Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Kinh nghiệm chiến trường!

Bắt đầu bởi lengoctao27, Th11 25, 2013, 09:21 PM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

brightmoon000

Trích dẫn từ: Tamhienvuong trên Th7 01, 2014, 09:58 PM
Về cái suy ngẫm :

1. Vậy nếu mình gặp người đói mà chỉ có cơm thì sẽ nói là : bây giờ tôi không có cần cơm, mà đưa cơm cho bác thì bác ăn hết rồi lại đói. Thôi thì bác chịu khó chờ tôi kiếm được cái cần rồi quay lại giúp bác?

Đây là cách suy nghĩ hay nhưng chưa đủ ạ. Bởi vậy mới thấy cái khó của người cho và người dẫn đường ở đây. Câu trả lời này để giải quyết cái cấp kì, nhưng về lâu dài muốn giúp thì cần có thêm 1 cách khác nữa, là cái cần câu đấy ạ.

@ Anh Vantamdalat:

Bài anh viết về sự rung cảm nó hay và có tình người. Những ví dụ anh nêu ra cũng hay và có tình người, và nó là ví dụ của việc khi giúp thì là: lợi mình lợi người ( lợi mình vì khi mình giúp mình thấy cái tâm nó vui vì làm được việc tốt, lợi người vì khi mình đỡ họ thì họ đứng dậy và được an ủi). Tuy nhiên cái ví dụ này là một ví dụ cho vấn đề đơn giản thôi ạ.

Lấy một ví dụ phức tạp hơn. Nếu khi anh giúp người mà anh biết việc giúp này hại mình ( việc hại này nó có thể từ thấp lên cao: vd như bệnh, phá sản, con cái gia đạo thất tán...)mà không mang lại được kết quả cho người( bởi người vẫn chứng nào tật nấy và bởi vì thời điểm này là không đúng) thì anh có làm không?
(Khi giúp, việc giúp ấy nó xuất phát từ tình thương thực sự và nó là sự rung cảm)

*** Tai sao lại bàn đến tứ vô lượng tâm? Bởi vì mang cái tận cùng để đem so sánh với cái hữu hạn, thì mọi người sẽ thấy được sự chênh lệch rõ hơn. Có tứ vô lượng tâm là nhờ có cái lối tư duy ban đầu đúng, nhờ có cái quan sát về nhân-duyên cho đúng; bởi thế cách giải quyết nó sẽ có tính chính xác hơn cái nhìn hữu hạn.


Gấu Trúc

#196
Theo con hiểu ý chị brightmoon muốn nói là tình thương vô lượng ( một cách đúng đắn của đạo phật) là quà kèm theo khi mình tu hành đã có thành tựu rồi.

Còn các dạng tình thương giới hạn thì nó có thể sẽ bị ăn mòn bởi sự vô thường. Đồng nghĩa với việc, có thể có kiếp này bạn rất thương người, nhưng có những kiếp sống bạn sẽ không có nó .Do đó nếu không tu hành tinh tấn và thành công thì có thể những lời nói tốt đẹp của chúng như giúp người, thương người , từ bi hay gì đó sẽ bị Vô Minh và Vô Thường dắt lối thành những mưu mô toán tính, hãm hại nhau mà thôi. Nên con nghĩ bàn luận cũng không ích lợi gì vì đâu có biết mình giữ tấm lòng lương thiện này được tới bao giờ.

Nên việc quan trọng là thoát khỏi Vô Minh, Vô Thường theo cách của chú Tibu. Còn mấy việc khác như giúp người là phụ trợ mà thôi, làm được thì tốt không làm được nhưng giữ giới, rồi tu tập siêng năng mà thành tựu rồi làm sau cũng được. ^^

Vô minh là nguyên nhân căn bản của tái sinh.
Với những người có thể liễu ngộ điều này thì chính thân họ
có thể là phương tiện để giải thoát họ ra khỏi tái sinh;
Nhưng những người còn lại, chính thân họ
cũng là dây xích buộc chặt họ vào Vòng Sinh-Tử (Milarepa)

boiroi

#197
Bàn về cái tình thương, boiroi có vấn đề thực tế của bản thân là như vầy. Trong chùa của mình khi có bạn nêu thắc mắc, khi đọc được thì trong đầu boiroi lại suy nghĩ:

1/ À, cái này thầy đã trả lời bạn khác rồi, hoặc tui nghĩ là thầy trả lời với câu hỏi na ná  như vậy, vậy tui copy nguyên xi bài của thầy qua mà không dám thêm ý kiến của mình vào (tại vì tui vẫn còn vô minh mà) và hi vọng bạn đó tìm được câu trả lời làm bạn tiến tu. Tui nói vậy là vì còn không biết bạn đó hiểu câu trả lời của thầy như thế nào? Rồi tui có hiểu đúng ý bạn đó cần hỏi không? Rồi bạn đó, hiểu đúng câu trả lời của thầy, nhưng rồi thì khi thực hành có làm đúng không? Tóm lại vì còn vô minh nên cứ bị nghiệp nó hành như thường. Nếu phước nhiều thì bạn ấy sẽ vượt qua trở ngại, còn phước ít thì cho dù có nói nhiều thế nào thì bạn ấy không bị cái này thì cũng bị cái kia.

Vậy là với cái nghiệp của bạn ấy mà mình có giúp thì cũng không được. Nhưng mà tui lại nghĩ nếu chỉ đổ cho nghiệp thì không đúng với đạo Phật. Vậy thì chỉ còn hồi hướng cho bạn ấy rồi hy vọng bạn ấy đi đẩu đi đâu rồi cuối cùng cũng đi đúng đường (giống như thầy đã hồi hướng cho rancon với hy vọng rancon tu xong vì trường hợp của rancon quá khó).

2/ Tiếp đó, boiroi lại khó chịu với cái suy nghĩ này, trong đầu lại nghĩ sao mà vô tình, vô cảm thế? Bạn bè đang dở dở ương ương thế kia sao không giúp gì hết? Nó làm mình thấy chai sạn trước nỗi đau của người khác. Ấy là lại sợ mình tu xong không biết sẽ thành cái gì.

Thôi thì vô minh thì mình giúp theo kiểu vô minh (boiroi nhớ thầy có kể chuyện 10 năm chữa bệnh không công vì nó có tính giáo dục, lúc đó không biết thầy còn vô minh không), khi nào tu xong mình lại giúp theo kiểu tu xong. Nhưng mà làm gì thì làm, mình phải tập trung tu cho xong, lúc đó hết vô minh rồi thì giúp người khác nó mới đúng, người ta mới thoát khổ. Boiroi nghĩ như vậy ;D

quangphuong

ý của Mun nói là phải có cả 2 cái Trí Tuệ và Tình Thương kết hợp lại thì mới giúp cho đúng và hiệu quả nhất Trong Mọi Trường Hợp ( không giống nhau) được.

vantamdalat

   
Trích dẫn
@ Anh Vantamdala
Bài anh viết về sự rung cảm nó hay và có tình người. Những ví dụ anh nêu ra cũng hay và có tình người, và nó là ví dụ của việc khi giúp thì là: lợi mình lợi người ( lợi mình vì khi mình giúp mình thấy cái tâm nó vui vì làm được việc tốt, lợi người vì khi mình đỡ họ thì họ đứng dậy và được an ủi). Tuy nhiên cái ví dụ này là một ví dụ cho vấn đề đơn giản thôi ạ.
thì mình  chỉ nói đến sự  khởiđầu của điều con tim cho nó biết rung động để cái tâm nó biết
làm việc thiện nhỏ mà bất vụ lợi thôi mà
[/quote]
Lấy một ví dụ phức tạp hơn. Nếu khi anh giúp người mà anh biết việc giúp này hại mình ( việc hại này nó có thể từ thấp lên cao: vd như bệnh, phá sản, con cái gia đạo thất tán...)mà không mang lại được kết quả cho người( bởi người vẫn chứng nào tật nấy và bởi vì thời điểm này là không đúng) thì anh có làm không?
(Khi giúp, việc giúp ấy nó xuất phát từ tình thương thực sự và nó là sự rung cảm[/quote]
                                                                                                                                          đây là cái thấy của người cứu hộ cứu nạn chuyên nghiệp (cái thấy của tu sỉ cao cấp...) có nghỉa là khi vị tu sỉ cao cấp này họ nhìn cái hạt chuẫn bị gieo là họ thấy nguyên cái quả trước rồi; không cần đợi nó mọc cây rồi ra hoa đơm quả. nhưng tất cả mọi chuyện đều không có tình cờ. tất cả đều do duyên...
   [/quote]
*** Tai sao lại bàn đến tứ vô lượng tâm? Bởi vì mang cái tận cùng để đem so sánh với cái hữu hạn, thì mọi người sẽ thấy được sự chênh lệch rõ hơn. Có tứ vô lượng tâm là nhờ có cái lối tư duy ban đầu đúng, nhờ có cái quan sát về nhân-duyên cho đúng; bởi thế cách giải quyết nó sẽ có tính chính xác hơn cái nhìn hữu hạn.[/quote]

thì cũng là cái thấy của tu sỉ cao cấp.
để có được cái nhìn xuyên suốt, tinh tấn và tiến tu được như Mun thì người như tui đây phải tạo những tình thương nho nhỏ để có những mãnh vụn phước vô lậu rồi ghép lại thành công trình tu hành thành tựu.
"Kim tự tháp Ai Cập không xây song trong một sớm một chiều"
cũng thế chúng ta hãy bắt đầu từ "viên gạch" đầu tiên cho công trình tu hành thành tựu trong tương lai.
Dù khó khăn hay khổ cực, dù khốn khổ hay khốn nạn, dù hạnh phúc hay đắng cay, dù te tua hay tơi tã....ta vẫn luôn mĩm cười mà ATCN đằng trước mặt một cách kiên trì vững vàng.
"ta đang trên chuyến xe buýt cuối cùng trực chỉ Niết Bàn''

minhquang

Minhquang có 1 kinh nghiệm nhỏ về tình thương, lâu rồi khi hai cha con đi trên đường gặp người hành khuất, đứa con ngừng lại và xin tiền mình để cho, minhquang cũng cho tiền nhưng lúc đó có đưa nhận xét là người đó không có nghèo thiệt mà họ thường ngồi đó mỗi ngày. Từ đó về sau đi với đứa con mất hẳn việc cho tiền người nghèo. Về sau đọc sách mới hiểu ra mỗi lần cho tiền như vậy đứa con có sự rung động nhẹ nhàng mà mình không cảm nhận được, chỉ vì một nhận xét do cái trí suy luận mà làm mất biết bao nhiêu thời gian đứa con mới phục hồi được phần nào. Qua đứa thứ 2 rút kinh nghiệm.

bongsen

#201
Chuyện mình sắp kể thực ra cũng chẳng phải là kinh nghiệm chiến trường gì cả mà là chẳng qua mình thấy dù mình đi đâu, ở đâu cũng có rất nhiều chuyện nó liên quan đến việc ứng dụng Phật pháp... Rồi từ đó mình có dịp nhìn lại bản thân mình đã tới đâu rồi.. hihi.
===
Chuyện là thế này,
Vào chủ nhật vừa rồi, trong lúc đang uống cafe với bạn bè dưới tán cây Bồ đề (ở trước của nhà cô chủ quán)... Vào sáng sớm như mọi khi thằng nhỏ chẳng có khi nào ăn sáng cả, nhưng vì sự hối thúc của bạn bè nên nó kiếm gì đó để ăn mà chuẩn bị đi làm...
Thế là thằng nhỏ đã hỏi chủ quán (thật ra cái quán cafe này là cái tạp hóa nho nhỏ) mua 1 cái bánh ú... cô chủ quán bảo là 5000 (năm ngàn Việt Nam đồng) một cái. Lúc đầu nó đã móc trong ví tờ 20 ngàn đưa cho cô chủ quán rồi, nhưng với cái tính hào phóng của mình nên nó kêu tính luôn tiền cafe... Và rắc rối bắt đầu xảy ra từ dạo ấy  ;D
Trong ví của nó còn đúng 420.000 VNĐ để dùng (gồm 2 tờ 200 ngàn, và 1 tờ 20 ngàn), nhưng vì tổng cộng tiền cafe và chiếc bánh là 30 ngàn. Nên thằng nhỏ đã lấy lại tờ 20 ngàn và đưa cô chủ quán tờ 200 ngàn và đứng 1 lát để đợi thối tiền lại...
Nói là đợi thối tiền chứ thiệt ra nó cũng rất bình tĩnh và thản nhiên ra đằng trước ngồi ăn sáng và tiếp tục cafe với bạn bè... Và cũng vì bán tạp hóa nên có nhiều khách ra vào nên nó cũng tin tưởng là để lát nữa cô chủ mang tiền ra thối lại cho nó vậy... (Thỉnh thoáng nó cũng tiếp tục ngắm nhìn cội cây Bồ đề và nhớ về Đức Phật  nữa mới hay chớ :P )...
Cho đến khi đứng dậy tính tiền, thì cô chủ quán đã quên cái vụ thối tiền của thằng nhỏ....
Thằng bạn của nó thì tiếp tục móc tiền ra trả thêm 2 ly cafe của 2 người bạn đến sau nữa....
Còn thằng nhỏ thì đã lịch sự đến hỏi cái vụ tiền thối ít nhất 2 lần... vân vân và vân vân....
- Nhưng cô chủ quán thì vẫn kiên quyết với lập trường và nói: Lúc nãy không thấy tờ 200 ngàn nào cả, cô còn móc tiền từ 2 cái túi áo, túi quần của cô ra nữa...
- Thằng nhỏ thì cũng kiên quyết với cái lập trường của nó. Nó kể lại sự việc lúc mua cái bánh, lúc mua bánh có cả sự chứng kiến của cô con gái (chắc khoảng chừng 15 tuổi)...
Nhưng cả 2 mẹ con cô chủ quán đều chối từ và nói lúc nãy thằng nhỏ chỉ có đưa tờ 50 ngàn và đã thối lại cho nó 20 ngàn, thằng nhỏ như điếng người, trố mắt nhìn (cái này là nói thêm, vì tâm trí đâu mà trố mắt ::)  Và trong đầu nó xuất hiện 2 suy nghĩ, không lẽ trí nhớ mình có vấn đề hoặc là hôm nay sui rồi, sáng ra đã bị mất tiền,.. tâm trí đâu mà đi làm nữa, đi đi về về không biết có đủ tiền xăng hay không... NẢN)...
Nó đã dò lại trí nhớ của nó... từ hồi tối qua đến giờ nó đã làm gì bay mất gần hơn nửa tờ 500 ngàn... nhưng không thấy sự việc nào hợp lý cả...
===
Câu chuyện nó cứ tiếp tục trong sự cãi vã hơi to tiếng (vì sự tác động của bạn bè), nhưng sau ít phút thì nó cũng phải vô thường thôi ...
Thôi rồi lượm ơi... mình nghĩ, rồi nói: " Được rồi có thể trong việc này cô nhầm hoặc em nhầm... bỏ qua đi... " . Rồi tiếp tục quay ra nói với bạn bè,"của đi thay người vậy".

Cũng may sao cả ngày hôm đó, cho dù Ông trời có mưa tầm tã, nhưng nó cũng đi làm được 2 xuất, kiếm lại được gấp 3 lần số tiền đã mất.
A Di Đà Phật.
Bài học:
1. Lần sau phải cẩn trọng hơn trong chuyện tiền bạc..
2. Phải tìm cách bên vực bên kia, chắc là họ cũng đã nhầm và cầm tờ 200 ngàn này đem thối cho người khác rồi...
3. Đi độ người khác chưa phải dễ...
4. Tâm không là gì nhỉ?
---
Bữa đó về đến nhà, thằng nhỏ đem câu chuyện kể lại với vợ... Xém tí nữa cháy nhà... hề hề.

Hết!

bongsen

Trích dẫn từ: bongsen trên Th7 07, 2014, 07:06 PM
Chuyện mình sắp kể thực ra cũng chẳng phải là kinh nghiệm chiến trường gì cả mà là chẳng qua mình thấy dù mình đi đâu, ở đâu cũng có rất nhiều chuyện nó liên quan đến việc ứng dụng Phật pháp... Rồi từ đó mình có dịp nhìn lại bản thân mình đã tới đâu rồi.. hihi.
===
Chuyện là thế này,
Vào chủ nhật vừa rồi, trong lúc đang uống cafe với bạn bè dưới tán cây Bồ đề (ở trước của nhà cô chủ quán)... Vào sáng sớm như mọi khi thằng nhỏ chẳng có khi nào ăn sáng cả, nhưng vì sự hối thúc của bạn bè nên nó kiếm gì đó để ăn mà chuẩn bị đi làm...
Thế là thằng nhỏ đã hỏi chủ quán (thật ra cái quán cafe này là cái tạp hóa nho nhỏ) mua 1 cái bánh ú... cô chủ quán bảo là 5000 (năm ngàn Việt Nam đồng) một cái. Lúc đầu nó đã móc trong ví tờ 20 ngàn đưa cho cô chủ quán rồi, nhưng với cái tính hào phóng của mình nên nó kêu tính luôn tiền cafe... Và rắc rối bắt đầu xảy ra từ dạo ấy  ;D
Trong ví của nó còn đúng 420.000 VNĐ để dùng (gồm 2 tờ 200 ngàn, và 1 tờ 20 ngàn), nhưng vì tổng cộng tiền cafe và chiếc bánh là 30 ngàn. Nên thằng nhỏ đã lấy lại tờ 20 ngàn và đưa cô chủ quán tờ 200 ngàn và đứng 1 lát để đợi thối tiền lại...
Nói là đợi thối tiền chứ thiệt ra nó cũng rất bình tĩnh và thản nhiên ra đằng trước ngồi ăn sáng và tiếp tục cafe với bạn bè... Và cũng vì bán tạp hóa nên có nhiều khách ra vào nên nó cũng tin tưởng là để lát nữa cô chủ mang tiền ra thối lại cho nó vậy... (Thỉnh thoáng nó cũng tiếp tục ngắm nhìn cội cây Bồ đề và nhớ về Đức Phật  nữa mới hay chớ :P )...
Cho đến khi đứng dậy tính tiền, thì cô chủ quán đã quên cái vụ thối tiền của thằng nhỏ....
Thằng bạn của nó thì tiếp tục móc tiền ra trả thêm 2 ly cafe của 2 người bạn đến sau nữa....
Còn thằng nhỏ thì đã lịch sự đến hỏi cái vụ tiền thối ít nhất 2 lần... vân vân và vân vân....
- Nhưng cô chủ quán thì vẫn kiên quyết với lập trường và nói: Lúc nãy không thấy tờ 200 ngàn nào cả, cô còn móc tiền từ 2 cái túi áo, túi quần của cô ra nữa...
- Thằng nhỏ thì cũng kiên quyết với cái lập trường của nó. Nó kể lại sự việc lúc mua cái bánh, lúc mua bánh có cả sự chứng kiến của cô con gái (chắc khoảng chừng 15 tuổi)...
Nhưng cả 2 mẹ con cô chủ quán đều chối từ và nói lúc nãy thằng nhỏ chỉ có đưa tờ 50 ngàn và đã thối lại cho nó 20 ngàn, thằng nhỏ như điếng người, trố mắt nhìn (cái này là nói thêm, vì tâm trí đâu mà trố mắt ::)  Và trong đầu nó xuất hiện 2 suy nghĩ, không lẽ trí nhớ mình có vấn đề hoặc là hôm nay sui rồi, sáng ra đã bị mất tiền,.. tâm trí đâu mà đi làm nữa, đi đi về về không biết có đủ tiền xăng hay không... NẢN)...
Nó đã dò lại trí nhớ của nó... từ hồi tối qua đến giờ nó đã làm gì bay mất gần hơn nửa tờ 500 ngàn... nhưng không thấy sự việc nào hợp lý cả...
===
Câu chuyện nó cứ tiếp tục trong sự cãi vã hơi to tiếng (vì sự tác động của bạn bè), nhưng sau ít phút thì nó cũng phải vô thường thôi ...
Thôi rồi lượm ơi... mình nghĩ, rồi nói: " Được rồi có thể trong việc này cô nhầm hoặc em nhầm... bỏ qua đi... " . Rồi tiếp tục quay ra nói với bạn bè,"của đi thay người vậy".

Cũng may sao cả ngày hôm đó, cho dù Ông trời có mưa tầm tã, nhưng nó cũng đi làm được 2 xuất, kiếm lại được gấp 3 lần số tiền đã mất.
A Di Đà Phật.
Bài học:
1. Lần sau phải cẩn trọng hơn trong chuyện tiền bạc..
2. Phải tìm cách bên vực bên kia, chắc là họ cũng đã nhầm và cầm tờ 200 ngàn này đem thối cho người khác rồi...
3. Đi độ người khác chưa phải dễ...
4. Tâm không là gì nhỉ?
---
Bữa đó về đến nhà, thằng nhỏ đem câu chuyện kể lại với vợ... Xém tí nữa cháy nhà... hề hề.

Hết!

Ghi chú: - Cái quán vừa cafe vừa tạp hóa này là lần đầu tiên thằng nhỏ nó uống và có lẽ cũng là lần cuối cùng (vì nó gần với cái nhà ông bạn của nó, cũng lần đầu tiên nó ghé... vì công việc.. ) hihi.
- Còn cái tờ 200 ngàn VNĐ hiện tại thì nó cũng có cái màu gần giông với tờ 50 ngàn VNĐ ghê lắm... Cho nên có khi cô chủ quán này nhầm thật và đem tờ 200 ngàn của nó mà thối cho người khác rồi... hihi.

Tamhienvuong

"Danh sách của Schindler", mọi người đã xem phim đó chưa? Đó có thể coi là tấm gương của việc hi sinh giúp người không? Sau khi thành công cứu sống 1200 người, ông làm cái gì cũng thất bại và chết ở bệnh viện không một xu dính túi.

lengoctao27

Trích dẫn từ: lengoctao27 link=topic=loàn5.msg51637#th51637 date=1388577662
Cáo chình quý bạn!
Không prấ lúc nào hạ thủ công phu đều được như ý mình muốn!Cả ngày bôn ba chuyện kiếm sống,tiếp xúc với đủ hạng người...khiến cho tâm mình đã loạn lại càng loạn thêm!hù hù!
Do vậy mả lúc tập cần phải dẹp loạn cái đã!Cái cách mà Thầy chỉ là đếm và quán số điện tử,riêng tui thì thấy là hiệu quả nhất,nó bắt mình phải làm theo ý của mình.
Nhiều lúc đang tập đề mục ngon lành thì vọng tâm ở đâu nó ào tới!hù hù!Theo mình thì chỉ có cách đếm và quán số ngay lúc đó để bắt cái tâm của mình nó làm theo ý mình.Tui nghỉ đây là bài tập khởi đầu căn bản hay nhất!hờ hờ!
trong công phu, nhiều lần mình để ý thấy như vầy:
Bữa nào vô công phu mà cái đầu nó cần được dẹp loạn thì buổi công phu hôm đó vô được rất sâu, rất yên, rất phê!
Lý do là cái trớn của công trình dẹp loạn!
Khà khà...

boiroi

Trích dẫn từ: lengoctao27 trên Th8 17, 2014, 04:53 AM
Cáo chình quý bạn!
Do vậy mả lúc tập cần phải dẹp loạn cái đã!Cái cách mà Thầy chỉ là đếm và quán số điện tử,riêng tui thì thấy là hiệu quả nhất,nó bắt mình phải làm theo ý của mình.

1/ Đệ cũng để ý rằng tác ý chấm đỏ rõ lên thì đệ làm tương tự tác ý số điện tử rõ lên. Có thể là một công dụng khác của việc quán số điện tử ?  ;D

2/ Tự nhiên hôm qua ở nhà lại coi lại phần điều tức thấy ghi là:

" Cố gắng tưởng tượng ra những con số của đồng hồ ĐIỆN TỬ từ 1 tớ 12 ứng với từng hơi thở ra, vô. Nên nhớ cứ một lần VÔ, RA là một con số lại hiện ra.

Ví dụ: Nhắm mắt lại, khởi sự bằng hơi HÍT VÔ, khi THỞ RA lại tưởng tượng:

·  Con số xuất hiện (mờ mờ) ngay đằng trước mặt trong một khung hình nhỏ.
·  Lập lại ba (3) chu kỳ; mỗi chu kỳ gồm 12 con số hay 12 HƠI THỞ.
·  Chú ý đến việc TÁC Ý vô những con số đó để làm cho chúng RÕ lên.
·  Nên thở chậm thôi, cố gắng phồng BỤNG lên khi hít VÔ. RỒI SẼ QUEN  "

Đệ mới phát hiện ra là không có đếm (thầm trong tâm) mà chỉ quán số điện tử thôi. Hồi trước đệ cũng đếm không biết là có cần đếm không hay im lặng mà quán số điện tử thôi?

lengoctao27

Mình phải vừa đếm vừa quán chứ! Như vậy nó mới ra đúng theo ý của mình; tức là mình làm chủ . Còn mình không tác ý đếm, nó muốn ra số nào cũng được sao???

boiroi

Trích dẫn từ: lengoctao27 trên Th8 17, 2014, 11:39 PM
Mình phải vừa đếm vừa quán chứ! Như vậy nó mới ra đúng theo ý của mình; tức là mình làm chủ . Còn mình không tác ý đếm, nó muốn ra số nào cũng được sao???

Tại đệ thấy hướng dẫn không nói đếm (hay niệm) số điện tử mà chỉ tưởng tượng thôi. Đệ thấy chỉ tưởng tượng thì nó cũng ra số điện tử theo ý mình mà đâu cần đếm đâu. Không biết đếm và không đếm 2 cách có khác nhau không?


lengoctao27

Thầy ơi cho con hỏi:
Có lần con có hỏi về chuyện tu tập của Cô Ba Hột Nút, Thầy có nói:Tất cả đều cạn kiệt, chỉ còn ý chí.Như vậy ý chí tạo ra năng lượng?
Vậy thì niềm tin có tạo ra năng lượng để tập? Trường hơp này là của người già?
Hay là niềm tin tạo rao phép màu? (Trường hợp của bà già bị rắn độc cắn mà không sao nhờ niệm Phật?)
Con cáo chình Thầy!

Tibu

Trích dẫn từ: lengoctao27 trên Th9 01, 2014, 06:50 AM
Thầy ơi cho con hỏi:
Có lần con có hỏi về chuyện tu tập của Cô Ba Hột Nút, Thầy có nói:Tất cả đều cạn kiệt, chỉ còn ý chí.Như vậy ý chí tạo ra năng lượng?
Y như cái bình thông nhau (dây ni-vô) người ta dùng ống nước để đo mặt phẳng.
Nhận xét:
Hể mà, trong cái ống: bên này đi lên, thì bên kia đi xuống...
Bây giờ gọi: cál bên này là "vật chất", thì bên kia là "tinh thần"

Trong tình trạng mất thăng bằng thì hể mà bên "Vật Chất" xuống thì bên "Tinh Thần" lại lên... và ngược lại.
Trong tình trạng hấp hối, Tinh Thần làm chủ, cho nên: niệm cuối cùng mà đi xuống là thua to.
Còn niệm sau cùng mà đi lên thì là ngon lành.
Tất nhiên, muốn được vậy thì không được bị bể dĩa
https://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=15604.msg55265#msg55265
================
Trích dẫn
Vậy thì niềm tin có tạo ra năng lượng để tập?
Qua những chuyện có thật đã xảy ra trước mắt hành giả, thì khi hữu sự:
Không còn con đường nào khác!

Do yếu tố quá sống động: người thật việc thật này, mà niềm tin có thể chen vào nghiệp quả vào lúc sắp chết được.
Trích dẫnTrường hơp này là của người già?
Già mà đổi tính thành già dịch là thua to. Nhưng loại.. Yamaham (Già Mà Ham) thì có thể vớt vát chút đỉnh nào đó.

Còn hốt cả mớ mang về thì phải cần nỗ lực rất là lớn.
Trích dẫn
Hay là niềm tin tạo ra phép màu? (Trường hợp của bà già bị rắn độc cắn mà không sao nhờ niệm Phật?)
Con cáo chình Thầy!
Xét cho cùng, tất cả những phép màu đều xuất phát từ một quá trình lâu dài về thiện pháp. Nay thời cơ đã chín muồi cho nên kết quả tất nhiên là như vậy.

Cái hay không hề là cái kết quả hiện nay, mà là cái tính cách bám chết lấy Thiện Pháp vào cái thời xa xưa (tiền kiếp) nào đó!