Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Độ Tử (Gôm nhiều chủ đề)

Bắt đầu bởi ThucTinh, Th2 19, 2009, 07:43 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

ThucTinh

tt có hai người em song sinh mất ngay khi sinh tại bv Dalat trước 75, mong mấy Nhí độ giùm.

tt nhận tin cụ bà bạn mẹ tt trước làm bà đỡ ở ĐDTừ Dalat.Bà mất được 2 ngày, mong mấy nhí giúp dùm xem bà đang ở cõi nào.

tt nhận tin mẹ của người bạn thân nhất mất hồi trước tết ở Cali, bà đi đạo Tin Lành, gia đình tin bà đã lên Thiên đàng nhưng không chứng minh được. tt không biết khác đạo có gì trở ngại không, mong mấy Nhí giúp đỡ xem bà đang ở cõi nào.

Chân thành cám ơn mấy Nhí

Tibu

Bài này của đám lubu họ nhờ đệ đăng dùm.
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Ngày người cô ruột của tui mất vì tai nạn xe hơi , lúc đó bà mới ba mươi bảy tuổi, chưa có gia đình,  ra đi một cách bất đắc kỳ tử để lại trong lòng tui một nỗi đau đớn đầy hoang mang  về cái chết của con người ta, mới hôm qua còn nói cười , ăn uống , thế mà hôm nay đã ra người thiên cổ ... sao lại như thế ? Cũng như mọi gia đình khác trong lúc gia đình có người chết thì người ta mời thầy trên chuà về tụng kinh và cầu vãng sanh miền cực lạc ... các thầy được mời về tụng kinh cầu siêu, trong nhà cúng bái suốt trong bốn mươi chín ngày ... nhưng liệu người chết có được đi về miền cực lạc hay không thì chẳng ai biết được .. ngay chính cả những ông thầy chuà là người mà gọi là đi cầu siêu cho vong linh, độ tử  cũng chẳng hề nói là người chết đi về nơi đâu ??...Nhìn những ông thầy đi tụng niệm tui cảm thấy họ không chút gì giao cảm giữa thế giới bên kia cửa tử.. rồi còn bày vẻ phải cúng thế này phải làm thế khác ... Ngày sống thì chẳng ai màng tới chuyện ăn uống của cô tui ra sao , giờ chết đi thì kẻ mang trà người mang bánh, kẻ nấu cơm người nấu bánh .. tui chẳng biết người chết có ăn gì được không mà làm rình rang cho thêm tội người ta vì người ta phải mang tiếng là "đem cúng cho cô " ...hình như người ta làm cho kẻ sống chứ chẳng làm đang làm cái gì cho người chết cả ..giấy vàng bạc chất đầy trong hòm, những thứ đó để làm gì đem theo về đâu ? tiêu nó ở thế giới nào ? họ chỉ lấy cái thế giới vật chất này để làm thước đo cho cái thế giới vô hình bên kia cõi chết .. Thế mới biết Vô Minh qúa đỗi ..!

Chính vì bức xúc trước những thảm cảnh đó mà tui quyết tập để có thể làm cái gì cho người thân của mình cho cha me ông bà mình khi người ta đi về thế giới hư vô đó ..

Khi bà ngoại tui bị bệnh rất nặng, tự nhiên bị bất tỉnh và mất trí nhớ là do bị đứt một động mạch máu rất nhỏ trên đầu, nên bà đã mê mang khoảng một tuần, lúc đó trong nhà tưởng chừng bà sẽ ra đi, tui là cháu ở rất xa không về bên cạnh bà được, ở xa bà nữa vòng trái đất tui đã cố gắng tập trung tất cả năng lực có được của mình trong tâm linh để cầu nguyện cho bà, tui đã tập trung nhìn vào bức hình của bà suốt một tuần lễ, đi làm tui để hình bà trước mặt lúc nào cũng nhìn và suy nghĩ rằng mong bà lành bệnh và khoẻ mạnh, phải nói là sự tập trung như vậy rất là mệt và nhức đầu, mệt mờ mắt muốn ói luôn đó ..Nhưng tình thương là sức mạnh làm tui có thể vượt qua được những mệt nhọc như thế, đến lúc tui nhìn vào cái hình thì thấy cái hình nó nổi lên như người thật trước măt mình vậy đó .. đến lúc đó thì mình có thể nhắm mắt lại để giữ lấy cái hình ảnh đó trong tâm trí mình và nguyện cầu sự an lành cho bà ..Sau đó bà tui được khoẻ mạnh và lành lai, nhưng trong nhà không ai biết là vì sao cả, chỉ nghĩ là do thuốc men hay sao đó, vì gia đình tui chẳng ai theo cái phương pháp tập này cả, nên tui cũng không biết phải nói sao nữa! Nhưng chuyện đó cũng không có gì là quan trọng, miễn bà được khoẻ mạnh trở lại là tốt rồi ..

Bà sống thêm được 5 năm sau đó, rồi cuối cùng ai cũng phải chết, đó là quy luật của vũ trụ mà!  Tui bắt đầu cầu nguyện cho bà khi bà đang trong cơn hấp hối để giúp bà biết đường mà đi về với Phật, ngay trong giờ phút lâm chung đó tui tự nhiên nhìn thấy được cận cảnh của bà bên giường với gương mặt của người cậu út cuối xuống kề gần miệng bà để nghe bà trăn trối điều gì ...tui không biết bà nói cái gì vì định lực tui lúc đó còn rất yếu .Sau này tui có gọi về hỏi lại gia đình là trong lúc đó có phải hình ảnh là như thế không thì gia đình tui mới công nhận là đúng vậy . Ngày bà đi tui cũng đứng bên này đại dương và cầu nguyện để đưa bà lên cõi Tây Phương .Trong linh ảnh mà tui nhìn thấy là hình ảnh của đức Phật ngồi trên toà sen , hai bên có thêm hai người đứng hai bên  nữa và Đức Phật đã đưa bàn tay thật to ra nâng bà ngoai bước lên, tui chỉ làm được đến đó là mệt xanh xám cả mặt mày, sau này tui được biết cung trời đó gọi là Cung Trời Đao Lợi . Lúc đó Me tui cũng không kịp về thăm mẹ trước ngày lâm chung nên bà rất là hối hận và buồn, tui đã cố gắng an ủi bà và đã nói với bà là bà ngoại đã lên với Phật ở Cung Trời Đao Lợi , nhưng bà bán tín bán nghi không tin được lời nói vô căn cứ của tui, nên tui đã bảo rằng nếu Me muốn biết ngoại thật sự đi về đâu thì Me cứ niệm phật đi rồi khấn cho Me được thấy cảnh nơi Ngoại đến ... Bà vì qúa thương mẹ và nóng lòng về nơi người khuất đã đi ..bà niệm Phật suốt đêm đó cho đến khoảng bốn giờ sáng mệt qúa bà đã hơi đi dần vào giấc ngủ thì lúc đó một linh ảnh thật là sáng, ánh sáng rất đẹp và kỳ lạ, xuất hiện trong một cái khung hình chữ nhật dựng đứng có hình Quan Thế Âm Bồ Tát thật đẹp và sau bà có hai hình người nhỏ xiú đang đi dần về phiá Phật bà .. Sáng hôm sau Me tui kể lại bà rất là vui khi nhìn thấy cảnh tượng đó, bà nói nhìn cái hình ảnh đó bà cũng muốn đi theo luôn nữa ( bà là người không hề tập gì cả).

Mới gần đây là ông ngoại tui mất cách đây được mười hôm, khi ông mất tui và con gái cũng ở xa không về được, lần này thì con gái tui đã làm công việc độ tử cho ông cố nó . Con gái tui năm nay mười tuổi . Cháu đưa ông đi và theo dõi cặn kẽ trong qúa trình chuyển tiếp của linh hồn từ Hạ Phẩm cho đến Thượng Phẩm và cả những lời nhắn gửi từ ngưòi qúa cố về cho người sống. Khi mới chết linh hồn thường được đưa lên cõi hạ phẩm trước, tại nơi đây họ chưa nhớ gì được về gia cảnh và bản thân mình, khi bắt đầu vào Trung Phẩm thì người ta sẽ nhớ lại về gia đình và kiếp sống đã qua. Ông tui vừa lên đến Trung Phẩm thì đã nhớ đến bà tui và hỏi con gái tui là bà cố đang ở đâu và muốn tìm gặp (đây chính là mấu chốt của chuyện duyên nghiệp khởi sanh từ đây đây !hihihi) và từ Trung Phẩm ông đã hì hục cố tập để lên đến Thượng Phẩm để gặp bà ...!

.. Ông bảo :" tại sao phải cúng vậy ? , ông đã lên trên này rồi đâu cần cúng nữa đâu... " tại ở nhà vẫn cứ cúng cơm mỗi ngày cho đến 49 ngày theo tục lệ mới thôi ..Và ông bà đã gặp lại nhau trên Thượng Phẩm Nhất Sanh và cùng nhau tu hành ...và con gái tui, cháu cố ông là ngươì đang hướng dẫn cho ông bà cách tu tập khi ông bà là Chư Thiên !

Ai có thể tin được những chuyện khó tin như thế ? Chuyện có thật, nhưng ai mới là người biết được là thật ? Nói thế để Chúng ta thấy rằng, những gì chúng ta làm cho người đã khuất chưa hẳn họ đã muốn thế ? Phải chăng chúng ta đang làm cho người đã sống và hiểu tâm linh người đã khuất theo tâm hồn và phong tục thế sự của mình ...!

Trong thế giới của tâm linh thì tư tưởng là điều rất là quan trọng ..!Lời nguyện cầu và tâm lực của mình là điều mà thế giới vô hình sẽ nhận được . Không có tâm, có lòng thì mọi chuyện đều trở nên vô nghiã và vô giá trị đối với người khuất mặt ...!

Tui nghĩ mình đừng quá nên ỷ lại vào những thầy cúng cầu siêu .. vì chỉ có tình thương và tâm lực: thương cảm, xót xa cho người đã khuất mới có thể siêu độ cho họ một cách trọn vẹn nhất mà thôi !
Đồng ý là chúng ta có cả  tiểu đội Bồ Tát Nhí đang ngày đêm độ tử cho hàng ngàn, hàng vạn sinh linh trong thế giới vô hình, nhưng vì tình thương đối với ông bà cha mẹ , thì mình vẫn muốn tự mình làm cho họ, máu chảy ruột mền mà. Trăm nghe không bằng mắt thấy, mình làm được mình sẽ thấy được hình ảnh ấy nó như thế nào đối với cha mẹ, ông bà  mình nơi cảnh bồng lai ấy ra sao !?

Có yêu thương cha mẹ đến cỡ nào đi nữa thì mình chỉ chỉ đành gạt nước mắt đứng nhìn người thân yêu đi về đâu trong cõi u minh này ? Xót xa hay thương yêu thật nhiều mà không làm gì được  thì qủa là một điều vô cùng khó chiụ ...!!! Chỉ mong tập được, để ngày cha mẹ trăm tuổi mình có thể đưa người về nơi Phật cảnh mà  an ủi chút lòng hiếu thảo từ phận làm con !!!

Cầu mong cho tất cả những ai mong mõi học đạo sẽ làm được những điều này cho cha mẹ ông bà mình ...! Xin Nguyện "ĐỒNG TU HÀNH, ĐỒNG THÀNH TỰU"!

Tinhdo

NP đã độ người anh tới số 7 còn người em đã đầu thai bên Úc. Còn bà cụ đã được độ tới số 9.
NP nói đã thấy bà ở Cali lên số 3 rồi. 

ThucTinh

Cám ơn NP và Huynh/tỷ Tinhdo.
tt xin đính chính để NP giúp..hai người chị em là gái NP ạ.

các Huynh/Tỷ trả lời thắc mắc giúp. Nếu theo đạo Tin lành hay đạo Thiên Chúa, khi nói người thân đã được độ lên cõi Tịnh Độ họ không hiểu. Như vậy cõi A DI ĐÀ cò giống Thiên Đàng của Chúa khg? Độ họ tới đó nếu thay vì niệm ADIĐÀ họ niệm AMEN có chỏai không?
Mong các huynh tỷ giúp.
Thành thật cám ơn trước
tt

Tinhdo

NP no do thay con gai nhu khi noi lai tieng viet no mis up. Xin loi nhe no lam nhieu chuyen qua no khong de y lam. Ky sau phai hoi no ky lai.

Tibu

Trích dẫn từ: ThucTinh trên Th2 19, 2009, 11:42 PM
các Huynh/Tỷ trả lời thắc mắc giúp. Nếu theo đạo Tin lành hay đạo Thiên Chúa, khi nói người thân đã được độ lên cõi Tịnh Độ họ không hiểu. Như vậy cõi A DI ĐÀ cò giống Thiên Đàng của Chúa khg? Độ họ tới đó nếu thay vì niệm ADIĐÀ họ niệm AMEN có chỏai không?
Mong các huynh tỷ giúp.
Thành thật cám ơn trước
tt
Dao nào cũng là Dao. và dĩ nhiên Đạo nào cũng là Đạo  ::) Cho dù anh tin hay không tin, anh có đạo hay anh không có đạo thì định luật vũ trụ cũng chỉ có một:

Nếu anh là người tốt cho dù đó là em ruột của Tần Thủy Hoàng hay là con ruột của Tào Tháo thì anh cũng đi lên.

Ở đây không có vụ xét lý lịch hay là sưu tra về hồ sơ cá nhân coi con người ở Trái Đất nó cho anh ngồi ở địa vị nào! Như vậy cho dù anh có chức vụ gì đi nữa mà đã qua cửa tử thì những chức vụ của con người cấp bằng cho anh đều không có ký lô nào cả:

Có nghiã là anh tốt là anh đi lên và anh xấu là anh đi xuống. Đi lên là: Nhẹ nhàn đi vào vùng ánh sáng! Đi xuống là: Nặng nề đi vào vùng bóng tối.

Câu hỏi đương nhiên là:
Ai mà đứng ra để làm cái vụ phân chia một cách chính xác được như vậy? Thưọng Đế chăng? Hay là một đấng Giáo Chủ nào mà con người chưa được biết?

Tất nhiên là không có ai hết! mà chỉ có "toà án lương tâm".

Những người chết hụt thuờng hay kể lại cho nghe là họ nhìn vào một màn ảnh và thấy cả cuộc đời của họ được chiếu lên màn ảnh này và sau đó là họ tỉnh dậy.
Đây chỉ là quy trình của người "gần chết' (vì sau đó, là họ tỉnh lại) chớ không phải là quy trình của người "sẽ chết" có nghiã là: Khi coi xong cuốn phim về cuộc đời của mình rồi là đi luôn.

Hai tình trạng này rất là khác nhau, một bên (gần chết) là coi và không có sự biểu hiện của tình cảm. Và một bên (sẽ chết thiệt luôn) là coi với tình cảm dạt dào: Họ buồn (kèm theo cảm giác nặng nề) và vui (cũng kèm theo cảm giác là nhẹ nhàn) một cách thật sự khi coi những tình tiết về cuộc đời của họ. Do vai chính trong cuốn phim này là ... chính họ, nên khi họ vui là: họ nhẹ nhàn và vui thích thật sự! Còn khi buồn là: họ nặng nề và đồng thời ghê tởm thiệt tình luôn!

Tại sao có sự khác biệt về sự biểu hiện tình cảm này giữa hai tình trạng "gần chết" và "chết thiệt luôn"?

Là vì khi chỉ là "gần chết" hay là "chết hụt" thi cái tâm nó vẫn bị chia hai: một phần là ở thể xác và một phần là ở cái linh hồn.
Còn khi "sẽ chết" hay là "chết thiệt luôn" thì cái tâm nó dồn hết vào cái linh hồn nên nó mới mạnh hơn và do đó mà cái linh hồn mới có thể buồn vui một cách mãnh liệt như vậy.

Nay lại bàn tiếp về cuốn phim:

Cuốn phim sẽ chiếu theo thói quen của con người này:
a. Người tốt: Khi trải qua cuộc đời, người này thường tâm niệm là nên cư xử vơi nhau bằng tình cảm tốt đẹp và thường hay sửa chữa tính tình của mình! Và trong suốt quá trình về cuộc đời thì "lương tâm" nó ghi nhận tất cả những cái chấn động vui sướng của con người tốt này: "lương tâm" tự động lưu lại trong bộ nhớ và ngấm ngầm để ý đến những chấn động về sự vui sướng nhất mà người tốt bụng này đã trải qua.
Người với lương tâm như vậy thì năm ngủ là thẳng tưng một giấc, không hề đau đớn với bất cứ cái gì! Va khi mơ là mơ có màu sắc chớ không có xám xịt hay là trắng đen!

b. Người xấu: Khi trải qua cuộc đời thi người này lại vui sướng khi lừa bip được nhiều người khác và họ cũng rất là thích thú khi làm được những vố lớn! Và tất nhiên "lương tâm" cũng âm thầm lưu lại trong bộ nhớ những cảm giác thoải mái của người xấu này!

Và khi chết thì cả hai đều coi lại cuốn phim này.

1. Người tốt: Khi linh hồn của người chết coi tới đoạn chiếu về việc thiện tốt đẹp nhất mà con người này đã làm trong cuộc đời này thì phim hết chiếu. Và người này giữ lại kinh nghiệm hân hoan, thơi thới và nhẹ nhàn này và linh hồn liền bay bỏng lên và đi vào vùng ánh sáng.

2. Người xấu: Khi sống thì sung sướng bao nhiêu, thì khi chết lạibuồn khổ bấy nhiêu: Người xấu này cũng sẽ được coi lại cuốn phim của cuộc đời mình và vưà coi, vưà cảm thấy nặng nề, buồn thê thảm, và ghê tởm chính mình ... cho tới khi cuốn phim chiếu đến cái tội ác lớn nhất thì nó cũng bị đứt phim! Để lại cho linh hồn này cái cảm giác tối đa về sự ghê tởm chính mình cùng với sự nặng nề kinh hồn: Linh hồn hội đủ những điều kiện để mà chìm xuống cõi của bóng tối.

Kết luận:
Họ vẫn giữ thói quen cầu nguyện của họ khi còn sống và sẽ khám phá ra những thiếu sót của họ và sẽ tự điều chỉnh dần theo thời gian, khi họ ở trong vùng "Ánh Sáng". Cũng có thể họ sẽ bắt chước những thói quen mới của những tu sĩ Phật Giáo khi mà rảnh rổi thì những tu sĩ này thường hay lên đây để mà chỉ dẫn cho những người hữu duyên tu hành.

ThucTinh

Kính huynh Tibu,
Cám ơn Huynh về bài giảng, quá hay.
Nhân đọc TT5 thấy đọan sau:
Phật và Chúa
Chào Huynh và các Bạn.
Buồn cười là hai Ngài đã từng bắt tay nhau lâu rồi, chỉ có con Người mới tu tập như tụi mình mới còn phân biệt chủng tộc mà thôi.

Huynh giảng và tả rất kỹ về Phật và các Bồ Tát.
Mong Huynh cho anh em biết chút síu về Chúa được khg ạ. Sự liên quan giữa hai đạo. nếu theo Chúa ta biết thân phận ta không đủ sức và yên tâm bởi có Chúa chịu tội lỗi cho ta. Trong đạo Phật dù nghiệp hữu ý hay vô ý ta phải nhận.Trong Đạo Phật có vị Bồ Tát nào chịu tội thay ta không?
Kính mong và rất cám ơn Huynh

Tibu

#7
Trích dẫn từ: ThucTinh trên Th2 21, 2009, 07:19 PM
Kính huynh Tibu,
Cám ơn Huynh về bài giảng, quá hay.
Nhân đọc TT5 thấy đọan sau:
Phật và Chúa
Chào Huynh và các Bạn.
Buồn cười là hai Ngài đã từng bắt tay nhau lâu rồi, chỉ có con Người mới tu tập như tụi mình mới còn phân biệt chủng tộc mà thôi.

Huynh giảng và tả rất kỹ về Phật và các Bồ Tát.
Mong Huynh cho anh em biết chút síu về Chúa được khg ạ. Sự liên quan giữa hai đạo. Kính mong và rất cám ơn Huynh
Chúa thì có bảy người viết về Chúa và bảy người này viết không giống nhau về nhiều chi tiết nhưng phần tổng quát thì lại giống nhau. Theo kinh nghiệm của đệ thì ngay cả chuyện của Đức Phật cũng bị tình trạng như vậy, do vậy: Đệ ít khi nào dùng sách để mà dẫn chứng này nọ, mà chỉ dùng cái kết quả của "Chánh Định" là cái "Chánh Trí".

Y như là cái mục "Chia Vui" vậy, một khi làm đúng cái "Chánh Định" thì sẽ có cái "Chánh Trí" và chính cái "Chánh Trí" sẽ cho hành giả biết về những chi tiết của đối tượng.

So sánh theo sách vở thì Chuá tập chỉ có 40 ngày trên ngọn đồi ngay trong sa mạc.
Đức Phật thì 49 ngày mới xong và lại là dưới bóng cây, bên cạnh dòng sông.

Tuy nhiên, Chúa lại sinh ra không đúng cái thời: Nên Ngài chết chỉ sau 12 năm truyền đạo và chưa nói xong phần đầu của đường đi vào Đạo đó là "niềm tin". Lý do là Ngài dùng thần thông để chữa bệnh với mục đích là tăng uy tính cho mình. Các giáo chủ khác (đâu có thần thông) nên đã mua chuộc chính quyền điạ phương và do đó đã đóng đinh Ngài.

Tụi đệ (Cô Vân, Cô Trang và mới đây Nhí Lillian đã gặp được Ngài đang tạm trú ở cõi Nhị Thiền (cõi của "Niềm Tin") Và ngài đã nói là sẽ đón ở nơi đây và sẽ chỉ tiếp cho những người làm theo đúng với lời chỉ dạy của Ngài!
Nhìn vào những tranh ảnh ở các Nhà Thờ thì Huynh thấy rằng nhiều nhất là những người có một ít ánh sáng trên đầu! Đó là họ đã ghi lại đúng nơi Ngài đang tạm trú đó là cung trời "Tiểu Quang Thiên" của Nhị Thiền.

Trích dẫn
nếu theo Chúa ta biết thân phận ta không đủ sức và yên tâm bởi có Chúa chịu tội lỗi cho ta. Trong đạo Phật dù nghiệp hữu ý hay vô ý ta phải nhận.Trong Đạo Phật có vị Bồ Tát nào chịu tội thay ta không?
Đây là phần mà người sau này ghi thêm vào để trục lợi cá nhân. Nếu mà Ngài làm được như vậy thì Ngài nói về Địa Ngục để làm gì? Và trong những bí tích (Nghi Thức quan trọng nhất của Đạo Thiên Chúa) thì "Bí Tích Xưng Tội" lại là dư thưà. Lý do là vì Ngài đã chịu tội cho mình được rồi!
Tuy nhiên những người viết thêm vào Thánh Kinh cũng còn chừa một điểm hữu lý về chuyện này:

Họ đã chưa xóa hết cái đoạn Ngài có nói là:
Khi các con đi xưng tội với Thiên Chúa, thì các con phải đích thân đi xin lổi cái người mà các con đã phạm tội trước cái đã.

Vì định luật vũ trụ là: ai làm nấy chịu. Nên không có chuyện là chịu tội dùm được.

Hết.

tnt

   Mình hay cúng thí thực cô hồn rằm tháng bảy , vậy thực sự cúng những vong hồn đó như thế nào mới đúng cách để họ  có
                     thể hưởng được ?
Phuoc Nguyen: thứ nhất là phải có đủ tâm lực
Phuoc Nguyen: khoảng Tam Thiền là tối thiểu
Phuoc Nguyen: sau đó là mình phải hướng tâm thức về những cõi Ngạ Quỷ 
Phuoc Nguyen: sau đó là mình thấy có một nổi xót thương cho cái cảnh khổ do cái tính tham của họ
Phuoc Nguyen: và sau đó là tác y' mời họ tới
Phuoc Nguyen: họ tới đông ghê lắm (Tam Thiền mà đã kêu là uy lực ghê lắm)
Phuoc Nguyen: và tác ý có đồ ăn cho họ ăn
Phuoc Nguyen: không có : Hương, nhan, đèn, tụng kinh, gì hết Chỉ toàn là tác ý 
Phuoc Nguyen: tất nhiên: Tứ Thiền là hết chạy!
Phuoc Nguyen: đó là mâm trên họ cúng
Phuoc Nguyen: còn mâm giừa thì nên nó những thứ như sau:
Phuoc Nguyen: 1. một tô cháo loãng: Cháo mà loãng là phải thiệt là loãng: 1 muỗng cà phê gạo là 1 tô nước nấu thành cái thứ nước
                       màu trắng cho tù ở xa lim họ ăn họ còn chê nữa đó!
Phuoc Nguyen: 2. một có lọ cắm nhan, và 1 cây nhan
Phuoc Nguyen: nghi thức cúng:
Phuoc Nguyen: tay trái bât ấn Cam Lồ, tay phải bắt ấn Kim Cang (theo thế bưng cái chén)
Phuoc Nguyen: ấn Cam Lồ: bàn tay duỗi thắng các ngón tay, các ngón tay khích lại với nhau.
Phuoc Nguyen: kế đó là thư giãn các ngón tay
Phuoc Nguyen: các ngón tay sẽ tự động công lại tự nhiên
Phuoc Nguyen: kế đó là tu sĩ đem cái đầu ngón áp út đụng với đầu ngón cái
Phuoc Nguyen: hết
Phuoc Nguyen: ấn Kim Cang (thế bưng chén): ngón giữa và ngón áp út cong hết cở vào trong lòng bàn tay, và ba ngón còn lại thì duỗi thẳng, và để cái chén vào giữa ba ngón tay
thao tran: nếu vậy khi cúng thí thực mà không làm đúng như vậy thì họ sẽ không hưởng được gì hết phải không chú ?
Phuoc Nguyen: ừ
Phuoc Nguyen: tác pháp:
Phuoc Nguyen: Tu sĩ nhìn chén cháo loãng và đọc xù xì câu chú:
Phuoc Nguyen: Om Amitabha Hrih svaha
Phuoc Nguyen: đọc vài mươi lần
Phuoc Nguyen: xả ấn (tay trái) và để chén cháo xuống bàn cúng
Phuoc Nguyen: kế đó là tạt nguyên chén cháo đó xuống đất và sau đó tu sĩ bắt ghế ngồi đâu đó trong nhà và nhìn ra ngoài chỗ chén
                       cháo đã bị đổ xuống đất
Phuoc Nguyen: và niệm câu chú đó (Niệm xù xì, xù xì)
Phuoc Nguyen: cho tới khi mình cảm thấy vui trong bụng thì mới thôi
Phuoc Nguyen: hết

bt

Kèm thêm cái ấn theo sự yêu cầu của sư tỷ tnt :-)

-------------------------
Mình hay cúng thí thực cô hồn rằm tháng bảy , vậy thực sự cúng những vong hồn đó như thế nào mới đúng cách để họ  có
                    thể hưởng được ?
Phuoc Nguyen: thứ nhất là phải có đủ tâm lực
Phuoc Nguyen: khoảng Tam Thiền là tối thiểu
Phuoc Nguyen: sau đó là mình phải hướng tâm thức về những cõi Ngạ Quỷ  
Phuoc Nguyen: sau đó là mình thấy có một nổi xót thương cho cái cảnh khổ do cái tính tham của họ
Phuoc Nguyen: và sau đó là tác y' mời họ tới
Phuoc Nguyen: họ tới đông ghê lắm (Tam Thiền mà đã kêu là uy lực ghê lắm)
Phuoc Nguyen: và tác ý có đồ ăn cho họ ăn
Phuoc Nguyen: không có : Hương, nhan, đèn, tụng kinh, gì hết Chỉ toàn là tác ý  
Phuoc Nguyen: tất nhiên: Tứ Thiền là hết chạy!
Phuoc Nguyen: đó là mâm trên họ cúng
Phuoc Nguyen: còn mâm giừa thì nên nó những thứ như sau:
Phuoc Nguyen: 1. một tô cháo loãng: Cháo mà loãng là phải thiệt là loãng: 1 muỗng cà phê gạo là 1 tô nước nấu thành cái thứ nước
                      màu trắng cho tù ở xa lim họ ăn họ còn chê nữa đó!
Phuoc Nguyen: 2. một có lọ cắm nhan, và 1 cây nhan
Phuoc Nguyen: nghi thức cúng:
Phuoc Nguyen: tay trái bât ấn Cam Lồ, tay phải bắt ấn Kim Cang (theo thế bưng cái chén)
Phuoc Nguyen: ấn Cam Lồ: bàn tay duỗi thắng các ngón tay, các ngón tay khích lại với nhau.
Phuoc Nguyen: kế đó là thư giãn các ngón tay
Phuoc Nguyen: các ngón tay sẽ tự động công lại tự nhiên
Phuoc Nguyen: kế đó là tu sĩ đem cái đầu ngón áp út đụng với đầu ngón cái
Phuoc Nguyen: hết
Phuoc Nguyen: ấn Kim Cang (thế bưng chén): ngón giữa và ngón áp út cong hết cở vào trong lòng bàn tay, và ba ngón còn lại thì duỗi thẳng, và để cái chén vào giữa ba ngón tay
thao tran: nếu vậy khi cúng thí thực mà không làm đúng như vậy thì họ sẽ không hưởng được gì hết phải không chú ?
Phuoc Nguyen:
Phuoc Nguyen: tác pháp:
Phuoc Nguyen: Tu sĩ nhìn chén cháo loãng và đọc xù xì câu chú:
Phuoc Nguyen: Om Amitabha Hrih svaha
Phuoc Nguyen: đọc vài mươi lần
Phuoc Nguyen: xả ấn (tay trái) và để chén cháo xuống bàn cúng
Phuoc Nguyen: kế đó là tạt nguyên chén cháo đó xuống đất và sau đó tu sĩ bắt ghế ngồi đâu đó trong nhà và nhìn ra ngoài chỗ chén
                      cháo đã bị đổ xuống đất
Phuoc Nguyen: và niệm câu chú đó (Niệm xù xì, xù xì)
Phuoc Nguyen: cho tới khi mình cảm thấy vui trong bụng thì mới thôi
Phuoc Nguyen: hết


tnt

#10
 thaolonghong: người ta thường nói là khi người sắp chết cần  phải hộ
                      niệm để giúp họ được vãng sanh . Nhưng nếu tu tập theo
                      phương cách này thì mình cũng có thể giúp người thân mình
                      mà không nhất thiết phải cần hộ niệm phải không chú?

tibu2tibu: ừ, nhưng chỉ với 1 điều kiện là ngưòi đó phải là người đừng có
              quá nhiều tật xấu

thaolonghong: chú nói lại từng bước để mọi người sau này có thể dùng đó
                làm phương thức để độ tử cho bà con, cha mẹ của mình sau
                này luôn !

tibu2tibu: thì màn ti vi rồi tác ý đi tìm họ, rồi sau đó là độ: Nếu họ còn ở
               cõi trung giới
tibu2tibu: còn đã đầu thai rồi thì khó khăn hơn nhiều

thaolonghong: mình chỉ nói đến những người vưà mới chết thôi

tibu2tibu: ok vưà chết mà mình ở đó thì:
tibu2tibu: mình dọn dẹp những người hay có tật kêu gào và khóc lóc thê
              thảm và cho họ đi chổ khác chơi

tibu2tibu: sau khi im lặng được rồi thi lại có hai cách:

tibu2tibu: cách thứ nhất: là niệm Phật xù xì trong miệng

tibu2tibu: niệm kéo dài 1 giờ đồng hồ

tibu2tibu: thì sau 1 giờ thì có thể thấy người chết đang đi ở dưới tầm nhìn
              của mình (y như là mình bay trên họ và ở đằng sau họ, với góc
             độ nhìn là 30 độ tới 60 độ

tibu2tibu: mình càng niệm thì họ càng có thể đi được xa

tibu2tibu: mình nên niệm cho tới khi họ vượt qua 1 cái biển (biển khổ)

tibu2tibu: và sau khi qua bờ bên kia thì mình mới không niệm nữa

tibu2tibu: cách thứ hai:

tibu2tibu: nhìn vào trung tâm Ajna của họ (trung tâm này ở ngay tráng,
               vào khoảng 1 thốn cao hơn cặp chơn mày. Thốn là cách đo
               trong các sách châm cứu)

tibu2tibu: sau đó là niệm Phật

tibu2tibu: thì sẽ có cảm giác

tibu2tibu:  là vui khi họ đi về được

tibu2tibu: hay là nếu hành giả (có thể thấy) thì sẽ thầy Phật A Di Đà đem
                hoa sen đến để đưa họ về Tịnh Độ

tibu2tibu: Còn cách thứ ba: Là cách đặc biệt dùng cho người biết chút ít về
           Phật Giáo

tibu2tibu: mình cầm tay họ và dùng giọng trầm nhất của mình để mà nói
                cho họ nghe, mình nên nói rõ ràng, chậm rải, khoang thai y
                như cởi ngựa xem hoa vậy!

tibu2tibu: mình hỏi hhọ coi họ có sợ chết không?
tibu2tibu: tất nhiên là sợ

tibu2tibu: mình nhờ họ nhắm mắt và nhìn ngay đằng trước mặt, ngang với 
                tầm nhìn của họ và nói họ niệm Phật cầu vãn sanh
tibu2tibu: họ làm theo

tibu2tibu: và khi họ làm theo, thì mình nên nói cho họ nghe là họ sẽ thấy
                điểm sáng lắm lận

tibu2tibu: khi thấy diểm sáng đó thì cứ tác ý bay vào

tibu2tibu: thế là xong

tibu2tibu: ngoài này người hộ niệm sẽ rờ lên đầu (chỗ cái thóp) và sẽ thấy
               chỗ đó nó nóng y như là đang bị sốt nặng vậy đó

tibu2tibu: và cùng lúc là mình cảm thấy 1 sự vui vẽ lạ thường trong cơ thể
                của mình ( cơ thể của người hộ niệm)

tibu2tibu: hết

Cầu chúc cho mọi người khi Gia Tang bối rối có thể làm được những gì cần nhất cho người thân yêu của mình khi họ đi xa về bên kia thế giới !!

ThucTinh

Các Nhí của mình làm hết nguyên cả hai bên luôn rồi và lên hết ở Thượng Phẩm Thượng Sanh
Kính gởi: Huynh Tibu, các NHÍ và huynh Song Hiệp.

TT và gia đình xin chân thành cám ơn Huynh Tibu, các NHÍ và Huynh Song Hiệp

bt ơi: Đi ăn mừng thôi hihi

Daive

THÂN CHÀO CÁC ANH CHỊ CÙNG CÁC THT   !
     Xin cho QV hỏi:
Nếu như QV hoặc người khác đi đường thấy có đám tang , phát tâm niệm Phật A DI Đà (hoặc danh hiệu Phật khác) kết hợp cầu nguyện Tam bảo, các huynh đệ đồng tu, các THT ... rồi leo lên mạng nhờ các THT
độ tử như vậy có được hay không?

    Hay là chỉ đơn giản như vầy:
1/QV hoặc người khác thấy có đám tang ai đó rồi leo lên mạng nhờ các THT độ tử cho họ có được không?
2/ hoặc là có người khác thấy rồi Kể cho QV nghe và QV leo lên mạng nhờ các THT độ tử cho họ thì có được hay không ?

QV nhiều chuyện bao đồng như vậy xin các anh chi đọc đừng có nhăn nhó nha!

Thanh you too much !

cần cù bù khả năng.

Tibu

Nguyên tắc là đang làm cái gì mà bất chợt nhớ tới một người đã chết thì nên vào chỗ này mà ghi lẹ vài dòng theo cái suy nghĩ của mình.
ví dụ:
Sau cứ mỗi lần ngồi không và tưởng niệm về những người đã chết vì chiến tranh thì tibu hay nhớ lại cảnh 1 thằng bạn, và khi nghĩ đươc như vậy, thì cứ cho là nó đã chết, không biết thực hư như thế nào? Nhờ mấy nhí giúp dùm. Cám ơn

Chừng đó dử kiện là ... dư cho những Nhí của mình làm được rồi.

Hay là khi đi qua một đám ma của một William saky nào đó (ý nói là người ngoại quốc! Và ai mà biết được, vì đa6u có quen gì đâu!), nhưng khi nhìn cái đám ma này thì lòng cứ bùi ngùi, không biết tại sao? Nay nhờ mấy Nhí giúp được gì, thì hay cái nấy.

Chỉ như vây thôi là quá dư cho mấy Nhí mình làm.

Còn hiện tượng dững dưng thì cũng làm được nhưng hơi khó.

Tóm lại, chuyện nó cắn một phát vào cái tâm từ bi "ba xí ba tú" của mình mà mình nhờ mấy Nhí làm. Thì thông thường là làm được.

Nhân duyên: Chẳng qua đó là người nhà của mình trong tiền kiếp.

Hết

Daive

  Con chào Thầy!

THẬT QUÁ ĐÃ khi được Thầy chỉ dạy một cách tỉ mỹ, và thỏa mãn được CÁI TÂM con.
Kính Thầy!
cần cù bù khả năng.