Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Cô Ba Hột Nút (Ông Vân)

Bắt đầu bởi KhiemTinh, Th12 07, 2009, 04:43 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

tuephuong5

NAM MÔ ĐẠI TỪ ,ĐẠI BI CỨU KHỔ ,CỨU NẠN LINH ỨNG QUÁN THẾ ÂM BỒ TÁT.
          Cô Vân ơi ,tp xin được một lần gặp cô trong lúc công phu .
Thưa thầy :Con tin thầy ,và tập theo thầy. Con nguyện dù tái sanh bất cứ nơi đâu đều được làm trò ĐẠO SƯ TI BU .

Tibu

Trích dẫn từ: tuephuong5 trên Th12 27, 2013, 10:39 PM
NAM MÔ ĐẠI TỪ ,ĐẠI BI CỨU KHỔ ,CỨU NẠN LINH ỨNG QUÁN THẾ ÂM BỒ TÁT.
          Cô Vân ơi ,tp xin được một lần gặp cô trong lúc công phu .
Muốn làm thì làm như vậy nè:
1. Thời gian là một tuần
2. Sức khỏe: từ không có bệnh (hoặc là tập rất là tốt, biểu hiện ở chỗ đề mục hiện ra ngon lành) cho tới bệnh sơ sơ (hoặc là tập rất là yếu: đề mục mờ mờ, ảo ảo).

Cách tập như sau:
1. Từ lúc bắt đầu cho tới ngày thứ năm, siêng năng niệm danh hiệu: Nam Mô Quan Thế Âm Bồ Tát (là tối thiểu, với 70% thành công lực)
Hay hơn một tý là: Nam Mô A Di Đà Phật [quán chấm đỏ (vốn là cái đảnh của Ngài A Di Đà)]
2. Ngày thứ sáu thì nghĩ mệt không tập thêm bất cứ cái gì nữa hết.
3. Ngày thứ bảy tập lại với 70% thành công lực và nếu có thời giờ là làm luôn 24/24
4. Trước khi đi ngủ:
Cô Vân ơi con muốn gặp Cô
Hay hơn một tý:
Thầy Vân ơi, con muốn gặp Thầy.

Chống chỉ định:
Tuy nhiên, đây là cái quẩy đuôi của các loài rồng... Cho nên nếu khi đọc công thức trên mà biết là không tập được thì đừng có nên tập đại. Làm như vậy, Tha Hóa nó vào thì trật lất.

Có nghĩa là: những đối tượng đã vào được Chánh Định rồi thì sẽ không bị Tha Hóa nó mò ra.
Còn đang chiến đấu với Tha Hóa (Cận Định hoặc là đề mục chưa ra)thì không nên tập vì tu sĩ đang tác pháp chưa đúng thời.

baothoho

Trích dẫn từ: hhdl trên Th12 27, 2013, 05:23 AM
Kể nữa đi anh Bảo. kể chuyện khúc gỗ đi anh...
Hi HHDL,câu chuyện khúc gỗ là  kỷ niệm khó quên của mình từ một thời xa lắm lắm..., vừa chứa đựng ý nghĩa khuyến tu...nhưng lại đầy tính  cổ tích...hôm nào tìm lại được tấm hình chụp mình kể vắn tắt cho nghe... ;D ;D ;D

baothoho

Trích dẫn từ: vutienhanh2 trên Th12 27, 2013, 05:58 AM
            Hay qúa anh Bảo ơi ! Dù đã muộn nhưng TH cũng xin được chia vui cùng anh và gia đình nha ,tấm hình hôm gặp anh ở nghĩa trang  em chụp anh chị và anh Tảo rửa ra đẹp lắm ,còn mấy tấm khác bị hư hết .
                 kính chào anh chị ,chào bàn tay vàng của anh nha .
Chị vutienhanh2 ơi ! trong chuyện này thật ra không có gì là muộn cả,xin cảm ơn lời chia vui của chị và nhiều anh chị em khác nũa !...,còn danh hiệu...bàn tay vàng,mình chưa dám nhận đâu hi hi ,hôm nào có dịp ra Bắc,ghé thăm mấy làng nghề ,học thêm  chiêu khắc tượng của các sư phụ ở đó rồi tính sau  ;D ;D

baothoho

Trích dẫn từ: tinhvan trên Th12 27, 2013, 07:21 AM

Báo Hiếu đó là tâm tư day dứt chẳng biết đến bao giờ mới nguôi của những người như tôi : biết một chút, tu một chút.
Bạn Tinhvan thân mến, xin chia sẻ vài suy nghĩ của mình về nổi day dứt của bạn (và của nhiều anh chị khác trong đạo tràng này). Hàng ngày chúng ta vẫn thấy có nhiều đề nghị, xin độ tử cho bà con, anh em, bạn bè, Cha Mẹ, v.v. thậm chí kể cả những người không quen biết .... trên trang Độ tử của Đạo tràng...và hầu như đều được đáp ứng  dù  nhanh hay chậm. – Như vậy, khi chúng mình làm quen với Đạo Tràng này, ngoài chuyện tu tập cho bản thân, thì những day dứt của bạn về chuyện báo hiếu cho Cha Mẹ, hầu như đã có cách, với mổ lực tu tập hàng ngày, chúng ta đã có thể  "mua" cho Cha Mẹ mình, hoặc những người mình thân mến một "tấm vé" trên chuyến xe về miền Tịnh Độ. Tấm "vé" này không phải trả bằng tiền hay đô la (hay nói khác, tiền bạc không dùng để mua  loại vé này )... mà giá của nó là sự chân thành đối với nghĩa vụ, sự tinh tấn của minh trong công phu...như thế không có nghĩa các Bồ Tát đòi hỏi, nhưng  chuyện này luôn có một sự cọng hưởng từ hai bên,  ta có thể hiểu nôm na đó là hai chữ Nhân Duyên...Nếu "vốn liếng" (là mức độ tinh tấn) càng cao lòng chân thành càng lớn, thì cơ may càng nhiều. Câu chuyện của mình, nhìn ở một góc độ khác, mình  thấy  mình là người vô cùng may mắn, nếu không có đủ nhân duyên, có lẻ mình không thể làm được trò trống gì. Lòng từ bi của Bồ tát thì luôn tràn ngập. Trước thời điểm "sự cố" xảy ra, mình tu tập chỉ tèng tèng thôi... cho nên đến khi gặp chuyện, phải nhờ đến toa thuốc đặc trị, mà chỉ có ở đạo tràng này...
      Như Thầy  nói với bạn:Biết cách thì cũng dễ làm, không biết cách thì tốn nhiều xu lắm.
    Có thể  Tinhvan đã nhìn ra cách giải quyết, việc còn lại là bắt tay vào làm...chỉ có cái là khi làm mình có  đọc kỹ hướng dẫn, làm đúng quy trình,  hay nữa chừng lại "chế chiêu" thế là... công cốc (...) chúc tinhvan  tinh tấn.

tinhvan



Cảm ơn BTH đã chia sẻ kinh nghiệm của những người đi trước. TV thì mới nhận đề mục đang cố gắng dợt. Chắc phải đợi khi mình có tâm lực và nhân duyên của mình. Khi nào BTH   ra Bắc nhắn tin cho mình nhé.

chim sẻ

Em chào anh Bảo,

Hôm trước em "thèm" được nghe chuyện của Cô Ba Hột Nút, em nói anh PN khi nào có dịp kể cho em nghe với.
Còn chuyện gì kể tiếp đi anh, hay quá anh à.

timchansu

Đây cũng là một câu chuyện về Cô Vân, con được nghe Anh TK là một tu sĩ xuất gia kể lại. Bài thơ trong câu chuyện này nó cứ làm cho con bồi hồi, xúc động và lân lân cái đầu mỗi khi con nghĩ về nó. Đã lâu lắm rồi con muốn hỏi Thầy nhưng chưa có dịp, hôm nay con xin kể lại câu chuyện này và xin Thầy giải thích luôn cho tụi con hiểu.
Câu chuyện ngắn như sau:
- Nghe lời Thầy, Cô Vân đi gặp Ngài Babaji. Khi gặp Ngài, Ngài liền nói " Này hiền giả, Ông hãy cho tui một bài pháp" Cô Vân im lặng một chút rồi đọc 4 câu thơ như sau
      " Thế giới như không Hoa
         Thế gian dường như Mộng
          Dẫu biết rằng Tịch, Diệt
          Vi khởi Đại Bi Tâm "
 Sau khi nghe Cô Vân đọc 4 câu thơ trên thì Ngài Babaji liền nhập vào Đại Định.
Câu chuyện con được nghe kể tới đó là hết.

Sau nghi nghe A TK kể lại thì con cũng muốn tắt thở luôn, người con nó hơi quay quay, hơi thở trở đều và nhẹ nhàn tới mức kinh khủng luôn. Và khi con viết lại thì trạng thái của con nó cũng y như trên.
- Xin Thầy kể đôi chút về Ngài Babaji, Ngài còn sống hay đã Nhập Diệt,,, mối liên hệ giữa hstđ và Ngài.
- 2 câu đầu của bài thơ, 2 câu cuối và ý nghĩa nguyên bài thơ
- Tại sao khi Ngài nghe xong bài thơ thì Ngài lại nhập vào Đại Định ( diệt thọ tưởng định)
- Cái hiện tượng quay quay cái đầu và như muốn tắt thở của con khi nghe bài thơ này ( đặt biệt là 2 câu cuối) là hiện tượng gì? Và tại sao khi nghĩ về 2 câu cuối của bài thơ thì con lại suy nghĩ luôn là " sau này khi con chết, nếu mà được chủ động trong cái chết thì con sẽ chọn cái chết nào mà có lợi nhất cho bà con là con chơi liền, tuy biết rằng chọn cái chết như vậy thì nó sẽ rất là khó khăn và rất là đau đớn " . Con suy nghĩ về cái chết như vậy thì nó có nên hay là không nên? Tại vì cái suy nghĩ này nó cứ ám ảnh con hoài.

Con cám ơn Co Vân
Cám ơn Anh TK về câu chuyện trên.

Khi nào Thầy khoẻ, xin Thầy Từ Bi mà giảng dạy cho tụi con thấu hiểu.


Tibu

Trích dẫn từ: timchansu trên Th12 30, 2013, 03:25 AM
Đây cũng là một câu chuyện về Cô Vân, con được nghe Anh TK là một tu sĩ xuất gia kể lại. Bài thơ trong câu chuyện này nó cứ làm cho con bồi hồi, xúc động và lân lân cái đầu mỗi khi con nghĩ về nó. Đã lâu lắm rồi con muốn hỏi Thầy nhưng chưa có dịp, hôm nay con xin kể lại câu chuyện này và xin Thầy giải thích luôn cho tụi con hiểu.
Câu chuyện ngắn như sau:
- Nghe lời Thầy, Cô Vân đi gặp Ngài Babaji. Khi gặp Ngài, Ngài liền nói " Này hiền giả, Ông hãy cho tui một bài pháp" Cô Vân im lặng một chút rồi đọc 4 câu thơ như sau
     
      "THẾ GIỚI NHƯ KHÔNG HOA
      THẾ GIAN HẰNG NHƯ MỘNG
      TUY BIẾT LÀ TỊCH DIỆT
      VẪN KHỞI TÂM TỪ BI"
 
  Sau khi nghe Cô Vân đọc 4 câu thơ trên thì Ngài Babaji liền nhập vào Đại Định.
Câu chuyện con được nghe kể tới đó là hết.

Sau nghi nghe A TK kể lại thì con cũng muốn tắt thở luôn, người con nó hơi quay quay, hơi thở trở đều và nhẹ nhàn tới mức kinh khủng luôn. Và khi con viết lại thì trạng thái của con nó cũng y như trên.
- Xin Thầy kể đôi chút về Ngài Babaji, Ngài còn sống hay đã Nhập Diệt,,, mối liên hệ giữa hstđ và Ngài.
- 2 câu đầu của bài thơ, 2 câu cuối và ý nghĩa nguyên bài thơ
- Tại sao khi Ngài nghe xong bài thơ thì Ngài lại nhập vào Đại Định ( diệt thọ tưởng định)
- Cái hiện tượng quay quay cái đầu và như muốn tắt thở của con khi nghe bài thơ này ( đặt biệt là 2 câu cuối) là hiện tượng gì? Và tại sao khi nghĩ về 2 câu cuối của bài thơ thì con lại suy nghĩ luôn là " sau này khi con chết, nếu mà được chủ động trong cái chết thì con sẽ chọn cái chết nào mà có lợi nhất cho bà con là con chơi liền, tuy biết rằng chọn cái chết như vậy thì nó sẽ rất là khó khăn và rất là đau đớn " . Con suy nghĩ về cái chết như vậy thì nó có nên hay là không nên? Tại vì cái suy nghĩ này nó cứ ám ảnh con hoài.

Con cám ơn Cô Vân
Cám ơn Anh TK về câu chuyện trên.

Khi nào Thầy khoẻ, xin Thầy Từ Bi mà giảng dạy cho tụi con thấu hiểu.
Bà con có bàn về bốn câu thơ trên ở đây nè:
https://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=16.20;wap2

Babagi ở Tứ Thiền Hữu Sắc. Là một Chân Sư.
Cô Vân là Bồ Tát Quan Thế Âm tầm ảnh hưởng tới Liên Hoa Tạng.

baothoho

Trích dẫn từ: Chim sẻ trên Th12 29, 2013, 07:43 PM
Em chào anh Bảo,

Hôm trước em "thèm" được nghe chuyện của Cô Ba Hột Nút, em nói anh PN khi nào có dịp kể cho em nghe với.
Còn chuyện gì kể tiếp đi anh, hay quá anh à.
Chào CHIM SẺ,    người biết về Cô Ba Hột nút nhiều nhất  có lẻ là PN,vì gần hai mươi năm là "vệ sĩ"độc quyền,nơi nào Cô Ba xuất hiện thì nơi đó ẩn hiện bóng dáng PN,có một thời gian mình cũng hay chuyện trò với PN nhưng cũng ít khi được nghe kể về Cô Ba,có lẻ do bản tính ít nói về mình nên hầu như không ai biết nhiều về những chuyện Co^ Ba hột Nút làm,Nay Cô Ba đã ra đi,nếu những chuyện về Cô Ba không ai kể,thì thật là uổng..cho nên,nếu có yêu cầu,thì PN sẽ sẵn long kể lại đó,vì trên nguyên tắc có hỏi mới có trả lời...lâu nay PN không nói bởi có lẻ chưa ai yêu cầu đó thôi.

hoasentrenda

Trích dẫn từ: Tibu trên Th2 06, 2014, 07:25 AM
Dán tam tôn:

Câu chuyện khởi sự từ Cô Ba Hột Nút, khi cô tu xong, thì tibu có tới nhà chơi. Khi vào nhà thì Mẹ của cô đang tụng kinh và có đánh chuông.
Tiếng chuông nghe rè rè không có thiền vị gì hết!
- - Em biết cách làm cho tiếng chuông nó ngon lành hơn không?

Cô nhẹ lắc đầu.

- - Em nhập đinh đem cái chuông lên trên Ngài A Di Đà rồi sau khi nó bị nhuộm cái màu trên đó rồi thì em đem về đây rồi quán cho nó chồng khít lên cái chuông này.

Cô nhẹ gật đầu.

Một tuần sau, tibu ghé qua nhà Cô.
Không nói, không rằng Cô ra đánh chuông: tiếng chuông thật là thiền vị
- - Giỏi quá, em có mệt không?

Cô nhẹ gật đầu.

Tibu đi chữa bệnh tiếp.
==================
Sau này các Nhí cũng dùng công thức trên có nghĩa là... đem lên trên đó và Nhí táo bạo đem ịn linh ảnh của Tam Tôn vào.
Và chế ra danh từ:

Dán Tam Tôn.
An Trú Chánh Niệm Đằng Trước Mặt

hoasentrenda

Trích dẫn từ: Tibu trên Th2 10, 2014, 02:16 AM
Trích dẫn từ: Nguyen Thanh Hoa trên Th2 10, 2014, 12:51 AM
Vâng, thưa thầy, con cảm ơn thầy đã trả lời cho con. Nhưng đứng trên những góc độ khác nhau thì người ta sẽ có cái nhìn khác nhau. Một phần góc nhìn hay suy đoán của con người cũng dựa vào những sách vở hay tư liệu mà người ta đọc được. Những điều con hỏi cũng là tham khảo ý kiến của thầy. Con vẫn tin vào thế giới cực lạc, vẫn tin vào sự chỉ dậy của thầy. Nhưng có điều, thầy vẫn nói rằng ở đó - thế giới của Phật Di Đà, sau khi tu qua phẩm thứ 9, lên đến bậc Nhất sanh bổ xứ vẫn có thể quay lại đầu thai ở  thế giới này để cứu độ chúng sinh. Vì vậy con muốn được nghe sự chỉ dẫn từ tri thức cùng huệ nhãn của thầy.  

Xin cảm ơn Thầy!
Chuyện trở về lại để độ thì cũng có Cô Vân (Cô Ba Hột Nút).

Một hôm Cô Ba qua bên đó và làm một chuyện không thể nghĩ bàn được:

Cô tập trung vào những người ở dạng Thượng Phẩm Thượng Sanh. Sau đó cô gọi nhớ lại rằng ở quê hương của họ còn nhiều đau khỗ.

Thế là có một cuộc di tản chiến thuật về quê hương để giúp người.
Làn sóng di chuyển này rất là lớn và tạo nên một cơn Hồng Thủy Về Biển Người:

Trong không gian bổng nhiên vang lên hồi trống và chuông Bát Nhã:

Boong!!!

Tùng! Tùng! Tùng!
Boong!!!

Tùng! Tùng! Tùng!
Boong!!!....

Sau này Cô Ba Hột Nút đi điều tra và biết là: Đây là Đại Nguyện của một vị Cỗ Phật, Ngài nguyện rằng:
Hể mà có bất cứ Bồ Tát nào phát động được Phong Trào Trở Về Quê Hương để mà độ sanh thì sẽ có  hồi chuông Bát Nhã!

Và ngay trên bản thân Cô Ba Hột Nút cũng bị một hiện tượng là tóc rụng quá trời luôn.!

Mái tóc thề của Cô, một thời trang mà cô theo đã mấy chục kiếp nay rồi! (Hể mà Cô sanh ra và làm  con gái thì y như rằng cô để mái tóc thể)

Cô cũng hoảng chớ không phải là không! Là vì theo vận tốc này thì chẳng mấy chốc Cô sẽ có cái đầu của các... Ni Cô!
Cô không biết làm sao luôn!
Cô coi lén... tibu làm ra làm sao thì thấy tibu dùng chánh định để làm ngưng chuyện rụng tóc... trời cho này!!!

Cô làm theo, thế là hết rụng tóc

Tuy rằng: Khi rụng tóc thì âm thanh pháp giới rì rào từ bên tai trái di chuyển sang tai phải là: Phiền não rơi rụng đó!
===================
Do đó mà trong lubu lại có câu châm ngôn như sau:
Cho dù đó là Tà Đạo hay là Chính Đạo: Một khi tui tác ý là ngưng... thì chuyện đó phải ngưng.
===================
Kết quả dây chuyền là:
Trong đám lu bu không những... chỉ có Cô Vân là làm chuyện này! Mà hiện tượng lại tái diễn rất là nhiều lần qua các tu sĩ gạo cội:
Cô Trang, Nhí...

Tái bút:
Té ra là Hồi Trống và Chuông Bát Nhã có nguồn gốc là ở đây!
Được dịp kể lại chuyện cổ tích này cũng thấy vui! Hihihi

Bàn tiếp:
HSTD không có dể tin như quý vị đâu!

Tui này làm trên chính bản thân xong rồi, là tìm cách chỉ cho bà con tập.

Phật Ngôn đã ghi rõ (Bốn điều đối chiếu lớn) và:
Bọn lubu không chịu tin bất cứ điều gì khi chưa làm được.
An Trú Chánh Niệm Đằng Trước Mặt

hoasentrenda

"Dù cho thế sự vô thường
Vẫn mong đi trọn con đường...TiBu" BTH.

BỨC PHÙ ĐIÊU VÀ CHÂN DUNG NGÀI A DI ĐÀ

   Hồi đó, đệ còn làm thợ thủ công mỹ nghệ, sản phẩm chính để kiếm cơm nuôi cả gia đình nhỏ của đệ là tranh cưa lọng gỗ, đề tài đệ thích nhất là hình tượng Bồ tát Quan Âm... Một hôm anh Ngọc đưa cho đệ một bản phác thảo hình Bồ tát Quan Âm vẽ trên một trang giấy, tờ giấy đã hơi ngã màu... nét vẽ đơn giản, không bay bướm lã lướt  nhiều như những bức tranh đệ thường thấy về Ngài Quan Âm. Anh Ngọc nói: Đây là hình của cô Vân vẽ, cô Vân muốn chuyển thể thành tranh mỹ nghệ, nếu B làm được thì làm đi. Đúng đề tài mình thích, hơn nữa đây là ý định của cô Vân nên đệ chả dại gì mà... từ chối.

   Ngắm nghía bản phác thảo một lúc, đệ nhận ra nhiều điểm khác biệt so với những hình Bố tát Quan Âm thường phổ biến trong dân gian,  khác biệt rõ nhất là tòa sen, rồi cách Ngài cầm cành dương liễu, cách cầm tịnh bình... còn gương mặt trong bản phác thảo nữa, mắt mũi miệng v..v chỉ là những nét tượng trưng. Một thoáng phân vân... nhưng sau đó mọi thắc mắc tan biến, chỉ còn mỗi ý định làm sao thể hiện cho được hình ảnh của ngài quan Âm qua bản phác thảo này. Bắt tay vào công việc, từ cổ xuống đến tòa sen, thật dể dàng cứ y theo nét vẽ mà  chạm trỗ... tuy nhiên khi  thể hiện gương mặt... không giống như những chân dung mà chúng ta thường thấy trong những tấm ảnh, mọi khuôn khổ qui ước đều biến mất, nhường chỗ cho một niềm ngẫu hứng... chỉ thoáng cái đã xong... không cần phải trau chuốt gò ép làm sao cho thanh tú, hiền lành mẫu mực... Lần này... chỉ là gương mặt của một... cô gái, thế thôi... Mà nói thật lúc đó đệ cũng không có ý định sẽ truyền thần hình ảnh của cô Vân đâu... đệ cảm  thấy hài lòng với hình ảnh mình làm, một gương mặt dịu dàng dễ mến (ít nhất là đối với đệ)... Chưa biết đó là hình ảnh của ai, hơn nữa thời gian đó, đệ cũng ít khi gặp cô. Một gương mặt vừa quen vừa lạ.

   Bản phác thảo chỉ là hình vẽ  đơn sơ trên nền giấy học trò, không mây không núi... không cận cảnh, không hậu cảnh, nên đệ chỉ có việc dán hình tượng Quan Âm lên trên một miếng ván... sau một hồi ngắm nghía, đệ chọn một tấm gỗ cẩm lai thuộc loại gỗ tốt gồm cả hai phần, phần giác (phần vỏ dễ mục hơn) màu sáng và phần ruột (màu đậm, phần chắc bền)- (chứ không phải là hai mảnh hai màu được ghép với nhau), thế là xong, bức phù điêu nho nhỏ được chuyển đến cho cô Vân.

  Một buổi chiều, trong căn nhà  của gia đình anh Ngọc, đúng ra chỉ là căn hộ  nằm ở tầng lầu của một chung cư  trên đường Hai Bà Trưng, căn hộ bé tí nhưng gồm đủ các chức năng, phòng khách, phòng ăn, bếp kiêm luôn phòng ngủ... Căn phòng bé tí, chỉ mười mấy mét vuông với nhiều công năng như thế mà mười mấy anh chị em tập trung, nên ai đã ngồi đâu thì chỉ có cách ngồi yên đó... không gian tuy chật chội, nhưng không khí thật đầm ấm, thân thương. Anh chị em tập trung tổ chức một buổi tiệc nho nhỏ để chia tay Ông Ù. (lúc ấy ai cũng gọi anh Phước là Ông Ù) Ít hôm nữa Ảnh sẽ cùng gia đình lên đường sang định cư ở Hoa Kỳ... trong buổi tiệc ly đó, anh chị em muốn trao cho Ảnh vài món quà lưu niệm, kể lại những tháng ngày, những kỷ niệm khó quên, mọi người hân hoan gửi tặng những món quà mà mấy ngày qua ai cũng cân nhắc, chọn lựa... có món mang tính cách cá nhân, có món do hai hay ba người hùn hạp, đệ nhớ có món do mười mấy người góp lại... nhưng, dù cho một, hai, ba hay nhiều người  góp, tất cả đều có một lý do, một câu chuyện cảm động kết tinh thành món quà lưu niệm ngay sau đó câu chuyện về món quà đã được kể cho mọi người cùng nghe. Và bức phù điêu nhỏ do đệ làm theo bản phác thảo của cô Vân đưa, là một trong nhiều món quà lưu niệm được trao cho anh Phước trong bữa tiệc chia tay đó. Cũng giống như những món quá khác, bức phù điêu nhỏ mang trong mình một câu chuyện cảm động về tình bạn,  câu chuyện đã được kể lại đâu đó trong diễn đàn này mà mỗi lần nhớ đến đệ không khỏi bồi hồi... Đệ không ngờ, tấm phù điêu đó chứa trong lòng cả một câu chuyện  dài và vô cùng cảm động.

    Một chi tiết thú vị, sau khi làm xong, đệ được nghe kể lại rằng, cô Vân in bản phác thảo này bằng cách cô quán ra Ngài QTA trên mặt giấy, sau đó cô dùng bút đồ lại hình ảnh Ngài... một việc mà có lẻ người thường khó có thể thực hiện... hay chính xác hơn, người thường không thể làm được... vì một mặt phải quán ra hình, giữ yên trên mặt giấy, sau đó mới đồ lại...

     Cũng trong buổi  chiều đó, trong khi anh chị em vui vẻ chuyện trò, nghe kể sự tích, ý nghĩa cũa những món quà lưu niệm, thì đệ lại cắm cúi khắc khắc cạo cạo một mẫu cây mà mấy hôm trước anh Ù đưa cho đệ, ảnh nói, mẫu gỗ này như một khúc củi khô, nằm trong nhà ảnh không biết từ bao giờ, nay ảnh đưa cho đệ... muốn làm chi thì làm... thời đó đệ... chả có tiền để mua quà biếu ảnh, mà chưa chắc mua quà biếu mà ảnh thích đâu!, đến họp mặt mà chưa có quà... thôi thì cái chính là tấm lòng, tai nghe ảnh nói về Ngài A Di Đà Phật  mà tay liếng thoắng với con dao nhíp... thế là  một gương mặt được hoàn thành khi câu chuyện gần tàn... Khi mọi người còn đang vui vẻ chuyện trò ở tầng trên, thì bên dưới, bên hông khối chung cư, tiếng cải vả lẫn tiếng la hét vang lên, mọi người đổ dồn về phía cửa sổ... dưới đường một khung cảnh hỗn độn diễn ra, mấy người có cả phụ nữ và thanh niên đang cố gắng giữ tay một thanh niên, nhưng anh ta vùng vẫy cố thoát ra để... châm lửa nhằm đốt... nhà... một can xăng đã sẵn sàng cho việc thiêu hũy tất cả những gì nằm trong vòng ưu ái của nó... chỉ cần chiếc bật lửa trong tay chàng thanh niên kia bật lên thành ngọn thì không biết chuyện gì sẽ xãy ra, nhưng chắc chắn cả khu vực đó sẽ chìm trong biển lửa... khi tình thế nguy hiểm chực xảy đến, thì trên này, anh Ù nói: "không được, không được"... rồi ảnh làm chi đó... tình hình bên dưới diu hẳn đi, sau đó sự việc trở nên yên tĩnh lạ thường...

  Mọi người quay trở lại câu chuyện, hỏi anh Ù anh đã làm gì – thì ảnh chỉ cười nói "Đâu có thể để cho nó làm bậy được chớ", rồi ảnh cười vang, giọng cười này, ai đã từng nghe chắc khó thể nào quên được... vui vẻ, sảng khoái... làm người nghe cảm thấy vui lây. Câu chuyện này, ai có mặt hôm đó chắc sẽ không quên. Và ảnh chân dung Ngài A Di Đà vừa khắc xong trở thành món quà của đệ theo chân Anh Ù lên đường sang Mỹ quốc luôn.

  Vậy đó, hai "tác phẩm" "bé xíu xiu" được "sinh" ra trong một thời gian rất ngắn lại là kết tinh của một khoảng thời xa lăm lắm... Nếu ai đã từng đọc qua câu chuyện (đã đăng) chắc sẽ nhận ra trong cái vô thường của vật thể vẫn tồn tại một tình cảm chân thành, trong cái vô cùng của thời gian vẫn chứa đựng nỗi khát khao vươn tới chân thiện mỹ cho dù việc thể hiện (tác phẩm) vô cùng đơn giản. Thế rồi, trong những lúc ngẫm suy về con đường mà bấy lâu nay đệ theo chân anh Phước có lẽ từ rất rất lâu... cho đến bây giờ, cái đích cuối cùng hãy còn xa thăm thẳm, nhưng chắc chắn đệ tự nhũ sẽ không bao giờ từ bỏ. Rồi trong một lần nghĩ về tấm ảnh chân dung Ngài A Di Đà với bao nỗi vật vờ, biến động của cuộc sống, đệ ngâm nga bài thơ tự chế đệ động viên chính bản thân mình nếu có ngụp lặn trong nỗi thăng trầm cũng phải nhớ hãy còn một con đường dẫn đến miền giải thoát...

     Thơ rằng:
                         Đôi khi,  chớp mắt ưu phiền
                         Đôi khi, nở nụ cười duyên với đời
                         Đôi khi,  sóng cả tung trời,
                         Đôi khi,  biển lặng hát lời tình ca
                         Đôi khi nước mắt chan hòa,
                         Đôi khi tim bỗng vỡ òa yêu thương
                         Dù cho thế sự vô thường
                         Vẫn mong đi trọn con đường...TiBu

  Bài thơ này cũng chẳng có gì cao xa khó hiểu, chỉ là những trạng thái đối nghịch nói lên cái vô thường rất đỗi... bình thường, nhưng mọi cái dù có thay đổi thế nào, cũng mong tất cả quý huynh đệ, sẽ không quên Người đã khai tâm và dẫn dắt chúng ta trên con đường  đi về miền giải thoát, con đường này cũng giống như con đường của Đức Phật Thích Ca. Chỉ khác cái lần này người dẫn chúng ta đi chính là Thầy TIBU. Xin ghi nhận nơi đây một tấm chân tình mong chúng ta sẽ đi đến đích cuối cùng của mình đã chọn, con đường Tibu.
                                                                                         
                                                                                             BTH.27/2/2014.
An Trú Chánh Niệm Đằng Trước Mặt

KienCon

Đọc thêm bài này của chú Bảo nữa là nghe ruột gan nó cồn cào khó chịu quá !

Hết Thầy nhắn nhủ đến chị TNT giờ lại là chú Bảo... dường như ai cũng đang có dự cảm gì đó... phải không mọi người???

Chú Bảo ơi, có phải "con đường Tibu" theo linh tính của chú sẽ trở thành di sản ?


baothoho

Trích dẫn từ: KienCon trên Th2 26, 2014, 07:54 PM
Đọc thêm bài này của chú Bảo nữa là nghe ruột gan nó cồn cào khó chịu quá !

Hết Thầy nhắn nhủ đến chị TNT giờ lại là chú Bảo... dường như ai cũng đang có dự cảm gì đó... phải không mọi người???

Chú Bảo ơi, có phải "con đường Tibu" theo linh tính của chú sẽ trở thành di sản ?


Hì hì ...Bạn Kiến con thân mến...đâu có gì mà  ruột gan cồn cào thế bạn..! "Con Đường TiBu..."như mình viết trước hết đó là con đường của riêng mình,cũng có thể sẽ có nhiều người  sẽ đồng hành với mình nếu ai đó cảm thấy đó là cứu cánh.Còn" Con Đường Tibu" có trở thành con đường di sản gì đó như bạn nói,thì chính trong nội lực  của" con đường" sẽ khẳng định điều đó chứ mình có linh tính gì đâu... Bạn cứ việc thư giản đi,một trãi nghịêm dài, có thể nói là rất dài (so với khoảng thời gian của một đời người ) cho đến giờ,gần ba mươi lăm năm chiêm nghiêm để  được đúc  kết thành một chuỗi suy tư,một  nếp nghĩ, và  .....tuy rằng so với cái vô tận của thời gian  thì ba mươi lăm năm hay nhiều hơn như thế  sẽ chẳng là gì ... nhưng dấu ấn về một "con đường" sẽ mãi mãi ăn xâu vào tâm thức sẽ biến mọi suy nghĩ,tư duy,hành động của mình trở thành một lời nguyện...hì hì...chúc bạn sẽ chọn được cho mình con đường riêng của bạn...cũng có thể chúng ta sẽ  cùng đồng hành trên con đường TiBu này,,,nếu thế xin chúc mùng .Bạn cứ thư giản đi.