Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Kinh nghiệm giữ đề mục của 2 Tí

Bắt đầu bởi 2 Tí, Th9 27, 2011, 09:20 PM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

Bạch Nguyệt

Hihi, vô nhà bác 2 Tí là thấy nguyên bộ sưu tập các bài hữu ích  ;D  ;D  ;D
"Chứng nào thì cũng tật nấy nếu không có một sự cố gắng vượt bực để thay đổi.
Và đây là công thức chung để tiến tu."

2 Tí

Trích dẫn từ: Bạch Nguyệt trên Th4 18, 2013, 03:49 AM
Hihi, vô nhà bác 2 Tí là thấy nguyên bộ sưu tập các bài hữu ích  ;D  ;D  ;D
;D ;D ;D Trong bộ sư tập này có bài của BN nữa! Vì qua quá trình tu tập có những khi mình đúc kết được những kinh nghiệm nhưng mình không biết chắc chắn là đúng chưa (vì mình vẫn còn là người mù - theo cách nói của ông Phật) nên tìm những bài viết khác để mình biết được cái đúng chắc chắn luôn :) :D ;D
An trú Chánh niệm đằng Trước mặt.

2 Tí

 Càng tu càng ngày làm cho mình gần như không chú trọng vì đến các vấn đề như giao lưu, ăn uống, tiệc tùng.. để giữ mối quan hệ tốt với mọi người. Nhưng đôi khi mình cũng cân nhắc không biết là mình cứ để các mối quan hệ với mọi người (họ hàng, bà con và bạn bè...) có vẻ như phai nhạt như vậy thì có vấn đề gì không hay cứ cắm đầu cắm cổ mà tu còn những chuyện kia thì ra sao cũng được  ??? :D. Nay xem trong bài viết này https://www.hoasentrenda.com/fp/tap-tin/tap-tin-III/60-dieu-minh-nghi-455 thì thấy cách của Thầy là:
Trích dẫnĐệ không coi thường cái chuyện này nên chỉ lo cắm đầu cắm cổ mà tu. Đệ chấp nhận dở hết tất cả mọi vấn đề như ngoại giao, nghi thức ăn uống... nghi thức tiếp tân, cung cách nói chuyện... nhưng sẽ không chịu thua ai về cái khoảng tu hành: Cái rừng của Đức Bổn Sư chính là cái tham vọng của đệ. Một đôi khi, nhìn bạn bè và đệ tự khôi hài:

-- Bà con thì điên cuồng về chuyện đời, còn tui thì điên cuồng về cái chuyện ông Phật! Và cũng kỳ lạ một diều là: cái chuyện quan trọng như vậy mà chẳng ai để ý đến mà chỉ lo cái chuyện gì đâu đâu không hà!
Như vậy kinh nghiệm có được là: làm sao để mình tu cho xong mới là vấn đề  ;D ;D ;D còn những chuyện khác thì ra sao cũng được!
An trú Chánh niệm đằng Trước mặt.

2 Tí

#33
 Một bài pháp hay:
Để thành Thánh tăng: người tu tài tử thì không có phần là cái chắc rồi https://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=11955.0

Một trong những nguyên tắc tập là: Cần cù bù khả năng, và không có chuyện mì ăn liền.
https://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=11913.0

Kinh nghiệm của Tính nam:https://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=11449.0
Trích dẫn
1) Không có chế chiêu ( y pháp phụng hành ), tham khảo kinh nghiệm tu của người khác thì được.

2) Phải thật sự chán cái vô thường, sao cho mỗi lần nghĩ tới là nản, muốn thử độ dập của cái này thì ái dục là ghê nhất. Đi đường ngắm gái đẹp mà cái tâm vừa nhìn là nó tự động bảo :''đẹp thật, mà rồi cũng tàn thôi" , sau đó là cảm giác sợ khi trong đầu nó hiện ra cái cảnh thân xác lúc về già và thối rữa, thì đúng là mình đang chán thật đó!

3)  Chán thôi chưa đủ !  Mà cái quan trọng nhất chính là VUI và HỶ LẠC !!! Phải làm cho mình vui số 10 khi tu hành, và thấy đề mục thì niệm hỷ lạc cách nhau 1 giây làm cho tâm và thân nó vui lên thì mới vào chuyển tánh được, hoặc nói đơn giản là thấy đề mục thay vì cái suy nghĩ là :" Chắc mình nhìn lộn, chắc cái này là lưu ảnh, chắc là ảo giác !" . Kinh nghiệm của tinhnam là bỏ hết mấy cái suy nghĩ thế trí biện thông đó, vì các Nhí thấy thì nói thấy, thì mình cũng nên như vậy ! Nếu không sẽ kẹt ở chỗ này rất là lâu. ( giống như chèo thuyền tới giữa sông rồi mất cái mái chèo, vào bờ nào cũng khó, nửa nạc nửa mỡ). Nhiều bạn hay than về nỗi khổ của mình, và chán chường, các bạn chỉ đủ 1 vế, điều kiện đủ là phải làm mình VUI và HỶ LẠC  trong công phu !!!

4) Đừng bao giờ thách đấu với ác nghiệp !  Khi mình tu thấy chứng cái gì đó, đừng có đặt tên cho nó hoặc cái kiểu hơi ta đây tự nhủ là :" Haha ! Cuối cùng ta cũng đã chiến thắng được ái dục rồi ! Có giỏi thì thử xem " , hậu quả của việc này là ngay đêm đó thì tụi nó kéo tới và dập cho te tua. Thay vào đó, nếu mình nhờ công phu mà bớt tham dục thì nên tự nhủ là :" đúng đường rồi đó, mà nó còn dài lắm à nhen, tham dục là cuộc đâu tranh cả đời cho tới khi ít nhất vào và trụ được sơ thiền tùy ý đó nhen, đừng có tưởng ngon rồi nhen " thì ác nghiệp nó còn nển chút xíu, và dập theo 1 chế độ ít hà khắc hơn để cho mình có cơ hội tiến tu !  Và tu thì nhớ hồi hướng cho mấy ổng nhen  ;D ;D ;D

5) Về tư thế tập, tinhnam không ngồi kiết già hay bán giá, đơn giản là ngồi sao cho người nó thoải mái và cột sống nó thẳng, thường là ngồi trên ghế xoay hoặc là nằm trên giường cho nó sướng ( nhất là khi đi làm về và làm bài xong).
Về  bắt ấn , tinhnam đã thử 2 trường hợp. Th1 : tay bắt ấn, có thể là kim cang 2 tay, hoặc A di Đà định, thì ban đầu có vẻ tốt nhưng hồi thì tâm nó bị chia làm 2 vì nghĩ tới cái ấn. Từ đó tinhnam không bắt ấn nữa thì tập vào định rất là dễ, tay cứ để thoải mái , và các Thánh nhà ta cũng nói là tu Tịnh không cần phải bắt ấn làm chi. Lâu lâu tinhnam lại lấy cái chuỗi ra để cầm, cầm hạt châu mẫu bằng ngón tay cái và ngón trỏ của bàn tay phải ( Thầy chỉ trong 1 bài nào đó, cầm như vậy thì chư Phật cũng phóng quang hộ niệm, độ phóng quang thua cái ấn của Thiền, cầm kiểu khác thì không có ) thì tập vào định cũng được lắm, cảm giác người nó mát mẻ hơn. Mấy cái này là hình thức, cũng không nên quá để ý mà đòi hỏi phải mua chuỗi để cầm. căn ban3 vẫn là tâm, ai thấy cái nào thoải mái thì cứ tập tiếp thôi nhé ! Grin Grin Grin

6) Bớt bàn bạc ngoài lề lại, không có bàn đi bàn tới mấy cái chuyện mà Thầy đã nói cả chục lần và có thể dễ dàng tìm bởi google ở đạo tràng. Nhắm vào cái chính là tập , tập và tập, tập không được thì search, search không được thì mới hỏi. Tránh viết những bài gây ảnh hưởng tới tâm lý người khác nếu không phải là vì mục đích chia sẻ kinh nghiệm tu tập. Thầy chỉ sao thì tập vậy vì Thầy không nhìn bằng con mắt thường, nên cứ không nghe mà chế chiêu thì thành ra tâm mình nó còn nghi ông Thầy, mà nghi thì nó không có ra đề mục.

7) Đừng tự trách mình sao đề mục chưa ra, thật sự là nó đang ra ! Cây cổ thụ ngàn năm nào cũng từng là 1 chồi non nhỏ xíu cả !  Grin Grin Grin

Cool Tu không ra đề mục thì nên rà soát lại mình có giữ giới đúng chưa, và nghi giới nào phạm thì ráng sám hối và giữ thật tốt giới đó để thử nghiệm cho chính mình.

9) Thầy luôn nhắc là chỉ tu 70% sức thôi đó nhen ! Và câu này rất là chính xác, vì cái gì nhiều quá thì cũng không tốt, cây gì mà bón phân tốt nhiều quá nó cũng chết vì bị hầm. Và ở đây là cái đầu nó sẽ bị hâm nếu tập nhiều quá ! Không cần phải nhập thất nhập thiết gì cả. Sức tới đâu đánh tới đó thôi.

10) Tránh nói tầm bậy kiểu quở ai đó hay chuyện gì đó, vì tu lâu ngày mà đúng thì Hộ pháp sẽ ủng hộ mấy cái mình nói, mà vô tình lại gây ra mấy chuyện dở khóc dở cười, vì họ không có cố ý mà chỉ làm theo ý mình thôi. Tuy nhiên, lâu lâu thử mấy cái lặt vặt thì  nó lại đem cảm hứng vui vui cho chuyện tu hành vì biết mình không có cô đơn lẻ loi tu hành 1 mình đâu nhen !

11) Cuối cùng là sức khỏe, mệt thì nghỉ, đau đầu thì nghỉ, đề mục vẫn ở đó, vì Thầy dạy là không có mất đâu mà sợ. Tránh biến đạo tràng thành cái bệnh viện ( theo lời chị Chuối tâm sự )    ;D ;D ;D

Tinhnam xin chia sẻ vài kinh nghiệm thực tế của mình, mong là nó giúp ích cho các bạn đồng tu ! Chúc mọi người tinh tấn tu hành sớm thành tựu nhen ! tinhnam cũng ráng đây nè ! cho "Bố già " ổng vui nữa chớ ! khoái giọng cười ổng ghê hớ ! hihi   ;D ;D ;D
Trong đó mục 4: Tinh Nam sớm có Kinh nghiệm để vượt qua ảnh hưởng của chuyện tham dục thiệt là quá hay! Đến nay lâu lâu trong mơ Tí vẫn bị như thường :P :D.
An trú Chánh niệm đằng Trước mặt.

2 Tí

#34
  Để có được đề mục thì trước hết mình phải ăn ngay nói thật và có hiếu với cha mẹ của mình, đó là việc mình cần thực hành thường ngày để thành được là phản ứng tự nhiên của mình :D ;D ;D.
 Còn để vào công phu một cách hiệu quả nhất tương ứng với tâm lực đang có, thì trước hết cần phải buông xả hết những chuyện trên đời như: thích món này, không ưa chuyện kia, không vừa ý với ông nọ...mà lúc này chỉ nghĩ tới duy nhất đề mục của mình (chấm đỏ hoặc ngọn lửa, mặt trăng...) bằng một cái tâm từ trong trạng thái phải thật là vui   :D ;D ;D.
 Nếu chưa có được cái Hỷ Lạc trong công phu hoặc sự Hỷ Lạc của lần công phu trước yếu hay đã hết thì để có được cái vui cho công phu lần này mình có thể nghĩ về những gì mà mình đang có: Mình đã biết được phương pháp tu đúng (ATCNĐTM) để giải thoát mà không phải cạo đầu cho tới đầu gối  ;D ;D ;D,  không cần phải trãi qua thử thách như Tổ Milarepa, hay phải nhịn đói, nhịn thở như ông Phật! Mình có Thầy là người đã đi tới nơi để chỉ đường cho mình  ;D ;D ;D; Cái đề mục của mình năm nay thấy nó dể ra hơn năm trước rồi; mình đã thấy, hiểu và ngày càng thấm nhiều về sự Vô Thường rồi  ;D ;D ;D, mình không chủ động vào cõi vô hình nhưng trong mơ mình đã không không còn sợ hãi nữa v.v..  ;D ;D ;D
Còn để có được cái tâm từ, tâm bi: Trước đây Tí thường nghĩ tình thương của mình đối với mẹ, của mẹ đối với mình và cũng có khi nghĩ về 2 đứa con. Mới đây nhờ bài pháp này https://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=187.msg48088;boardseen#new của BHT, Tí bắt chước suy nghĩ của BHT:
Trích dẫnChính vì suy nghĩ rất muốn giúp đỡ các linh hồn khi thấy họ bị kẹt trong đau khổ con thấy rất tội nghiệp ...chỉ muốn làm sao và bằng cách nào đó để lôi kéo họ ra khỏi cảnh khổ đó...
thì thấy cái Tâm Từ như có vẻ mạnh hơn ;D ;D ;D và vô đề mục thấy nó nhẹ hơn  ;D ;D ;D
An trú Chánh niệm đằng Trước mặt.

2 Tí

  Ngay từ đầu, pháp tu ATCNĐTM đã thấy có sự hợp lý và thống nhất:
 Ngang xương mình không cần bỏ ngay các thú vui của đời sống này như tụ tập ăn uống, chuyện "nguyên cứu" cùng các thói hư tật xấu của mình, khi mình chưa có sự Hỷ Lạc do đề mục đem lại:   https://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=11913.0
Trích dẫnTheo lịch sử Phật Giáo, đầu tiên, ai cũng tập một cách gì đó,
Nhưng sau đó do tập không được thì mới phát sinh ra giới luật.

Bây giờ thì ai cũng tập ngược lại: Có nghĩa là Giới Luật trước rồi sau đó mới tập: Hiện tượng này là thuốc không theo bệnh.

HSTD chủ trương làm theo tiến trình lịch sử của Phật Giáo:

Có nghĩa là tập trước về đề mục cái đã, sau đó vì lý do là không tập được (đề mục không ra), nên mới tìm vào Giới Luật để tự điều chỉnh.

Trong quy trình này, ai cũng biết là mình dư cái gì, và thiếu cái gì.

Vì lý do là Ăn Ngay Nói Thật, và Có Hiếu.
Với hai lý do này, con tim đã chạy đúng hướng! Khi tập thì thiện pháp có cơ hội sanh ra.

Từ đó, ai cũng có khả năng biết rằng chính cái tính tình này, tính khí kia đã kềm hảm mình lại.
Nguyên tắc chính là tìm cách từ từ làm ngược lại những dư thừa trên thì đề mục nó sẽ hiện ra.

Một phần lớn là như vậy, tuy nhiên cũng để ý tới chuyện giữ gìn sức khỏe nữa.

Trong vấn đề này tất cả những cái gì thái quá đều không nên làm như:
ăn nhiều quá
ngủ nhiều quá
thức nhiều quá
nói nhiều quá
ghen nhiều quá
giận nhiều quá
Nghi kỵ nhiều quá
Lo buồn nhiều quá
hấp tấp quá
tự thi đua nhiều quá
chơi game nhiều quá

Tóm lại vô độ nhiều quá là tập nó khó ra.
Cho nên mới có chuyện lập đi lập lại là chỉ tập đến 70% sức lực của chính mình thì thôi, không nên lỳ lợm mà tập nhiều quá.

Nói ra như vậy xong thì cũng nên hiểu là:
Những chuyện trên là chính mình chống lại chính mình đó nghe bà con!

Như vậy mà ai mà bỏ các thói hư tật xấu lẹ quá, triệt để quá thì sẽ bị khùng một khi sự hỷ lạc do đề mục chưa có đem lại cho cái tâm của mình khi tu hành.

Và sách vở đã ghi lại cái chuyện này là:
Huệ mà không Định là Điên
Định mà không Huệ là Tà.
Khi đề mục ra dể dàng rồi thì tự nhiên những cái thú vui đó không còn hấp dẫn nữa nên mình tự bỏ chứ chẳng phải kiêng nhịn gì ;) :D ;D
Còn những thói hư tật xấu như sân hận, ghim ghút, ghen tuông...thì để không bị mất đề mục - công trình mà mình dốc hết tâm ý để làm ra, nên mình phải thường xuyên kiểm soát  ;D ;D ;D
 
An trú Chánh niệm đằng Trước mặt.

2 Tí

#36
Tí thấy như vầy: giữa việc ănngủ là có liên quan với nhau, nếu mình ăn nhiều thì cũng muốn ngủ nhiều  :P :D ;D, bởi vì khi mình ăn nhiều thì các chất dinh dưỡng và cặn bã tồn tại trong cơ thể cũng sẽ nhiều, các cơ quan tiêu hóa và bài tiết cũng phải làm việc nhiều nên nó mệt, do đó nó làm cho mình có cảm giác rất nặng nề khó thức dậy, trong khi mình rất muốn, mình phải nổ lực về tinh thần lắm thì cũng ngồi dậy nổi để công phu (dợt đề mục). Mình phải thức dậy là vì chưa tỉnh ngủ mà dợt theo kiểu nằm thì chưa ra đề mục mà mình đã ngủ lại hồi nào rồi :P :-X ;D
Tuy nhiên nếu ăn ít thì mọi việc dể dàng hơn: cho dù mình có mệt mỏi lắm, nhưng chỉ cần ráng một chút xíu là mình có thể dậy nổi, chỉ là có thể không làm nổi đề mục thôi chứ không bị cái tâm si ham ngủ khống chế được mình. Vừa không bỏ lỡ một buổi công phu, vừa có thể chống lại được cơn buồn ngủ, như vậy là mình đã thắng được mình thêm một bước hihi ;D ;D ;D
An trú Chánh niệm đằng Trước mặt.

2 Tí

  Về chuyện chánh dâm của người tu sĩ Tí thấy có 2 hướng mà mình là người sẽ quyết định khi nào sẽ:
 1. "Về chánh dâm, tu sĩ nên thi hành và thi hành cho nó ngon lành vào" (https://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=14225.100) hay
 2. "Không thèm chơi với những chuyện thô tục ấy nữa" (https://www.hoasentrenda.com/fp/tap-tin/tap-tin-I/24-chuyen-dam-25)
 Vậy khi nào thì mình thực hiện khi nào thì mình nghỉ: Tí đã làm như sau:
 - Khi chưa có cái Hỷ Lạc của sự nhất Tâm trong thiền định, thì nó là một trong những cái hạnh phúc chính đáng thì mình tội gì mình phải bỏ  ;D ;D ;D
 - Dù mình có nếm mùi Hỷ Lạc, thanh tịnh của thiền định rồi! (Cái cảm giác hạnh phúc còn mạnh hơn cái kia nữa ;D ;D ;D) nhưng trong tâm thức người bạn mình chưa tới đó nên để giữ hạnh phúc vợ chồng --> mình thực hiện.
 - ...thời gian trôi qua...do cái tâm mình ít hoặc gần như không nghĩ tới chuyện đó nữa...nên thấy rõ là vợ mình cũng có ảnh hưởng hay sao đó mà nhu cầu cũng giảm dần...Ngoài ra, mình cũng cho người kia hiểu là:
  + Con thì có rồi nên chuyện này không cần nữa!
  + Nếu mà mình còn tiếp tục thì phải làm thêm cái chuyện ngừa thai, thật là rườm rà ;) :-X
 Vậy là 2 vợ chồng sống gần giống được như vợ chồng Thầy rồi  ;D ;D ;D "Vợ chồng tụi đệ sống như anh em lâu lắm rồi đâu có chuyện gì rắc rối đâu"  ;D ;D ;D. Chỉ là gần giống thôi, vì tần suất nó đang thưa dần chứ chưa hết hẳn...

   Và qua bài pháp của Thầy cho anh HHDL thì Tí hiểu rằng hay nhất là lúc nào mình cũng nên sẳn sàng, nhưng còn tu nữa nên chủ động thì không  ;D ;D ;D
 
An trú Chánh niệm đằng Trước mặt.

2 Tí

Thầy chỉ Tinhvan:
Tất nhiên đây là trường hợp đặc biệt về Tha Hóa Tự Tại: Có dạng là hình vòng tròn.

Rancon: Thông báo cho thế giới vô hònh biết hôm nay con tên là... đang tập niệm Phật quán chấm đỏ.
Nguyên tắc (TĐ) là: Không thèm để ý tới thân thể mà chỉ lo cái đề mục mà thôi.

Đúng sách là y như vậy.

Nhưng đây là một dạng Tha Hóa Tự Tại cao cấp cho nên khi dợt thì nên theo sát chương trình, và Nên dợt theo kiểu sau đây:

Lại kể chuyện:
Nhớ lại hồi xa xưa, khi tibu tập bơi qua hồ Xuân Hương trên Đà Lạt, nên tibu hỏi một anh lớn tuổi là bơi qua bên đó mất bao nhiêu lâu?
Anh ta trả lời:
- - Cở 20 phút.
Tibu lại cẩn thận hỏi một anh khác, câu trả lời là:
- - 15 phút là xong thôi.
Tibu suy nghĩ là:
Như vậy chỉ cần bơi cho nỗi cở 30 phút là qua được bên đó!

Thế là tibu chỉ cần bơi cho nó nỗi liên tục trong vòng 30 phút.

Từ đó, bạn bè cứ thấy tibu xuống chỗ "cây ngã" (Hồi xưa ngay hồ Xuân Hương có một cái cây thông nó mộc nghiêng cho nên tụi con nít gọi đây là "cây ngã") là tibu cứ bơi tới, bơi lui trong vòng 5 thước , nên bạn bè cũng thắc mắc này nọ:
- - Bồ làm cái gì mà cứ tới lui hoài vậy?
Do tập chưa tới đâu, nên tibu, không nói gì và chỉ nhe răng sún ra mà cười thôi!

Cho tới một hôm, tibu không còn thấy mệt nữa thì tibu biết là mình dư sức bơi qua hồ rồi!

Bơi qua hồ lần đầu tiên:
Vào lúc bảy giờ sáng, nước bờ hồ còn bốc sương, tibu lẳng lặng nhắm hướng bên bờ bên kia mà bơi qua.

Bạn bè la ó:
- - Trời thì lạnh mà bồ bơi qua đó làm chi vậy?
Nhưng tibu cứ lầm lỳ bơi nhái hụp cho tới khi tay của tibu đụng bờ bên kia! Vẫn thấy còn khỏe, nên tibu liền bơi về! Và an toàn.
=============
Bây giờ trở về lại chuyện tập dợt.

Theo kinh nghiệm của tibu:
Tibu chỉ tập:
1. Đếm số điện tử từ 1 cho tới số 12 và làm ba chu kỳ theo kiểu như sau:
Nhắm mắt 100%
Kế đó mường tượng con số nó hiện ra mờ mờ (con số điện tử)

Và chu kỳ sau thì làm cho nó rõ ràng hơn một tý
Và chu kỳ cuối cùng thì nó sẽ là rõ nhất.
Sau đó là ngưng nghỉ, không thèm tập nữa.

Khó khăn:
Không nên chế chiêu:
1. Thay vì vẻ con số thì lại viết chữ! Có nghĩa là thay vì số "1" thì lại viết chữ "một"
2. Không nên câu nệ cho nó ra kiểu số này, kiểu số kia như là thay vì là "1" thì lại vẽ (I) số la mã.

3. Ngon lành nhất là số một của đồng hồ điện tử! Cứ thành thật và chất phát như vậy là ngon lành.

4. Không nên câu nệ và mất thời giờ gò con số cho nó đẹp, cho nó nghiêng nghiêng... mà cứ thẳng thừng mà vẻ cho ra con số.
5. Con số nó mờ mờ thì cũng được luôn.
6. Bài tập này chỉ là làm cho xong ba chu kỳ, rồi nghỉ không tập nữa.

Trong ba chu kỳ này, để ý những con số nó hiện ra cho dể dàng, và càng ngày càng rõ, nên nhớ là không cần mất sức trong việc làm cho nó đẹp... (làm như vậy là chế chiêu đó).

Tất nhiên, bà con đã linh tính thấy: đây là chiêu bơi cho nó nỗi mà thôi.

TB: Vì bị Tha Hóa Tự Tại nặng (dạng vòng tròn) cho nên chú ý về giới luật cho chắc ăn vào, nhất là chuyện thả dê, tơ tưởng lung tung, ngắm nghía vớ vẫn... Khi ra ngoài đường là nhìn bạc cắc coi họ có rớt đồng nào không. Tóm lại nên điều khiễn con mắt, không cho nó nhìn tùm lum.
An trú Chánh niệm đằng Trước mặt.

2 Tí

Thầy chỉ anh HHDL:
Như vậy thì bỏ con làm sao mà được đây?  ;D ;D ;D

Tất nhiên, đây là khó rồi đó con.
Con cố gắng phần con, tibu cũng cố gắng phần của tibu.

Bàn về sự nguy hiểm, khó có thể tránh khỏi:

Con à, trên thân thể con người có những tử huyệt. Khi đụng tới một cách cố ý hay là vô tình thì tất cả hệ thống liên quan đến sự sinh sống đều bị cúp điện, đứt phim.

Ai cũng biết đó là những tử huyệt!

Tắt cười nhất là những chỗ này thì sách vở châm cứu lại... không có chỉ  ;D ;D ;D

Mà tử huyệt thì bà con cũng biết qua chuyện kiếm hiệp đó là: chỉ cần đụng nhẹ là ba tháng sau, nhà phía bên hắn... có đám ma!
===================
Thân thể như thế nào, thì tâm thức nó cũng có những chỗ kỵ của nó.

Nguyên tắc muôn đời *** để xóa nó là:

1. Suy nghĩ về sự tai hại về nó.
Khi sự suy nghĩ chính muồi thì con có cảm gác thôi thúc thật sự về hướng chấm dứt thảm họa đó. (Không nên đốt giai đoạn)

2. Tất nhiên chuyện gì cũng cần sự kiên nhẫn. (Không nên vô ý, đốt giai đoạn)

Trong sách binh pháp của Y Sư Hoa Đà mà thầy đã có đọc khi lên chòm sao Hiệp Sĩ chơi (hihihi) có ghi:
Tiến quân, vào đúng thời điểm, di chuyển từng tất một, trong chiến thuật tiến chiếm mục tiêu trên đồi, sau khi đã tiêu diệt, hay làm rối loạn hết tất cả các hệ thống yểm trợ.

Giải Pháp:
3. Trong chiến thuật này, con dùng chiêu "tiêu thổ khán chiến của Liên Xô" có nghĩa là con dùng lại cách quán số điện tử và làm đi làm lại 3 chu kỳ trong mỗi lần con dợt. Làm một cách mộc mạt, không kiêu kỳ, không rõm người... Con sử dụng 70% thành công lực mà thôi. (Không nên hấp tấp, đốt giai đoạn).
Vì là "tiêu thổ khán chiến" cho nên con áp dụng chiêu:

Quá khứ đã chết rồi.
Tương lai thì chưa tới.
Chỉ có cái hiện tại,

Nếu con cẫn thận trong cái hiện tại này thì con thoát nạn.

Còn con đốt giai đoạn một cách vô ý, hấp tấp thì nó sẽ là thói quen khó mất và... chuyện thành công sau 7 kiếp lại đúng sự thật.
An trú Chánh niệm đằng Trước mặt.

2 Tí

#40
https://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=187.msg54201#new
Trích dẫnKhi tính chuyện sữa đổi một thói quen bất kỳ nào đó thì cũng nên biết là mình thua là cái chắc!
Tuy nhiên, về chuyện cực kỳ khó khăn này: Chỉ xảy ra cho những tay gan dạ và cực kỳ lỳ đòn.

Lý do là vì thông thường một con người không thể nào làm chuyện phi thân được!

Nhưng nhảy cao qua để đủ sức phá kỹ lục thế giới thì chỉ có một người công khai làm được!
Có nghĩa là sự thành công chỉ xảy ra ở tỷ lệ không đếm hết trên một bàn tay (1/ 9 tỷ).

Tuy nhiên, chuyện khích lệ này đã xảy ra cho một người thì nó sẽ xảy ra cho chính mình! Nếu mà mình đỗi hểt để lấy cho bằng được! (Không thấy các tu sĩ bỏ nhà đi bụi đời để tu đó hay sao?)

Do vậy, mà chính Đức Phật cũng khích kệ là bà con nên phấn đấu không ngừng để thoát khỏi quan niệm:
cái gì cũng do nghiệp!

HSTD cũng không chịu thua!

Nhờ kinh nghiệm "không chịu thua" được Thầy nhắc lại nhiều lần nên nhiều khi những buổi công phu vào ban đêm của con được khởi đầu với trạng thái nặng nề, đề mục khó ra, con liền nhắc mình "Không chịu thua" thì sau 10 - 15 phút con cũng làm được  ;D ;D ;D. Trong khi bình thường sau khi buông xả thân xác, đếm số điện tử thì khoảng vài phút là con nhìn được chấm đỏ :D :D.
Tuy nhiên đối với bên ngoài thì khi cảm thấy "thuyết pháp không đúng thời" rồi thì chấp nhận thua cho nó khỏe  ;D ;D
An trú Chánh niệm đằng Trước mặt.

Le Le

#41
Cho mình giữ bài này lại nha. Cảm ơn.

https://www.hoasentrenda.com/fp/tap-tin/tap-tin-III/34-tha-hoa-tu-tai-429
Mun:
Tóm lại:
Tâm Chánh đưa người ta đến Nẻo Chánh.
Tập hiền rồi mới tập Thiền.
Đề mục chỉ là phương tiện.

2 Tí

 
Trích dẫn...
  May quá tibu có thể nằm xuống và do máu được đưa lên não cho nên tất cả lại bình thường.

Muỗng nước ngọt Sprite được con nó đưa vào đúng lúc: tibu khỏe lại cho tới hôm nay!

Tóm lại, do máu không lên đầu mà nó gây ra chừng đó ảo giác.

Tibu tường thuật lại cho bà con được rõ.
https://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=15340.msg54574#new

  ;D ;D ;D Con mừng vì Thầy lại qua được một cơn hoạn nạn và khỏe lại, mong Thấy tiếp tục giữ sức khỏe!
  Sự kiện của Thầy đã cho con được biết được rõ về triệu chứng cũng như cách xử lý nhanh bệnh thiếu máu lên não!

   
An trú Chánh niệm đằng Trước mặt.

2 Tí

#43
  Tí biết là Định được sẽ ra Tuệ, riêng Tí thì thấy là nếu mình giữ được Định được trong nhiều ngày thì tới một lúc nào đó trong mơ mình thấy cảnh thì sáng choang, các vật thì có màu sắc rất rõ ràng...và hay nhất là mình biết rất rõ ràng là mình đang mơ  :D ;D
 Để Định được, ngoài các điều kiện về giữ giới cũng như kiểm soát các tư tưởng về tham dục, sân hận...Thì tu hành tinh tấn một cách có điều độ theo khả năng của mình là cách để giữ trạng thái dợt đề mục ở độ định cao nhất mà mình đang có :)
 Đối với Tí, trong một ngày đêm nếu mình dợt được 3 lần (trưa, chiều tối và đêm khuya) thì thấy dể dàng vào được định khá sâu (trạng thái tâm im re nhìn đề mục và không có cảm giác về thân)
 Nếu dợt 4 lần trong một ngày đêm thì thấy bị căng đầu quá nếu là trong những ngày làm việc, tuy nhiên trong ngày nghỉ thì thấy bình thường  :D
 Nếu dợt 2 lần trong một ngày đêm thấy dường như là không đủ đô  ::), vào đề mục một cách nặng nề trong trạng thái nhiều tạp niệm, và Tí phải dập tắt những tạp niệm này bằng nhớ lại lời của TLH "Anh tu chết bỏ chưa".
 Và đặc biệt là không hiểu sao khi Thầy khỏe thì chuyện tập dợt của Tí có vẻ được hơn :D, lúc này Tí thường dể dàng thấy được những thiếu sót cần sửa chữa để cải thiện việc tu tập. Còn khi Thầy bệnh thì tập dợt dể bị tình trạng như cái máy  :-\ không vào được định sâu và không có Hỷ Lạc :)
 Thành ra dù biết việc tu là phải tự mình thắp đuốc mà đi lên, nhưng mà dường như cái tâm nó chưa quen chấp nhận việc tự tu mà không có ông Thầy  :P ;D
An trú Chánh niệm đằng Trước mặt.

2 Tí

 https://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=11711.msg55783;topi*** ***een#msg55783
Lần này Tí ngưỡng mộ và học được cái tính anh hùng bất khuất của một Tu sĩ gạo cội như chị TNT   :o :-* :-*
Có những khi mình ở trong tình trạng te tua, tơi tả mà mình vẫn không chịu thua, không chịu nhường bước...thì kết quả sau đó là mình được tiến tu  :D :D :D
Và ngược lại mình mà lơ là một chút là ác nghiệp nó ló ra  :P 8)
An trú Chánh niệm đằng Trước mặt.