Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Tiểu Liên Hoa - Những Ngày Đầu

Bắt đầu bởi Tiểu Liên Hoa, Th8 22, 2011, 06:39 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

Liên Hương

 Đọc bài của TLH thật là thích , TLH cừ quá . :-* :-*

2 Tí

Trích dẫn
   Làm xong thì ốm nhách, ăn uống dưởng sức cho đàng hoàng nghe con, nhớ đó nghe!
Trích dẫn
Con bị mất sức khi lôi và kéo người trong không gian. Con rất cần ăn uống nghỉ khỏe...
;D ;D ;D TLH nhớ nghe lời thầy nha em  ;)
An trú Chánh niệm đằng Trước mặt.

Tibu

Trích dẫn từ: lá chuối trên Th2 21, 2012, 07:35 PM
Cô Gà Con ơi,

Em TLH do lao lực trong tập phim Phong Thần vừa rồi mà em đã ói ra máu ba ngày nay rồi. Cô có thuốc gì chỉ cho em nó gấp với !!
Một mình TLH làm một Phật sự, sức trẻ thanh nữ mà còn như vậy, trong khi Thầy và Nhí bao trùm hết trái đất này và các cõi giới khác nữa, sức khoẻ nào chịu cho thấu và lâu dài ?!
Con chỉ biết nghe, nhìn và xót chứ không biết ăn nói đao to búa lớn gì cả, mong rằng những đao to búa lớn chém cho đúng chỗ thì nó mới có ý nghĩa trước những hành động vì chúng sinh quên mình này.  Còn cứ thích đao to búa lớn mà cho rằng Thầy và Nhí không mệt gì lắm đâu, là " bình thường" thì thật là nghẹn lòng !
Tội nghiệp cho con tui!
Khi xưa, tibu lủi thủi một mình trong những cơn kiệt sức, nằm mê mang, bất tỉnh.
Khi tỉnh dậy thì lấy thuốc ngãi cứu hơ lỗ rún. Hơ một tý thì nằm gục luôn. Sau này Bác Tư hàng xóm qua cho uống gói trà sâm thì lấy lại sức nhanh hơn.

Tiểu Liên Hoa

Thầy ơi! Cô ơi!
Con đỡ hơn rồi. Con bị ói máu 4 ngày, từ sáng nay đến giờ thì đỡ rồi. máu cũng đã cầm, sáng nay con ói ra máu đông chứ không còn là máu tươi như mấy hôm đầu nữa.
Giờ con hơi mệt thôi ạ. Con sẽ nhanh khoẻ thôi. Nên mọi người đừng lo cho con ạ.
GIờ con nghỉ ngơi thêm thôi ạ.

Tiểu Liên Hoa

@ Các Cô Chú, Anh Chị : em đỡ nhiều rồi, đến hôm nay thì hoàn toàn không còn ói máu nữa, chỉ hơi mệt thôi ạ. Em sẽ nghỉ ngơi thật tốt để còn tiếp tục đi tiếp nữa. Hì hì  ;D ;D ;D
@ Chú Tảo : Con vui lắm Chú ạ, vì con giúp được người ta, nên dù có sao thì con cũng chấp nhận hết, huống chi con còn có Thầy , các Cô Chú Anh Chị luôn ở bên hỗ trợ con nữa. Đó là nguyện của con, Chỉ mong làm được chút gì đó giúp chúng sinh hữu tình, còn thân con thì sao cũng được.  ;D ;) ;D
@ Chị TNT và BHT : em cảm ơn Chị và Bé nhiều lắm. em sẽ  làm theo lời chị và Bé khuyên. để dành sức " chơi " tiếp nữa.  ;D :D

Tibu

Trích dẫn từ: Tiểu Liên Hoa trên Th2 25, 2012, 12:37 AM
@ Các Cô Chú, Anh Chị : em đỡ nhiều rồi, đến hôm nay thì hoàn toàn không còn ói máu nữa, chỉ hơi mệt thôi ạ. Em sẽ nghỉ ngơi thật tốt để còn tiếp tục đi tiếp nữa. Hì hì  ;D ;D ;D
@ Chú Tảo : Con vui lắm Chú ạ, vì con giúp được người ta, nên dù có sao thì con cũng chấp nhận hết, huống chi con còn có Thầy , các Cô Chú Anh Chị luôn ở bên hỗ trợ con nữa. Đó là nguyện của con, Chỉ mong làm được chút gì đó giúp chúng sinh hữu tình, còn thân con thì sao cũng được.  ;D ;) ;D
@ Chị TNT và BHT : em cảm ơn Chị và Bé nhiều lắm. em sẽ  làm theo lời chị và Bé khuyên. để dành sức " chơi " tiếp nữa.  ;D :D
Con coi cái này có giúp gì cho con không?
https://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?action=printpage;topic=652.0

Nguyên tắc là con quán từng Tứ Đại một và kèm một bên là thân thể của con.

Con sẽ thấy ứng với từng Tứ Đại thì con sẽ hiểu là thân thể đang thiếu Tứ Đại nào.

Sau khi con thấy nó thiếu thì cũng nhờ cách quán mà con điều hòa nó lại.

Tiểu Liên Hoa

Trích dẫn từ: Tibu trên Th2 25, 2012, 05:46 AM
Trích dẫn từ: Tiểu Liên Hoa trên Th2 25, 2012, 12:37 AM
@ Các Cô Chú, Anh Chị : em đỡ nhiều rồi, đến hôm nay thì hoàn toàn không còn ói máu nữa, chỉ hơi mệt thôi ạ. Em sẽ nghỉ ngơi thật tốt để còn tiếp tục đi tiếp nữa. Hì hì  ;D ;D ;D
@ Chú Tảo : Con vui lắm Chú ạ, vì con giúp được người ta, nên dù có sao thì con cũng chấp nhận hết, huống chi con còn có Thầy , các Cô Chú Anh Chị luôn ở bên hỗ trợ con nữa. Đó là nguyện của con, Chỉ mong làm được chút gì đó giúp chúng sinh hữu tình, còn thân con thì sao cũng được.  ;D ;) ;D
@ Chị TNT và BHT : em cảm ơn Chị và Bé nhiều lắm. em sẽ  làm theo lời chị và Bé khuyên. để dành sức " chơi " tiếp nữa.  ;D :D
Con coi cái này có giúp gì cho con không?
https://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?action=printpage;topic=652.0

Nguyên tắc là con quán từng Tứ Đại một và kèm một bên là thân thể của con.

Con sẽ thấy ứng với từng Tứ Đại thì con sẽ hiểu là thân thể đang thiếu Tứ Đại nào.

Sau khi con thấy nó thiếu thì cũng nhờ cách quán mà con điều hòa nó lại.



Trời ơi! Hay quá Thầy ơi! Con mới đọc và nhập định nông mà thấy vui lắm. thú vị lắm ấy. ;D ;D ;D
Thế là con có trò chơi mới rồi  ;D ;) ;D . Con cảm ơn Thầy. Thầy nhớ giữ sức khỏe nha Thầy.

Tiểu Liên Hoa

Dạ. con cảm ơn Cô rất nhiều. Nhờ có Cô và mọi người mà sức khỏe con phục hồi nhanh chóng,  chứ nếu cứ nằm một chỗ chắc con chán đời quá đi.  ;D ;D

Tiểu Liên Hoa

Sau hơn 1 tuần nghỉ mà không nghỉ con xin báo cáo tình hình ạ.

Đầu tiên là con chưa có quán được Tứ Đại vì con chưa khỏe hơn nên chưa bắt đầu tập cái đó. Mấy hôm nữa con sẽ làm ạ.

Sau khi con bị ói ra máu 4 ngày thì con đỡ, chỉ còn mệt. Và cách đây khoảng 4 ngày, bố con có bị tai nạn xe. may mà chỉ bị xây xước và chảy máu, rách hết quần áo, chứ không bị nặng gì cả.
Bố con có kêu đau quá. Con cho bố con nằm nghỉ ngơi. Rồi tối đó, con nhập định và với suy nghĩ là làm cho bố con đỡ đau, con quán ra bố con đang nằm trên giường rồi con làm cho vùng bị đau của bố phát sáng và con dùng tay xoa với tác ý là bố sẽ đỡ đau nhé, chỗ chảy máu thì liền lại, chỗ bị t***u thì tan đi.

Con làm đến khi mệt thì nghỉ. Sáng hôm sau con có hỏi thì bố nói bố đỡ nhiều rồi. Con kiểm tra thì mấy chỗ trầy và chảy máu đã đóng vẩy khô, vết bầm tím trên đầu, mặt và cổ cũng đỡ bầm nhiều, ấn vào bố không kêu đau nữa. Nhưng bản thân con lại bị đi ngoài ra máu .

Tối hôm sau con còn mệt, nhưng có nghe tin em trai của bạn em trai con bị chết, nên con vẫn độ tử, nhưng mệt nên không biết đưa đi đến đâu nữa. Con vô nhờ Nhí kiểm tra .

Ngay đêm hôm sau hôm đó, con đang ngủ mệt thì có con ma nó đến tìm con, nó khóc lóc, kêu than kể khổ, nó làm con đau đầu quá  không ngủ nổi nữa, nên đành hỏi và nghe nó kể lể.

Nghe nó kể xong thì cảm động quá, muốn khóc theo, do đó con lại độ tử cho nó. Làm xong cũng mệt, nhưng đến gần sáng con nghĩ xem muốn biết nó ở đâu thì con có hỏi Ông Phật, và kiểm tra thì biết nó đang ở tầng 6, con sẽ để dành nó đó chờ khi con khỏe con làm tiếp.( con nói vậy là bởi hôm trước lâu rồi, đợt con khỏe, lúc con chưa có tập vô sắc, con có độ tử cho một linh hồn, là họ hàng ruột thịt , con làm với tình yêu thương rất nhiều, thì linh hồn đó lên được tầng 9. )

Sáng nay con mệt, con đèo mẹ đi làm, do trên đường đi tránh người sang đường bất cẩn nên bị ngã xe, may mà mẹ con chỉ bị xây xước nhẹ, người đi đường đó thì không hề sao, không bị ngã nữa. Con hơi choáng và đau ê ẩm cả người, hai tay đau nhức nên vẫn đi làm.

Lúc đang ở viện, khi con đang dìu một bà cụ đi khám ( vì cụ không có người nhà đưa đi ) thì con có thấy 1 bệnh nhân đang hấp hối trong phòng cấp cứu. Con đưa cụ khám xong quay về thì người ta tử vong rồi.

Con liền đứng đó độ tử luôn. Xong và chóng mặt, bủn rủn chân tay, Con về phòng con ngồi nghỉ, lúc sau kiểm tra thì chỉ đưa họ lên tầng 4.

Khoảng 30 phút sau thì mẹ con gọi tìm con vì mẹ con bị cảm lạnh, người gai gai và rất mệt. Con có cạo gió cho mẹ luôn, nhưng không có thời gian để cứu ngải. Người con giờ rất mệt. hai tay và hai chân con không chịu nghe theo sự điều khiển của con luôn, nên chiều nay con nghỉ ở nhà để nằm nghỉ và ngủ.

Con đang cố gắng nhập định bất kỳ lúc nào rảnh, có khi cả ngày, kể cả khi mà thể xác con còn đang bận làm việc của nó.

Con xin sám hối bởi thời gian gần đây con rất hay lạm dụng thần thông.ví như muốn tìm mẹ ở đâu và đang làm gì, con chỉ cần 1 cuộc điện thoại là xong, nhưng con cứ nhập định kiểm tra, con nhìn xong thì  biết và con tìm mẹ luôn, trúng y phóc.

Còn nếu người nhà con có gì muốn hỏi con, chưa kịp mở miệng hỏi con đã trả lời luôn. Mấy lần em trai con cứ hỏi, sao chị biết em đang định hỏi vậy? con cười trừ và nói, chị trả lời luôn cho đỡ hỏi mất công.

Con nhập định và giữ để có thể vào từ đâu con muốn cho vững vàng. Vậy có được không Thầy? Có bị mất sức nhiều không ạ?

Tiểu Liên Hoa

Chào timchansu nhé!
TLH chân thành cảm ơn T*** *** vì câu hỏi rất hay. và bạn đừng có lo mình mệt hay không nhé. có gì mình biết mà có thể chia sẻ thì mình không quản ngại đâu.
TLH chỉ làm mà chưa từng nghĩ đến vấn đề này, vì sao lại thế nhỉ. Và bởi câu hỏi của T*** *** hay quá nên tranh thủ giờ làm việc để làm việc riêng luôn nè. hì hì.
Nói thật là lúc đầu đọc câu hỏi 1 của T*** *** xong
Trích dẫnTiếng la " cứu mạng"  mà TLH nghe là tiếng của ai vậy? ( Timchansu suy nghĩ là tiếng la đó thì khó có thể của người bị nạn được, hay là tiếng la của linh hồn người bị nạn)

TLH cũng thắc mắc: uh nhỉ, mình chưa bao giờ kiểm tra xem lúc đó kêu la thế nào nhỉ?  ??? ??? ???
Và TLH có nhập định ngay lúc đó để kiểm tra lại thì có kết quả là như này.  :D
Lúc đó TLH đang ở vô sở hữu xứ, và ở đây thì tâm TLH có thể biết cảm giác và suy nghĩ, cũng như mọi cái cảm nhận của chúng sinh hữu tình. người đó đang nghĩ gì hay đang làm gì, thì bản thân  TLH cũng biết . mà người đó bị đau ở đâu thì TLH cũng bị đau ở đó luôn, họ bị mệt thì mình cũng bị mệt y như vậy. Bởi lúc đó mình là người ta, nhưng dĩ nhiên mình vẫn là mình nữa, nên có phản ứng là phải cứu ngay. ;D ;)

Vấn đề tiếp theo
Trích dẫnNgười bị nạn và TLH có quan hệ nhân quả với nhau không? Hay là hành động cứu người này nó xuất phát từ Tâm Đại Bi của TLH.

Không có gì là ngẫu nhiên có, là tự nhiên xuất hiện cả ban ạ, tất cả đều có nhân duyên và lý do của nó, Chỉ là nhân duyên và lý do đó thế nào thôi.
Nhưng hành động cứu người này thì TLH làm bởi tâm từ bi của mình. Lúc đó chỉ có 1 giây thôi bạn ạ, không thể suy nghĩ gì cả. Nhân duyên gặp mặt là do nghiệp và duyên sắp xếp mà chính mình cũng không biết trước. Mình chỉ hành động theo cái tâm mình mà thôi. Dù đó có là ai, là trường hợp nào đi nữa thì cái nguyện của TLH là cứu độ chúng sinh, nên nó phản ứng nhanh đến vậy đó, trước cả khi trí thông minh của mình kịp suy nghĩ đến. ;D

Dạ. con coi lại và biết thế, nhưng không biết diễn tả sao cho mọi người hiểu được , nên không biết liệu lời nói có bị sai ý muốn diễn đạt hay không nữa. Con nhờ Thầy ( khi nào Thầy khỏe ) hoặc các Cô Chú kiểm tra giùm con xem con nói đúng không ạ.
Con cảm ơn. Và cảm ơn bạn T*** *** nữa nhé. :-*

Tiểu Liên Hoa

#175
Con xin báo cáo tình hình sau 1 tuần tu tập.

Buổi tập 1: con nhập PTPPTX , lúc đầu con mải chú ý cái sâu thẳm của không gian đen nên quên mất mục đích của mình. Rồi lãng đãng một hồi con mới nhớ ra.

Con bắt đầu quán Đất. Con thấy Đất không đẹp, nó không kết dính chắc chắn, như kiểu đất cát ấy, chứ không phải đất thịt.

Con cố gắng tác ý cho nó gắn kết và đẹp hơn mà không được. Nên con nghỉ và chuyển coi thử các cái khác có ổn không.

Kết quả là: Nước thì bé xíu, và màu hơi đen.
               Lửa thì lúc đầu tròn mập, sau đó con đẩy ra xa chút thì thấy nó dài ra và có vẻ leo lét, nó không màu vàng nữa mà chuyển sang màu vàng và xanh
              Gió:  cái khung cửa thì chắc chắn nhưng gió yếu quá, cái màn lay lay chút xíu, nhìn kỹ mới thấy.

Do vậy mà con hoảng quá, không dám làm chuyện linh tinh nữa, dành sức dưỡng cho khoẻ hơn.

Con mệt nên nghỉ hôm sau nữa mới tập tiếp.

buổi thứ 2 : con làm xong đất, tư nhiên thấy vui quá, con cố làm thêm nước mà không được. nên lại nghỉ.

2 ngày sau đó con khoẻ như lực sỹ ấy, vui lắm, lúc nào cũng chỉ muốn nhảy múa hát ca. và con thấy con muốn quán lửa. bởi người con vui và hừng hực như có lửa bên trong nên quán lửa ra nhanh lắm, nhưng không dám sửa lửa vội, con gom cái vui đó , cái vui thể xác sốc nổi thành cái tâm lực tĩnh.

Nhưng con nghĩ là mỗi bài là một trình độ, từ thấp đến cao để hoàn chỉnh bản thân và trình độ, và phải có lý do thì mới có sự sắp xếp như thế, chứ quán linh tinh không theo thứ tự thì không thể đạt được hiệu quả tối đa, nên con bình tâm lại để tập nước cho xong.

Buổi thứ 3: con bắt đầu tập với cái tâm trầm lặng và nhẹ. Con hoàn thành nước, lúc đầu mới chỉ màu trắng trong suốt, rồi mãi sau mới xanh được. Con thấy người mát mẻ và nhẹ nhàng lắm.

sau đó con lại vì tình thương mà đi làm mấy viêc khác, lại mất sức, nên chưa quán tiếp lửa được.

Nhưng con thấy rằng. muốn quán đất thì cái tâm con phải bình  , quán nước thì cái tâm con cần tĩnh, quán lửa thì con chưa sửa nhưng con thấy cái tâm cần vui và khoẻ, linh hoạt. và gió thì cần tâm nhu nhuyển, nhẹ nhàng và lặng.

Giờ con lại đừ, dù không hiểu vì sao, không biết mình có làm gì quá sức không ( vì tình thương ấy chứ không phải do bài tập đâu ạ)? nhưng con cứ nghỉ thêm, khi nào sẵn sàng thì con lại tiếp tục báo cáo tiếp ạ.

Con xin đính chính một chút. con nói mệt không tập mà chờ khoẻ hơn là bởi con mệt quá, không giữ nổi đề mục, không tập trung nổi, chứ nếu con giữ được đề mục thì con đã tập ngay cho khoẻ hơn. Bởi với con, nếu còn giữ được đề mục thì chưa gọi là mệt. mà mệt nghĩa là kiệt sức luôn ấy ạ.

Tiểu Liên Hoa

#176
Trong bài báo cáo trước của con, con có viết đoạn này
Trích dẫnsau đó con lại vì tình thương mà đi làm mấy viêc khác, lại mất sức, nên chưa quán tiếp lửa được.
con định im lặng mà làm nốt bài tập Thầy giao, nhưng mà suy đi nghĩ lại con thấy vẫn nên viết ra, để khi nào Thầy khoẻ, Thầy chỉ dạy tụi con. để mọi người đừng ai mắc phải lỗi như con nữa.

Con thất bại Thầy ạ, nên con buồn lắm, vì con bất lực, con không làm nổi. :'( :(

Khi con hoàn thành xong nước, con thấy người nhẹ nhàng lắm. khoẻ lên nữa. Nhưng đêm đó trời mưa, nhà hàng xóm nhà con có nuôi 2 con chó, người ta xích nó ngoài cổng, và nó bị ướt mưa, nó kêu la, sủa ầm ĩ vì đói và lạnh. đã 2 bữa tụi nó không được ăn gì rồi. :(

Lúc đó là 2h đêm rồi, con nghe nó sủa xót ruột quá, nên nhẹ nhàng lén đi ra cổng, định bụng xem có giúp gì được không, nhưng khi con vừa đi ra cổng thì ông chủ nhà đó cầm 1 cái cây to bằng cổ tay con đi ra, và dùng cái cây đó đánh con chó, nó chu lên thảm thiết, rồi im bặt và nằm bẹp xuống né đòn.  ??? :'(

Nhưng ông ấy vẫn đánh nó nữa. Con thương quá, nên đứng ở cổng có nói ra rằng: Chú ơi! nó lạnh và đói nên nó kêu đó, chứ không phải nó hư đâu ạ, nó chỉ muốn được vô sân nhà cho đỡ ướt thôi ạ.

Ông ấy quay lại nhìn con rồi không nói không rằng đánh nó tiếp, con hối hận quá , vì lời con nói nên nó mới bị đánh tiếp. vì thế con rụt cổ lại, núp sau cái cổng, hi vọng ông ấy nghĩ rằng con vô nhà rồi để đừng đánh nó nữa.

Đứng đó con lại nghĩ đến lần cách đây tầm 8 năm. vì hiểu lầm rất nhỏ thôi mà trong 1 đêm ông ấy đánh bả chuột với 3 con chó nhà con, lần đó cả 3 con cùng chết, trước khi chết chắc chúng nó đau đớn lắm, nên chúng chạy khắp nhà, ói và đái ỉa ra khắp nhà.  :'(

Con chó to nhất chạy vào giường con, và chết ở trên tay con, nó co giật, xùi bọt mép, nhưng ánh mắt nhìn con hiền  và tha thiết lắm, con vội vàng bón cho nó uống chút nước đường xem có cứu được không nhưng không kịp. Lần đó con khóc ròng rã 1 tuần liền, con buồn lắm. :'( :'( :'( :((

Ông ấy đánh con chó nhà ông ấy xong thì bỏ vào nhà. Con lại thò đầu ra nhìn, thấy con chó nằm bẹp dí trên nền đất, ướt nhẹp và rên rỉ. :-S

Con rón rén nhẹ nhàng quay vào nhà lấy chìa khoá mở cổng lấy 1 tấm áo mưa rách ra che cho con chó, nó thấy con thì quẫy đuôi mừng, thương quá, con vuốt đầu nó, rồi nói : ngoan, chịu khó chút nhé, tao không biết làm sao giúp mày nữa.

Con quay vào nhà và đi ngủ vì yên tâm nghĩ rằng cái áo mưa đắp lên cho 2 con chó rồi thì nó  đỡ lạnh và ướt.

Nhưng sáng hôm sau con đi làm thì con thấy con chó đó nó ngồi gập người lại ói ra máu, ói nhiều lắm, nó nhìn thấy con cố vẫy đuôi vài cái rồi lại gập người lại ói tiếp.

Đến trưa mẹ con thấy nó ói máu tiếp nên có gọi ông hàng xóm bảo nó ốm đó, cho nó ăn tí nước cháo không nó chết mất, thì ông ấy không nói gì.

Con nhập định cõi vô sắc xem nó có sao không, thì con thấy con đau lắm, bị đau bao tử, chảy máu nữa, và đau nhừ hai vai, cả xương sống cũng đau nhừ, con đau và thương nó quá nên khóc, vì con hối hận lắm, giá mà con đủ dũng cảm làm gì đó hơn. thì nó không đau đớn đến thế, cứ thế thì nó chết mất.

Bởi mấy con chó nhà con mà bỏ ăn đến bữa thứ 2 là con sẽ pha sữa nóng hay nấu cháo loãng rồi đút cho chúng ăn, nếu chúng ốm thì con còn bón thuốc cho chúng, hay có khi tiêm cho chúng, tất cả toàn tự tay con làm nên con biết mât nhiều thời gian lắm.

Mà con chó ốm nặng thế thì nhà ông ấy sẽ không chăm sóc nó đâu, lúc đó con sợ quá nên không nghĩ gì nổi, chỉ mong sao nó đỡ đau. Nên con quán ra hình ảnh nó, với tác ý là chữa bệnh cho nó, làm bụng nó đỡ đau, đừng chảy máu nữa, vai và những chỗ bị cây vụt thì đỡ đau.

Con không biết con làm bao lâu nữa, chỉ biết đến khi con thấy người mệt nhoài thì con xả thiền, con mệt mỏi nhắm mắt ngủ chút thì phải dậy đi làm.

Rồi tối hôm đó con lại tiếp tục nhập định, con tác ý xem nó ra sao rồi thì con thấy hình ảnh nó bị người ta lấy cái cây rất to đánh vô đầu nó, cho nó chết và người ta làm thịt nó.

Con hoảng thật sự, nên con đã khóc. con tiếp tục chữa bệnh cho nó với suy nghĩ rằng: em ơi! cố lên em, cố ăn chút gì đó cho khoẻ, không thì người ta giết em mất.  :'( :'( :((

Con làm đến khi kiệt sức, thì dậy đi làm. khi đi làm thì con bị chảy máu mũi. con nghĩ chắc do con quá sức, hôm đó lại đúng ngày con trực, tức là con làm việc liên tục 30 tiếng liên tục. rồi mới về nhà.

Về mẹ con có nói hôm nay nó ói ra máu ra có 2 lần thôi, chứ không ói suốt như hôm qua, con mừng quá dặn mẹ để ý nó nhé.

Và nhập định chữa bệnh thêm 1 lần nữa. sau lần này thì con kiệt sức thật. Con không thể quán giữ nổi cái đề mục của con. đến chính bản thân con cũng thấy  choáng choáng, nhất là khi nhắm mắt lại thì mọi thứ quay tít lên, đầu con đau như muốn vỡ ra, con không chịu nổi nên dùng tay đấm vô đầu liên tục, vai và tay chân đau nhừ như ốm nặng. còn đi ngoài ra máu tươi và ói ra chút máu( chỉ một chút xíu thôi ạ).

Nhưng im lặng không dám nói với ai, vì sợ mọi người xót con  và lo cho con.  

Con đi làm ngày hôm đó, đến trưa con về đến cổng nhà thì con ngỡ ngàng và chết đứng. Con thấy con chó đang bị  thiêu. Nó đã bị thịt rồi. người ta biến nó thành bữa nhậu.

Con buồn và sửng sốt vô cùng. Nếu chó nhà con mà bị ốm chết thì con mang nó đi chôn chứ không đủ dũng cảm làm vậy, mà ngay cả nhà con cũng vậy, không ai nỡ làm vậy với những con vật mà nhà nuôi. sao nguời ta độc ác quá, sao họ có thể ăn nổi chứ, sao họ làm vậy được chứ?

Con đứng như trời trồng ở cổng, không vô nhà nổi. Mẹ con phải ra kéo con vào. Con buồn lắm, con về giường nằm và khóc.Khóc một hồi thì còn tìm 1 người anh nói chuyện cho đỡ buồn.

Con thất bại rồi. sau đó con nghỉ mệt mấy ngày và có kể cho bạn con nghe chuyện này. bạn con có nói là sao không độ cho nó chết trước cho nó đỡ khổ.

Con thì lại nghĩ rằng, nó có quyền được sống, làm sao con độ nó được, nó còn trẻ quá, chưa hiểu chuyện gì, làm sao con có quyền giết nó, dù biết nó sống sẽ khổ. nhưng có ai sống mà sung sướng đâu. đó đều là nghiệp quả mà mình phải trả .

Con vẫn làm mọi chuyện khác theo đúng kế hoạch , nhưng con rất buồn, thêm một vài chuyện nữa về một vài người mà con yêu quý và tin tưởng, nên con khóc, khóc to như bị oan ức vậy. mệt mỏi quá. Con không làm nổi gì nữa.

Bạn con nói từ khi con tu lần đầu thấy con vậy, còn nằm im khóc , rồi nằm im như cái xác không hồn. bạn con cảm nhận thấy dường như con không còn ý chí muốn làm gì nữa, con không ăn, không uống. không nghĩ ngợi gì, thậm chí là còn không cảm thấy cái ý chí muốn sống tiếp của con.

Bạn con rất sợ con mệt quá mà chết mất. nhưng con đâu thể thế được , con còn rất nhiều việc phải làm nữa, chỉ là có quá nhiều chuyện buồn và làm con thất vọng, suy nghĩ của con, hi vọng của con, niềm tin của con bị sụp đổ,

Con thật sự mệt và nản trí. Con cứ im lìm như thế cả ngày, nếu mệt quá mà thiếp được một lúc thì con cũng giật mình và rên rỉ trong khi ngủ.( lời bạn con nói lại)

Có bạn nói rằng con nên quán chữ Hrih thành thức ăn cho nó ăn, nếu nó ăn thì độ cho nó, còn nó không ăn thì thôi.

Con xin Thầy khi nào thật khoẻ thì giảng cho con và mọi người nghe về chuyện này. để lần sau có ai gặp lại cũng biết cách giải quyết. Con nên độ tử cho nó khi nó đang sống để nó thoát khỏi những đòn roi, cực hình tra tấn của ông chủ hay con nên làm như con đã làm: cố gắng cứu vãn mọi thứ khi còn thấy có tia hi vọng, dù là ít ỏi.

Con nghỉ một hai ngày gì đó, thì con quán lửa, con hoàn thành xong lửa. nhưng tâm con không vui, không buồn. Trầm lặng đến đáng sợ.

Sáng hôm sau con vui lắm, cái còng lưỡng kim của con nó sáng lên, thành màu vàng dù không sáng bằng còng của mọi người mà con nhìn thấy nhưng con vui lắm( bình thường thì chưa bao giờ nó sáng lên cả, con đeo mà nó xỉn màu như chưa có người đeo vậy đó) nên con rất tí tởn và đi khoe với mọi người,

Nhưng tối đến lại có một chuyện làm con buồn, thật ra thì con không còn buồn lắm, nhưng đêm con không ngủ được, con lại suy nghĩ và đau bụng. cả ngày làm việc vật vờ, không nói nổi 1 câu, lại đi ngoài ra máu, nhưng chỉ ói ra thức ăn thôi.

Giờ con không muốn ói nữa, nhưng mệt mỏi, và không muốn ăn một thứ gì cả, thậm chí chỉ nghĩ uống nước cũng ngại uống. cứ nghĩ đến thức ăn là lại muốn ói rồi.

Nhưng lạ ghê, cái còng của con nó vẫn sáng, dù không sáng bằng hôm qua nhưng vẫn đẹp lắm, con ngồi ngắm nó suốt những lúc rảnh, đẹp thật Thầy ạ.

Con hoàn thành bài viết, giờ con phải ép mình uống chút nước và nghỉ ngơi đã ạ.
Con xin chào Thầy và các ace! :-*

Tibu

#177
Khi mình gặp một chuỵên không ưng ý thì mình có tới hai (2) lần cấp cứu. Và điều này là phần đông bọn lubu đều làm đựơc.
1. Cấp cứu qua thể xác:
Có nghĩa là lấy sức khỏe của chính mình mà đỗi lấy mạng sống cho bà con, cô bác.
đìêu này có lợi là: Khi mình dể gỉai với ngừơi ta thì khi chính mình gặp khó khăn thì sẽ có hàng tá người đến cứu và giúp mình. Và đó cũng là nhân quả của vũ trụ.
điều này coi vậy mà cực kỳ có hại! Thật vậy, khi đựơc cứu sống như vậy thì năng lựơng đổ ra rất là lớn. Trong vài phút là ngừơi cấp cứu trở thành thân tàn, ma dại ngay trứơc mắt.
Thử hỏi, có thêm một bíên cố nữa thì lấy ai mà cứu ai đây?

2. Cấp cứu qua Tâm linh:
Có nghĩa là thí pháp, cũng có nghĩa là "độ tử". Cái này coi cùi cùi, im ỉm vậy chớ, chính nó sẽ đưa hàng tỷ ngừơi về bên kia thế gíơi rất là an tòan, và với lý do là "qua đựơc bên kia thì đựơc học, khi ra trừơng thì lại trở về quê cha đất tổ để có thể gíup đở bà con theo đúng tiêu chủân "Tự Gíac, Gíac Tha" thì thua cọp thôi chớ thua ai trên đời này nữa chớ?

Kết lụân, dứơi con mắt của Chư Thiên thì chuỵên cấp cứu thứ nhất nó sôi nổi hơn, nó nói lên đựơc tính cách lăng xả vào bải chíên trường và "lấy thân thể lấp lỗ châu mai"! Nhưng nhìn từ khía cạnh rốt ráo gỉai thóat thì cách này thua xa cách thứ hai.
Chính cách này, khi so sánh với cách của Chư Thiên (cách số 1), thì nó có vẽ là "Ngồi Mát ăn Bát Vàng" hơn... Nhưng khi bình tâm mà suy nghĩ cho kỹ lại thì cách thứ (2) này lại là qúa tuỵêt vời! Vì chính nó là cách thí...pháp hay nhất! Chính cách này mới nói lên đựơc hết cái tuỵêt vời của câu "Tự Gíác Gíac Tha"

Áp dụng:
Tất nhiên khi đụng chuyện là dùng thiên nhãn (màn tivi).
Nhìn cho ra nhân duyên của đối tượng và hành gỉa.
Xong rồi lại nhìn tiếp cho ra luôn nguyên cái kêt cuộc của vịêc cấp cúu này.

1. Nếu có thể cứu đựơc thành công thì cứ làm
2. Nếu không thể cứu được thì chờ đó và khi đối tựơng chết thì dùng công thức độ tử.
3. Nếu mà khi cứu sống xong rồi nhưng đối tựơng không cách gì thay đổi cách sống (như bị tàn phế) thì cứ để yên chờ cho chết rồi độ tử.

Nên Nhớ:
Làm cho hết khổ chớ không phải là cứu cho sống rồi để đối tượng vẫn cứ khổ trong vòng luân hổi.

Giải pháp hay nhất là trong gia đình nên có một người hy sinh để tu hành, là vì nếu mà người này tu hành cho ngon lành thì cả gia đình được cứu thoát.

Đó là đi cho hết con đường cấp cứu.

Tiểu Liên Hoa

Con hiểu rồi Thầy ạ. Con cảm ơn Thầy.

Mong Thầy nghỉ ngơi giữ sức giùm con với. Con chỉ viết đó để khi nào Thầy khoẻ thì Thầy dạy tụi con thôi, chứ sự việc qua rồi, và con cũng biết rằng con thất  bại rồi. không có gì là gấp gáp cả.

Một lần nữa, con xin Thầy nghỉ khoẻ trước đã rồi dạy cho tụi con sau.  Không con sẽ tự trách bản thân mình đến chết mất.

Tiểu Liên Hoa

TLH xin cảm ơn tất cả mọi người đã quan tâm và chia sẻ với TLH.
VÀ cũng xin lỗi vì đã "lặn" lâu quá, làm mọi người mong và lo lắng.
TLH xin gửi tặng tất cả , và nhất là........ bài viết sau đây.
Xin cảm ơn tất cả. Chân thành cảm ơn!!!!!!!!!