Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Cô Gái Đồ Long

Bắt đầu bởi lubutaba, Th9 15, 2010, 05:53 PM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

thichvangsanh

hấp hấp dẫn kỳ lạ quá mấy huynh ơi !

datnguyen

 ;D
hi hi..
Tình cờ có xem một tài liệu..
Chữ và Nguyễn Du
(tương truyền Nguyễn Du tụng đọc KIM CƯƠNG.từ bé,30 tuổi đột nhiên quăng ra một bài thơ.....


Ngã độc Kim Cương thiên biến linh
Kỳ trung áo chỉ đa bất minh
Cập đáo Phân Kinh Thạch Đài hạ
Tài tri vô tự thị chân kinh.

...có ai đó ,  dịch thoáng:

Kim Cương ta tụng cả ngàn biến
Ý nghĩa đa phần hiểu chết liền
Bận đến thạch đài ...c.... gì đấy
Ngộ ra không chữ... là kinh truyền.

Nguyễn Du
:D :D :D

lubutaba

Trời đất ... cám ơn các bạn hiền ...
Nghe Thầy bảo, lubu toát mồ hôi hột nên mò lên mạng để đọc lại.
Đọc ngược từ cuối truyện. Đến nửa cuốn, mắt mờ tóe đom đóm ... thì thấy các bạn đã nhảy vô ...
Té ra lubu nhớ lộn xộn vì lâu quá.
Đâm ra hư cấu trên hư cấu ...  ;D ...
Thôi lỡ rồi thì lubu xin phép Thầy và các bạn lubu hư cấu tiếp.

Túi Càn Khôn thì ai cũng có.
Và chẳng túi nào giống túi nào.
Đó là cái túi nó gồm đủ hết các thứ từ nhiều đời của hành giả: kiến thức, kiến giải, thói quen, cấp độ Tham Sân Si ... nói chung cái Bản Ngã to tướng.

Qua sự cọ xát trong quá trình đi xuống, đi ra.
Quăng cái chày.
Quơ được cục đá, quăng cục đá.
Quơ được cái chai, quăng cái chai.
Chụp được cái gì, quăng cái đó ...  ;D ... chiêu này mới học ...
Hành giả phá vỡ hang ổ tâm thức cuối cùng ...?... và xé toang cái túi.

HHDL

em nhớ Thầy có dạy về cái này...
Thấy bản ngã và làm cho nó quê, nó xẹp xuống...
chứ không phải phá toang cho nó trở thành "ngã vô"
em HHDL

Minh

Trích dẫn từ: HHDL trên Th9 16, 2010, 07:11 PM
Trích dẫn từ: thichvangsanh trên Th9 16, 2010, 06:53 AM
cám ơn huynh HHDL nha ! những từ như  " kiếm, đi vòng, Trương vô Kỵ, cửu dương thần công..." sao mình thấy quen quá ta, hai huynh quả nhiên là cao đồ của chú Tibu danh bất hư truyền nhe ! bái phục sự tin tấn tu hành của hai huynh đó.

Cao đồ mà Thầy đào tạo được theo mình biết hiện nay là: Cô Vân, Cô Trang, Các Nhí...TVS hay cố ý nhẫm lẫn quá...
HHDL

Khéo léo chối từ lời khen một cách đúng đắn, đáng mến đáng phục lắm đó HHDL ơi.

lengoctao27

Nếu cái Ngã mà được xữ lý dễ dàng như vậy thì đâu cần phải sám hối và tu tập xì khói?????!!!!!!!Cỡ vài chục kiếp!!!

ticien

Trích dẫn từ: HHDL trên Th9 19, 2010, 06:58 AM
ngài wikipedia đính chính lại đôi điều như sau:
Tuổi thơ
Trương Vô Kỵ gặp được Ân Ly, là anh em con cậu của mình và được cô ta chăm sóc vết thương,
Thời Ticien luyện Cô Gái Đồ Long, thì chưa có Wikipedia, nên 2 nữ nhân vật trên đây, 1 người tên Hân Ly,
Trích dẫntrong những bước ngoặt của cuộc đời Trương Vô Kỵ là gặp Triệu Mẫn, quận chúa của Nhữ Dương Vương, tuy là oan gia, 2 người ở 2 thế đối nghịch nhau nhưng tình yêu của họ ngày càng sâu đậm dù trải qua bao nhiêu khó khăn, bao nhiêu sóng gió tình yêu của họ vẫn không đổi. Triệu Mẫn là người xinh đẹp, thông minh và sâu sắc nhưng cũng rất si tình. Trải qua chông gai hoạn nạn cuối cùng Trương Vô Kỵ cũng hiểu ra được Triệu Mẫn là người mình yêu thực sự và dù cho đại nghiệp đã thành, Chu Nguyên Chương thay lòng đổi dạ nhưng Trương Vô Kỵ vẫn bỏ ngoài thế sự và đã cùng với Triệu Mẫn (và Chu chỉ Nhược)sống một cuộc đời tự do, tự tại và hạnh phúc suốt đời.

và 1 người tên Triệu Minh, là người yêu của Trương Vô Kỵ. Có lời thơ như sau:
"Lại gần đây, lại gần đây
Cho anh vẽ lại chân mày Triệu Minh"

HHDL

dạ phim trước con xem là Triệu Minh...nhưng phim 2009 thì lại dịch là Triệu Mẫn...con chẳng biết là bản dịch nào là đúng...
con HHDL

datnguyen

Thân Chào tất cả.
Hư ảo nhiều xét ra vẫn có lỗi ?
Bài thơ của NGUYỄN DU nằm ở tài liệu này:
http://thuonghylenien.com/thica/index.php?topic=49.0
....tui cắt xén và chơi chữ Hán ra Việt ,vui thôi , không dám mạo phạm ! ;D
Trích một đoạn:
....Khi đi sứ sang Trung Quốc, đến "Đài chia ( Phân )kinh" của Thái tử Chiêu Minh nhà Lương, Nguyễn Du cảm tác một bài thơ khá dài, khá lạ so với toàn bộ thơ chữ Hán của ông (hầu hết thơ chữ Hán của ông gồm 8 câu). Ông cười chê việc làm của Chiêu Minh Thái tử, cho rằng việc chữ nghĩa có dính dáng gì đến sự vắng lặng của Tâm đâu mà phân kinh với chiết tự.....
Đặc biệt là đoạn cuối của bài thơ này:
"Ngô văn Thế Tôn tại Linh Sơn
Thuyết pháp độ nhân như hằng hà sa số
Nhân kiến thử tâm nhân tự độ
Linh Sơn chỉ tại nhữ tâm đầu
Minh kính diệc phi đài
Bồ - đề bổn vô thụ
Ngã độc Kim Cang thiên biến linh
Kỳ trung áo nghĩa đa bất minh
Cập đáo phân kinh thạch đài hạ
Tài tri vô tự thị chân kinh".

(Tạm dịch: Ta nghe nói Đức Thế Tôn tại núi Linh Thứu, thuyết pháp độ hằng hà sa số người. Người liễu ngộ được tâm thì người tự độ thoát, Linh Sơn chỉ ở tại tâm người mà thôi. Không có đài gương sáng, nào có cây Bồ-đề. Ta đọc hơn ngàn biến Kinh Kim Cang, những ý nghĩa sâu kín trong đó phần nhiều ta không rõ. Đến hôm nay tới đài chia kinh này mới biết rằng Vô tự chính là Chân kinh).
ACE Hỉ xả  :D :D :D

tnt


Tựa là Cô Gái Đồ Long, nhưng khi đóng cuốn sách lại thì chỉ còn luu lại trong trí nhớ của chúng ta cái tên Truong Vô Kỵ là nhiều nhất.
Khi đọc một cuốn sách thì mọi nguời đều có những cách nhìn nhận theo quan điểm và sở thích của mình, điều đó không ai giống ai cả.
Mỗi nguời sẽ tìm đuợc cho mình một khía cạnh để học hỏi ..
Ân oán tình thù đều có đầy đủ, những góc cạnh thiện ác xen lẫn giữa chánh và  tà trên giang hồ nghiã hiệp là sao ?

Đối với tnt thì trong tất cả các tác phẩm của Kim Dung đều mang tư tuởng Phật giáo sâu sắc. Ông có phải là một Phật tử thuận thành của Đạo Phật hay không thì tnt không rõ, nhưng hầu hết các tác phẩm kiếm hiệp của ông đều bao trùm một tư tuởng Phật Giáo rất là sâu sắc và thâm thuý.

- Cây Đồ Long Đao ( Ỷ Thiên Đồ Long Kiếm ):  Như là một báu vật tuợng trưng cho Tiền tài - Danh Vọng - Quyền Lực.
Giang hồ dậy sóng, chém giết nhau, bất chấp thủ đoạn để đoạt cây Đồ Long Đao, như con nguời chúng ta lao vào tiền tài danh vọng như con thiêu thân lao vào ánh đèn.

- Nhận Vật : Trương Vô Kỵ cái tên đầy ấn tuợng:  Vô Kỵ có nghiã là " Không Kỵ " với một cái gì.
Trương Vô Kỵ là một nguời rất thông minh và đĩnh đạt, trí dũng song toàn kim bi. Chàng Vô Kỵ lại đuợc sinh ra từ những ân oán tình thù lẫn lộn.
Là một sự đơm hoa kết trái đuợc kết tinh bởi Tình Yêu giữa " Chánh và Tà ". Chánh Tà hai cái đó luôn là một kình lực chống đối nhau và luôn xem nhau như kẻ thù không đội trời chung, nhưng nay thì hai chữ đó đa đuợc hoá giải duới cái tên " Vô Kỵ " Hoà quyện giữa chánh và tà bằng một tình thương nhân hậu đầy bao dung tình cảm rất là thiêng liêng và cao đẹp trong lòng nguời: đó là tình yêu thương của Cha Mẹ, tình cảm vợ chồng.
Một thứ kết cấu đầy nhân bản tình nguời và mang đậm tính chất vị tha của Đạo Phật.
Tình thương là thứ có thể san bằng mọi chuớng ngại và thù hằn trong lòng nguời.

Vô Kỵ một ý nghiã rất là thâm trầm và sâu sắc ...
-  Một nguời mà có thể đặt trên đầu mình hai thứ Chánh và Tà mà vẫn có thể làm luỡng toàn đôi bên thì đó chẳng khác chi một Bậc đại Bồ Tát mới có thể làm đuợc chuyện đó !

Thử nghĩ đi bây giờ nếu có hai nguời bạn biểu mình đứng ra làm trọng tài cho hai nguời thì mình sẽ làm sao đây ? chỉ cần một lời nói " có " hay " không "
thì mình bỗng nhiên sẽ có một thằng là bạn và một thằng là thù ngay thôi.
Huống hồ chi đây là mình đứng giữa một bên chánh và một bên tà mà đó lại là Cha và Mẹ ...thì ta có thể hình dung ra đuợc sự xung đột của nó như thế nào ?

Trương Vô kỵ là một nhân vật tuợng trưng cho cái Tâm của chúng ta vì trong lòng chúng ta ai mà chẳng có chánh tà trong suy nghĩ của mình, hai điều đó luôn hiện hữu và sống giữa cái Thiện và cái Ác trong lòng chúng ta.

Con nguời luôn bị Tiền tài , Danh Vọng và Thế lực làm cho điên đảo mà bất chấp mọi thủ đoạn để đạt cho đuợc những thứ đó trong cuộc đời, những điều đó đuợc diễn tả bằng những cảnh mưu mô chiếm giết nhau giữa các đại môn phái, sự cấu xé giằng co giữa cái thiện và cái ác ..
Tất cả những mâu thuẩn giằng xé đó vây quanh nhân vật Trương Vô Kỵ một con nguời hiền lành chân thật và đầy lòng bi mẫn, tất cả những mâu thuẩn và trang chấp đó đều đuợc Truong Vô Kỵ giải quyết triệt để bằng tình thương và lòng truợng phu của kẻ quân tử lấy bao dung mà hoá giải.
Việc làm và tư tuởng đó chỉ có những Bậc Bồ Tát mới làm nổi thôi.

Có một chi tiết  trong truyện mà tnt rất thích, đó là hồi Truong Vô Kỵ đuợc Trương Tam Phong truyền cho võ nghệ. Khi học những chiêu thức này, Lần đầu tiên chàng Trương gần như là nhớ đuợc gần hết tất cả các chiêu thức và sau đó đánh lại cho Truong Tam Phong xem, rồi ông Thầy hỏi con nhớ đuợc bao nhiêu chiêu thức trong những điều ta vừa dạy ? Lần này thì Vô Kỵ còn nhớ đuợc phân nữa, rồi tiếp tục luyện tiếp thì chỉ còn nhớ đuợc đôi chút và sau cùng thì chẳng còn nhớ đuợc chiêu thức nào cả ...Lúc ấy nghe Truong Vô Kỵ nói thế ai cũng cảm thấy lo ngại vô cùng, nhưng chỉ riêng Truong Tam Phong thì lại gật gù khen ngợi .." thế thì hay lắm  " ...

Một khi cái học đuợc từ chiêu thức căn bản đã ăn vào trong nguời rồi( đã thấm vào trong tâm mình ) thì tự nhiên sẽ biến thành những phản xạ vô điều kiện mà nguời ta sẽ phản ứng một cách rất là tự nhiên tuỳ theo hoàn cảnh mà xuất chiêu chứ không phải theo trình tự nào cả. Vì thực tế khi ra đánh nhau đâu phải lúc nào họ cũng đánh giống như theo truờng phái mình đa học đâu, mà thiên hạ chơi búa xua loạn cào cào lên cả thì mình phải làm sao đây ? thế mới biết học nhưng mà phải biết tuỳ cơ ứng biến mới là cách học hay nhất. Cho nên khi Vô Kỵ nói quên hết tức có nghiã chàng đã biến tất cả các chiêu thức thành ra của mình rồi nên không còn nhớ nó là gì nữa ..Và chỉ có bậc Sư Phụ mới hiểu ra đuợc nguyên lý thâm sâu này mà thôi!

Điều đó làm tnt nghĩ: học là một chuyện nhưng khi đem ra áp dụng ngoài thực tiễn thì nó đòi hỏi phải có sự uyển chuyển, tuỳ cơ ứng biến mà đối phó với từng hoàn cảnh, đó là cái linh hoạt của mình khi ứng dụng những điều đã học vào đời sống sao cho nó đuợc phát huy đến mức tối đa mà nó có thể đạt đuợc. Đó mới là cảnh giới tối cao của nguời học võ hay học đạo gì cũng vậy!

Tất cả chúng ta ai cũng đều khát vọng đuợc giải thoát khỏi cái Bản ngã ...thế mà mỗi chúng ta lại không thể nào ngưng thở để thoát khỏi cái xiềng xích của thân xác chứa bản ngã ẩn trong hơi thở của mình. Đấy là một nghịch lý đầu tiên và là gút thắt không thể gỡ của bản chất chúng ta.
Bản ngã thì qúa xa mà Bản tính hẹp hòi, uy lực của nghi thức tập tục và nghi lễ, cung nhu bản năng di truyền của chúng ta thì lại qúa gần đủ để hạn chế phạm vi năng lực thuởng thức về sự bao la rộng lớn của Đạo trong ta.

Cô Gái Đồ Long : Là bài ca của lòng yêu nuớc ...Nhưng mà Lòng yêu nuớc không đủ làm tinh thần chúng ta thư thái truớc khi chết. Mà phải bỏ hết oán hận, hết ý nghĩ chua chát đối với bất cứ ai . Nguời ta chỉ cần lúc chết không oán hận gì và cũng không cảm thấy đau khổ gì là đuợc rồi.

Chuyện của Kim Dung bao giờ cũng khép lại với một chữ " Không "
Mọi chuyện ở đời vạn sự giai không. Tất cả danh vọng tiền tài đều coi nhẹ như không, danh lợi chỉ là vật ngoại thân không có gì đáng phải lưu tâm. Con nguời sống còn với nhau chỉ bằng cái tâm chân thật và tình thương xóa bỏ mọi thù hằn.
Thế gian này nào có gì đáng phải lưu tâm đâu ...Khi chỉ còn lại chữ tình!
Một bậc anh hào kiết thế như vậy mà chỉ muốn được " ngày ngày vẽ chân mày cho ái thê " ! Thật nhẹ nhàng và tình tứ làm sao !
                      " Lại gần đây, lại gần đây
                    Cho anh vẽ lại chân mày Triệu Minh".

wanwien

Trích dẫn từ: HHDL trên Th9 20, 2010, 09:34 PM
dạ phim trước con xem là Triệu Minh...nhưng phim 2009 thì lại dịch là Triệu Mẫn...con chẳng biết là bản dịch nào là đúng...
con HHDL

Ah, chuyện này là Kim tiên sinh về già hơi bị rảnh nên qua Oxford học tiến sĩ và lôi mấy bộ kinh điển ra chỉnh sửa lại....Đại khái là Minh thì thành Mẫn, còn trong Thiên Long Bát Bộ thì Vương Ngọc Yến thành Yên, Đoàn Dự không yêu Yên nữa. Bộ Anh Hùng Xạ Điêu thì cho Đông Tà yêu đơn phương đệ tử Mai Siêu Phong.  Nói chung ai lỡ coi bộ cũ thì đừng có dại mà đụng vô mấy bộ mới sẽ dễ bị dội vì triệu chứng tình đầu khó phai  ;D

hstn

"Trường Giang cuồn cuộn đổ về Đông
Bao lớp sóng xô bấy lớp anh hùng
Ngoảnh đầu lại nhân tình thế thái
Được mất bại thành bỗng chốc hóa hư không

Biết mấy tịch dương nhuộm hồng sóng nước.
Bao kiếp ngư tiều bơi chải theo dòng
Đắm mình với gió Đông
Cất chén rượu nồng thêm thoả chí
Dưới ánh trăng thu càng thắm thiết cuộc trùng phùng
Chuyện xưa, chuyện nay, bại thành, được mất
Được mất, bại thành, bỗng chốc hoá hư không"

Nghe các bạn bình Kim Dung quá hay, chợt nhớ bài thơ trong film. Và nhớ Nhất Hạnh nữa. Sóng cũng là nước. Mà ổng quên nước cũng là sóng. Theo phật pháp có nên chấp Phật với Bụt? N Tibu ơi, niệm kiểu đổi Phật trở lại Bụt thì không quen và thấy làm sao đó.

Hstn

Tibu

Trích dẫn từ: hstn trên Th9 22, 2010, 09:00 AM
[...]

Nghe các bạn bình Kim Dung quá hay, chợt nhớ bài thơ trong film. Và nhớ Nhất Hạnh nữa. Sóng cũng là nước. Mà ổng quên nước cũng là sóng. Theo phật pháp có nên chấp Phật với Bụt? N Tibu ơi, niệm kiểu đổi Phật trở lại Bụt thì không quen và thấy làm sao đó.

Hstn
Cách kêu chẳng qua là do thói quen, mình chưa quen thì mình cứ dùng cái chữ mà mình quen. Ăn nhằm là cái ý của minh là "cái đó" thì nó sẽ tới cái đó.

Tuy nhiên không nên tự chế ra cái câu:
alô khoèm khuỳ
với ý là nói về Ngài A Di Đà.
Thì khi minh niệm như vậy tất nhiên là minh ... tự đi! Chẳng có ai theo cả! Đi đường trường mà có một mình mà thôi, thì chỉ có thua thiệt vào thân.

Do vậy, hể mà dùng niệm để tiến tu thì Mật Tông là số một!

Để ý tới cái dụng cụ căn bản là cái xâu chuổi. Trong dụng cụ này có hột châu mẫu. Và cái tội Vượt Pháp, khi minh niệm mà lại lần qua hột châu mẫu này.

Điều này nói lên một điều cấm kỵ:
Có nghiã là:
Không phải, hể nghe người ta nói là:
Tất cả tư thế, ngôn ngữ đều là ấn và chú của Chư Phật.
Rồi dựa vào đó mà tự chế ra câu niệm, trong khi chưa biết trình độ của mình thì ôm đầu máu liền thôi.
Nên biết rằng, câu nói trên dành cho một vài người trên thế giới đã đạt được tình trạng "Thường Trú Tam Bảo" mà thôi.

Mình chưa tới mà chơi bảnh là thua to.


datnguyen

Sặc.... sặc... sặc...
....nước..là gì ta ???  ;D
Là lúc ta ở giữa sóng và nước,giữa nổi và chìm.
Nổi thì sống, và bơi tới lui,gọi là biết bơi.
Chìm....là theo Hà bá .
Là khi tui tập  "bơi"...lúc 28 tuổi...( lâu lắm rồi ).
....Thày dạy tui bơi là đàn anh của tui nhiều mặt :
-   đàn anh trong nghề.
-   đàn anh trong Đạo.
-   Vận động viên bơi lội ,có nhiều Huy chương.
...vắn tắt = mọi điều kiện rất thuận lợi , như trong mơ ?
Lần lượt , lúc đầu vài ngày là tập tại chỗ....sao cho " nổi " với phương pháp "thở ra /vào ... xen sao cho nhịp nhàng với trạng thái bập bềnh chìm/nổi..tương ứng.và dĩ nhiên  Sặc.... sặc... sặc... khá nhiều lần ,và vài ngày sau với con mắt nhà Nghề của ổng.=
-Ổng thấy tui bắt đầu " yêu nước " liền dạy qua bơi tới..ếch ,sải,..v..v. cũng với qui tắc trên...
( thật ra tui vẫn thấy rõ.. sặc là chết ,vẫn còn nguyên xi )
-hay ! tui bơi ngon lành nhưng  ngay lúc ngưng bơi là Sặc.... sặc... sặc...chìm và thấy chết chắc... ;D
- Ổng hơi lạ và khuyến khích tiếp: cứ ếch ,sải tới tới tới là sẽ tới như Ổng ...thả nổi lềnh bềnh FREE....cả ngày cũng được .Tới thì tới ,Hai tháng sau "bơi"...ngon lành hơn thấy rõ,Nhưng vẫn Sặc.... sặc... sặc chìm = hổng có " nổi " FREE như ổng..thấy ổng buồn mình cũng buồn,vì mình biết chìm nổi là chuyện nội tại của mình......có điều tui tức mình phải hỏi ổng cho ra cái sự " nổi "...này : ???

Hỏi=..tại sao bây giờ , Anh " nổi " ..FREE   ?
Trả lời=...không khí tồn trong phổi , lúc thở ra , bây giờ lớn hơn lúc ta đi trên mặt đất..
Hỏi=..nghĩa là " nổi "... chỉ xảy ra khi bắp thịt lồng ngực làm việc liên tục ,với lồng ngực lúc nào cũng lớn hơn lúc thường ...thay vì thư giãn cho xẹp lép như lúc ta ngủ ? vậy thì tốn sức và tốn ý chí cũng lớn hơn  lúc thường !!! Thế thì... làm sao giải thích những người mê man bập bềnh nổi nhiều ngày trên biển dù có người.. thường ngày bơi dở hoặc chưa từng học bơi ?
và nghĩa là. ..về chuyên môn Anh thừa biết " nổi " như vậy thì mất sức còn nhiều hơn và chắc chìm còn lẹ hơn bơi tới nhiều (vì bơi :bắp thịt lồng ngực được từng nhịp thư dãn-: hồi sức lại )? !
Trả lời=...à há...Anh cũng thấy kỳ thiệt,thế chú nghĩ sao ? Anh không biết tại sao thiệt. ;D ;D ;D

(tạm dừng )

Tibu

Trích dẫn từ: datnguyen trên Th9 22, 2010, 04:24 PM
Sặc.... sặc... sặc...
....nước..là gì ta ???  ;D
Là lúc ta ở giữa sóng và nước,giữa nổi và chìm.
Nổi thì sống, và bơi tới lui,gọi là biết bơi.
Chìm....là theo Hà bá .
[...]
Xương ổng bộng, nên ổng nhẹ hơn mình nên ổng nổi ;D ;D ;D