỏng) sau này của nó. Mà nó lại không chịu tập, nên con đã vào giấc ngủ của nó là kêu cái tên của nó to thiệt là to để nó tỉnh dậy! Và nó đã tỉnh dậy! Và cũng đã cố gắng tập tiếp! hì hì hì.
Diễm Phương thì qua nhà đệ với nét mặt "đừ câm" và cứ nằm im lặng mà ôm đệ để "lấy hơi". Và dĩ nhiên chỉ cần nhìn cái tướng của nó là đệ biết nó mệt lắm rồi (Nó chỉ mới có 5 người tu theo cách của nó chỉ mà thôi!).
Đức Phật thì bị tới 1250 vị thì phải hiểu là sức chịu đựng của Ngài là như thế nào! Sau cùng, ai cũng biết là Ngài chết vị kiết lỵ nhiễm trùng máu. Một cái chết ác nghiệt và dữ dội.
Trở lại chuyện của Cô Vân trong nhóm lu bu. Cô chết với một hình thức rất là ác nghiệt: Cô chịu đau cho đến ói ra máu và chết trong đau đớn cho đến giây phút cuối cùng. Nhìn về khiá cạnh "Bồ Tát" thì đây là cái chết của một vị tướng chết ngay trong chiến trường với "da ngựa bộc thây"! Một cái chết kiêu hùng! Không phải ai cũng có thể... được như vậy! Và cũng như là Đức Bổn Sư, cái chết rất là anh hùng này lại là một cảm hứng và cũng rất là... ấn tượng để làm gương cho những vị Bồ Tát thuộc hệ con cháu sau này noi gương và cũng sẽ hy vọng là được chết y như vậy khi họ ra sức chỉ cho những người khác tu hành.
Nhìn về khiá cạnh Vô Minh thì đây là một cái chết đầy sai lầm, họ nói rằng: "Tu hành mà chết như vậy thì tu làm cái đéo gì!" "Phương pháp này sai rồi!" Phải y như các sách đã ghi nhận chớ, đây nè sách có ghi lại rõ ràng nè:
Ngài này thị tịch, Ngài kia sau khi làm thơ thì thâu thần thị tịch, Ngài nọ bỏ lại thân thể...
Xin thưa, về thân thể thì Hai Lúa tui cũng đã để lại nhục thân, nhưng mời các Bạn lên lại cái chỗ đó, im lặng mà cảm nhận được trình độ tâm linh của chỗ đó  thê thảm như thế nào chưa?
Nó là con số không to tổ bố! Nó phát xuất từ niềm tự hào và rồi họ (những cư dân ở chỗ đó) không còn cố gắng tu hành nữa. Đâm ra cái nhục thân đó lại là một trở ngại thế mới chết chớ!
Đúng ra, thì Hai Luá tui lại không cần phải viết lại câu chuyện này, nhưng vì vẫn còn cứ nghe tiếng xì xầm của anh em trong nhóm nên đành phải ghi lại đây đôi điều gọi là giải bày tâm sự dùm cho "Cô Láng Giềng" hay sau này là "Cô ba Hột Nút".
An Trú Chánh Niệm Đằng Trước Mặt

hoasentrenda

Trích dẫn từ: Tibu trên Th5 16, 2011, 03:50 AM
Kính chào toàn bộ Anh Chị Em trong diễn đàn HSTD.

Trong mấy ngày qua, tibu bị tê liệt phần còn lại của trí óc, đó là phần đọc và hiểu những câu hỏi mà quý bạn đã viết ra trên diễn đàn.

Chuyện không tưởng này mà cũng có thể xảy ra!

Lý do là y như chuyện thần thoại "Aladin và cây đèn thần" ;D ;D ;D Tức là, người sở hữu cây đèn thần chỉ cần bỏ ra vài phút chùi chùi cây đèn thì ông thần hiện ra và có thể giải tỏa mọi yêu cầu, cho dù là khó khăn thế mấy đi nữa!
Tibu cũng đang cố gắng làm chuyện của "ông thần này từ hồi xa xưa cho tới bây giờ".

Câu chuyện buồn thứ nhất làm cho Tibu gần tắt tiếng là chuyện của "Cô Ba Hột Nút".

Từ hồi mới quen nhau từ bên Úc, lúc ấy Tibu là con nai đực và Cô Ba Hột Nút là con nai cái cho tới bây giờ: Chưa một lần Cô Ba Hột Nút làm cho Tibu phiền lòng (chỉ toàn là do Tibu làm cho cô ấy từ chết tới bị thương mà thôi). Thì vào trong kiếp này, Cô Ba Hột Nút chết đi với quả vị là Quan Thế Âm. Cho tới đây, Tibu không có gì mà phải tắt tiếng cả (dĩ nhiên!) ;D ;D ;D
Nhưng trước đó vài hôm, trong lúc chat với Cô Ba Hột Nút thì Cô Ba có nhắc tới một sự kiện mà Tibu bị gần như là bị tắt tiếng:
Cô Ba khoe với Tibu:
- - Anh biết không?
- - Không! (dĩ nhiên, chưa nói mà hỏi thì lấy gì mà biết?)
- - Em nằm trên  giường mà có nghe  được tiếng "Tâm Niệm" của con M. nó mạnh mẻ ghê lắm luôn vậy đó anh!
- - Ồ, hay quá hớ!
- - Nhưng em có một thắc mắc là:
- - Là gì?
- - Là sau này, em sẽ gặp lại nó, nhưng tại sao mà chỉ còn là cao lắm là người bạn thân! Câu hỏi của em là: Tại sao mà từ Chị Em trong một gia đình mà sau này, do ác nghiệp nào mà lại xa nhau, và xuống cấp đến độ là "Cao lắm là người bạn thân"?
- - Hiển nhiên là chuyện lớn rồi đó. Tuy nhiên, anh cũng cố gắng chỉ cho nó thoát thân. Anh sẽ chỉ cho nó quán về Quan Thế Âm, khi tự nhiên nó hỏi anh về cách tu hành. Tuy nhiên chính nó sẽ là người quyết định để tiến tu.

Và mới đây, M. lại hiện trên Yahoo và có hỏi Tibu là làm gì tiếp nữa? Tibu có đề nghị là nên quán về Ngài Quan Thế Âm, mà linh ảnh chắc cú nhất là Cô Ba Hột Nút.

Chuyện thứ hai:

Trong các buổi chat và nói chuyện trên Yahoo, Cô Ba Hột Nút cũng có đề cập đến chuyện Anh Sơn (A La Hán) nói đi, nói lại một vấn đề mà Cô Ba Hột Nút cứ thắc mắc, Cô Ba nhắc lại câu nói khó hiểu của Anh ấy như sau:
- - Tui đã thử đi, thử lại rất là nhiều lần là: Không thể nào tu hành cao cấp hơn được khi mà lại không còn ai áp dụng "An Trú Chánh Niệm Đằng Trước Mặt". Là vì khi không còn ôm lấy đề mục đằng trước mặt thì mất Chánh Định! Mà mất cái này thì không còn Đạo Phật theo kiểu thực hành! Và chỉ còn là lý thuyết suông mà thôi!
- - Thì đúng rồi! Trong một loạt các cái chánh mà lại không có khai triễn cái Chánh Định thì quy trình Mười Chánh [ Bát Chánh Đạo (tận cùng bằng Chánh Định)! Và hai cái chánh nữa là: Chánh Trí và Chánh Giải Thoát] không cách gì mà thực hiện được!
Cô Ba lại hỏi tiếp:
- - Nhưng do đâu mà xảy ra chuyện này?
- - Dĩ nhiên là do một người bề thế, có tiếng nói ngay trong Anh Chị Em mình chế độ ra và nhất là một số anh em vì nễ lời nghe theo và tập dợt cách này mà ra.
Tuy nhiên chỉ là chuyện nhỏ:
Vì khi tập dợt thì sẽ thấy ngay cách của người này rất là yếu. Y như chuyện học lớp 12 (niệm Phật kèm theo quán chấm đỏ) mà vào học lại lớp vở lòng vậy (niệm ra tiếng, và không cần quán gì cả).
Hậu quả:
Người nào tu theo cách này thì sẽ trở lại có những hành động tầm thường của những người chưa có tu hành như là bủng xỉn, keo kiệt, ích kỹ,...
- - Rồi sao nữa anh?
- - Vì nó là sai nên cũng chẳng có ma nào tập dợt theo. Vì chỉ cẩn sau một thời gian dợt thử và so sánh hai cách với nhau, thì sẽ thấy rõ là cách thứ hai là quá ấu trỉ và chẳng có gì là hay cả!

Sau này:
Chuyện này có xảy ra thật, và chỉ còn một số anh em đang dợt theo. Và vì nó không có Chánh Định nên anh em chỉ là lén lút để dợt mà thôi.  Tibu cũng có những Anh Em khác nêu ra thắc mắc và hỏi Tibu cho kỹ lại và những Anh Em này không còn tập theo nữa ;D ;D ;D

Chuyện thứ ba:

Chuyện này chỉ xảy ra khi nạn nhân không có phước báu. Khi không có phước báu thì cứ bị nghiệp lực hành hạ hoài thôi. Những cái xui xẻo cứ xuất hiện, xúi dục mình nhắm mắt làm đại! Và công phu thì dậm chân tại chỗ và không tiến triễn gì cả.
Từ đó mới xảy ra những chuyện đáng tiếc!
Trong trường hợp phức tạp này thì chỉ còn cách là nhờ Nhí Độ Tử.

Là vì câu chuyện khá phức tạp, và tibu không thể nói trắng ra đây nên đoạn này lại tối nghĩa ;D ;D ;D

Cũng y như chuyện Aladin và cây đèn thần. Khi cây đèn ở trong tay Aladin thì chỉ có chuyện ăn sung mặt sướng, đi du ngoạn, xây dựng này nọ,...
Nhưng có một giai đoạn, cây đèn thần lại lọt vào tay phú thủy Jafar  thì phù thủy Jafar lại nhờ ông thần giết dùm Aladin!

Ông thần bị bức ép và vì lời nguyện không thể thực hiện được nên ông thần này hét lên một tiếng và rời bỏ cây đèn và trốn ở tận chân trời!
Tibu bị dồn vào thế cùng này và cũng đành phải trốn để lấy lại bình tỉnh.
Tất nhiên là chỉ có vài ba ngày bị rát ngay ngực (y như là trái tim bị chà giấy nhám) ;D Thì mọi chuyện lại bình thường lại thôi.

Và cuối cùng là chuyện đám ma của Cô Ba Hột Nút được đưa lên youtube.

Tibu có thử viết bài nhận xét nhưng lại không thể gởi lên được.

Trong đoạn video này thi anh em có ghép vào đó bài độc tấu ghi ta mà tibu có chơi khi còn ở Đà Lạt (bài My Way của Paul Anka, soạn lại do Nhạc sĩ P. T. Vũ).
Nay thì đành viết ra trong bài này luôn cho tiện:

Nhận xét của Tibu:
Dĩ nhiên, thông thường thì có người chết thì sẽ có Thầy Chùa tới tụng kinh và làm nghi thức này nọ gọi là "Độ Tử".
Cô Ba Hột Nút chết và không thể không qua thông lệ này.

Diều khôi hài ở đây là: Cô Ba Hột Nút lại ở quả vị Quan Thế Âm Bồ Tát!

Tức là Thầy nằm đó (ý là Cô Ba Hột Nút) và đám học trò (là những Thầy Chùa không có nghề này) lại làm chuyện tréo cẳng ngõng là "Độ Tử" cho Quan Thế Âm!

Nghi thức bề ngoài thì chỉ là thông thường! Nhưng bên kia thế giới thì lại là chuyện tiếu lâm "Không thể nghĩ bàn" ;D ;D ;D
Chuyện này đã làm cho Hộ Pháp phiền lòng và sẽ làm cho người em của Cô Ba Hột Nút bị xuống cấp. Và trong kiếp tương lai rất là xa sau này, mà cả hai người này mà có gặp lại thì hai Chị Em sẽ chỉ là "cao lắm là hai người bạn thân".

Để tibu nói cho rõ chỗ này:

Từ những người xa lạ, trong nhóm lubu, họ đã gặp nhau và sau khi tu hành với nhau một thời gian thì họ lại có cảm giác là ông này là ba của mình. hoặc là người kia là mẹ của mình vào những kiếp xa xưa! Lý do là:
Do họ tu hành mà có thể xích lại gần nhau hơn!

Nhưng đằng này thì cũng tu hành mà cuối cùng lại xa nhau: Có nghĩa là từ Chi Em mà sau này lại xa nhau và cao nhất là thành hai người bạn thân! Thì việc tu hành này lại có vấn đề.
An Trú Chánh Niệm Đằng Trước Mặt

hoasentrenda

Trích dẫn từ: Tibu trên Th7 29, 2009, 11:36 AM
Nên nhớ là:

Thập Phương Chư Phật Không Chấp Nhận Bất Cứ Một Sự Tình Cờ Nào.

Không đụng tới ... mà chỉ lấy chuyện của chính tibu ra để trả lời sự tinh tấn của một đối tượng.

Chuyện rằng:
Một đối tượng với trái tim thì cà xịch cà đụi cứ đập loạn xạ cả lên, Tai thì điếc, con gái mà còn nhỏ con nữa chớ!
Chứng tỏ là một thể xác với đầy ác nghiệp.
Nhìn vận tốc leo dốc của cô này thì phải biết nó thê thảm đến chừng nào! Nữa cây số mà phải mất trên dưới 45 phút.

Nhưng khi tibu chỉ cho cách tu hành thì chỉ có ba tháng là xong luôn cả Thiền Tịnh và Mật.

Việt Nam mình có được cái tượng đầu tiên về Quan Thế Âm (do nghệ nhân Bảo thợ hồ làm) với cái cổ aó bà ba.

https://www.hoasentrenda.com/fp/phuong-phap/bao-boi/bao-boi-1249

Cô tập nhanh như vậy là vì chính cô đã mắng xa xả vào mặt của tibu vào một kiếp xa xôi. Khi tibu còn làm ăn cướp và vào nhà người ta ăn cắp cái tượng Phật bằng ngọc cẩm thạch với ý đồ là tặng người yêu (là cô này).
Cô nói như sau (đại ý):
- - Cái bức tượng này từ đâu mà ra? Anh đi đi và đem theo nó đi luôn đi! Khi nào anh thành bức tượng này thì về lại mà gặp tui!
Khi tibu bước ra khỏi cửa thì cũng là lúc cô té quỵ xuống và chết vì bịnh tim.

Từ một tướng cướp, tibu đi tu nhưng vì tu cũng không được gì! nên trở lại quậy phá lung tung bằng cách đi ăn cướp lại (hồi xưa thì tibu ăn cướp cho người nghèo, còn bây giờ là cho tibu! Theo kiểu: mầy muốn đời mầy tàn hả, tao cho tàn đời mầy luôn!) Uất hận ngút trời,( vì mình mà người yêu bị chết).

Chém giết khỏi nói! Tàn độc khỏi chê.

Nhưng khi về già, tibu lại đi tu lại cũng không được gì, và chết trong rừng.

Cho tới nay, trôi lăn lung tung, vật đổi sao dời: tibu mò ra phương pháp và đi tìm cô bằng màn tivi. Khi đúng nhân duyên:
Cô nhận pháp qua cái gật đầu và cái mím môi y như từ thủa nào:

Cô tập ngày ba lần và chỉ trong có ba tháng là xong. Cô hết pin và định sẽ chết trong lúc mùng 7 Tết [...] (Chuyện về cô này thì còn daì lắm!)

Cô làm theo lời của tibu là vẽ lại hình của mình trong quả vị với tâm Từ. (hình gổ đó). (Chuyện về cô này thì còn daì lắm!)
Hết
An Trú Chánh Niệm Đằng Trước Mặt

ut

Thầy ơi,

Con thấy cái tựa đề Cô Ba Hột Nút (Ông Vân), con cứ thắc mắc hoài sao lại có cái mở ngoặc là Ông, còn Vân là tên của Cô Ba Hột Nút.

Khi nào rảnh & khỏe Thầy kể cho tụi con nghe thêm về Cô Ba Hột Nút Thầy nhé.

Con cảm ơn Thầy.

LBB


Tibu

Sau Cô Ba Hột Nút, 2 Nhí cũng đã vào được Sự Sự Vô Ngại, sau khi chiến đấu 10 giờ đồng hồ.

Kinh Hoa Nghiêm không còn là lý thuyết nữa mà từ nay bà con mình có thể thực hành.

Tibu bàn qua Võ Thuật để hiểu Hoa Nghiêm:

Trong Võ Thuật: Các Võ Sư chỉ có thể chỉ cho các Võ Sinh học đến cao nhất là Đai Đen Đệ Nhất Đẳng để có thể trở thành Võ Sư rồi.

Sau đó, nếu muốn, các Võ Sư này có thể tự phát triển để tiến lên lảnh vực khác về ngành Võ Thuật. Và có thể đeo đai từ Đệ Nhị Đẳng trở lên. Và có thể phát triển riêng các chiêu thức đặc biệt như Nhất Dương Chỉ, Phi Thân,...

Thì trong Đạo Phật, các Bồ Tát cũng có thể chỉ cho các Tu Sĩ đến khái niệm Sự Sự Vô Ngại là hết mức.

Với khả năng tâm linh này, các Tu Sĩ, nếu muốn, có thể tự phát triển theo chuyên khoa của mình để trang nghiêm quốc độ. Tất nhiên sự phát triển này không thể nào là "qua đêm" là xong nhưng mà đòi hỏi sự hiểu biết:

Rất là nhiều về giới luật,
Rất là nhiều khả năng thấu thị,
Rất là nhiều khả năng nhập Chánh Định trên rất là nhiều lảnh vực, đề mục, cõi giới...

Về vấn đề này, cũng có khi, không còn cái gì là "cái riêng của mình nữa" mà là chỉ còn chuyện trang nghiêm quốc độ.



baothoho

THAY LỜI MUỐN NÓI...
Buổi sáng, mình hay cùng bà xã uống caphe ở vĩa hè đường PĐP, nhìn người qua lại, nói vài câu chuyện với bạn bè, ngoài những bạn thanh niên cùng uống caphe xung quanh, biết mặt mà chẳng biết tên, trao qua đổi lại mấy câu về chuyện thời sự, xã hội, nhưng chủ đề chính vẫn là chuyện tu tập, những đề tài "nóng" đang "nổi " ở trang chùa...Hoa Sen Trên Đá với mấy anh có tập tành. Lúc trước để tán chuyện thì còn được vài anh, nhưng độ này chỉ còn một ông thôi, thi thoảng có thêm một bạn trẻ từ xa ghé qua  làm một tách giao lưu...hơn ba mươi năm rồi, trừ những lúc đi xa, còn thì vẫn là quán caphe đó, dọc con phố đó, vĩa hè đó...
      Cách đây hai hôm, sau khi  dự  lễ  giỗ của  Thượng tọa Th.T. trở về, trong lúc uống caphe với ông bạn Tảo, mình nhớ ra, hôm nay cũng là ngày kỵ của Cô VÂN, (mà anh em hay gọi đùa là Cô Ba Hột Nút )-21/11 âm lịch-...Vài năm trước, còn được  mấy người, cùng nhau kể về những việc làm, những câu chuyện... liên quan đến cô Ba, đa phần là  những kỷ niệm tuyệt vời, thậm chí là trên cả tuyệt vời..., nhưng năm nay, quay đi quay lại chỉ còn hai mống với Bà xã mình là ba, cũng  những kỷ niệm đó, hình bóng đó, câu chuyện đó... tuy đã qua lâu, nhưng với  mình, vẫn còn như  mới... Kỷ niệm  về cô Vân thì nhiều lắm, nhưng trong bài này, mình chỉ  kể về trường hợp mà Cô Vân tác pháp để Độ tử cho Ba, Má của mình trong kiếp này. Xin coi đây  là một đoạn hồi ký của  mình nhằm góp phần ghi nhớ một trường hợp Độ Tử... có một không hai... của ngôi chùa kỳ lạ này, ngôi chùa Hoa sen Trên Đá... cũng là một lời tri ân
      Ba của mình, một phật tử thuần thành, hầu như ba mươi năm cuối cuộc đời, Ba chỉ dành thời gian để làm phật sự... là một thành viên ban trị sự  khuôn hội Phật giáo, chuyên đi quyên góp để xây chùa, thuê người đắp tượng Phật lộ thiên hết nơi này đến nơi khác,... công việc làm ăn ngoài đời hầu như  đều..... thất bại, nên Má chấp nhận cho Ba làm chuyện.... bao đồng mà chẳng phàn nàn gì..., Pháp môn tu tập của Ba là Niệm Phật, theo hướng dẫn của Thượng Tọa Thiền Tâm...
     Ba nhiều tuổi rồi, sức khỏe mỗi ngày mỗi kém, chuyện đến phải đến, Ba trở bịnh, những lần trước thì ít hôm lại khỏe, nhưng lần này  phải đi viện, sau vài hôm, bác sĩ nói với chị cả của mình cho Ba về nhà thôi...ai cũng hiểu, Ba về nhà được mấy ngày thì bệnh nặng thêm một cấp,  vài ngày sau, một buổi sáng, chỉ còn lại một mình mình với Ba trong phòng, nhìn hơi thở nặng nề và đứt quảng... mình biết là không còn được bao nhiêu thời gian, Mình im lặng ngồi bên, hơi thở của Ba trở nên khó khăn hơn, nặng hơn và cuối cùng thì Ba không còn thở nữa Ba đã trút hơi thở cuối cùng, nói thì đơn giản thế nhưng tâm trạng mình những ngày ấy thật lo lắng, hoang mang... mình cố giữ bình tỉnh, đóng cửa phòng, ra ngoài nói với người nhà, dặn mọi người im lặng, việc đầu tiên là mình tức tốc  chạy sang nhà cô Vân, nhà mình lúc đó chỉ cách nhà cô một đoạn ngắn, băng qua một con  đường tắt là đến, chỉ sợ không gặp được, nhưng may mắn sao đến nhà thì gặp cô Vân ngay, Mình nói Ba mình đã mất,  cô im lặng một chút, chỉ nói thế thôi rồi mình lại ba chân bốn cẳng về nhà ...thời điểm đó phương tiện di chuyển của mình   là  chiếc xe đạp, mình có nghĩ đến anh Tibu, nhưng lúc đó việc liên lạc là không thể, một lá thư phải mấy tháng mới đến tay người nhận, điện thoại thì lại càng không...mọi hy vọng đều đặt hết vào cô Vân...mình biết độ tử càng sớm thì càng nhiều hi vọng mà tâm lý chỉ muốn độ ngay sau khi người qua đời...
    Mình trở về nhà thì  ít phút sau  cô Vân đã có mặt... trong lúc bối rối, mình cũng không biết bằng cách nào, với ai mà cô đến nhanh thế không xe đưa đón, không một lời nhắn nhờ vả ai... chỉ biết là cô đã có mặt thế thôi. Mình đưa cô vào phòng của Ba nằm, không có ai  khác, cô ngồi xuống chiếc ghế kê cạnh giường, còn mình thì vòng tay đứng cạnh bên...cả ba  cùng im lặng, mình biết là cô Vân đang làm việcthời gian trôi qua, yên tĩnh...rồi, với một đông tác  nhẹ nhàng, cô quay sang mình hỏi:
    -Từ nãy giờ anh có niệm Phật không ?
 Mình nói -, trước khi Vân đến thì có, nhưng từ khi Vân đến thì không.
    Cô nở  nụ cười, một nụ cười rất cá biệt, hơi nhún nhẹ đôi vai, một cái nhún vai cũng không thể lẩn với ai...rất khó tả, cô nói nhẹ nhàng,
    - Ba của anh đã  tới Thượng Phẩm Thượng Sanh.
    Một câu nói đơn giản thôi, mà bao nhiêu lo âu, bao nhiêu chuyện cần lo cho một đám tang đối với mình không còn gì  nặng nề, buồn thảm nữa, tính từ khi Ba trút hơi thở cuối cùng cho đến lúc Cô Vân nói Ba đã về cõi A di Đà kéo dài  chưa tới một tiếng đồng hồ hai anh em nói vài câu trao đổi rồi Vân về -Sau khi cô Vân ra về, mình  nói riêng với người chị cả trường hợp của Ba mà không giải thích... rồi gia đình thông báo cho bà con cô bác biết là Ba đã đi, nhiều người đến viếng, tất nhiên  anh chị em trong "nhóm "cũng đã đến, và câu nói mà mấy anh em hay đùa là đến để... chia vui.
  Thế đó, chuyện tác pháp của một QTA thật đơn giản, nhẹ nhàng không ồn ào, không phô trương, không câu nệ , nhưng lại đem đến cho mình một tâm trạng yên lành tin tưởng, mà từ trước đến nay mình chưa bao giờ được gặp... Mình nghĩ trường hợp của Ba mình là trường hợp thuận duyên,  sự việc diễn ra suông sẻ, nhẹ nhàng, một phần có thể do cách sống, có quy hướng có tu tập, tâm đơn giản của Ba...nói thế thôi chứ thực ra cũng khó mà biết được chính xác,  chả biết thế nào là thuận, nghịch... chỉ vui cái là Ba đã về được nơi an bình, không phải trầm luân trong cỏi ngạ quỷ, súc sanh ...
           Chyện độ tử cho Ba càng đơn giản bao nhiêu thì chuyện độ tử cho Má của mình càng gay go, trở ngại bấy nhiêu, chuyện  độ tử cho Má thật hi hữu, có lẻ là độc nhất vô nhị...cho đến giờ, trong nhiều câu chuyện độ tử, mình chưa nghe kể  trường hợp nào gay cấn, khó khăn đến vậy một câu chuyện nếu không kể  lại thì  thật  đáng tiếc...
Còn tiếp...

baothoho

     Tiếp theo ...
     Sau  khi Ba mình mất  ba năm, trong một lần đi thăm người em kế của mình ở Đức trọng, qua bữa cơm chiều, Má mình tưởng như bị... trúng gió, người nhà lo cạo gió rồi cho má nằm nghĩ, nhưng... có dấu hiệu bất thường, trên mặt Má xuất hiện nhiều vết tím đen, như là xuất huyết,,, càng lúc càng nhiều miệng đã bị méo hẳn sang một bên gương mặt không còn sắc hồng  gần như đã cấm khẩu khuôn mặt lẫn lộn hai mãng màu bầm, trắng nhất là hai quần mắt đã tím đen trông dễ sợ lắm, người nhà không biết tại sao cứ nghĩ là trúng gió, cứ hết cạo gió lại xoa dầu,  trời đã tối lắm định chuyển về Dalat nhưng phương tiện cũng khó... sáng hôm sau mới  đưa về  dalat và cho... nhập viên ngay, Bác sĩ nói liền, đây là bị tai biến  rất nặng cho dù có đưa lên bv sớm cũng khó qua khỏi, huống gì từ lúc bị đến giờ đã gần 12 tiếng... thôi tùy gia đình quyết định nằm lại hay về... nghĩ là còn nước còn tát, mấy chị em bàn thôi cứ để Má nằm đó mà theo dõi, với mớ kiến thức hạn chế, mình cũng chẳng có cách nào khác... hôm sau tình trạng Má càng tệ... gia đình bàn và xin bac sĩ cho về  bác sĩ cũng đồng ý ngay vì... chẳng còn cách nào khác.
     Đưa Má về trong tâm trạng rối bời, tình trạng sức khỏe quá xấu, những vết bầm đen xuất hiện càng nhiều, và lan ra khắp cơ thể, thần trí đã mê man, mọi người trong nhà chỉ còn có cách chờ đợi giây phút cuối cùng, thậm chí cũng đã bắt đầu tính chuyện hậu sự cho Má. Việc liên lạc với nước ngoài cũng chưa dễ dàng hơn... mình lại tìm đến cô Vân... cô xem tình hình xong cũng chẳng nói gì, im lặng... lo lắng... thời gian nặng nề trôi qua, anh chị em trong "nhóm" đến thăm hỏi chia sẻ, chờ đợi không khí gia đình thật nặng nề, lo lắng người vào kẻ ra tấp nập...nỗi buồn hiện rõ trên khuôn mặt mỗi người, và...không biết ai đã nãy ra một một ý kiến  xin gia đình cho anh em tổ chức một buổi công phu hồi hướng cho má ngay tại nhà mình... gia đình cũng không hiểu, nhưng không từ chối, trong thời điểm này nói chung ai có ý kiến gì đem lại tia hy vọng đều có thể được chấp nhận nhanh chóng... và buổi công phu  được tổ chức ngay sau đó trong sự hăng hái, nhưng chân thành của tất cả anh chị em trong "nhóm", gia đình xầm xì, chả biết cái đám lộn xộn này làm gì mà cứ ngồi lì trong phòng, im lặng chả ai nói năng chi, đứa ngồi cao đứa ngồi thấp  đứa khoanh chân, đứa tựa ghế mình thì lăng săng bên ngoài lo tiếp bà con đến thăm,,, gần một giờ đồng hồ trôi qua, Cô Vân kéo mình ra nói nhỏ, cũng vẫn là giọng nói nhẹ nhàng, dáng vẻ từ tốn, cô bảo:
       - Má anh sẽ không chết  bây giờ, mà sẽ là sáu năm sau.!
    Mình ngỡ ngàng với câu nói đó, chưa hiểu ngay, ngạc nhiên pha lẫn chút mùng vui, lại pha thêm chút hồi hộp... ngập ngừng một chút, mỉnh hỏi lại, Cô Vân nói sao?
     Vẫn giọng nói nhẹ như không ra hơi,
      Em nói là Má anh không chết bây giờ mà sẽ là sáu năm sau!
      Cô nói một con số "sáu năm" với giọng nói thật tự tin, làm mình phần thấy vui phần không thể không ngạc nhiên, nhưng mìh quá biết tính của cô, không tự dưng mà nói  ra như thế, nếu là một người khác nói chắc chắn mình sẽ phân vân, nhưng câu nói xuất phát từ cô Vân sẽ là một lời chân thật.
      Mình hỏi lại: vì sao?
     Vân chỉ cười và nói: vì buổi công phu của anh chị em hôm nay.
     Lúc đó tâm trạng mình thật khó tả, mừng vui pha chút bồi hồi, cảm động. Thời đó, những chuyện mang tính chất  "thần  thoại " như câu chuyện này không nhiều trong anh em nhất là trong hoàn cảnh nhà mình thì lại càng làm cho câu chuyện trở nên khó tin, bác sĩ đã "chê" rồi, Má thì nằm mê man trên giường bệnh, hiện tượng bất thường đã hiển hiện một cách rõ ràng,  nhưng một đám thanh niên chả biết là gì,  đứng ngồi lộn xộn (dưới con mắt mọi người )  lại có thể xoay chiều một tình trạng mà ngay cả giới khoa học phải  "bó tay"...mình kéo người chị cả ra một góc và thuật lại  vắn tắt những điều cô Vân nói, chị mình bán tín bán nghi... nhưng cũng chẳng nói gì, chỉ cám ơn Vân và tất cả anh chị em trong Nhóm,  có lẻ chưa ai kịp nhận thức điều gì đang xảy ra. Anh chị em ra về, còn lại những người trong gia đình, hoang mang nhìn nhau, nhưng trong tâm, mình cảm thấy  nhe nhỏm, không còn căng thẳng như mấy ngày qua, một không khí nhẹ nhàng từ từ lan rộng nhưng hình như không ai chú ý hay nhận ra.
      Cùng thời gian này, tại Dalat đang có một phong trào bốc mộ, cải táng di dời toàn bộ nghĩa trang số bốn (một nghĩ trang lớn của Dalat nằm tai cây số bốn gần trung tâm thành phố ) cả thành phố ồn ào,  một cuộc bốc mộ đại trà bùng lên, trong nhóm có một gia đình nhờ anh chị em đứng ra làm công tác di dời toàn bộ những ngôi mộ trong giòng họ này, nhưng đạc biệt là chỉ đứng trên mặt đất để hồi hướng và quan sát thôi phần đào xới thì thuê phu chuyên nghiệp...(cũng nhờ nhân duyên này, mà một phần   nghĩa trang được "dọn dẹp " sạch sẽ và thanh tịnh... dưới sự "chỉ huy " của hai người "con Gái" chân yếu tay mềm cô Vân và cô Trang...Trang lúc bấy giờ cũng còn đang ngồi trên ghế nhà trường, một nữ sinh trung học)
      Sau buổi công phu hồi hướng đó, tình hình sức khỏe của Má mình   cải thiện từ từ, không ai quan tâm đến điều này. Cuộc sống khó khăn đã xóa đi dần những ấn tượng ban đầu của câu chuyện mang nhiều bí ẩn, niềm vui  đang ngự trị, ai cũng nghĩ đơn giản là bệnh của Má thuyên giảm, thế thôi. Nhưng mình thì không thể không theo dõi,  vừa có một lời đê nghị mình tham gia một chuyến đi Huế... để  bốc một ngôi mộ của gia đình mà mình vừa kể trên, (đó là gia đình của anh Sinh) chuyến đi này chỉ có năm người trong nhóm, di chuyển bằng xe của anh M, anh M vừa là tài xế vừa là thành viên của đoàn...Tuy  cô Vân đã nói thế, nhưng trong long mình không thể không phân vân ., Má thì đang trong vòng theo dõi, tình hình có thể xấu đi bất cứ lúc nào... chỉ sợ trong lúc mình đang "rong chơi" thì sự cố xãy ra thì mình biết ăn nói làm sao với gia đình!? Ngặt một nỗi, lời đề nghị của gia đình anh Sinh, rồi người lựa chon quyết định "nhân sự cho công việc này... đi lại là Cô Vân  và cô TRANG. Chính cô Trang là người mạnh dạn nhất trong việc chỉ định mình tham gia chuyến đi này, mình hỏi thăm dò, cả hai cô đều trả lời là, Anh cứ đi, không có vấn đề gì đâu, nữa mừng nữa lo, mừng vì Má sẽ qua khỏi cuộc này, lo vì không biết trong khi mình đi vắng chuyện gì xãy đến...nhưng cuối cùng mình vẫn quyết định...đi! Mình tin chắc lời nói cùa hai cô là đúng.Trong thời gian chuẩn bị lên đường, thì tình hình sức khỏe của Má càng sáng sủa hơn, như có một... phép màu...Thế rồi,  cũng đến ngày lên đường mình cùng ba anh, Phúc, M, Thu,  cùng với cô Vân, năm người trên một chiếc xe hơi cũ (của anh M), anh Sinh sẽ đi riêng ra Huế trước...
      Trong khi đoàn... công tác  ra Huế (vì xem tuy  là chuyện riêng gia đình, nhưng lại là một việc mang tính tập thể) thì ở tại Dalat, Cô Trang chủ trì một khóa "nhập Cốc tập thể " (ngay tại nhà riêng của mình) cho số anh chị em còn lại...Một ngôi nhà bé tí, chỉ 50m2, mà gần 20 con người sinh hoạt, đặc biệt nhất là chỉ có một phòng vệ sinh...dã chiến...Kha kha...không biết mọi người sẽ sinh hoạt ra sao với cái không gian chật hẹp đó, nhưng cuối cùng thì mọi chuyên xãy ra... bình an...có lẽ trong số anh chi em tham gia lần nhập cốc đó không bao giờ quên được sự kiên này. Sau chuyến "công tác"thành công, mình trở về dalat, mọi chuyện, vẫn bình yên, sức khỏe của Má hồi phục thấy rõ, những vết bầm đen trên mặt từ từ giảm xuống, Má đã trở lại cuộc sống như một người bình thường sau khoảng hai năm, ... trong mình,  niềm tin về cô Vân, về Trang và nhất là niềm tin dành cho anh Tibu càng mạnh mẽ.
    (Trong chuyến đi Huế này, cô Vân "nhỏ "nhất nhưng lại là trưởng đoàn, lại là người "có nghề" nên cũng có vài chuyện thú vị nho nhỏ mang tính chất tâm linh...)
       Thời gian trôi qua, mọi người dần quên di câu chuyện hết bệnh của Má, có thể vì không ai trong gia đình được biết rõ ngọn nghành câu chuyện này, vì mình không tâm sự, vả lại có nói cũng không chắc có người tin, công ăn việc làm chiếm phần lớn tâm trí cả nhà.
       Cho đến một ngày cuối năm..., trong khi mọi người, mọi nhà tất bật đón năm mới, đường phố nhộn nhịp, hòa trong giòng xe xuôi ngược đó,  một chiếc xe cấp cứu đưa Má vào bệnh viên, trước đó,  Má có những biểu hiện kỳ lạ, nói năng lảm nhảm,  bất thường... bác sĩ theo dõi nhưng không quyết đoán là bệnh gì, tình trạng càng ngày càng xấu, cho đến một hôm...bác sĩ quyết dịnh chuyển Má lên khu đặc biệt,  dành cho những người có khả năng...không thể tiếp tục.....sống. Ai đã vào khu vực này thì thường trở về nhà trên chiếc băng ca...Mình hiểu và đoán rằng lần này  sẽ là rất khó. Thân quyến, họ hàng bà con xóm giềng lần lược vào thăm,  rồi anh em trong nhóm rất nhiều người đến chia sẽ, công phu ngay tại hành lang khoa đặc biệt này...Cô Vân và Trang tới lui mấy bận, nhiều lần Trang Vân và vài anh chị em hội ý chi đó ngay tại hành lang bệnh viện.gần mười ngày trôi qua, tình trạng càng tệ, Má đã mê man, không nhân ra được người quen hay lạ...Cô Vân mấy lần đến bên giường ghé tai nói gì đó với Má...rồi mấy lần đứng bên cạnh im lặng...nhẹ nhàng ...Trang và vài người tạt qua rồi về...không nói chi, mình linh cảm có một chuyện gì đó mà mọi người dấu mình, không nói...Nhưng cuối cùng thì mình cũng được Vân và Trang cho biết đã; nhiều lần khuyên Má niệm Phật...nhưng Má nhất định không chịu...hiện nay tuy chìm đắm trong cơn mê vô định, nhưng tâm thức của Má hết sức nặng nề, thậm chí rất... sân hận...Mình biết rõ điều này,  ngay cả vợ mình cũng biết, người nhà cũng biết, vì trong một khoảng thời gian dài trước khi trở bênh, Má hay ngồi trong bếp nhìn ra con ngõ nhỏ, đăm chiêu và rất buồn. Nên khi Vân, Trang nói  thế mình không ngạc nhiên chỉ lo âu hỏi xem có cách nào để Má thoát khỏi tình trạng này để lỡ có ra đi cũng nhẹ nhàng...mình biết chắc, nếu Má không thay đổi thì chỉ còn con đường cực kỳ xấu đang chờ phía trước. Mình hiểu, với năng lực vốn có của hai cô mà không giải quyết được chuyện này thì vấn đề  không phải đơn giản...Má cũng chỉ là một người mẹ như bao người mẹ khác, tảo tần hôm sớm kiếm tiền nuôi các con, xây dựng một mái ấm như bao nhiêu người bình thường khác, tâm trạng cũng lúc vui lúc buồn, công việc làm ăn khi thành khi bại, mà trong giờ cận tử, không biết điều chi đã làm cho niềm sân hận dâng cao, khiến tâm trí  đắm chìm trong cơn phiền muộn.
       Lần gặp sau đó, Vân nói với mình cách giải quyết, nhưng phải có sự hổ trợ của một người trong gia đình, không cần nói mình cũng biết người trong gia đình không ai khác phải là mình, Vân nói mình hãy gặp Trang để biết việc phải làm, có nghĩa là cả hai cô đã thống nhất...
     Ngay sau đó mình đến gặp Trang tại nhà 365, Trang nói:
     - Tụi cháu đã cố nhưng Bà không chịu, tâm thức rất sân hận...tình trạng này tụi cháu không thể đưa Bà đi mà phải nhờ đến ...Chú giúp một chút !!!???   .Tụi cháu sẽ canh chừng, khi nào bà trút hơi thở, tụi cháu sẽ "bọc" bà trong hoa sen, giống như giữ Bà trong một khu vực an toàn, tránh cho những cảnh giới xấu  lôi kéo. Chờ đến khi phước báu của Bà tăng trưởng... sẽ đưa Bà về cõi  Tịnh Độ. Chú là người duy nhất trong nhà hiểu được chuyện này, nhiệm vụ của chú là công phu hồi hướng trong vòng 49 thời, bất kể thời gian bau lâu, khi nào đủ 49 thời công phu đó...tụi cháu sẽ làm tiếp...-Sao chỉ là một chút...?-nếu phải cần đến mười chút hay trăm chút để  Má thoát khỏi nghiệp quả này thì đứa con nào mà không làm !Biết được cách giải quyết, mình như trút bớt đi phần lớn sự buồn lo...cái gì đến sẽ đến, vài ngày sau, Má ra đi trong bệnh viện, mình  đã khóc... lặng lẽ làm thủ tục đưa Má về nhà, Mình gặp lại Vân Trang, Hai cô không dấu  được một chút buồn ...nhưng cũng nhắc lại nhiệm vụ mà mình sẽ phải hoàn tất...trong vòng 49 ngày sắp đến, Anh chị em lại ghé nhà thăm, có người cũng biết việc, nên không đến để nói "chia vui" Phần kiết giới huyệt mộ lần này Cô Trang không trực tiếp mà hướng dẫn mình làm... Vân lặng lẻ đến rồi về...Mình hồi tưởng lại và nhẩm đếm...đúng sáu năm sau ngày Má bị tai biến lần đầu .Chuyện không thể nghĩ bàn.Chị cả mình cũng không còn thắc mắc những việc làm của Vân, Trang nữa, tin tưởng hai người  lắm.Những người khác trong gia đình thì chẳng hiểu chuyện gì, mình không nói vì biết nói cũng chưa chắc tin !Không ai tin một anh chàng hay ghé thăm mình lúc trước, ăn mặc tuềnh toàng lúc nào cũng đội cái nón bảo hộ lao động màu vàng đi đôi dép lẹp xẹp,  mặc  chiếc áo "phiêu" của lính ngày trước,  lại có thể chỉ cho hai cô gái non nớt làm cái chuyện thay cho mấy vị Đại Đức đang tụng kinh một cách thuần thục kia,  làm lễ cầu siêu cho người quá cố.Tuy nhiên trong lòng mình cũng rất cảm ơn các vị tăng đã đến hộ niệm cho Má cũng như tất cả các anh chị, bạn bè bà con láng giềng đến chia  buồn. Tất cả những ai chỉ đến hay chí tác ý cầu nguyện cũng là một nhân lành  cho Má.
    Không phân vân không thắc mắc, mọi hướng dẫn của  Vân Trang, mình đều tuân thủ, sau khi đám tang hoàn tất, mình nhờ thêm một người bạn làm nghề  thợ hồ, hai anh em cùng nhau xây hoàn chỉnh ngôi mộ cho Má trong khoảng gần ba mươi ngày, trong thời gian này không lúc nào mình quên được  nhiệm vụ là phải thực hiện cho được bốn mươi chín thời công phu hồi hướng cho Má trong vòng 49 ngày, kể từ ngày chết. Mình nghe nói, thường sau 49 ngày, người quá cố nếu không được cầu siêu thoát sẽ lại đầu thai vào các cõi tương ưng với tâm thức lúc họ lìa trần, nỗi lo lắng không đưa Má về được những cõi Tịnh độ thôi thúc mình phải chuẩn bị kỹ khi vào công phu
     Một buổi, trong lúc dặn dò những việc phải làm, Cô Trang trao cho mình một  khúc gỗ nhỏ, đường kính chừng 6-7 cm dài khoảng mười phân,  và nói, Cháu đưa chú đoạn gỗ này, tùy ý chú muốn làm cái gì cũng được, đó coi như một món quà của chú mà cháu  sẽ gởi  cho Bà nội của cháu...khi nào xong, cháu sẽ kể cho chú nghe về câu chuyện của khúc gỗ này...cầm đoạn gỗ trong tay,  như là một cây củi, mình nghĩ ngay đến   việc sẽ làm gì với đoạn gỗ này, nhưng việc trước mắt là phải công phu hồi hướng cái đã.
     Trước mặt nhà, là một căn phòng nhỏ, thực ra đó là xưởng điêu khắc của mình nói là xưởng cho oai thế chứ đó chỉ là nột túp lều rách, chắp vá bằng nhiều loại vật liệu, nữa gạch, nữa gỗ, mái lợp một nữa giấy dầu, một nủa là nilon, diện tích chừng 6m2, khe hở gió lùa khá lạnh, nhưng trước khi "nhập Thất" mình cẩn thận đóng kín các khe hở, ngoài việc chống gió lùa, còn một công năng nữa là tránh cái nhìn tò mò cua ai đó lỡ có ghé qua cũng không biết là mình đang làm gì trong đó.dặn bà xã, đừng tiếp khách cho dù đó là ai... chuẩn bị lương thực cho cả nhà gồm hai vợ chồng  và hai con gái.mọi việc  đi lại, đưa đón con cái,  cơm nước cho cả nhà vợ mình sẽ đảm đương tất, - mình nhập cốc-
   Lên thời khóa biểu, sáng ba thời, chiều ba thời, tối hai thời công phu, thời gian xen kẻ là ăn uống ngủ nghĩ, kinh hành v.v.mỗi thời công phu chừng một giờ hơn hay kém tùy theo khả năng...nhà trong khu vắng, ngày con cái đi học, lúc về nhà cũng không dám làm ồn...một mình nhập cốc mà cả nhà như cũng muốn nhập theo...
     Vào công phu, sau khi điều tức, điều thân, hộ thân, phát nguyện, thời gian chính chỉ là quán cho được khuôn mặt của Má, chỉ cần mờ mờ thôi cũng là được (mình không phải "dân" tịnh độ ), sau đó niệm danh hiệu A Di Đà Phật vào trung tâm ajina của Má làm mãi như vậy trong suốt thời gian công phu, sau đó hồi hướng, nguyện cho xin chư Phật  hộ trì cho Má được sanh về cõi tịnh độ...chỉ chừng đó việc thôi trong suốt quá trinh nhập thất. Nghiêm túc, đúng lịch, cố gắng vượt qua mệt mõi,  nhất tâm...nhưng phải nói không phải thời công phu nào cũng ngon lành, xen kẻ cũng có đôi lần  uể oải .Sau bảy ngày công phu như thế, không biết kết quả sẽ thế nào chỉ biết là mình đã cố gắng hết sức, mình ra thất, bắt tay vào  chế tác khúc cây mà cô Trang đưa cho lúc trước, lần này, mình sẽ làm chân dung  phật ...theo cảm nhận riêng tư, mình chả biết  chân dung này có đúng hay không chỉ cố gắng làm sao cho đẹp, mà không cần giống  hình tượng nào, dụng cụ chỉ là một con dao nhíp, sản phẩm hoàn tất trong vòng một ngày, chỉ nhỉnh hơn một trái pingpong nhưng hơi lạ lạ, đoạn gổ có vân, nhưng vân gỗ khá đặc biệt, đen, trắng không đều, làm gương mặt như bị tạt nước từ đỉnh đầu, vệt nước loang trên mặt   làm cho gương mặt loang lỗ, nhưng nhìn chung mình vẫn thích, dán lên một nền gỗ, bọc vải nhung, mình hoàn tất dung vào ngày thứ 49 ngày cuối cùng của thất thứ bảy. Chiều hôm đó gia đình làm lễ 49 ngày, có mời bà con đến dùng cơm, một phần cũng là để cảm ơn mọi người. Trong lúc mọi người ăn cơm, mình cầm bức chân dung nho nhỏ đến nhà Trang, vì nóng lòng muốn biết Má có được đi về cõi tịnh độ hay không, nếu có thì là phẩm thứ mấy, trong bụng cũng thoáng chút lo âu.
     Trời chiều không khí hãy còn mát mẻ, Trang đang ở nhà, hình như cũng đang có ý chờ, trao đổi vài câu, mình đi ngay vào vấn đề, im lặng một lát, Trang nói:
    - Má của chú đã sanh về cõi Tịnh độ phẩm Thượng phẩm trung sanh...
    Không phải là phẩm cao nhất, nhưng đối với mình chừng đó cũng là quá hạnh phúc...chỉ cần là cõi Tịnh Độ là ngon lành.
    Trang nói tiếp, chú đã làm rất tốt, tuy nhiên nếu muốn Bà lên cõi cao hơn, chú phải tiếp tục hồi hướng như vùa rồi, còn không, tụi cháu sẽ đưa tiếp lên cao...
   Câu chuyện trở nên vui, mình đưa tấm hình  mới làm xong cho Trang, ngắm nghía và tỏ ra rất thích thú, Trang kể luôn câu chuyện về khúc gỗ và cũng không quên nói luôn, tại sao mình lại chọn đề tài là một vị Phật, và đặc biết, lý do tại sao trên gương mặt của ngài có những vệt đen trông giống như vết loang đen trắng...câu chuyện kể ra trong niềm hoan hỉ, mà không phải chỉ có hai người, hôm đó tình cờ anh HÒA (lùn) cũng  ở đó và anh Hòa dã nghe  được toàn bộ câu chuyện khúc câynày.
       Mình ra về trong long vô cùng hoan hỉ thầm cảm ơn hai cô đã tạo cho mình một cơ hội ngàn vàng để trả hiếu Mình không phải là dân có nghề, tu tập cũng tà tà, trong câu chuyện độ tử cho Má, mình chỉ biết là khó  nhưng chẳng biết là khó đến cở nào mà cả hai cô, đều phải ngập ngừng, cũng có thể hai cô tạo cho mình cơ hội để trả hiếu mà bày ra chiêu này, cũng có thể...cũng cò thể...nhiều nghi vấn nảy sinh, nhưng cuối cùng thì kết quả là Má được như vậy mình mừng lắm, người cảm thấy nhẹ nhàng,  mình nghĩ tới anh Tibu, -ảnh giỏi thiệt-ở nhà mọi người cũng đang dùng cơm khách chủ  chuyện trò vui vẻ.
Lần gặp cô Vân sau đó ít ngày, Vân chỉ nói một câu đơn giản, -Anh vui rồi nha !một câu nói giản đơn nhưng nghe như ngập tràn  niềm vui...Thế đó vẫn những lời giản dị  nhưng chia sẻ làm mình thấy ấm áp vô cùng. Ít lâu sau, khi có dịp kể cho anh Tibu nghe câu chuyện, ảnh cũng chỉ nói một câu –Thế thôi-rồi cười ha ha làm mình cũng cười theo.
      Thật là hạnh phúc khi biết chung quanh mình có những Người thật tuyệt vời, Bạn đời cũng như bạn đạo đã cùng mình  chia sẻ vui buồn, luôn luôn chân thành và thân ái lại có một tấm chân tình mà không bút mực nào tả nổi, lẽ tất nhiên không phải tất cả những ai  mà mình gặp được trong cuộc sống này đều tuyệt vời như thế,  nhưng chỉ với vài người Bạn như này cũng đã lấp đầy những nỗi buồn nhân thế.
     Hơn hai mươi năm trôi qua nhưng nhũng sự kiện chính vẫn còn nguyên trong ký ức, Có thể với nhiều người, câu chuyện này chẳng có gì hấp dẫn hoặc hay ho gì, nhưng với mình, tâm hạn chế, năng lực hạn chế, hiểu biết cũng hạn chế...nhiều lĩnh vực còn hạn chế, nhưng mình đã học được một bài học lớn.Mình nhận ra một điều nho nhỏ, một người như cô Vân, chả bao giò kể về công việc của mình, có làm được bao nhiêu việc, nói đến cổ cũng chỉ nhoẻn một nụ cười rồi thôi. Mình viết lại câu chuyện này để chia sẻ, đồng thời thay cho lời cảm ơn đến tất cả những ai đã đến thăm viếng, nguyện cầu hay chỉ một thoáng nguyện cầu cho Cha Mẹ mình...một lời tri ân đến người Bạn mà cũng là Người Thầy,  những Người Bạn mà mình đã xem như là người thân mến ...những người mình sẽ nhớ hoài. Trong tâm mình vẫn vang mãi một lời tri ân.

   
   

langnghiem

Trích dẫn từ: baothoho trên Th12 27, 2013, 03:37 AM
     Tiếp theo ...
     Sau  khi Ba mình mất  ba năm,trong một lần đi thăm người em kế của mình ở Đức trọng,qua bữa cơm chiều,Má mình tưởng như bị ...trúng gió,người nhà lo cạo gió rồi cho má nằm nghĩ,nhưng...có dấu hiệu bất thường,trên mặt Má xuất hiện nhiều vết tím đen,như là xuất huyết,,,càng lúc càng nhiều miệng đã bị méo hẳn sang một bên gương mặt không còn sắc hồng  gần như đã cấm khẩu khuôn mặt lẫn lộn hai mãng màu bầm,trắng nhất là hai quần mắt đã tím đen trông dễ sợ lắm, người nhà không biết tại sao cứ nghĩ là trúng gió,cứ hết cạo gió lại xoa dầu, trời đã tối lắm định chuyển về Dalat nhưng phương tiện cũng khó...sáng hôm sau mới  đưa về  dalat và cho...nhập viên ngay,Bác sĩ nói liền,đây là bị tai biến  rất nặng cho dù có đưa lên bv sớm cũng khó qua khỏi,huống gì từ lúc bị đến giờ đã gần 12 tiếng...thôi tùy gia đình quyết định nằm lại hay về...nghĩ là còn nước còn tát,mấy chị em bàn thôi cứ để Má nằm đó mà theo dõi,với mớ kiến thức hạn chế,mình cũng chẳng có cách nào khác... hôm sau tình trạng Má càng tệ...gia đình bàn và xin bac sĩ cho về  bác sĩ cũng đồng ý ngay vì...chẳng còn cách nào khác.
     Đưa Má về trong tâm trạng rối bời,tình trạng sức khỏe quá xấu,những vết bầm đen xuất hiện càng nhiều,và lan ra khắp cơ thể,thần trí đã mê man, mọi người trong nhà chỉ còn có cách chờ đợi giây phút cuối cùng,thậm chí cũng đã bắt đầu tính chuyện hậu sự cho Má.việc liên lạc với nước ngoài cũng chưa dễ dàng hơn...mình lại tìm đến cô Vân...cô xem tình hình xong cũng chẳng nói gì,im lặng...lo lắng...thời gian nặng nề trôi qua,anh chị em trong "nhóm"đến thăm hỏichia sẻ, chờ đợi không khí gia đình thật nặng nề,lo lắng người vào kẻ ra tấp nập...nỗi buồn hiện rõ trên khuôn mặt mỗi người,và...không biết ai đã nãy ra một một ý kiến  xin gia đình cho anh em tổ chức một buổi công phu hồi hướng cho má ngay tại nhà mình...gia đình cũng không hiểu,nhưng không từ chối,trong thời điểm này nói chung ai có ý kiến gì đem lại tia hy vọng đều có thể được chấp nhận nhanh chóng...và buổi công phu  được tổ chức ngay sau đó trong sự hăng hái ,nhưng chân thành của tất cả anh chị em trong "nhóm",gia đình xầm xì,chả biết cái đám lộn xộn này làm gì mà cứ ngồi lì trong phòng,im lặng chả ai nói năng chi,đứa ngồi cao đứa ngồi thấp  đứa khoanh chân,đứa tựa ghế mình thì lăng săng bên ngoài lo tiếp bà con đến thăm,,,gần một giờ đồng hồ trôi qua,Cô Vân kéo mình ra nói nhỏ,cũng vẫn là giọng nói nhẹ nhàng,dáng vẻ từ tốn,cô bảo:
       - Má anh sẽ không chết  bây giờ,mà sẽ là sáu năm sau.!
    Mình ngỡ ngàng với câu nói đó,chưa hiểu ngay,ngạc nhiên pha lẫn chút mùng vui,lại pha thêm chút hồi hộp...ngập ngừng một chút,mỉnh hỏi lại,Cô Vân nói sao?
     Vẫn giọng nói nhẹ như không ra hơi,
      Em nói là Má anh không chết bây giờ mà sẽ là sáu năm sau!
      Cô nói một con số "sáu năm" với giọng nói thật tự tin,làm mình phần thấy vui phần không thể không ngạc nhiên,nhưng mìh quá biết tính của cô,không tự dưng mà nói  ra như thế,nếu là một người khác nói chắc chắn mình sẽ phân vân,nhưng câu nói xuất phát từ cô Vân sẽ là một lời chân thật.
      Mình hỏi lại :vì sao ?
     Vân chỉ cười và nói:  ,vì buổi công phu của anh chị em hôm nay.
     Lúc đó tâm trạng mình thật khó tả,mừng vui pha chút bồi hồi,cảm độngThời đó,những chuyện mang tính chất  "thần  thoại " như câu chuyện này không nhiều trong anh em nhất là trong hoàn cảnh nhà mình thì lại càng làm cho câu chuyện trở nên khó tin,bác sĩ đã "chê" rồi,Má thì nằm mê man trên giường bệnh,hiện tượng bất thường đã hiển hiện một cách rõ ràng, nhưng một đám thanh niên chả biết là gì, đứng ngồi lộn xộn (dưới con mắt mọi người )  lại có thể xoay chiều một tình trạng mà ngay cả giới khoa học phải  "bó tay"...mình kéo người chị cả ra một góc và thuật lại  vắn tắt những điều cô Vân nói,chị mình bán tín bán nghi...nhưng cũng chẳng nói gì,chỉ cám ơn Vân và tất cả anh chị em trong Nhóm, có lẻ chưa ai kịp nhận thức điều gì đang xảy ra.Anh chị em ra về,còn lại những người trong gia đình,hoang mang nhìn nhau,nhưng trong tâm,mình cảm thấy  nhe nhỏm,không còn căng thẳng như mấy ngày qua,một không khí nhẹ nhàng từ từ lan rộng nhưng hình như không ai chú ý hay nhận ra.
      Cùng thời gian này,tại Dalat đang có một phong trào bốc mộ ,cải táng di dời toàn bộ nghĩa trang số bốn (một nghĩ trang lớn của Dalat nằm tai cây số bốn gần trung tâm thành phố  )cả thành phố ồn ào, một cuộc bốc mộ đại trà bùng lên,trong nhóm có một gia đình nhờ anh chị em đứng ra làm công tác di dời toàn bộ những ngôi mộ trong giòng họ này,nhưng đạc biệt là chỉ đứng trên mặt đất để hồi hướng và quan sát thôi phần đào xới thì thuê phu chuyên nghiệp...(cũng nhờ nhân duyên này,mà một phần   nghĩa trang được "dọn dẹp " sạch sẽ và thanh tịnh...dưới sự "chỉ huy " của hai người "con Gái" chân yếu tay mềm cô Vân và cô Trang...Trang lúc bấy giờ cũng còn đang ngồi trên ghế nhà trường,một nữ sinh trung học)
      Sau buổi công phu hồi hướng đó,tình hình sức khỏe của Má mình   cải thiện từ từ,không ai quan tâm đến điều này.Cuộc sống khó khăn đã xóa đi dần những ấn tượng ban đầu của câu chuyện mang nhiều bí ẩn,niềm vui  đang ngự trị,ai cũng nghĩ đơn giản là bệnh của Má thuyên giảm,thế thôi. Nhưng mình thì không thể không theo dõi, vừa có một lời đê nghị mình tham gia một chuyến đi Huế... để  bốc một ngôi mộ của gia đình mà mình vừa kể trên,(đó là gia đình của anh Sinh,)chuyến đi này chỉ có năm người trong nhóm,di chuyển bằng xe của anh M,anh M vừa là tài xế vừa là thành viên của đoàn...Tuy  cô Vân đã nói thế,nhưng trong long mình không thể không phân vân . ,Má thì đang trong vòng theo dõi,tình hình có thể xấu đi bất cứ lúc nào...chỉ sợ trong lúc mình đang" rong chơi" thì sự cố xãy ra thì mình biết ăn nói làm sao với gia đình!? Ngặt một nỗi,lời đề nghị của gia đình anh Sinh,rồi người lựa chon quyết định "nhân sự cho công việc này... đi lại là Cô Vân  và cô TRANG.Chính cô Trang là người mạnh dạn nhất trong việc chỉ định mình tham gia chuyến đi này ,mình hỏi thăm dò,cả hai cô đều trả lời là ,Anh cứ đi,không có vấn đề gì đâu,nữa mừng nữa lo,mừng vì Má sẽ qua khỏi cuộc này,lo vì không biết trong khi mình đi vắng chuyện gì xãy đến...nhưng cuối cùng mình vẫn quyết định...đi!Mình tin chắc lời nói cùa hai cô là đúng.Trong thời gian chuẩn bị lên đường ,thì tình hình sức khỏe của Má càng sáng sủa hơn,như có một ...phép màu...Thế rồi, cũng đến ngày lên đường mình cùng ba anh,Phúc,M,Thu, cùng với cô Vân,năm người trên một chiếc xe hơi cũ (của anh M),anh Sinh sẽ đi riêng ra Huế trước...
      Trong khi đoàn...công tác  ra Huế (vì xem tuy  là chuyện riêng gia đình,nhưng lại là một việc mang tính tập thể,)thì ở tại Dalat,Cô Trang chủ trì một khóa "nhập Cốc tập thể " (ngay tại nhà riêng của mình) cho số anh chị em còn lại...Một ngôi nhà bé tí,chỉ 50m2,mà gần 20 con người sinh hoạt,đặc biệt nhất là chỉ có một phòng vệ sinh...dã chiến...Kha kha...không biết mọi người sẽ sinh hoạt ra sao với cái không gian chật hẹp đó,nhưng cuối cùng thì mọi chuyên xãy ra... bình an...có lẽ trong số anh chi em tham gia lần nhập cốc đó không bao giờ quên được sự kiên này.Sau chuyến "công tác"thành công,mình trở về dalat,mọi chuyện,vẫn bình yên,sức khỏe của Má hồi phục thấy rõ,những vết bầm đen trên mặt từ từ giảm xuống,Má đã trở lại cuộc sống như một người bình thường sau khoảng hai năm,... trong mình, niềm tin về cô Vân,về Trang và nhất là niềm tin dành cho anh Tibu càng mạnh mẽ .
    ( Trong chuyến đi Huế này,cô Vân "nhỏ "nhất nhưng lại là trưởng đoàn,lại là người "có nghề"nên cũng có vài chuyện thú vị nho nhỏ mang tính chất tâm linh...)
       Thời gian trôi qua,mọi người dần quên di câu chuyện hết bệnh của Má,có thể vì không ai trong gia đình được biết rõ ngọn nghành câu chuyện này,vì mình không tâm sự,vả lại có nói cũng không chắc có người tin,công ăn việc làm chiếm phần lớn tâm trícả nhà.
       Cho đến một ngày cuối năm...,trong khi mọi người,mọi nhà tất bật đón năm mới,đường phố nhộn nhịp,hòa trong giòng xe xuôi ngược đó, một chiếc xe cấp cứu đưa Má vào bệnh viên,trước đó, Má có những biểu hiện kỳ lạ ,nói năng lảm nhảm, bất thường...bác sĩ theo dõi nhưng không quyết đoán là bệnh gì,tình trạng càng ngày càng xấu,cho đến một hôm...bác sĩ quyết dịnh chuyển Má lên khu đặc biệt, dành cho những người có khả năng...không thể tiếp tục.....sống.Ai đã vào khu vực này thì thường trở về nhà trên chiếc băng ca...Mình hiểu và đoán rằng lần này  sẽ là rất khó. Thân quyến,họ hàng bà con xóm giềng lần lược vào thăm, rồi anh em trong nhóm   rất nhiều người đến chia sẽ,công phu ngay tại hành lang khoa đặc biệt này...Cô Vân và Trang tới lui mấy bận ,nhiều lần Trang Vân và vài anh chị em hội ý chi đó ngay tại hành lang bệnh viện.gần mười ngày trôi qua,tình trạng càng tệ,Má đã mê man,không nhân ra được người quen hay lạ...Cô Vân mấy lần đến bên giường ghé tai nói gì đó với Má...rồi mấy lần đứng bên cạnh im lặng...nhẹ nhàng ...Trang và vài người tạt qua rồi về...không nói chi,mình linh cảm có một chuyện gì đó mà mọi người dấu mình,không nói...Nhưng cuối cùng thì mình cũng được Vân và Trang cho biết đã; nhiều lần khuyên Má niệm Phật...nhưng Má nhất định không chịu...hiện nay tuy chìm đắm trong cơn mê vô định,nhưng tâm thức của Má hết sức nặng nề,thậm chí rất ...sân hận...Mình biết rõ điều này, ngay cả vợ mình cũng biết,người nhà cũng biết,vì trong một khoảng thời gian dài trước khi trở bênh,Má hay ngồi trong bếp nhìn ra con ngõ nhỏ,đăm chiêu và rất buồn.Nên khi Vân, Trang nói  thế mình không ngạc nhiên chỉ lo âu hỏi xem có cách nào để Má thoát khỏi tình trạng này để lỡ có ra đi cũng nhẹ nhàng...mình biết chắc,nếu Má không thay đổi thì chỉ còn con đường cực kỳ xấu đang chờ phía trước.Mình hiểu,với năng lực vốn có của hai cô mà không giải quyết được chuyện này thì vấn đề  không phải đơn giản...Má cũng chỉ là một người mẹ như bao người mẹ khác,tảo tần hôm sớm kiếm tiền nuôi các con,xây dựng một mái ấm như bao nhiêu người bình thường khác,tâm trạng cũng lúc vui lúc buồn,công việc làm ăn khi thành khi bại,mà trong giờ cận tử,không biết điều chi đã làm cho niềm sân hận dâng cao,khiến tâm trí  đắm chìm trong cơn phiền muộn.
       Lần gặp sau đó,Vân nói với mình cách giải quyết  ,nhưng phải có sự hổ trợ của một người trong gia đình ,không cần nói mình cũng biết người trong gia đình không ai khác phải là mình,Vân nói mình hãy gặp Trang để biết việc phải làm,có nghĩa là cả hai cô đã thống nhất...
     Ngay sau đó mình đến gặp Trang tại nhà 365,Trang nói,:
     - Tụi cháu đã cố nhưng Bà không chịu,tâm thức rất sân hận...tình trạng này tụi cháu không thể đưa Bà đi mà phải nhờ đến ...Chú giúp một chút !!!???   .Tụi cháu sẽ canh chừng,khi nào bà trút hơi thở,tụi cháu sẽ "bọc"bà trong hoa sen,giống  như giữ Bà trong một khu vực an toàn,tránh cho những cảnh giới xấu  lôi kéo  .chờ đến khi phước báu của Bà tăng trưởng...sẽ đưa Bà về cõi  Tịnh Độ. Chú là người duy nhất trong nhà hiểu được chuyện này,nhiệm vụ của chú là công phu hồi hướng trong vòng 49 thời,bất kể thời gian bau lâu,khi nào đủ 49 thời công phu đó...tụi cháu sẽ làm tiếp...-Sao chỉ là một chút...?-nếu phải cần đến mười chút hay trăm chút để  Má thoát khỏi nghiệp quả này thì đứa con nào mà không làm !Biết được cách giải quyết,mình như trút bớt đi phần lớn sự buồn lo...cái gì đến sẽ đến,vài ngày sau,Má ra đi trong bệnh viện,mình  đã khóc... lặng lẽ làm thủ tục đưa Má về nhà,Mình gặp lại Vân Trang,Hai cô không dấu  được một chút buồn ...nhưng cũng nhắc lại nhiệm vụ mà mình sẽ phải hoàn tất...trong vòng 49 ngày sắp đến,Anh chị em lại ghé nhà thăm, ,có người cũng biết việc,nên không đến để nói "chia vui"Phần kiết giới huyệt mộ lần này  Cô Trang không trực tiếp mà hướng dẫn mình làm...Vân lặng lẻ đến rồi về...Mình hồi tưởng lại và nhẩm đếm...đúng sáu năm sau ngày Má bị tai biến lần đầu .Chuyện không thể nghĩ bàn.Chị cả mình cũng không còn thắc mắc những việc làm của Vân ,Trang nữa,tin tưởng hai người  lắm.Những người khác trong gia đình thì chẳng hiểu chuyện gì,mình không nói vì biết nói cũng chưa chắc tin !Không ai tin một anh chàng hay ghé thăm mình lúc trước,ăn mặc tuềnh toàng lúc nào cũng đội cái nón bảo hộ lao động màu vàng đi đôi dép lẹp xẹp, mặc  chiếc áo "phiêu" của lính ngày trước , lại có thể chỉ cho hai cô gái non nớt làm cái chuyện thay cho mấy vị Đại Đức đang tụng kinh một cách thuần thục kia, làm lễ cầu siêu cho người quá cố.Tuy nhiên trong lòng mình cũng rất cảm ơn các vị tăng đã đến hộ niệm cho Má cũng như tất cả các anh chị,bạn bè bà con láng giềng đến chia  buồn.Tất cả những ai chỉ đến hay chí tác ý cầu nguyện cũng là một nhân lành  cho Má  .

    Không phân vân không thắc mắc,mọi hướng dẫn của  Vân Trang,mình đều tuân thủ,sau khi đám tang hoàn tất,mình nhờ thêm một người bạn làm nghề  thợ hồ,hai anh em cùng nhau xây hoàn chỉnh ngôi mộ cho Má trong khoảng gần ba mươi ngày,trong thời gian này không lúc nào mình quên được  nhiệm vụ là phải thực hiện cho được bốn mươi chín thời công phu hồi hướng cho Má trong vòng 49 ngày,kể từ ngày chết. Mình nghe nói,thường sau 49 ngày,người quá cố nếu không được cầu siêu thoát sẽ lại đầu thai vào các cõi tương ưng với tâm thức lúc họ lìa trần,nỗi lo lắng không đưa Má về được những cõi Tịnh độ thôi thúc mình phải chuẩn bị kỹ khi vào công phu
     Một buổi,trong lúc dặn dò những việc phải làm,Cô Trang trao cho mình một  khúc gỗ nhỏ,đường kính chừng 6-7 cm dài khoảng mười phân, và nói,Cháu đưa chú đoạn gỗ này,tùy ý chú muốn làm cái gì cũng được,đó coi như một món quà của chú mà cháu  sẽ gởi  cho Bà nội của cháu...khi nào xong,cháu sẽ kể cho chú nghe về câu chuyện của khúc gỗ này...cầm đoạngỗ trong tay , như là một cây củi,mình nghĩ ngay đến   việc sẽ làm gì với đoạn gỗ này,nhưng việc trước mắt là phải công phu hồi hướng cái đã.
     Trước mặt nhà,là một căn phòng nhỏ,thực ra đó là xưởng điêu khắc của mình nói là xưởng cho oai thế chứ đó chỉ là nột túp lều rách,chắp vá bằng nhiều loại vật liệu,nữa gạch,nữa gỗ,mái lợp một nữa giấy dầu,một nủa là nilon,diện tích chừng 6m2,khe hở gió lùa khá lạnh,nhưng trước khi "nhập Thất" mình cẩn thận đóng kín các khe hở,ngoài việc chống gió lùa,còn một công năng nữa là tránh cái nhìn tò mò cua ai đó lỡ có ghé qua cũng không biết là mình đang làm gì trong đó.dặn bà xã,đừng tiếp khách cho dù đó là ai...chuẩn bị lương thực cho cả nhà gồm hai vợ chồng  và hai con gái.mọi việc  đi lại,đưa đón con cái, cơm nước cho cả nhà vợ mình sẽ đảm đương tất ,- mình nhập cốc-
   Lên thời khóa biểu,sáng ba thời,chiều ba thời,tối hai thời công phu,thời gian xen kẻ là ăn uống ngủ nghĩ,kinh hành v.v.mỗi thời công phu chừng một giờ hơn hay kém tùy theo khả năng...nhà trong khu vắng,ngày con cái đi học,lúc về nhà cũng không dám làm ồn...một mình nhập cốc mà cả nhà như cũng muốn nhập theo...
     Vào công phu,sau khi điều tức,điều thân,hộ thân,phát nguyện,thời gian chính chỉ là quán cho được khuôn mặt của Má,chỉ cần mờ mờ thôi cũng là được (mình không phải "dân" tịnh độ ),sau đó niệm danh hiệu A Di Đà Phật vào trung tâm ajina của Má làm mãi như vậy trong suốt thời gian công phu,sau đó hồi hướng,nguyện cho xin chư Phật  hộ trì cho Má được sanh về cõi tịnh độ...chỉ chừng đó việc thôi trong suốt quá trinh nhập thất.Nghiêm túc,đúng lịch,cố gắng vượt qua mệt mõi, nhất tâm...nhưng phải nói không phải thời công phu nào cũng ngon lành,,, xen kẻ cũng có đôi lần  uể oải .Sau bảy ngày công phu như thế,không biết kết quả sẽ thế nào chỉ biết là mình đã cố gắng hết sức,mình ra thất,bắt tay vào  chế tác khúc cây mà cô Trang đưa cho lúc trước,lần này,mình sẽ làm chân dung  phật ...theo cảm nhận riêng tư,mình chả biết  chân dung này có đúng hay không chỉ cố gắng làm sao cho đẹp,mà không cần giống  hình tượng nào.dụng cụ chỉ là một con dao nhíp,sản phẩm hoàn tất trong vòng một ngày,chỉ nhỉnh hơn một trái pingpong nhưng hơi lạ lạ,đoạn gổ có vân,nhưng vân gỗ khá đặc biệt,đen,trắng không đều,làm gương mặt như bị tạt nước từ đỉnh đầu,vệt nước loang trên mặt   làm cho gương mặt loang lỗ,nhưng nhìn chung mình vẫn thích,dán lên một nền gỗ,bọc vải nhung,mình hoàn tất dung vào ngày thứ 49.ngày cuối cùng của thất thứ bảy.chiều hôm đó gia đình làm lễ 49 ngày,có mời bà con đến dùng cơm,một phần cũng là để cảm ơn mọi người.Trong lúc mọi người ăn cơm,mình cầm bức chân dung nho nhỏ đến nhà  Trang,vì nóng lòng muốn biết Má có được đi về cõi tịnh độ hay không,nếu có thì là phẩm thứ mấy,trong bụng cũng thoáng chút lo âu.
     Trời chiều không khí hãy còn mát mẻ,Trang đang ở nhà,hình như cũng đang có ý chờ,trao đổi vài câu,mình đi ngay vào vấn đề,im lặng một lát, Trang nói:
    - Má của chú đã sanh về cõi Tịnh độ phẩm Thượng phẩm trung sanh...
    Không phải là phẩm cao nhất,nhưng đối với mình chừng đó cũng là quá hạnh phúc...chỉ cần là cõi Tịnh Độ là ngon lành.
    Trang nói tiếp,chú đã làm rất tốt,tuy nhiên nếu muốn Bà lên cõi cao hơn,chú phải tiếp tục hồi hướng như vùa rồi,còn không,tụi cháu sẽ đưa tiếp lên cao...
   Câu chuyện trở nên vui,mình đưa tấm hình  mới làm xong cho Trang,ngắm nghía và tỏ ra rất thích thú,Trang kể luôn câu chuyện về khúc gỗ và cũng không quên nói luôn,tại sao mình lại chọn đề tài là một vị Phật,và đặc biết,lý do tại sao trên gương mặt của ngài có những vệt đen trông giống như vết loang đen trắng...câu chuyện kể ra trong niềm hoan hỉ,mà không phải chỉ có hai người,hôm đó tình cờ anh HÒA (lùn) cũng  ở đó và anh Hòa dã nghe  được toàn bộ câu chuyện khúc câynày.
       Mình ra về trong long vô cùng hoan hỉ thầm cảm ơn hai cô đã tạo cho mình một cơ hội ngàn vàng để trả hiếu Mình không phải là dân có nghề,tu tập cũng tà tà,trong câu chuyện độ tử cho Má,mình chỉ biết là khó  nhưng chẳng biết là khó đến cở nào mà cả hai cô,đều phải ngập ngừng,cũng có thể hai cô tạo cho mình cơ hộiđể trả hiếu mà bày ra chiêu này,cũng có thể...cũng cò thể...nhiều nghi vấn nảy sinh,nhưng cuối cùng thì kết quả là Má được như vậy mình mừng lắm,người cảm thấy nhẹ nhàng, mình nghĩ tới anh Tibu,-ảnh giỏi thiệt-ở nhà mọi người cũng đang dùng cơm khách chủ  chuyện trò vui vẻ.
Lần gặp cô Vân sau đó ít ngày,Vân chỉ nói một câu đơn giản,-Anh vui rồi nha !một câu nói giản đơn nhưng nghe như ngập tràn  niềm vui...Thế đó vẫn những lời giản dị  nhưng chia sẻ làm mình thấy ấm áp vô cùng.Ít lâu sau,khi có dịp kể cho anh Tibu nghe câu chuyện,ảnh cũng chỉ nói một câu –Thế thôi-rồi cười ha ha làm mình cũng cười theo.
      Thật là hạnh phúc khi biết chung quanh mình có những Người thật tuyệt vời,Bạn đời cũng như bạn đạo đã cùng mình  chia sẻ vui buồn, luôn luôn chân thành và thân ái lại có một tấm chân tình mà không bút mực nào tả nổi,lẽ tất nhiên không phải tất cả những ai  mà mình gặp được trong cuộc sống này đều tuyệt vời như thế, nhưng chỉ với vài người Bạn như này cũng đã lấp đầy những nỗi buồn nhân thế.
     Hơn hai mươi năm trôi qua nhưng nhũng sự kiện chính vẫn còn nguyên trong ký ức,Có thể với nhiều người,câu chuyện này chẳng có gì hấp dẫn hoặc hay ho gì,nhưng với mình,tâm hạn chế,năng lực hạn chế,hiểu biết cũng hạn chế...nhiều lĩnh vực còn hạn chế,nhưng mình đã học được một bài học lớn.Mình nhận ra một điều nho nhỏ,một người như cô Vân,chả bao giò kể về công việc của mình,có làm được bao nhiêu việc,nói đến cổ cũng chỉ nhoẻn một nụ cười rồi thôi. Mình viết lại câu chuyện này để chia sẻ,đồng thời thay cho lời cảm ơn đến tất cả những ai đã đến thăm viếng,nguyện cầu hay chỉ một thoáng nguyện cầu cho Cha Mẹ mình...một lời tri ân đến người Bạn mà cũng là Người Thầy , những Người Bạn mà mình đã xem như là người thân mến ...những người mình sẽ nhớ hoài. Trong tâm mình vẫn vang mãi một lời tri ân.

     
   


Hay quá chú ơi! ;D ;D ;D
Quý ông Don-ki-hô-tê!!

HHDL

Kể nữa đi anh Bảo. kể chuyện khúc gỗ đi anh...

vutienhanh2

             Hay qúa anh Bảo ơi ! Dù đã muộn nhưng TH cũng xin được chia vui cùng anh và gia đình nha ,tấm hình hôm gặp anh ở nghĩa trang  em chụp anh chị và anh Tảo rửa ra đẹp lắm ,còn mấy tấm khác bị hư hết .
                  kính chào anh chị ,chào bàn tay vàng của anh nha .

tinhvan



Báo Hiếu đó là tâm tư day dứt chẳng biết đến bao giờ mới nguôi của những người như tôi : biết một chút, tu một chút. Còn anh, anh đã hoàn thành xuất xắc dưới sự đạo diễn và trợ duyên tài tình của các vị Bồ tát và đạo hữu. Việc mẹ anh ở trong hoa sen chờ phước báu từ công phu tu tập của anh thật không thể nghĩ bàn ( quá giỏi, quá giỏi.. quá hay, quá hay...). Cám ơn các bồ tát . anh và các đạo hữu đã biểu diễn bài pháp cho mọi người học tập . Xin chia vui với anh và gia đình

Tibu

Trích dẫn từ: tinhvan trên Th12 27, 2013, 07:21 AM
Báo Hiếu đó là tâm tư day dứt chẳng biết đến bao giờ mới nguôi của những người như tôi : biết một chút, tu một chút. Còn anh, anh đã hoàn thành xuất xắc dưới sự đạo diễn và trợ duyên tài tình của các vị Bồ tát và đạo hữu. Việc mẹ anh ở trong hoa sen chờ phước báu từ công phu tu tập của anh thật không thể nghĩ bàn ( quá giỏi, quá giỏi.. quá hay, quá hay...). Cám ơn các bồ tát . anh và các đạo hữu đã biểu diễn bài pháp cho mọi người học tập . Xin chia vui với anh và gia đình
Thì cái vụ này, cũng thường thôi mà.

Biết cách thì cũng dể làm.
Không biết cách thì tốn xu nhiều lắm, mà không đi tới đâu.

Cũng do biến cố nó khó khăn như vậy, cho nên hstd cố gắng tập chiêu phân thân để có thể phản ứng liền khi những người hiền bị chết.