Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Một thời tui nghe ...

Bắt đầu bởi lá chuối, Th5 15, 2012, 10:56 PM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

nhà binh

Trích dẫn từ: lá chuối trên Th6 26, 2012, 01:37 AM
Trích dẫn từ: nhà binh trên Th6 26, 2012, 01:32 AM
Đọc tới đọc lui mãi mới biết "NCĐ" là NGƯỜI CHỈ ĐƯỜNG  :-\ :-\ ???


;D ;D ;D Cười miếng coi ! Để mai mốt tui để ý cẩn thận.  Làm gì méo mỏ ớn dzạ !  ;D ;D ;D
Dạ  :D ;D ;D ;D
"nhà binh nhìn Ba, cạo đầu cầu đạo"

chim sẻ

Chu choa! 2 bài "đục tường" và "tháo mắc lưới" hay quá trời, giờ đến bài "bốn loại ngựa" này không biết nói sao luôn ! ;D ;D ;D
Chuối ơi! còn bài nào nhớ post lên nghe  ;D.

TLT

Chuối gửi  bài nào cũng hay hết hé  ;D ;D
Rất là có ích cho mọi người

Cám ơn Chuối cưng nha


Kính

Tibu

Trích dẫn từ: hoasen9 trên Th6 28, 2012, 06:49 AM
Bữa nay vô cày tiếp hoasentrenda thì vô tình đọc được mấy bài viết này của cô đạo hữu Chuối...

Phải chi tôi đọc được mấy cái kinh nghiệm này từ trước cho đỡ khổ... đỡ mất công nghiên cứu, thử tới thử lui... híc

Thôi từ nay tôi cũng Kệ Tía Nó luôn... mình chơi hết mình, tới đâu được thì nó tới...


Namo Phật, Namo Pháp, Namo Tăng.

Cái câu chú OHM RYDHIM gì đó thì bây giờ lúc nào bên tai phải của tôi cũng nghe thấy chữ âm i i như RYDHIM... bây giờ chỉ thiếu tiếng OHM, chắc gần được ngài Văn Thù Sư Lợi rờ đầu nhận làm đệ tử rồi, vì tui ngộ đạo cũng nhờ đọc được kinh Bát Nhã mà, sau này tìm hiểu thì té ra là cái cuốn sách mà ổng giữ trên tay hàng ngày, nên tôi nghe được thứ âm thanh này từ khi đó tới giờ,  nó tràn đầy sung mãn tắm gội hàng ngày...
Khổ quá! Cận Định đó cha nội ơi!

Bồ Đề Tâm

Cám ơn chị chuối đã chia sẻ nha, mấy bài pháp này hay quá :D ;D ;D ;D!
"Xin hồi hướng công đức tu hành này đến cho những ai có tai mà muốn nghe để họ mau thành đạt quả vị Giải Thoát còn con ra sao thì cũng được." (HL)
"Đọc cho kỹ, suy nghĩ cho kỹ, hỏi cho kỹ và làm cho thật là kỹ thì may ra mới tới đích được." (HL)

COLONY

Trích dẫn từ: lá chuối trên Th6 26, 2012, 12:50 AM
Một thời con nghe Thầy nói như dzị nè ;D ;D ;D :

Một vấn đề dễ gặp phải là : khi nhận phương pháp tu tập, hành giả bắt tay vào Thực Hành thì theo thời gian, thường sẽ rơi vào những suy nghĩ sau :
Đức Phật nói rằng ứng với một hoàn cảnh thì mình sẽ có bốn phản ứng khác nhau, y như bốn loại ngựa.

1. Con ngựa khôn nhất, thứ thiệt nhất là con ngựa mà khi Ông Chủ nó vừa có ý nghĩ "quẹo phải" thì nó liền quẹo phải.
2. Con ngựa thứ hai này, khi ông chủ nghĩ rằng ổng muốn quẹo phải, ổng giơ cái Roi lên, con ngựa vừa thấy BÓNG của cái roi là nó quẹo phải. --> độ nhạy yếu hơn loại ngựa số (1)
3. Con ngựa này cái roi phải chạm vào người nó mới quẹo phải được  --> Độ nhạy yếu hơn nữa.
4. Con ngựa thứ tư này phải đánh thấu xương, đau thê thảm thì nó mới quẹo được bên phải.

Đó là nói về mức độ nhạy cảm trước vấn đề và sự lợi hại của sự nhạy cảm.

Khi mới dợt một phương pháp thì hành giả có ý nghĩ rằng :   À há ! Cú này mình phải là số (1) rồi !
Sau một thời gian , thấy "khó ăn" quá thì mình lại nói :  Thôi vậy , mình là số (2) vậy !
Rồi thêm một thời gian nữa mình lại :  ...Uhmm... Cái này sao mà... khó quá dzị ta ! Thôi thì... (1) không được, (2) không xong. Thôi mình là (3) vậy !
Thêm một thời gian nữa dợt không xong mình xụm luôn thì ...: Ôi thôi chắc mình là số (4) quá !
Và mình dợt như vậy.

Cái quan niệm mình là số 1,2,3,4 đều là SAI LẦM cả !
Vì thật sự mình không biết mình là số mấy , vì mình nằm trong Vô Minh. Vô Minh thì coi như là mù, điếc, câm, không có cảm giác luôn.
Đi vô một cái Đạo cũng giống như mình lạc vào một vùng chưa lần nào mình tới, mình không biết đâu là đâu, rồi tự cho mình là số 1,2,3,4 là điều hoàn toàn Vô Lý !

Do đó cho nên, mình chỉ cần nghe lời hướng dẫn của Người Chỉ Đường và mình cứ đi. Vấn đề là mình có đi hay đi không mà thôi, còn tới hay không tới thì... kệ Tía nó.
;D ;D ;D

Trong điều kiện như vậy mình sẽ tiến rất nhanh !

Những người Tập đại, không làm hùng hục, nghe NCĐ nói không có gì nguy hiểm đâu là làm liền, họ không đắn đo do dự, không tính thời gian, không tính toán, vô tư hoàn toàn nên Tập Rất Tự Nhiên. Do tính chất Tự Nhiên như vậy mà họ rơi vào Đạo. Vì thực chất Đạo là Tự Nhiên.

Nếu mình hiểu tính tự nhiên theo kiểu Vô Minh của mình thì mình lè phè. Lè phè thì lại chẳng được tới đâu hết.
Cho nên mình cứ làm theo vận tốc của mình và nghĩ rằng " hôm nay mình có làm, hôm nay mình có cố gắng ".
Còn kết quả thì kệ tía nó.
Mình chỉ cần biết là mình sẽ tiến tới cái mốc đó. Nhưng khi mình chưa tới thì mình cứ làm, tới rồi thì mình giữ nó. Giữ một thời gian rồi tới hỏi NCĐ "còn nữa không" thì NCĐ sẽ chỉ tiếp tới mốc thứ 2, thứ 3 ...v.v... theo cá tánh của người hỏi đường. Vậy thôi. ;D ;D ;D


Hay hay tự nhiên thiên về đạo...






TCH

#21
@colony: Nói đừng giận nhé, ở diễn đàn khác là sẽ bị admin nhắc nhở vì tội spam đấy, trích dẫn thì đã dài rồi  ( là tình trạng chung của diễn đàn mình) ở đây colony trích dẫn nguyên văn còn chấp nhận được ;D,còn diễn đàn mình nhiều người có tật là cứ người này trả lời thì lại bấm nguyên chèn trích dẫn, rồi lại người nữa bấm chèn trích dẫn cuối cùng thành trả lời ý của người này nhưng mà lại thành trích dẫn của tất cả người trước. trong khi đó   mà lời nhận xét thì chẳng được bao nhiêu vẻn vẹn vài từ và lời nhận xét thì  ::) chả hiểu nhận xét để làm gì nữa.( colony mắc lỗi này) 8)Nên lưu ý và sửa chữa cái thói quen đấy nếu ai mắc phải, chứ nhiều lúc mà vào bằng điện thoai kéo đến đui con mắt luôn mà vẫn chưa hết mà cuối cùng đọc được vài từ nhận xét vô thưởng vô phạt. ::)

nhà binh

#22
Một thời con nghe Thầy giảng như vầy :

Trí Quyền Ấn là một cái Ấn Lớn của Ngài Tỳ Lô Giá Na, với bàn tay phải cầm ngón trỏ của bàn tay trái
.
Ý nghĩa của Ấn :  

- Ngón trỏ, hay còn gọi là ngón chỉ. Trong đời sống hàng ngày mình hay có câu : " chỉ tay năm ngón"  - diễn tả sự chỉ trỏ, ra lệnh, thực chất nó là biểu hiện của BẢN NGÃ, ngón trỏ là đại diện cho BẢN NGÃ.

Khi bắt Ấn này với bàn tay phải cầm lấy ngón trỏ và tác ý Trí Quyền Ấn thì có ý nghĩa là dùng Trí Tuệ để cầm lại, kềm lại, chận lại, khống chế cái BẢN NGÃ. Chứ không phải cầm ngón tay trỏ để ... cầm máu vì bị đứt tay. hehehe      ;D ;D ;D


"nhà binh nhìn Ba, cạo đầu cầu đạo"

bongsen


lá chuối

Con xin góp một cuộc... phỏng vấn Ca Sĩ Quốc Tế  ;D ;D ;D với chủ đề :

QUÁN TƯỞNG KHI ĂN UỐNG

Một thời con nghe như vầy , tại đạo tràng... Utah, Ngài "thích ca" (ca bài Chánh Pháp) Mr.Ù phóng... micro tới một đại chúng nho nhỏ những tu sĩ "thích nghe", "thích tu". Trong đại chúng có một tu sĩ "thích hỏi" đứng lên, trịch vai hữu... ủa, xí quên, mặc áo mô-đen không có trịch được, hí hí,  ;D ;D vị này đi nhiễu ba vòng quanh... cái bàn giấy để kiểm tra : pin điện thoại, tài khoản còn bi nhiu, và giấy bút.

( cái đoạn này con nhái y Kinh, mong Quý Cô Chú ACE hoan hỷ ;D ;D ;D )

Thích hỏi : - Thầy ơi, bữa cơm nhà con rất nặng nề, yêu cầu từ "trên" đưa ra là ăn uống im lặng. Thành thử bọn con nít nín khe dù rất muốn kể chuyện bạn bè, trường lớp... Ăn kiểu đó thành ra ... chắc là cơm trộn nặng nề thành chất độc cho cơ thể ha Thầy. Làm sao khắc phục Thầy ?
Thầy : - Thì... con cứ ăn im lặng thôi. Thầy mà ăn vậy Thầy càng khoái...
--  Ủa ?? ! Là sao Thầy ?
-- Khi con ăn, con hãy nghĩ tới hình ảnh người nông dân, con trâu, bụi tre, ruộng lúa....v.v... những cảnh thanh bình đó, và sự vất vả của người nông dân , của con trâu, của mấy con sâu bị thuốc trừ sâu... con nghĩ như vậy thì tự nhiên con sẽ thấy miếng ăn của mình nó ngọt lắm, ngọt từ hai bên cánh lưỡi ngọt vô. Thầy ăn như vậy nên ăn cái gì cũng thấy ngon hết.
-- Vậy là khi ăn và quán tưởng cái chuyện trên, mình sẽ quên, sẽ không thèm chấp vào cái tình trạng áp đặt nặng nề kia hả Thầy ?
-- Đúng ! Vì khi đó mình sẽ thấy rằng : mình ngồi đây, ăn bữa cơm này, trong nhà mát, sạch sẽ, có bàn ghế, có thức ăn... Còn ngoài kia, có người này người nọ họ ăn ngoài trời nắng, ngoài mưa, ngoài góc đường ... ăn qua loa, hoặc đói meo không có gì ăn. nghĩ như vậy mình sẽ thấy cái chuyện nặng nề kia không là cái gì cả so với cái mình đang có.
-- Hay quá Thầy ! Như vậy khi mình bới cơm cho ai ăn, mình cũng email tư tưởng vô đó được luôn hả Thầy ?
-- Đúng ! Con làm như vậy đó. Gửi gắm những hình ảnh, suy nghĩ như trên vô chén cơm.
-- Thì nó sẽ có công năng chuyển hóa người ăn kia luôn hả Thầy ?
-- Đúng vậy !
-- Trời ơi hay quá ! Thầy, vậy thì làm như thế nào ?
-- Con cứ nhìn vô chén cơm mà quán tưởng như vậy.
-- Cận Định làm được không Thầy ?
-- Được chớ !
-- Là phải nhắm mắt nhập Cận Định rồi email vô chén cơm ?
-- Không, con chỉ cần nhìn và nghĩ vậy là đủ.
-- Vậy thì khi chuẩn bị nấu cơm, mình quán tưởng như vậy vô đồ đang nấu thì sao Thầy ?
-- Đúng luôn !
-- Hay quá Thầy. Tụi con cám ơn Thầy.
-- Thầy cám ơn con !  ;D ;D ;D


Thiện Đặng

 Lượm được câu "KỆ TÍA NÓ", thank chị Chuối Chiên  ;D ;D ;D
Nếu tui biết ngày mai tui chết...

quangphuong

hay qua- em cam on chi nhieu a ;D ;D

lạc lạc

Hi hi, đọc bài chị Chuối viết lúc nào cũng rất là dễ thương :D :D :D

quyettu

Trích dẫn từ: lá chuối trên Th5 15, 2012, 11:18 PM
Một thời con nghe như vầy ... ;D ;D ;D

Thầy nói : khi bị chó cắn thì lấy ớt đỏ đập dập ra bôi một lúc lên lưỡi dao, loại dao cau bằng sắt đen của mấy Cụ ăn trầu. Sau đó lấy lưỡi dao này chùi qua chùi lại trên vết chó cắn.

Nguyên lý :
1. Chó cắn thì nước miếng ( nước dãi ) của chó có tính Nóng --> Hỏa.
2. Ớt  --> Hỏa.
3. Dao --> Kim ( kim loại )
4. Hỏa khắc Kim.

Vận hành :
1. Bôi ớt trên dao để làm "mồi" cho cái dao Kim và ớt Hỏa khắc nhau.
2. Khi "mồi" vậy thì cái dao nó hiểu là cái gì Hỏa thì nó "Khắc, khử" nhau được.
3. Nên khi chùi dao lên vết cắn có nước miếng chó là Hỏa thì cái dao nó hiểu và khử độc luôn. ;D ;D ;D
cảm ơn cô! vừa nhớ ra cách này và vừa thực hành xong, hơi lo chút!
  - mong nghe nhiều bài hay như thế này hơn nữa!

Tibu

Trích dẫn từ: quyettu trên Th1 25, 2013, 07:01 AM
Trích dẫn từ: lá chuối trên Th5 15, 2012, 11:18 PM
Một thời con nghe như vầy ... ;D ;D ;D

Thầy nói : khi bị chó cắn thì lấy ớt đỏ đập dập ra bôi một lúc lên lưỡi dao, loại dao cau bằng sắt đen của mấy Cụ ăn trầu. Sau đó lấy lưỡi dao này chùi qua chùi lại trên vết chó cắn.

Nguyên lý :
1. Chó cắn thì nước miếng ( nước dãi ) của chó có tính Nóng --> Hỏa.
2. Ớt  --> Hỏa.
3. Dao --> Kim ( kim loại )
4. Hỏa khắc Kim.

Vận hành :
1. Bôi ớt trên dao để làm "mồi" cho cái dao Kim và ớt Hỏa khắc nhau.
2. Khi "mồi" vậy thì cái dao nó hiểu là cái gì Hỏa thì nó "Khắc, khử" nhau được.
3. Nên khi chùi dao lên vết cắn có nước miếng chó là Hỏa thì cái dao nó hiểu và khử độc luôn. ;D ;D ;D
cảm ơn cô! vừa nhớ ra cách này và vừa thực hành xong, hơi lo chút!
 - mong nghe nhiều bài hay như thế này hơn nữa!
Coi vết thương nó có dấu hiệu là đang lành hay không? Có sốt không? Có bị ớn lạnh hay không? Để ý tới sức khỏe tổng quát.