Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Xin video clip về cách hướng dẫn hít - thở của Thầy

Bắt đầu bởi demen, Th12 12, 2018, 02:38 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

demen

Thầy ơi,
con nghe trong file 2.21 phút thứ 16.5: Thầy có hướng dẫn cách hít-thở.
Nếu có thời gian xin Thầy post lên 1 đoạn video clip để con dễ nhìn thấy. Vì chỉ có nghe thì ko hình dung được ạ.  ;D
cảm ơn Thầy!
A.
DI..
ĐÀ...
PHẬT....
N...
Dạ
N...
Dạ
Nhớ 'Kiểm tra tư tưởng liên tục' nhé.
Dạ

Tibu

#1
Trích dẫn từ: demen trên Th12 12, 2018, 02:38 AM
Thầy ơi,
con nghe trong file 2.21 phút thứ 16.5: Thầy có hướng dẫn cách hít-thở.
Nếu có thời gian xin Thầy post lên 1 đoạn video clip để con dễ nhìn thấy. Vì chỉ có nghe thì ko hình dung được ạ.  ;D
cảm ơn Thầy!
A.
DI..
ĐÀ...
PHẬT....
Nó có ở trong youtube rồi con:
https://www.youtube.com/watch?v=TYeW8J-oW7w

Còn cái này nữa nè bà con:

https://www.youtube.com/watch?v=mBg16bja-wg

demen

Trích dẫn từ: Tibu trên Th12 16, 2018, 06:14 AM
Trích dẫn từ: demen trên Th12 12, 2018, 02:38 AM
Thầy ơi,
con nghe trong file 2.21 phút thứ 16.5: Thầy có hướng dẫn cách hít-thở.
Nếu có thời gian xin Thầy post lên 1 đoạn video clip để con dễ nhìn thấy. Vì chỉ có nghe thì ko hình dung được ạ.  ;D
cảm ơn Thầy!
A.
DI..
ĐÀ...
PHẬT....
Nó có ở trong youtube rồi con:
https://www.youtube.com/watch?v=TYeW8J-oW7w

Còn cái này nữa nè bà con:

https://www.youtube.com/watch?v=mBg16bja-wg
Dạ, con cảm ơn Thầy.
Con thấy trong clip này người thực hành hướng dẫn hít vào bụng phình ra, (thiếu động tác là giữ lại 1 chút) rồi sau đó mới thở hết khí ra ngoài.
N...
Dạ
N...
Dạ
Nhớ 'Kiểm tra tư tưởng liên tục' nhé.
Dạ

vantamdalat

Trích dẫn từ: Tibu trên Th12 16, 2018, 06:14 AM
Trích dẫn từ: demen trên Th12 12, 2018, 02:38 AM
Thầy ơi,
con nghe trong file 2.21 phút thứ 16.5: Thầy có hướng dẫn cách hít-thở.
Nếu có thời gian xin Thầy post lên 1 đoạn video clip để con dễ nhìn thấy. Vì chỉ có nghe thì ko hình dung được ạ.  ;D
cảm ơn Thầy!
A.
DI..
ĐÀ...
PHẬT....
Nó có ở trong youtube rồi con:
https://www.youtube.com/watch?v=TYeW8J-oW7w

Còn cái này nữa nè bà con:

https://www.youtube.com/watch?v=mBg16bja-wg
Ông cụ giảng hay quá đi thôi.
con thấy trong bài giảng của ông cụ hoàn toàn mang hơi hám của đạo phật.
Thưa Thầy mình có thể áp dụng bài giảng này để đối trị, giới luật khi nghiệp sân tấn công như: hít thở, giử cho cơ mặt không căng thẳng, hay nhăn, con mắt không trợn lên hay sầm xuống.
Làm được như vậy khi nghiệp vây thì nghiệp nó sẻ lước qua thôi phải không Thầy?
Dù khó khăn hay khổ cực, dù khốn khổ hay khốn nạn, dù hạnh phúc hay đắng cay, dù te tua hay tơi tã....ta vẫn luôn mĩm cười mà ATCN đằng trước mặt một cách kiên trì vững vàng.
"ta đang trên chuyến xe buýt cuối cùng trực chỉ Niết Bàn''

Tibu

Trích dẫn từ: vantamdalat trên Th12 17, 2018, 04:38 AM
Trích dẫn từ: Tibu trên Th12 16, 2018, 06:14 AM
Trích dẫn từ: demen trên Th12 12, 2018, 02:38 AM
Thầy ơi,
con nghe trong file 2.21 phút thứ 16.5: Thầy có hướng dẫn cách hít-thở.
Nếu có thời gian xin Thầy post lên 1 đoạn video clip để con dễ nhìn thấy. Vì chỉ có nghe thì ko hình dung được ạ.  ;D
cảm ơn Thầy!
A.
DI..
ĐÀ...
PHẬT....
Nó có ở trong youtube rồi con:
https://www.youtube.com/watch?v=TYeW8J-oW7w

Còn cái này nữa nè bà con:

https://www.youtube.com/watch?v=mBg16bja-wg
Ông cụ giảng hay quá đi thôi.
con thấy trong bài giảng của ông cụ hoàn toàn mang hơi hám của đạo phật.
Thưa Thầy mình có thể áp dụng bài giảng này để đối trị, giới luật khi nghiệp sân tấn công như: hít thở, giử cho cơ mặt không căng thẳng, hay nhăn, con mắt không trợn lên hay sầm xuống.
Làm được như vậy khi nghiệp vây thì nghiệp nó sẻ lước qua thôi phải không Thầy?
Câu chuyện người thật việc thật này, chứng tỏ cách "Mưu Sinh Thoát Hiểm" của Bác Sĩ là hiệu nghiệm.

Cho nên, hể cái gì mà hay, là bà con mình bắt chước thôi con.

bongsen

#5
Dạ, có cái chiêu 2 vợ chồng bs này thỉnh thoảng có tỷ thí võ (giả bộ đánh nhau, thay cho tập thể dục)... bác nói, đánh nhau thì bớt cãi lộn sân si... con sẽ ứng dụng ngay..hihi.  :D

boiroi

Thầy ơi sẵn tiện cho con hỏi lúc trước thầy có nói khi Mun tức giận thì sẽ chuyển năng lượng tức giận thành năng lượng để tu tập. Còn khi tụi con tức giận mà vào tập đề mục thì là quỷ thuật.

Vậy Mun tập làm sao để được như vậy hay là Mun tập thói quen gì mà làm được như vậy?

brightmoon000

#7
Tức giận thì thói quen là mọi người hay mang cái Giận đó trút lên người nào đó ( thường là người mình giận). Vậy là thay vì tập đề mục, lại mang cái tâm lực đi Trù, nhấn -> Đó là quỷ thuật.

Còn em thì không có thói quen đó, mà em chuyển hướng được. Và khi gặp  một vấn đề quan trọng mà sau đó mình không làm được, nó làm ảnh hưởng đến mình;  nếu có trách thì cũng chỉ trách bản thân mình; chứ em không có thói quen Đổ Lỗi cho người khác. Khi đã trưởng thành, thì mọi kết quả trong cuộc sống đều là quyết định của bản thân, kể cả trong vấn đề tu tập. Nhở vậy mà em không có Thù giận hay lẫy bất cứ ai cả ( từ lúc em chưa tập). Bí quyết chỉ vậy thôi ạ.

Tibu

Trích dẫn từ: boiroi trên Th12 19, 2018, 06:25 AM
Thầy ơi sẵn tiện cho con hỏi lúc trước thầy có nói khi Mun tức giận thì sẽ chuyển năng lượng tức giận thành năng lượng để tu tập. Còn khi tụi con tức giận mà vào tập đề mục thì là quỷ thuật.

Vậy Mun tập làm sao để được như vậy hay là Mun tập thói quen gì mà làm được như vậy?
Đây là cái quẩy đuôi của con rồng.
Nó rất là khó hiểu và khó làm.
Khi mình chưa là rồng thì làm gì thì cứ "Chưa Được Đúng... Hoài Thôi".

Mun tự tập lúc còn là bảy (7) tuổi. (Con Rồng ở chõ này đây).
Tibu làm thí trong vòng 10 năm. (Con Rồng ở chỗ này đây).

Trong sách vở có đề cập đến chuyện này:

Con đọc thật là chậm, suy nghĩ thật là kỹ, nghiền ngẫm nó nhiều lần, rất là nhiều lần:

=================
Như vầy tôi nghe:

Một thời Thế Tôn trú ở Sàvatthi, tại Jetavana, ngôi vườn ông Anàthapindika. Lúc bấy giờ, Bàhiya Daruciriya trú ở Suppàraka, trên bờ biển, được cung kính, tôn trọng đảnh lễ, cúng dường và nhận được y, đồ ăn khất thực, sàng tọa, dược phẩm trị bệnh. Rồi Bàhiya Dàcuciriya khởi lên tư tưởng như sau: "Với ai là bậc A-la-hán hay đang đi trên con đường A-la-hán, ta là một trong những vị ấy ". Rồi một Thiên nhân, trước là bà con huyết thống với Bàhiya Dàruciriya, vì lòng từ mẫn, vì muốn lợi ích, với tâm của mình biết tâm tư của Bàhiya Dàruciriya, đi đến Bàhiya Dàruciriya và nói như sau:

- Này Bàhiya. Ông không phải là A-la-hán hay đang đi trên con đường A-la-hán. Ông không có đạo lộ ấy, với đạo lộ này Ông có thể trở thành A-la-hán hay đang đi trên con đường đưa đến A-la-hán.

- Nhưng ai là những vị, trong thế giới này, với thế giới chư Thiên là những vị A-la-hán hay đang đi trên con đường A-la-hán?

- Này Bàhiya, có thành phố tên là Sàvatthi trên những quốc lộ phương Bắc. Tại đấy có Thế Tôn hiện đang trú, bậc A-la-hán. Chánh Ðẳng Giác. Vị ấy là bậc A-la-hán và thuyết pháp đưa đến quả A-la-hán.

Rồi Bàhiya Dàruciriya, được Thiên nhân ấy thúc dục, đi ra khỏi Sappàraka, trong suốt đường trường, chỉ nghỉ một đêm, đi đến chỗ Thế Tôn đang trú ở Sàvatthi, tại Jetavana, trong khu vườn Anàthapindika. Lúc bấy giờ nhiều Tỷ-kheo đang đi kinh hành giữa trời. Bàhiya Dàruciritya đi đến các Tỳ-kheo ấy, sau khi đến nói như sau:

- Thưa các Tôn giả, nay Thế Tôn, bậc A-la-hán Chánh Ðẳng Giác ở đâu? Chúng tôi muốn được yết kiến Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác.

- Này Bàhiya, Thế Tôn đã đi vào giữa các nhà để khất thực.

Rồi Bàhiya Dàraciriva mau chóng ra khỏi Jetavana, đi vào Sàvatthi, và thấy Thế Tôn đang đi khất thực, khả ái, khởi lên tịnh tin, các căn an tịnh, tâm ý an tịnh, đạt được an chỉ, chế ngự tối thượng, giống như một con voi được điều phục, phòng hộ với các căn an tịnh. Thấy vậy, Bàhiya Dàruciriya liền đi đến Thế Tôn, sau khi đến, cúi đầu xuống chân Thế Tôn và bạch Thế Tôn:

- Bạch Thế Tôn, Thế Tôn hãy thuyết pháp cho con, Thiện Thệ hãy thuyết pháp cho con, nhờ vậy con có thể được hạnh phúc an lạc lâu dài.

Khi được nói vậy, Thế Tôn nói với Bàhiya Dàruciriya:

- Không phải thời, này Bàhiya, Ta đang khất thực.

Lần thứ hai Bàhiya Dàruciriya Bạch Thế Tôn:

- Thật khó biết, bạch Thế Tôn, là chướng ngại cho mạng sống của Thế Tôn, hay chướng ngại cho mạng sống của con. Bạch Thế Tôn, Thế Tôn hãy thuyết pháp cho con. Thiện Thệ hãy thuyết pháp cho con, nhờ vậy con có thể được hạnh phúc an lạc lâu dài.

Lần thứ hai, Thế Tôn nói với Màhiya Dàruciriya:

- Không phải thời, này Bàhiya, Ta đang khất thực.

Lần thứ ba, Bàhiya Dàruciriya bạch Thế Tôn:

- Thật khó biết... hạnh phúc lâu dài.

- Vậy này Bàhiya, Ông cần phải học tập như sau: "Trong cái thấy, sẽ chỉ là cái thấy. Trong cái nghe, sẽ chỉ là cái nghe. Trong cái thọ tưởng, sẽ chỉ là cái thọ tưởng. Trong cái thức tri, sẽ chỉ là các thức tri ". Như vậy, này Bàhiya, Ông cần phải học tập. Vì rằng, này Bàhiya, nếu với Ông, trong cái thấy, sẽ chỉ là cái thấy; trong cái nghe, sẽ chỉ là cái nghe; trong cái thọ tưởng, sẽ chỉ là cái thọ tưởng; trong cái thức tri, sẽ chỉ là cái thức tri. Do vậy, này Bàhiva, ông không là chỗ ấy. Vì rằng, này Bàhiya, Ông không là đời này, không là đời sau, không là đời chặng giữa. Như vậy là đoạn tận khổ đau.

Nhờ lời thuyết pháp tóm tắt này của Thế Tôn, tâm của Bàhiya Dàruciriya được giải thoát khỏi các lậu hoặc, không có chấp thủ. Thế Tôn sau khi thuyết cho Bàhiya Dàruciriya lời giáo giới tóm tắt này, liền ra đi. Thế Tôn ra đi không bao lâu, một con bò con húc chết Bàhiya Dàruciriya. Thế Tôn sau khi khất thực ở Sàvatthi xong, sau buổi ăn, trên con đường đi khất thực trở về, đi ra khỏi thành với nhiều Tỷ-kheo, thấy Bàhiya Dàruciriya bị chết, thấy vậy liền nói với các Tỳ-kheo:

- Này các Tỳ-kheo, hãy lấy thân xác Bàhiya Dàruciriya, đặt lên trên cái chõng, đem đi hỏa thiêu, rồi xây tháp lên trên. Này các Tỷ-kheo, một vị đồng Phạm hạnh với các Thầy đã qua đời!

- Thưa vâng, bạch Thế Tôn.

Các vị Tỷ-kheo ấy vâng đáp Thế Tôn, sau khi đặt xác thân của Bàhiya Dàruciriya lên trên cái chõng, đem đi hỏa thiêu, xây dựng cái tháp cho vị ấy, rồi đi đến Thế Tôn, sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên. Ngồi xuống một bên, các Tỷ-kheo ấy bạch Thế Tôn:

- Bạch Thế Tôn, thân xác của Bàhiya Dàruciriya đã được hỏa thiêu, tháp đã được xây dựng xong cho vị ấy. Sanh thứ cho vị ấy là gì? Ðời sau vị ấy là gì?

- Này các Tỷ-kheo, Hiền trí là Bàhiya Dàruciriya đã hành trì tùy pháp, đúng pháp và không có phiền nhiễu Ta với những tranh luận về pháp. Này các Tỷ-kheo, Bàhiya Dàruciriya đã nhập Niết Bàn.

Rồi Thế Tôn sau khi hiểu biết ý nghĩa này, ngay trong lúc ấy, nói lên lời cảm hứng này:

10. Chỗ nào nước và đất,
Lửa, gió không chấp trước,
Tại đây sao không chói,
Mặt trời không chiếu sáng,
Tại đây trăng không chiếu,
Tại đây u ám không,
Khi ẩn sĩ Phạm chí,
Tự mình với trí tuệ,
Thể nhập vào Chánh pháp,
Vị ấy được giải thoát
Khỏi sắc và vô sắc,
Khỏi an lạc, đau khổ.

Lời cảm hứng này được Thế Tôn thuyết giảng và tôi được nghe như vậy.




TS2017

Trích dẫn từ: brightmoon00 trên Th12 19, 2018, 07:44 AM
Tức giận thì thói quen là mọi người hay mang cái Giận đó trút lên người nào đó ( thường là người mình giận). Vậy là thay vì tập đề mục, lại mang cái tâm lực đi Trù, nhấn -> Đó là quỷ thuật.

Còn em thì không có thói quen đó, mà em chuyển hướng được. Và khi gặp  một vấn đề quan trọng mà sau đó mình không làm được, nó làm ảnh hưởng đến mình;  nếu có trách thì cũng chỉ trách bản thân mình; chứ em không có thói quen Đổ Lỗi cho người khác. Khi đã trưởng thành, thì mọi kết quả trong cuộc sống đều là quyết định của bản thân, kể cả trong vấn đề tu tập. Nhở vậy mà em không có Thù giận hay lẫy bất cứ ai cả ( từ lúc em chưa tập). Bí quyết chỉ vậy thôi ạ.


Mun ơi, TS vì hay sân hận mà chưa bỏ được nên cũng sợ rơi vào quỷ thuật.
Cho TS hỏi như TS lúc sân hận gần bớt, TS cố gắng sám hối rồi tập cho quên giận đi, lúc sau TS hết giận rồi tập rồi ngủ quên. Lúc dậy nghĩ lại chuyện cũ lại giận tiếp, hehe. Vậy khi sân hận mà tập mà mình cố gắng quên đi, không trù, nhấn nữa, tập xong nghĩ lại tức tiếp thì có là quỷ thuật không?
"Mình tu để làm cái gì? Tất nhiên là để cho mình "hạnh phúc" và cứ suy nghĩ về câu trả lời này thì... an toàn. Có nghĩa là lúc nào mình cũng vui và nhẹ nhàng là ngon lành."  - Thầy

bongsen

Trích dẫn từ: TS2017 trên Th2 19, 2019, 02:52 AM
Trích dẫn từ: brightmoon00 trên Th12 19, 2018, 07:44 AM
Tức giận thì thói quen là mọi người hay mang cái Giận đó trút lên người nào đó ( thường là người mình giận). Vậy là thay vì tập đề mục, lại mang cái tâm lực đi Trù, nhấn -> Đó là quỷ thuật.

Còn em thì không có thói quen đó, mà em chuyển hướng được. Và khi gặp  một vấn đề quan trọng mà sau đó mình không làm được, nó làm ảnh hưởng đến mình;  nếu có trách thì cũng chỉ trách bản thân mình; chứ em không có thói quen Đổ Lỗi cho người khác. Khi đã trưởng thành, thì mọi kết quả trong cuộc sống đều là quyết định của bản thân, kể cả trong vấn đề tu tập. Nhở vậy mà em không có Thù giận hay lẫy bất cứ ai cả ( từ lúc em chưa tập). Bí quyết chỉ vậy thôi ạ.


Mun ơi, TS vì hay sân hận mà chưa bỏ được nên cũng sợ rơi vào quỷ thuật.
Cho TS hỏi như TS lúc sân hận gần bớt, TS cố gắng sám hối rồi tập cho quên giận đi, lúc sau TS hết giận rồi tập rồi ngủ quên. Lúc dậy nghĩ lại chuyện cũ lại giận tiếp, hehe. Vậy khi sân hận mà tập mà mình cố gắng quên đi, không trù, nhấn nữa, tập xong nghĩ lại tức tiếp thì có là quỷ thuật không?
Mình chưa thể có cái vẫy đuôi của con rồng, thì theo em.. tạm thời mình mặc kệ né tránh người ta...
Tiếp theo em thì tập yoga, hoặc làm việc gì khác vừa để lấp đầy thời gian, cũng như tìm cách tạo ra năng lượng tốt.., tìm thời điểm thích hợp để tâm sự, em thì chủ động xuống nước trước..hihi
Cuối cùng là tập cho thành con rồng( ý em là cắm đầu tu, tập).. để vẫy đuôi được như lời Thầy nói..
Chứ đời là bể khổ, tránh vỏ dưa lại hay gặp vỏ dừa...rồi cũng thế à...
Ai cho tôi tình yêu..hihi

brightmoon000

#11
Giận, quên rồi xong dậy lại giận tiếp? Vậy là có 1 phần ghim gút ở trong nữa, chứ không chỉ đơn thuần là Sân. Mà thường là do mình không giải quyết được vấn đề chính, cứ để nó kéo dài lê thê; nên khi có chuyện nhỏ xảy đến, mình lại hay giận dai, giận kéo dài qua ngày đó ạ. Nó giống như cái mụn cóc, bất kể mình cắt hết mấy cái mụn con xung quanh, mà mình chưa nậy được Mụn chủ ( mụn mẹ), thì nó vẫn tiếp tục lây lan sang xung quanh.

Vậy cách giải quyết thì ngoài chuyện tập, mình còn cần xác định lại cái Tâm của mình nữa, xem thử cái Mâu thuẫn chính kia làm sao mà có thể kết thúc sớm được. Có như vậy nó mới giúp mình đỡ bị mệt và mất năng lượng.

TS2017

Xin cảm ơn Mun và Bongsen.

Đúng là như Mun nói, cái chính chưa giải quyết và khi chuyện nhỏ đến lại tăng mâu thuẫn nữa. Nhiều khi TS muốn ngưng sự nặng nề, muốn tâm nhẹ nhàng nên cố gắng nghe pháp âm, suy nghĩ cái khác để tránh cái tâm thêm nghĩ xấu, được 1 lúc thì suy nghĩ xấu lại quay lại, chẳng dễ bỏ qua như các gạo cội được hihi. TS không muốn ghim gút nhưng dù có nói chuyện bình thường thì trong lòng vẫn bị gợn cái gì đó với người kia.
Ngẫm lời Mun nói, TS nhận ra chính cái bản ngã tự cho mình bự nên dễ làm khổ mình, khổ người. Thui TS sẽ phải dặn mình là mình chỉ là con rệp mới được, TS không muốn cứ chui mãi trong bụi rậm nữa. Đó là suy nghĩ và lời nói thui, TS muốn thực sự gột rửa cho tâm mình nhẹ nhàng mà khó làm quá mọi người ơi.

"Mình tu để làm cái gì? Tất nhiên là để cho mình "hạnh phúc" và cứ suy nghĩ về câu trả lời này thì... an toàn. Có nghĩa là lúc nào mình cũng vui và nhẹ nhàng là ngon lành."  - Thầy

nhà binh

Nếu suy nghĩ thì vấn đề nằm ở nơi mình là chính. Tiểu Liên Hoa hay nói: "tiên trách kỷ, hậu trách nhân". Cho nên khi có vấn đề gì xảy ra trong cuộc sống, mình nên dừng lại và suy nghỉ về nó, đứng ở vị trí khách quan nhất mà suy nghỉ, rồi mới phản ứng. Với NB bây giờ, thường phản xạ sẽ là im lặng, nhìn lại diễn biến, xem xét trước sau xem lúc này mình đôi co thì được gì, nếu chuyện sẽ kết thúc được theo hướng khả quan hơn thì mình "đôi co", nếu không thì không đôi co, mà cũng không được đôi co.

NB thường xem xét sự việc theo hướng: nếu có lợi cho người và cho mình, đồng thời đúng thời làm được, thì làm. Không thì cho qua, không để ý tới nữa, chờ dịp khác vậy. Những lúc không giải quyết được gì thì chỉ trụ được ỏ hơi thở, đồng thời nhắc mình là: mình không được làm chuyện đó, nếu có gì xảy ra với mình thì mình cũng sẽ không làm cách đó.

Tập đề mục thì phải vui, khi nghỉ tới là đã vui rồi thì buổi tập mới hiệu quả. Nếu tâm đang sân mà tập thì cũng như bắt "mặt nước sôi" tỉnh lặng vậy, có hợp lý không ?

Chỉ khi nào hơi thở của mình được kiểm soát, trở về bình thường rồi thì mới làm theo bài tập thường ngày được, nó phải hợp lý. Vì mình không "thanh" thì sẽ không "tịnh" được, NB nghỉ vậy.

"nhà binh nhìn Ba, cạo đầu cầu đạo"

bongsen

Cho BS hóng hớt thêm xíu ạ.
Vì chủ đề về hít thở này nói ra thì nghe dễ ợt nên đa số chúng ta hay lơ là hoặc tập cho lấy có..
Trong khi có 1 tài liệu yoga thực hành (cho mọi lứa tuổi), tác giả đã viết rất là kỹ và chi tiết, còn nhấn mạnh kỹ thuật thở là sống còn với người tập yoga nữa.
Nghĩ lại mình tu tập giải thoát thì tầm quan trọng của hơi thở phải là nền tảng chứ ạ, vì mình không yên tịnh được thân, khẩu, ý thì làm sao mà tu cho được..
Lúc trước Thầy cũng đã tập qua tài liệu này, và có nói về kinh nghiệm hơi thở rải rác khắp đạo tràng rồi..
Có lẽ đa số chúng ta tu tập còn tài tử chăng...
Cho BS sám hối nếu có gì sai sót, bà con bỏ qua.. !