Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Brightmoon (Mun)

Bắt đầu bởi Tibu, Th4 11, 2015, 03:59 PM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

brightmoon000

#135
@ anh vantamdalat:

Bài viết chủ yếu miêu tả Tầm quan trọng của Định, Phân loại định và một số tác dụng phụ kèm theo thôi ạ.

Cũng giống như là Tầm quan trọng của Thuốc, Tính mạnh yếu của từng loại Thuốc và Bệnh gì thì nên uống thuốc có chất gì thôi ạ. Còn uống Thuốc hstd ra sao thì trong phần Thực hành: https://www.hoasentrenda.com/fp/phuong-phap/thuc-hanh/chanh-dinh-tren-de-muc-2105, thầy đã chỉ dẫn rất chi tiết rồi ạ. ;D




langnghiem

LN có thắc mắc về một số điểm trong bài "Chánh định hay là phương tiện" và được BM giải đáp. Nay xin chia sẻ với mọi người.

1. Làm rõ chữ "Mức độ định":
Trích dẫn
[...]
a.   Nhóm đề mục hstd sử dụng ( Nước, Lửa, Mặt trăng, Mặt trời, Chấm đỏ...-> Tựu chung là nhóm đề mục có màu sắc, ánh sáng)
- Cách thức: Quán
-Mục đích: Tác động thẳng trực tiếp vào vi tế tâm và đa năng trong mục đích. Gói thêm Tư Tưởng vào ( Khổ, vô thường, vô ngã), nó sẽ trở thành mục đích Quán.
-Mức độ đinh: Tập trung vào đề mục đằng trước mặt, 100 lần chỉ làm đúng 1 vị trí như đang bắn súng -> Tư tưởng đi theo đường thẳng, cố định duy nhất vào 1 vị trí -> nhóm đề mục chúng ta đang làm sẽ giúp người tập có Định ( Hay sự tập trung) nhanh nhất bởi vì nó huấn luyện cho cái Não chỉ làm 1 việc, lặp đi lặp lại theo phương Thẳng mà thôi.

b.   Nhóm đề mục Quán Hơi Thở (Thiền Nam Tông), Quán Giác trên Hành Động( Thân Hành Niệm)
-   Cách thức: Quán
-   Mục đích: Xác định điểm đầu-cuối rõ ràng; có lợi cho người muốn tinh lọc sự vận hành của Tâm.
-   Mức độ định: Trung Bình. Nhìn bảng vẽ phía trên: Đề mục đi theo một góc toạ độ lặp đi lặp lại, ban đầu là góc rộng, sau đó nó thu nhỏ góc lại cho đến khi góc đó khép lại thành 1 điểm. Do đó, khi lướt qua cách thực hành, chúng ta sẽ thấy: Định Lực xây dựng từ một Góc Quét hay 1 đoạn thẳng, Quét Hoài cho đến khi nó thu hẹp lại thành 1 cái Điểm và Rồi Từ cái Điểm đó mới làm tiếp -> Vậy: Với một người mới xịt ra hơi đằng trước mặt thì lấy gì Định mà làm nổi Một Góc Rộng rồi Thu Hẹp thành 1 điểm? Một VD khác để minh hoạ rõ hơn: Khi Tâm rà radar trên 1 khoảng trống, cái máy có tính năng tốt thi nó rò ra được mục tiêu. Còn cái máy công nghệ dở ẹc thì khả năng nó rò ra mục tiêu có cao không?  
[...]

LN: "Mức độ định" là yêu cầu về trình độ định hay là khả năng xây dựng định chị?

BM: Khả năng xây dựng Định.

LN: Vậy ATCN DTM là phương pháp nhanh nhất, hay nhất để xây dựng Định. Có Định sẽ giải quyết được phần lớn các vấn đề mình gặp phải phải không chị?

BM: Ừ đúng.

LN: Ừ, trong tài liệu, phần thực hành có ghi trong quá trình quán/tập nếu gặp các vấn đề về tham dục, thì quay về quán vô thường hoặc quán bất tịnh ngay. Nếu ATCN là cách nhanh nhất để có Định để giải quyết vấn đề thì sao mình ko cắm đầu cắm cổ theo cách này để giải quyết cái chuyện đó, mà phải dừng ngay ta?

BM: Vì khi ATCN ĐTM, lắm lúc người ta ra ngoài đời hoặc gặp nghiệp thì người ta sân. Khi sân thì có thể vừa làm cái đề mục nhưng tâm lại rất sân hận, nên thành ra anh đang quán cái sân hận chứ ko có làm chuyện giải thoát. Nên thành ra đôi lúc phải dừng lại để điều đình tâm lý rồi mới làm tiếp chuyện đưa Tâm quy về hướng muốn Giải thoát được.

LN: Vậy chỉ là một phương pháp điều đình tâm ý. (Ý LN là xác nhận lại lời dặn dừng tập đề mục và quán Bất Tịnh khi gặp tham dục... trong tài liệu thực hành)

BM: Yup. Điều đình xong thì quay lại chuyện đề mục chính của mình chứ.

2. Làm rõ hơn về "Gói tư tưởng"

Trích dẫna.   Nhóm đề mục hstd sử dụng ( Nước, Lửa, Mặt trăng, Mặt trời, Chấm đỏ...-> Tựu chung là nhóm đề mục có màu sắc, ánh sáng)
- Cách thức: Quán
-Mục đích: Tác động thẳng trực tiếp vào vi tế tâm và đa năng trong mục đích. Gói thêm Tư Tưởng vào ( Khổ, vô thường, vô ngã), nó sẽ trở thành mục đích Quán.
-Mức độ đinh: Tập trung vào đề mục đằng trước mặt, 100 lần chỉ làm đúng 1 vị trí như đang bắn súng -> Tư tưởng đi theo đường thẳng, cố định duy nhất vào 1 vị trí -> nhóm đề mục chúng ta đang làm sẽ giúp người tập có Định ( Hay sự tập trung) nhanh nhất bởi vì nó huấn luyện cho cái Não chỉ làm 1 việc, lặp đi lặp lại theo phương Thẳng mà thôi.

LN: Chị nói rõ hơn đoạn gói tư tưởng được không? Cụ thể là gói tư tưởng giải thoát.

BM: Ban đầu là cần có Định đã. Khi đã mạnh thì đọc 3 cái Pháp Ấn: Khổ, Vô Thường, Vô Ngã, thì nó sẽ vào vi tế tâm.

Tất nhiên là cái đó là 3 cái ngắn gọn tổng kết. Chứ mình cũng phải cảm nhận cuộc đời thế thật thì mới làm được.

Nên đó là cái Thầy tìm ra. Đi từ Sơ -> Tứ -> Phi Phi Tưởng rồi vào Diệt Thọ Tưởng Định bằng 03 cái Pháp Ấn.

Khi mới xây dựng Định thì đương nhiên người tập cần xây dựng cái tâm Hướng Thiện để chuẩn bị cho mình hành trang trước đã.

Hướng thiện là hỷ lạc, tình thương, từ bi... Mình gói trong cái đó thì cái đó nó cũng cùng mình đi lên cùng với đề mục của mình.

Còn mình gói cái Muốn thần thông để lợi dụng. Muốn Tà thì nó sẽ là tà.

LN: Nguy hiểm vãi.

BM: Nên chị nói: Đa năng trong mục đích là nó có ý đó.

LN: Ý là Nếu dùng đúng thì nó đưa lên cao lắm. Còn nếu dùng sai nó đưa xuống sâu lắm. Hiệu quả trong mọi chiều!

BM: Ừ. Phương pháp nào cũng thế thôi. Chẳng qua cái phương pháp của tụi mình nó nhanh quá. Nên nhìn thấy tác dụng ngay trước mặt. Chứ mấy cái kia nó cũng đi nhanh thì cũng sẽ thấy những kẽ hở y hệt.

Hết phần hỏi đáp  ;D. Cảm ơn bà con.
Quý ông Don-ki-hô-tê!!

vantamdalat

Trích dẫn3. Vấn đề mê tập dợt
Là vì tu sĩ thấy rất rõ:
Nếu không tập là thảm họa cho chính mình, cho Cha Mẹ, cho bà con của mình!
Rồi từ đó mới có kế hoạch tu tập lâu dài.
Đấy! bà con thấy rùng mình chưa!
đệ và bà con mình phải lấy câu này làm động lực thúc đẫy mình tu tập thôi ạ. và lấy câu này tạo ra trạng thái gấu rượt mà cấm đầu cấm cổ tu thôi ạ.
mình phải lên chương trình và lập kế hoạch tu thật chắt cú thôi bà con ạ.
Dù khó khăn hay khổ cực, dù khốn khổ hay khốn nạn, dù hạnh phúc hay đắng cay, dù te tua hay tơi tã....ta vẫn luôn mĩm cười mà ATCN đằng trước mặt một cách kiên trì vững vàng.
"ta đang trên chuyến xe buýt cuối cùng trực chỉ Niết Bàn''

boiroi

#138
Trích dẫn từ: brightmoon00 trên Th11 11, 2017, 05:20 PM
Chánh định hay là phương tiện
   1.   Định là gì?

Theo sách: Nó được gọi là định, samàdhi với nghĩa tập trung (samàdhàna). Tập trung là gì? Ðó là sự xoay quanh (àdhàna) của tâm và tâm sở một cách đều đặn (samam) và chánh đáng (sammà) vào một đối tượng DUY NHẤT. Bởi vậy, đấy là trạng thái nhờ đó tâm và tâm sở ở trong tình trạng quân bình, chánh đáng, và đặt để hết vào một đối tượng duy nhứt, không phân tán hay xao lãng.

brightmoon00 có thể nói khi vào chánh định thì có biểu hiện như thế nào không? Làm sao mình biết mình đang vào chánh định? Có phải như trong Bát Nhã Tâm Kinh nói là khi vào rồi thì sẽ "vô sắc, thọ, tưởng, hành, thức". Tại vì có lúc thấy chấm đỏ như thật thì có khi nhận thấy mình không nghe được gì hết, sau khi thoát ra mới biết nhà hàng xóm đang mở loa hát nhạc ầm ĩ, rồi mình suy nghĩ thì nó bị thoát ra.

Trích dẫn
Theo ngôn từ bình dân: Hãy tưởng tượng từ Ajina bắn ra một viên đạn. Anh bắn 100 lần, 100 lần viên đạn đó trúng hồng tâm -> Đó là Định
Và hãy tưởng tượng: Ở trường bắn súng có những tấm bia với khoảng cách khác nhau, 10m,20m, 30m... Vậy thì: nếu anh bắn trúng hồng tâm ở các khoảng cách khác nhau-> Đó chính là độ sâu, là các cấp bậc của Định ( Tầng thiền)
2.   Tại sao cần có định?
-   Từ thực tế, chúng ta đều thấy: bất cứ một vị bác học  tài ba nào tìm ra Một Định Luật, bất kì môt vị danh nhân nào để lại công trình vĩ đại -> Vị đó phải có Định mạnh trước. Họ đã bỏ hàng giờ, quên ăn quên ngủ say mê nhìn vào từng công thức, từng sự kiện để tìm ra một Lý thuyết chung nhất. Và có 1 điểm chung, họ luôn đặt đề tài và óc suy nghĩ ra trước mặt để mường tượng ( visualize) cái vấn đề họ đang đào sâu nghiên cứu.  Lúc này, Cái vấn đề họ đang nghiên cứu chính là đề mục, mục đính của họ chính là Sáng tạo ra những công trình mới-> Họ là thiền sư trong chính lĩnh vực họ đang làm.
-   Với Thầy Thích Ca, bản thân được miêu tả trong kinh sách là một người giỏi trong tất cả các hoạt động. Ngay cả khi đi  thử nghiệm các nhóm tu khác nhau thời bấy giờ, Thầy đều đi qua rất nhanh -> Đây là một vị về Tâm lực là Rất mạnh. Và Vị ấy đã vào Đạo bằng con đường Quán 12 nhân duyên ( là con đường rất khó bởi chỉ có 1 người thiện xảo trong việc điều tâm mới làm được mà thôi)
-       Với việc học nói chung, học sinh đều cần nhìn cái hình ảnh trước mặt thì mới Hiểu được thầy cô giáo nói gì.
-   Bơi thế, đối với người học Phật, chúng ta cũng đi theo một cách thức tương tự
-   Xem thêm: Genius https://www.youtube.com/watch?v=40yqDWiEr_g


3.   Phân loại Định theo các nhóm đề mục





a.   Nhóm đề mục hstd sử dụng ( Nước, Lửa, Mặt trăng, Mặt trời, Chấm đỏ...-> Tựu chung là nhóm đề mục có màu sắc, ánh sáng)
- Cách thức: Quán
-Mục đích: Tác động thẳng trực tiếp vào vi tế tâm và đa năng trong mục đích. Gói thêm Tư Tưởng vào ( Khổ, vô thường, vô ngã), nó sẽ trở thành mục đích Quán.
-Mức độ đinh: Tập trung vào đề mục đằng trước mặt, 100 lần chỉ làm đúng 1 vị trí như đang bắn súng -> Tư tưởng đi theo đường thẳng, cố định duy nhất vào 1 vị trí -> nhóm đề mục chúng ta đang làm sẽ giúp người tập có Định ( Hay sự tập trung) nhanh nhất bởi vì nó huấn luyện cho cái Não chỉ làm 1 việc, lặp đi lặp lại theo phương Thẳng mà thôi.

b.   Nhóm đề mục Quán Hơi Thở (Thiền Nam Tông), Quán Giác trên Hành Động( Thân Hành Niệm)
-   Cách thức: Quán
-   Mục đích: Xác định điểm đầu-cuối rõ ràng; có lợi cho người muốn tinh lọc sự vận hành của Tâm.
-   Mức độ định: Trung Bình. Nhìn bảng vẽ phía trên: Đề mục đi theo một góc toạ độ lặp đi lặp lại, ban đầu là góc rộng, sau đó nó thu nhỏ góc lại cho đến khi góc đó khép lại thành 1 điểm. Do đó, khi lướt qua cách thực hành, chúng ta sẽ thấy: Định Lực xây dựng từ một Góc Quét hay 1 đoạn thẳng, Quét Hoài cho đến khi nó thu hẹp lại thành 1 cái Điểm và Rồi Từ cái Điểm đó mới làm tiếp -> Vậy: Với một người mới xịt ra hơi đằng trước mặt thì lấy gì Định mà làm nổi Một Góc Rộng rồi Thu Hẹp thành 1 điểm? Một VD khác để minh hoạ rõ hơn: Khi Tâm rà radar trên 1 khoảng trống, cái máy có tính năng tốt thi nó rò ra được mục tiêu. Còn cái máy công nghệ dở ẹc thì khả năng nó rò ra mục tiêu có cao không?  

Mình thấy bên hướng dẫn Thiền định thì làm thư giãn, điều thân, điều tức rồi mới quán đề mục. Đó có phải là kết hợp quán hơi thở (phần b) rồi chuyển tiếp sang quán đề mục hstd (phần a) BM nói ở trên không?

Tuy nhiên, trong hướng dẫn Tịnh độ hướng dẫn khởi đầu là nhắm mắt thấy màn đen, rồi niệm giọng cao vào điểm chính giữa, mà khó xác định điểm chính giữa (tức là không thấy cái bia để ngắm bắn). Bởi vậy mất một lúc lâu nó mới ra cái chấm bùi nhùi, rồi cái chấm đỏ. Cho mình hỏi tại sao lại khác biệt giữa 2 cách tập vậy?

Mình hiểu phần b làm như ví dụ dưới đây có đúng không : mình nhắm mắt, hít thở, rồi vừa cảm nhận hơi thở ở lỗ mũi, vừa niệm trong tâm "Hít" khi hít vào, "Thở" khi thở ra . Một lúc rồi hơi thở yếu dần rồi gần như tắt, rồi mình vẽ chấm tròn ở lỗ mũi ra, thường là ở huyệt Nhân Trung. Thì nó ra cái chấm dễ hơn. Mình lại đem cái chấm ra trước mặt để tập kiểu đề mục hstd.

Trích dẫn
c.   Nhóm đề mục quán vô thường ( Bất tịnh trong vật thực, bất tịnh trong cơ thể với phân loại Móng, Da, Gân, Thịt, Tóc, Đờm, Máu, Mủ...; Quán một cái thân thối rứa qua cac giai đoạn phân rã)
-   Cách thức: Quán
-   Mục đích: Giảm tham dục
-   Mức độ định: Thấp do Các Đối Tượng dùng làm đề mục sẽ thay đổi liên tục trước mắt, không có tính chất Duy Nhất nên trái ngược với Định nghĩa ban đầu về Định
d.   Nhóm đề mục Quán Từ Bi Hỷ Xả ( Lấy một hoặc nhiều đối tượng , cho thành 3D rồi quán từ, bi, hỷ, xả trên đối tượng đó)
- Cách thức: Quán
- Mục đích: Giảm Sân, Giảm Si, mở rộng Tâm
- Định: Thấp vì thay đổi đối tượng và không là Duy Nhất

Mình nhớ hình như là quán vô thường, và quán Tứ Vô Lượng Tâm là Tứ Thiền trở lên mới làm được mà. Có phải cách tập nó ở chỗ này không :
https://www.hoasentrenda.com/fp/phuong-phap/thuc-hanh/quan-vo-thuong-2117

Vậy mình ở Cận định cũng tập được phải không?

Cám ơn BM rất nhiều.

brightmoon000

#139
@ Boiroi:

Nhìn rộng ra sẽ thấy: tập thực hành thầy đã để lại cho tụi mình đều dựa trên 1 nguyên tắc cố định: Đó là bất cứ có làm gì thì cũng đưa nó ra Trước mặt, Ngang Tầm mắt:
- Hơi thở thư giãn:
+ Sơ cấp: Hơi thở bụng kiểu Yoga ( Cận định)
+ Cao cấp: Làm 1 cái bụng đang phồng xẹp theo hơi thở thực ngay trước mắt
- Điều thân điều tức: Làm 1 dãy số điện tử từ 1 đến 12 ngay trước mắt
- Quán đề mục ( Phần chính): Một cái đề mục hợp với tính cách của người tập, ngay trước mắt, ngang tầm nhìn
- Quán vt: Bộ xương hay cái xác thối rữa ngay trước mắt
- Từ bi: Hình ảnh 3d ngay trước mắt

->>> Đi xuyên suốt 1 quá trình thực hành, người tập sẽ thấy là Chỉ cần làm một động tác là Đưa Ra Trước Mặt, Ngang Tầm mắt để mà ngắm nghía mà thôi. Với cách làm thông suốt này, người Tập sẽ không bị Bối rối vì phải áp dụng quá nhiều Kĩ Thuật khác nhau với những động tác khó nhằn. Thầy hiểu tụi mình bị Giới Hạn về Thời Gian, Giới Hạn về Sức Khoẻ, Giới hạn về Phước Báu-> nên những gì dễ và theo 1 quy tắc chung nhất, thầy đưa cho tụi mình làm.

* Ở những phương pháp khác khi đi lên cao, mọi người sẽ thấy có những thứ Rất Khó vì người ta áp dụng rất nhiều Lối Kĩ Thuật không xuyên suốt nên sẽ làm cho Người Thực Hành hết sức lúng túng và bị đứng chững ở đó 1 thời gian dài, loay hoay để vận dụng Mắt Tai Mũi Lưỡi Xúc cảm nhận sao cho đúng. Tuy nhiên, vì giới hạn của chủ để này nên sẽ không tập trung đi Miêu Tả sâu nữa.

Tóm lại: Làm đi, làm kĩ vào để kiểm nghiệm xem có đúng thế không.

2. Cách hít thở thư giãn thầy đưa trong tệp Thực Hành không phải là từ đầu chóp mũi ( như được miêu tả ở Nhóm đề mục b) nhé. Nắm cho Kĩ Phần Thực Hành thầy đã đưa để tránh làm lệch kĩ thuật.

Tịnh Độ cũng áp dụng Thư Giãn, Điều Thân Điều Tức như Thiền. Mục đích để Giảm Bớt Lạo Xaọ trong cơ thể, tán loạn trong suy nghĩ trước khi vào Chấm Đỏ. Ai không có Lạo Xạo trong Cơ thể, tán loạn trong Suy Nghĩ thì cứ việc vào Làm đề mục chính liền.  :)




boiroi

#140
Trích dẫn từ: brightmoon00 trên Th11 14, 2017, 12:56 PM
@ Boiroi:

Nhìn rộng ra sẽ thấy: tập thực hành thầy đã để lại cho tụi mình đều dựa trên 1 nguyên tắc cố định: Đó là bất cứ có làm gì thì cũng đưa nó ra Trước mặt, Ngang Tầm mắt:
- Hơi thở thư giãn:
+ Sơ cấp: Hơi thở bụng kiểu Yoga ( Cận định)
+ Cao cấp: Làm 1 cái bụng đang phồng xẹp theo hơi thở thực ngay trước mắt
- Điều thân điều tức: Làm 1 dãy số điện tử từ 1 đến 12 ngay trước mắt

Cám ơn Mun nhiều nhé, đúng là khi nhắm mắt, thì vẽ đề mục đằng trước con ngươi cũng nhướn theo, rồi một hồi nó mệt, nó cụp xuống thì đề mục (mờ mờ) cũng chạy xuống, theo dõi hơi thở thì mình cứ nghĩ là theo dõi hơi thở thiệt ở lỗ mũi. Để mình sửa lại thói quen này.

Còn 2 vấn đề cho mình hỏi cho kỹ luôn nhe

1/Về điều thân, phần thực hành viết:
Trích dẫn
"PHƯƠNG PHÁP ĐIỀU THÂN"

C. BUÔNG XẢ

1) Buông xả mọi việc và ý tưởng.
Đã buông xả thì buông xả thể xác trước, rồi tới tư tưởng sau: Thì mới đi xa được. Cách buông xả của Hai Lúa tui, khi ngồi, như sau: Từ tư thế ngồi cứ một hơi thở hít vô rồi thở ra, tui để ý đến ngón chân và khi thở ra: tui buông thả nó, xong tới bắp vế, rồi tới đùi, hậu môn hí hí, vai, cổ hơi cúi đầu xuống (Gặp càm, nhẹ thôi!), Dùng đầu như "đội trần nhà sẽ làm xương sống thẳng một cách tự nhiên.

Vậy thì mình nằm tập, khi để ý ngón chân, thì cũng là tưởng tượng ngón chân đằng trước mặt ngang tầm nhìn luôn phải không hay là tưởng tưởng ngón chân ở vị trí ngón chân  ;D trên thân thể? Tương tự cũng là các bộ phận khác: bắp vế, rồi tới đùi, hậu môn, vai, cổ .

2/Còn một vấn đề nữa là làm sao vào Định sâu hơn? Khi mình thấy đề mục rồi, thì đề mục nó hiện ra rồi nó tối dần và mất không theo ý mình, có lần mình cố giữ nó thêm một chút là nó đau đầu, vậy làm sao giữ được đề mục lâu hơn?

Cám ơn BM nhe. ;D

TDD

Trích dẫn từ: boiroi trên Th11 16, 2017, 04:18 AM
Còn 2 vấn đề cho mình hỏi cho kỹ luôn nhe

1/Về điều thân, phần thực hành viết:
Trích dẫn
"PHƯƠNG PHÁP ĐIỀU THÂN"
C. BUÔNG XẢ
1) Buông xả mọi việc và ý tưởng.
Đã buông xả thì buông xả thể xác trước, rồi tới tư tưởng sau: Thì mới đi xa được. Cách buông xả của Hai Lúa tui, khi ngồi, như sau: Từ tư thế ngồi cứ một hơi thở hít vô rồi thở ra, tui để ý đến ngón chân và khi thở ra: tui buông thả nó, xong tới bắp vế, rồi tới đùi, hậu môn hí hí, vai, cổ hơi cúi đầu xuống (Gặp càm, nhẹ thôi!), Dùng đầu như "đội trần nhà sẽ làm xương sống thẳng một cách tự nhiên.

Vậy thì mình nằm tập, khi để ý ngón chân, thì cũng là tưởng tượng ngón chân đằng trước mặt ngang tầm nhìn luôn phải không hay là tưởng tưởng ngón chân ở vị trí ngón chân  ;D trên thân thể? Tương tự cũng là các bộ phận khác: bắp vế, rồi tới đùi, hậu môn, vai, cổ .

Chào boiroi,
Mình có tập thở pranayama trong yoga, nên mình xin phép được trả lời bạn chỗ buông xả này như sau:
Trong phần hướng dẫn, Thầy không có nói là "tưởng tượng ngón chân đằng trước mặt, hoặc tưởng tưởng bất cứ bộ phận nào của cơ thể đằng trước mặt để buông xả nó.

Bạn lưu ý thật kỹ, Thầy nói là: "cứ một hơi thở hít vô rồi thở ra, tui để ý đến ngón chân và khi thở ra: tui buông thả nó..." Có nghĩa là khi bạn thở ra thì bạn để ý đến ngón chân, rồi lần lượt để ý đến từng bộ phận khác (khi thở ra).
Nguyên tắc của khí lực:
- Khi hít vô thì khí bị chặn.
- Khi thở ra thì khí lực được lưu thông.
- Khi ý ở đâu thì "nó" (khí lực) ở đó.
Do vậy khi mình thở ra mà mình tác ý là thư giản chỗ nào thì chỗ đó trên cơ thể sẽ được thư giản (kiểu như chỗ đó được mát xa vậy).

Bạn nên đọc thật kỹ, suy nghĩ thật kỹ phần điều thân của Thầy, rồi tập theo để biết cảm giác thư giản (buông xả thể xác) nó như thế nào.
Phật Giáo tạo ra người hiền nếu và chỉ nếu người này hiểu rằng đời là Vô Thường. Không ngộ được điều này thì lúc nào cũng phát tâm hơn thua và sanh chuyện. (Tibu)

boiroi

Trích dẫn từ: TDD trên Th11 16, 2017, 07:55 AM
Trích dẫn từ: boiroi trên Th11 16, 2017, 04:18 AM
Còn 2 vấn đề cho mình hỏi cho kỹ luôn nhe

1/Về điều thân, phần thực hành viết:
Trích dẫn
"PHƯƠNG PHÁP ĐIỀU THÂN"
C. BUÔNG XẢ
1) Buông xả mọi việc và ý tưởng.
Đã buông xả thì buông xả thể xác trước, rồi tới tư tưởng sau: Thì mới đi xa được. Cách buông xả của Hai Lúa tui, khi ngồi, như sau: Từ tư thế ngồi cứ một hơi thở hít vô rồi thở ra, tui để ý đến ngón chân và khi thở ra: tui buông thả nó, xong tới bắp vế, rồi tới đùi, hậu môn hí hí, vai, cổ hơi cúi đầu xuống (Gặp càm, nhẹ thôi!), Dùng đầu như "đội trần nhà sẽ làm xương sống thẳng một cách tự nhiên.

Vậy thì mình nằm tập, khi để ý ngón chân, thì cũng là tưởng tượng ngón chân đằng trước mặt ngang tầm nhìn luôn phải không hay là tưởng tưởng ngón chân ở vị trí ngón chân  ;D trên thân thể? Tương tự cũng là các bộ phận khác: bắp vế, rồi tới đùi, hậu môn, vai, cổ .

Chào boiroi,
Mình có tập thở pranayama trong yoga, nên mình xin phép được trả lời bạn chỗ buông xả này như sau:
Trong phần hướng dẫn, Thầy không có nói là "tưởng tượng ngón chân đằng trước mặt, hoặc tưởng tưởng bất cứ bộ phận nào của cơ thể đằng trước mặt để buông xả nó.

Bạn lưu ý thật kỹ, Thầy nói là: "cứ một hơi thở hít vô rồi thở ra, tui để ý đến ngón chân và khi thở ra: tui buông thả nó..." Có nghĩa là khi bạn thở ra thì bạn để ý đến ngón chân, rồi lần lượt để ý đến từng bộ phận khác (khi thở ra).
Nguyên tắc của khí lực:
- Khi hít vô thì khí bị chặn.
- Khi thở ra thì khí lực được lưu thông.
- Khi ý ở đâu thì "nó" (khí lực) ở đó.
Do vậy khi mình thở ra mà mình tác ý là thư giản chỗ nào thì chỗ đó trên cơ thể sẽ được thư giản (kiểu như chỗ đó được mát xa vậy).

Bạn nên đọc thật kỹ, suy nghĩ thật kỹ phần điều thân của Thầy, rồi tập theo để biết cảm giác thư giản (buông xả thể xác) nó như thế nào.
Cám  ơn TDD,

Lúc trước mình cũng tập như bạn nói nhưng BM nói

Trích dẫnCao cấp: Làm 1 cái bụng đang phồng xẹp theo hơi thở thực ngay trước mắt

Nên mình cũng liên tưởng khi điều thân cũng làm các bộ phận ngay trước mặt. Mà mình cũng thấy nó hợp lý là khi nhắm mắt mình không có thấy bằng mắt mà dùng ý mà vẽ, mà tưởng tượng. Nếu để ý trên bộ phận trên thân thể thì tầm nhìn của mình sẽ hướng xuống chứ không ngang tầm mắt. Bởi vậy mà mình hỏi lại cho chắc.

brightmoon000

#143
TDD trả lời bối rối đúng rồi đó. Trên nguyên tắc cứ chỗ não có căng cứng làm khí lực không đi qua được thì chỗ đó có bệnh. Đây là 1 phần trong Loạt bài tập làm cho thân thể khoẻ mạnh.
+ Sơ cấp: hít ra thở vào và buông xả từng bộ phận
+ Nâng cấp hơn: Hào quang trên người thấy dơ chỗ nào thì làm nó sáng lên và tẩy sạch ở chỗ đó.
+ Cao cấp hơn: Quán tứ đại

Bởi nó là Sơ cấp nên nó phù hợp trong Phần đầu của Buổi Công Phu (chỉ cần Cận Định thôi).

boiroi

Trích dẫn từ: brightmoon00 trên Th11 17, 2017, 10:14 AM
TDD trả lời bối rối đúng rồi đó. Trên nguyên tắc cứ chỗ não có căng cứng làm khí lực không đi qua được thì chỗ đó có bệnh. Đây là 1 phần trong Loạt bài tập làm cho thân thể khoẻ mạnh.
+ Sơ cấp: hít ra thở vào và buông xả từng bộ phận
+ Nâng cấp hơn: Hào quang trên người thấy dơ chỗ nào thì làm nó sáng lên và tẩy sạch ở chỗ đó.
+ Cao cấp hơn: Quán tứ đại

Bởi nó là Sơ cấp nên nó phù hợp trong Phần đầu của Buổi Công Phu (chỉ cần Cận Định thôi).
Cám ơn Mun nhiều nha. Mình hiểu rồi ?

lovely

Chi Mun xem giúp em có thể tu tập được nữa không ạ

Tibu

Trích dẫn từ: lovely trên Th11 25, 2017, 11:39 AM
Chi Mun xem giúp em có thể tu tập được nữa không ạ
Chú tibu đây con. Ở đây không có xem giúp gì hết, mà chỉ có chừng này chuyện để thành tu sĩ thứ thiệt mà thôi.

0. Giữ giới luật cho thật là ngon lành cái đã, rồi mới làm các chuyện sau đây.
1. Kiến thức là phải tự tìm tài liệu mà tự đọc, không có ai đọc dùm. Đó là lý thuyết.
2. Còn cái nữa là nên suy nghĩ, rất rất nhiều, rất rất kỹ... Đó là cái suy nghĩ.
3. Tu hành là tập thật tình, là làm, là sắn tay áo lên và thực tập. Đó là phép hành.
4. Còn cái nữa là: Kỹ Luật Bản Thân. Không có cái này thì chả làm gì được.

Tại sao?
Cho dù có quen, có nằm chồng lên nhau, có ở cùng nhà... mà không có Kỹ Luật Bản Thân thì chầu rìa, vẫn cứ là chầu rìa.

lovely

con chậm hiểu nên chưa hiểu lắm ạ , cám ơn chú chỉ dạy để con suy ngẫm và thực hành dần dần ạ

brightmoon000

Trích dẫn từ: lovely trên Th11 26, 2017, 01:15 PM
con chậm hiểu nên chưa hiểu lắm ạ , cám ơn chú chỉ dạy để con suy ngẫm và thực hành dần dần ạ

Ý thầy là 2 chữ "tu tập" nó cần rất nhiều cái Làm Thật ở trong. Không có chuyện làm chơi chơi mà hỏi là Em có tu tập được nữa không  ;D Được hay không là Ở Em, Do Em, Tự Em mà thôi. Nếu em muốn thì bắt đầu lại với những Gạch đầu dòng mà thầy đã chỉ ở trên đó.


brightmoon000

* Bổ sung Một Chút Giải Thích cho DVD Tái Sanh phần 2

Quan sát quá trình Thụ thai và lớn lên của một đứa trẻ, chúng ta thấy rằng đứa trẻ đó có 3 giai đoạn khôn lớn:
1.   Giai đoạn trong bào thai của người mẹ rồi ra đời được cha mẹ cho ăn học, yêu thương, che chở
2.   Giai đoạn tự thân ra đời lập nghiệp
3.   Giai đoạn có một gia đình nhỏ, lo cho con cháu và những người xung quanh

Cuộc đời mỗi con người xoay quanh ngần đấy chuyện, và con đường Tâm Linh xuyên suốt các kiếp sống cũng không nằm ngoài câu chuyện đó. Có người hỏi: Em thích thiền nhưng em được cho đề mục Tịnh độ; có người lại nói: Em thích Tịnh độ nhưng em lại được cho đề mục Thiền. Có người lại hỏi: Mật Tông kì diệu quá, em muốn theo Mật Tông có được không? Thực tế có những câu hỏi như vậy vì người hỏi chưa tự đánh giá được năng lực của bản thân mình, và đó là chuyện bình thường ấy thôi. Y như câu chuyện đứa trẻ, Con đường Tâm Linh cũng sẽ được chia ra thành 3 giai đoạn như sau:

1.   Giai đoạn được nuôi lớn trong tình Yêu Thương của Chư Phật
2.   Giai đoạn tự thân ra đời, tự mình quan sát cái thằng Mình
3.   Giai đoạn đưa đôi tay ra nâng đỡ những người yếu đuối hơn Mình.

Mỗi một bước chuyển tiếp của một giai đoạn là một sự oằn mình để khôn lớn, bởi vì ở trong từng bước nhảy đó là những câu chuyện khác nhau.
- Khi tự thân ( chuyển từ (1) sang (2)), đứa trẻ Tâm sẽ có những ngụp lặn khó khăn riêng của nó. Nó phải tự đấu tranh với bản thân nó, và nếu nó vấp, nó có thể chạy về úp mặt bên đôi chân của Cha Mẹ nó để được Yêu Thương. Rồi nó cứng cáp dần, nó tự biết lượng sức, tự biết kiếm cơm.
- Và nó chuyển từ (2) sang (3), lại một khó khăn nữa. Vì nay nó bắt đầu tập lo lắng cho người khác, ngoài Nó. Nó bộn rộn với những khó khăn của người khác. Giai đoạn đầu khi chưa quen, đứa trẻ Tâm sẽ thấy mệt mỏi, nó bắt buôc phải dành thời gian quay lại (2) để ổn định lại cảm xúc, chỉ là một vài khoảng thời gian riêng để lấp lại cân bằng.
- Rôì nó tiếp tục với giai đoạn (3), nó quen dần, làm được nhiều hơn, giúp được nhiều người hơn.  Đứa trẻ Tâm lúc này cần hết sức nhu nhuyễn và cần có cái Túi Khôn ( Cái Biết) để tự điều chỉnh sức Mình. Còn nếu nó chưa có cái Túi Khôn đó, nó cần đi mượn Túi Khôn của người thầy nó, người có nhiều Kinh Nghiêm hơn sẽ chỉ cho nó biết, nó cần phải làm gì.

•   Lưu ý: Nhưng người tự thích Thiền thì đặc biệt cần tập trung câu chuyện Nhân-Quả của bản thân mình. Mọi hành động, mọi sự việc Mình đang trải qua, mọi cú va đập của Tâm là do chính bản thân Mình mà thôi. Nếu có khuynh hướng thích đổ lỗi, mặc dù Xu Hướng thích Thiền ( Vì nghĩ đây là một con đường Trí Thức), nhưng bản chất là Chưa có đủ Độ Chín để chạy qua giai đoạn (2)

Bây giờ lại bàn đến Câu Chuyện Quả Thánh, có 3 con đường để Vào quả Vị:
(1)   Vào qua Khổ
(2)   Vào qua Vô Thường
(3)   Vào qua Vô Ngã

Với từng cá nhân, họ sẽ thiên về 1 trong 3 Cách này. Nghĩa là nếu Vào bằng Khổ nhiều hơn thì Vô Thường, Vô Ngã sẽ yếu hơn. Nếu Vào bằng Vô Thường nhiều hơn thì Khổ, Vô Ngã sẽ yếu hơn. Tương tự với Vô Ngã.

Có một khoảng thời gian, Mun liên tục Đặt Câu Hỏi: Thế nào để Vô Ngã (Ai cũng hiểu sơ qua về Khổ, Vô Thường; còn Vô Ngã là 1 câu chuyện rất là khó nhằn). Và qua 1 thời gian, khi ngủ Mun cũng làm cái này, thì tối đó có 1 giấc mơ: Mun dẫn Bd qua căn nhà gỗ, bỗng đâu trong làn gió thổi đến có hàng nghìn con nhện nhỏ li ti chân dài; nó lướt rất nhanh trong gió và tới bám vô Bd, nó không độc nhưng làm da bị mẩn ngứa ( Nhện Vi tế đó). Và Mun kéo Bd chạy nhanh thật nhanh để thoát khỏi đàn nhện này, vang trong đầu 1 câu nói: "Nếu muốn hết Ngã, hãy làm những hành động Vô Ngã". Liền lúc đó, Mun tỉnh dậy.

Và câu chuyện Vô Ngã là câu chuyện của giai đoạn (3), khi Tâm khôn lớn, biết đứng trên đôi chân của mình, biết quan tâm tới người khác; và đó là câu chuyện Mật Tông của thầy chúng ta đó.