Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Cô Ba Hột Nút (Ông Vân)

Bắt đầu bởi KhiemTinh, Th12 07, 2009, 04:43 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

KienCon

Trích dẫn từ: baothoho trên Th2 26, 2014, 09:17 PM
Trích dẫn từ: KienCon trên Th2 26, 2014, 07:54 PM
Đọc thêm bài này của chú Bảo nữa là nghe ruột gan nó cồn cào khó chịu quá !

Hết Thầy nhắn nhủ đến chị TNT giờ lại là chú Bảo... dường như ai cũng đang có dự cảm gì đó... phải không mọi người???

Chú Bảo ơi, có phải "con đường Tibu" theo linh tính của chú sẽ trở thành di sản ?


Hì hì ...Bạn Kiến con thân mến...đâu có gì mà  ruột gan cồn cào thế bạn..! "Con Đường TiBu..."như mình viết trước hết đó là con đường của riêng mình,cũng có thể sẽ có nhiều người  sẽ đồng hành với mình nếu ai đó cảm thấy đó là cứu cánh.Còn" Con Đường Tibu" có trở thành con đường di sản gì đó như bạn nói,thì chính trong nội lực  của" con đường" sẽ khẳng định điều đó chứ mình có linh tính gì đâu... Bạn cứ việc thư giản đi,một trãi nghịêm dài, có thể nói là rất dài (so với khoảng thời gian của một đời người ) cho đến giờ,gần ba mươi lăm năm chiêm nghiêm để  được đúc  kết thành một chuỗi suy tư,một  nếp nghĩ, và  .....tuy rằng so với cái vô tận của thời gian  thì ba mươi lăm năm hay nhiều hơn như thế  sẽ chẳng là gì ... nhưng dấu ấn về một "con đường" sẽ mãi mãi ăn xâu vào tâm thức sẽ biến mọi suy nghĩ,tư duy,hành động của mình trở thành một lời nguyện...hì hì...chúc bạn sẽ chọn được cho mình con đường riêng của bạn...cũng có thể chúng ta sẽ  cùng đồng hành trên con đường TiBu này,,,nếu thế xin chúc mùng .Bạn cứ thư giản đi.
Phù...

Thật ra tại cháu sợ nó là cái linh tính của chú nên cháu giấu mất chữ "sớm" trước câu "trở thành di sản" hihi  :D :D

Giờ yên tâm được chú đỉnh rồi... Cám ơn chú !!!

baothoho

Trích dẫn từ:
/quote]
Phù...

Thật ra tại cháu sợ nó là cái linh tính của chú nên cháu giấu mất chữ "sớm" trước câu "trở thành di sản" hihi  :D :D

Giờ yên tâm được chú đỉnh rồi... Cám ơn chú !!!

       Có gì đâu Bạn Kiến ơi ! riêng bài thơ này viết từ năm ...hai ngàn lẻ bảy lận chứ có phải mới viết ra đâu...từ cái ngày Bạn Bờm chưa giả từ Dalat kìa dấu mãi cho tới hôm nay...vì mình thấy có nhiều anh chị em cũng chọn con đường này nên viết ra để chia sẻ... ;D

Rancon

Chú Bảo ơi

Đọc quên thở. Cuốn hút và tình cảm vô cùng.
Con cám ơn bài thơ của chú

chim sẻ

Chào anh Bảo,

Bài viết cảm động quá anh à.
Anh kể cho các ACE nghe tí xíu sao gọi Thầy là Ông Ù nhen.

tnt

Đọc ngậm mà nghe luôn! :D :D :D
Hay quá đi ! Chú Bảo ...nhưng lại không hay viết ...tiếc qúa đi ...Chú Bảo ... ;D











DOMOC

 ;D :-* ;D Con chào chú Bảo! Cảm ơn bài viết rất hay của chú;  Xin ACE cớ từ từ thưởng thức bài này thiệt kỹ đi rùi mọi người sẽ còn được thưởng thức tiếp nhiều bài hay hơn của chú Bảo nữa đó hi hi  ;D :-* ;D

baothoho

Xin cảm ơn tất  cả ACE đã chia sẻ cảm xúcqua bài viết của BTH.

baothoho

Trích dẫn từ: Chim sẻ trên Th2 27, 2014, 01:22 AM
Chào anh Bảo,

Bài viết cảm động quá anh à.
Anh kể cho các ACE nghe tí xíu sao gọi Thầy là Ông Ù nhen.


NHỚ LẠI MỘT THỜI...
Nhớ hồi Thầy còn ở Việt Nam,tuy mỗi người mỗi việc,nhưng khi có dịp chỉ cần Hú một tiếng là anh chị em tập trung đầy đủ,khi thỉ ở nhà người này,lúc là nhà người khác,tình thân ái chan hòa,không phân biệt kẻ sang người hèn,kẻ giàu người kém ...ngoài chuyện chính là trao đổi kinh nghiệm tu tập,học hỏi từ người Thầy đặc biệt vui tính,những cuộc họp mặt đó thường có một không khí cởi mở,chan hòa một tình cảm chân thành ,thân thiện,mà chắc chắn ai đã từng hội ngộ đều có cảm giác đó,và có lẻ sau này khi Thầy sang Mỹ,các cuộc gặp gỡ với các an hem bên đó cũng là như thế,một niềm vui lan tỏa.
Lúc đó,anh em thường gọi Thầy bằng một danh từ khá ngộ, ÔNG Ù...không biết ai đã đưa ra tên gọi đó nhưng hầu như mọi người đều gọi như thế và thích gọi như thế hơn cái tên cúng cơm .So ra,thể hình của Thầy cũng khá Bự,bự hơn nhiều nếu đứng chung với những anh em khác.đặc biết là khi đứng với mấy cô ,mấy chị.Cái tên ấy ,ngoài cách gọi thể hiện một tính cách vui vẻcòn thể hiện một lòng kính trong ôối với một nhân cách đặc biệt ;mà thật vậy, bất kỳ ai dù đang mang trong lòng một mổi niềm chi đó,đang buồn phiền một chuyện buồn chi đó khi gặp Ông Ù đều sẽ cảm thấy nhe nhàng ngay,vì từ trong tiếng cười,sự gần gủi và nhất là (hình như) Ông Ù cảm nhận được tâm trạng của người đối diện mà có cách ứng xủ phù hợp khiến người dù có tâm trạng thế nào cũng cảm thấy vui vui, những căng thẳng sẽ dịu bớt... hồi đó ai cũng thích gặp Ông ÙVới một thể hình cao lớn,dù không Mập,và trong kí ức,mình nhớ nhất hình ảnh ,mọi lúc ,mọi nơi,Ông Ù khoác trên mình cái áo phiêu của người lính (VNCH) ngày xưa, những năm đó ai cũng có thể mặc kiểu áo này,một kiểu áo bình dân,vì điều kiện kinh tế lúc bấy giờ khó khăn chung cả nước,nhưng đối với Ông Ù,với phong cách cực kỳ giản dị, nó (chiếc áo phiêu) thay thế cho chiếc áo ấm ngày đông,thay cho chiếc áo khoác mùa hè,không quá nóng trong ngày nắng lại vừa đủ ấm trong những ngày mưa...là chiếc áo... vest khi đi dự tiệc ,nó thay luôn cho chiếc áo công sở,đồng thời đại diện cho một tầng lớp thanh niên thời "hậu chiến " là chiếc áo đa năng,chứa được khá nhiều những món đồ ,kể cả đồ nghề châm cứu... Và cái nón nhựa (bảo hộ) màu vàng,luôn nằm trên cái đầu hơi Bự,Bự hơn so với người cùng chiều cao...loại nón mà ngày nay công nhân xây dựng phải đội khi vào công trường , Không bao giờ thấy Ông Ù mang giầy ,lúc nào cũng thế,dù nắng hay mưa chỉ độc một đôi dép,mà nếu mình nhớ không lầm ,đôi dép làm bằng lốp xe hơi (nhưng không giống kiểu dép bác Hồ ) và một dụng cụ hình như không bao giờ rời khỏi đôi vai...đó là chiếc máy" điện châm" tự chế.Mình còn nhớ ngày đó Việt Nam chưa có một ai chế tạo ra chiếc máy điện rung nhằm phục vụ cho nghành châm cứu,và mình,người hân hạnh được làm cái ...vỏ của chiếc máy điện châm này.Phần lõi của chiếc máy đối với mình một người chả biết gì về điện máy,transitor...vi mạch...v.v.nhìn vào chỉ thấy toàn là dây điện với điện trở,với cái vỏ làm bằng...gỗ,nhìn bên ngoài ít người có thể nghĩ đó là cái máy vô cùng lợi hại trong ngón nghề châm cứu của một –cao thủ-.một cao thủ về nghành châm cứu của Dalat lúc đó mà cũng có thể là cao thủ của Việt Nam thời bấy giờ...Với dáng vẻ không thể lẫn với ai,giản dị,mộc mạc Ông Ù có mặt" trên từng cây số"; Ông Ù,một tên gọi không chỉ gợi lên một người có thể hình cao lớn mà thực ra cũng để tôn trọng một nhân cách đặc biệt khác người,một người mà chỉ cần gặp mặt một lần cũng để lại ấn tượng lâu dài trong tâm trí ..."ÔNG Ù " đối với anh chị em một thời ở Dalat,chỉ cần nhắc tới là nhớ ngay đến một trời kỷ niệm,chỉ cần thấy mặt là bao nhiêu buồn lo,bao nỗi ưu phiền phải lắng lại,nhường chổ cho tiếng cười và niềm vui lan tỏa..."ÔNG Ù"một tên gọi thân thương,.......
Đức Trọng,4/7/2014.
ps /rồi sau đó anh em dùng chữ" ÔNG" đi trước tên goị để ...tôn vinh người đạt đến một tầm nào đó đại khái cở DTTĐ...
................................................................................
Bài này  mình viết trên face book (nhóm HSTĐ)cách đây một ngày,anh chị em đề nghị chuyển sang DĐ để chia xẻ cùng bà con...

TLT

Chú Bảo viết bài hay quá!
Đọc bài mà dễ hình tượng và đầy cảm xúc
(Con không ngờ Chú vừa khéo tay mà viết văn cũng số 1 nữa đó  :o :o)

Tụi con cám ơn Chú ! Chú viết nhiều nhiều để kể chuyện cho "thế hệ sau" của tụi con biết với nha .. ;D  ;D

Kính

DOMOC

#54
 ;D :-* ;D Nay đọc bài này của chú Bảo mới biết vì sao mọi người lại gọi  thầy bằng tên ông Ù trước đây khi chưa đọc bài này của chú con cớ suy nghĩ tên này giống như tiếng sấm truyền kiểu giống như sấm trạng trình lời tiên tri trong giới dịch lý cơ  hí hí xin cảm ơn chú ;D :-* ;D

chim sẻ

Cảm ơn anh Bảo. "Ước gì có nấy" anh hớ  ;D ;D ;D
Đọc bài viết nào của anh cũng muốn đọc thêm nữa.  :D

p4

Trích dẫn từ: baothoho trên Th7 04, 2014, 09:54 PM
NHỚ LẠI MỘT THỜI...
Nhớ hồi Thầy còn ở Việt Nam,tuy mỗi người mỗi việc,nhưng khi có dịp chỉ cần Hú một tiếng là anh chị em tập trung đầy đủ,khi thỉ ở nhà người này,lúc là nhà người khác,tình thân ái chan hòa,không phân biệt kẻ sang người hèn,kẻ giàu người kém ...ngoài chuyện chính là trao đổi kinh nghiệm tu tập,học hỏi từ người Thầy đặc biệt vui tính,những cuộc họp mặt đó thường có một không khí cởi mở,chan hòa một tình cảm chân thành ,thân thiện,mà chắc chắn ai đã từng hội ngộ đều có cảm giác đó,và có lẻ sau này khi Thầy sang Mỹ,các cuộc gặp gỡ với các an hem bên đó cũng là như thế,một niềm vui lan tỏa.
Lúc đó,anh em thường gọi Thầy bằng một danh từ khá ngộ, ÔNG Ù...không biết ai đã đưa ra tên gọi đó nhưng hầu như mọi người đều gọi như thế và thích gọi như thế hơn cái tên cúng cơm .So ra,thể hình của Thầy cũng khá Bự,bự hơn nhiều nếu đứng chung với những anh em khác.đặc biết là khi đứng với mấy cô ,mấy chị.Cái tên ấy ,ngoài cách gọi thể hiện một tính cách vui vẻcòn thể hiện một lòng kính trong ôối với một nhân cách đặc biệt ;mà thật vậy, bất kỳ ai dù đang mang trong lòng một mổi niềm chi đó,đang buồn phiền một chuyện buồn chi đó khi gặp Ông Ù đều sẽ cảm thấy nhe nhàng ngay,vì từ trong tiếng cười,sự gần gủi và nhất là (hình như) Ông Ù cảm nhận được tâm trạng của người đối diện mà có cách ứng xủ phù hợp khiến người dù có tâm trạng thế nào cũng cảm thấy vui vui, những căng thẳng sẽ dịu bớt... hồi đó ai cũng thích gặp Ông ÙVới một thể hình cao lớn,dù không Mập,và trong kí ức,mình nhớ nhất hình ảnh ,mọi lúc ,mọi nơi,Ông Ù khoác trên mình cái áo phiêu của người lính (VNCH) ngày xưa, những năm đó ai cũng có thể mặc kiểu áo này,một kiểu áo bình dân,vì điều kiện kinh tế lúc bấy giờ khó khăn chung cả nước,nhưng đối với Ông Ù,với phong cách cực kỳ giản dị, nó (chiếc áo phiêu) thay thế cho chiếc áo ấm ngày đông,thay cho chiếc áo khoác mùa hè,không quá nóng trong ngày nắng lại vừa đủ ấm trong những ngày mưa...là chiếc áo... vest khi đi dự tiệc ,nó thay luôn cho chiếc áo công sở,đồng thời đại diện cho một tầng lớp thanh niên thời "hậu chiến " là chiếc áo đa năng,chứa được khá nhiều những món đồ ,kể cả đồ nghề châm cứu... Và cái nón nhựa (bảo hộ) màu vàng,luôn nằm trên cái đầu hơi Bự,Bự hơn so với người cùng chiều cao...loại nón mà ngày nay công nhân xây dựng phải đội khi vào công trường , Không bao giờ thấy Ông Ù mang giầy ,lúc nào cũng thế,dù nắng hay mưa chỉ độc một đôi dép,mà nếu mình nhớ không lầm ,đôi dép làm bằng lốp xe hơi (nhưng không giống kiểu dép bác Hồ ) và một dụng cụ hình như không bao giờ rời khỏi đôi vai...đó là chiếc máy" điện châm" tự chế.Mình còn nhớ ngày đó Việt Nam chưa có một ai chế tạo ra chiếc máy điện rung nhằm phục vụ cho nghành châm cứu,và mình,người hân hạnh được làm cái ...vỏ của chiếc máy điện châm này.Phần lõi của chiếc máy đối với mình một người chả biết gì về điện máy,transitor...vi mạch...v.v.nhìn vào chỉ thấy toàn là dây điện với điện trở,với cái vỏ làm bằng...gỗ,nhìn bên ngoài ít người có thể nghĩ đó là cái máy vô cùng lợi hại trong ngón nghề châm cứu của một –cao thủ-.một cao thủ về nghành châm cứu của Dalat lúc đó mà cũng có thể là cao thủ của Việt Nam thời bấy giờ...Với dáng vẻ không thể lẫn với ai,giản dị,mộc mạc Ông Ù có mặt" trên từng cây số"; Ông Ù,một tên gọi không chỉ gợi lên một người có thể hình cao lớn mà thực ra cũng để tôn trọng một nhân cách đặc biệt khác người,một người mà chỉ cần gặp mặt một lần cũng để lại ấn tượng lâu dài trong tâm trí ..."ÔNG Ù " đối với anh chị em một thời ở Dalat,chỉ cần nhắc tới là nhớ ngay đến một trời kỷ niệm,chỉ cần thấy mặt là bao nhiêu buồn lo,bao nỗi ưu phiền phải lắng lại,nhường chổ cho tiếng cười và niềm vui lan tỏa..."ÔNG Ù"một tên gọi thân thương,.......
Đức Trọng,4/7/2014.
ps /rồi sau đó anh em dùng chữ" ÔNG" đi trước tên goị để ...tôn vinh người đạt đến một tầm nào đó đại khái cở DTTĐ...
................................................................................
Bài này  mình viết trên face book (nhóm HSTĐ)cách đây một ngày,anh chị em đề nghị chuyển sang DĐ để chia xẻ cùng bà con...
Đọc xong bài viết, con rất cảm xúc. Rồi thầm suy tư ngoài kia đang còn nhiều chúng sanh đang chờ. Một phút lặng lẽ như thế và con động viên mình phải cố gắng hơn nữa. Con cảm ơn ông Ù.

QUANGMINH

Lạ thật !
Vừa nhìn thấy ảnh của Ông Vân thì bị cái cảm giác chóng, ngộp, bất thần trong vài giây, có cảm giác như đã gặp cái Ông ấy ở đâu rồi, nhưng không nhớ ra là ở đâu, khi nào.
Có ai bị giống mình không ta!

TrieuTuLong

#58
Trích dẫn từ: QUANGMINH trên Th4 05, 2015, 10:21 PM
Lạ thật !
Vừa nhìn thấy ảnh của Ông Vân thì bị cái cảm giác chóng, ngộp, bất thần trong vài giây, có cảm giác như đã gặp cái Ông ấy ở đâu rồi, nhưng không nhớ ra là ở đâu, khi nào.
Có ai bị giống mình không ta!
tui cũng bị  hút vô nè huynh...
cảm giác thân thương không thể tả...huhu
Karma Yoga, con đường của Hành Động không có tự ngã.

Omule

   Omule vừa chiêm ngưởng ảnh Ông Vân vừa ngâm nga vần thơ của BaoThoLo mà trong lòng xúc động vô cùng:                           "Tần ngần đứng giữa núi cao
                                       Nhìn vầng mây trắng bay vào non xanh
                                             Nhớ Người dáng vẻ mong manh
                                      Đã đi nhưng bóng vẫn hằng trong Tâm."
     Cảm ơn BaoThoLo đã làm lòng tôi xao xuyến bần thần mỗi khi ngâm vần thơ trên (tôi là người yêu thơ và có giọng ngâm không đến nỗi tồi). Hy vọng có ngày được biểu diễn trước Tác giả.